Lưỡng Thế Hoan

Chương 85: Uyên ương phổ (6)

Nguyên phu nhân yên lặng nhìn A Nguyên, tựa hồ muốn từ trên người nàng tìm ra thần thái phong độ tư thái vốn có của Nguyên đại tiểu thư kia.

Thời gian dần qua, đầu mắt của bà ánh lên lệ quang.

Bà khàn khàn cuống họng cười nói: "Vì vậy, mặc dù trù nương làm nhiều đồ ăn hơn, trước mặt Thanh Ly, từ trước đến nay chỉ có vài món nàng thích ăn, mà phần lớn là thanh đạm. Có một ngày Hoàng Thượng tới đây dò xét nàng, vừa vặn nàng đang dùng thiện, còn khen nàng hiểu được tiết kiệm, nàng cũng thuận thế dỗ dành Hoàng Thượng khiến mặt rồng cực kỳ vui mừng, được vật gì quý hiếm, thường sẽ không quên thưởng cho nàng một phần. Ta một mực không hiểu được, nàng thông minh linh hoạt như thế, rốt cuộc là chuyện tốt, hay là chuyện xấu......"

A Nguyên sờ đầu, sau đó biết không đúng chỗ nào, "Mẫu thân, vì sao lại......là "nàng"?"

Nàng chính là Nguyên Thanh Ly, Nguyên Thanh Ly chính là nàng. Hôm nay nàng ngay tại trước mặt Nguyên phu nhân, Nguyên phu nhân cũng một mực dùng từ xưng hô "con", nhưng giờ phút này lại ngoài ý muốn xưng là "nàng".

A Nguyên vốn tưởng rằng có khả năng bà nói không rõ, nhưng Nguyên phu nhân rõ ràng nghe hiểu. Bà giơ tay áo lau đi nước mắt, khẽ cười nói: "À......Có lẽ, trước sau con tính tình biến hóa khả nhiều, có khi ta thậm chí cảm thấy con giống như thay đổi thành một người khác".

A Nguyên chưa phát giác ra đặt đũa xuống, trầm mặc một lát, nói: "Con luôn nghe người bên ngoài nói chuyện lúc trước của Nguyên đại tiểu thư, cũng rất giống như đang nghe chuyện của người khác. Hơn nữa việc này thật cổ quái. Sau khi mất trí nhớ, tính tình thay đổi không tính kỳ quái, có thể vì sao năng lực của Nguyên đại tiểu thư trước kia, hôm nay con nửa điểm cũng nhớ không được? Con giống như không có khả năng thêu thùa cao minh như vậy, tranh chữ cũng bình thường, nhưng con biết võ nghệ, biết thuần ưng, còn có thể bắt tiểu tặc, những thứ này đều là ban đầu con chưa từng học qua?"

Nguyên phu nhân thở dài: "Ta cũng khó hiểu. Con chê mẹ quản thúc được quá lợi hại, mấy năm này không chịu cùng ta quá thân cận, cũng không biết có phải sau lưng có xin cao nhân nào dạy con những thứ này không. Tâm nhãn của con, thật đúng là Thất Khiếu Linh Lung, ai có thể nhìn thấu con đang nghĩ gì? Những cái khác không nói, chỉ nói Đoan Hầu kia, điều này trong phủ sẽ không người nào biết con quen biệt cùng kết giao với hắn từ lúc nào......"

Bà giơ tay, khẽ vuốt tóc mai hơi tán loạn của A Nguyên, ý cười yếu ớt trở nên mềm mại ôn hòa, "Ta luôn hiểu được con có rất nhiều bí mật, ta chờ con một ngày kia có thể chủ động nói với ta những việc xảy ra. Nhưng chẳng ai ngờ rằng sẽ có chuyện ngoài ý muốn, làm cho con không nhớ ra được những sự tình kia của mình......Cũng may, mặc kệ con có bao nhiêu thay đổi, ta cũng còn nhận ra nữ nhi của mình. Nữ nhi của ta, hoan nghênh về nhà!"

A Nguyên trong nội tâm ấm áp, đã nói khẽ: "Dạ, con về nhà! Con cũng rất vui vẻ!"

Không ai bức hôn Nguyên phủ, có đầy bàn đồ ăn ngon miệng, có mẫu thân bộ dáng ôn từ tươi cười, xem ra cũng không tệ.

Nàng hiện tại nên buồn chính là, lúc trước đào hôn, có thể ảnh hưởng đến hôn sự của nàng cùng Cảnh Từ hay không.

Có lẽ một đường thật sự quá mệt nhọc, hoặc giả như, Tiểu Lộc, Tiểu Hoài vẫn làm bạn bên cạnh nàng, A Nguyên rõ ràng không cảm thấy rời Nguyên phủ mấy tháng trở nên lạ lẫm, một đêm này ngủ rất ngon.

Vì vậy, ngày hôm sau nàng thay đổi cẩm y hoa phục, theo Nguyên phu nhân vào cung kiến giá, tinh thần của nàng hơi tệ.

Nguyên phu nhân dặn dò: "Hai đại án kia của Thấm, Hoàng Thượng rất để tâm. Lúc ngài hỏi con, ngon chỉ cần nói theo công văn kết án chính thức đem về triều là tốt rồi."

A Nguyên kinh ngạc, "Hai bản án kia hoàn toàn còn điểm đáng ngờ......Mẫu thân hẳn là cũng biết chút ít nguyên do?"

Nguyên phu nhân trong mắt hiện lên ưu phiền, cũng rất nhanh dùng vẻ ôn nhã vui vẻ che giấu, thấp giọng nói: "Ta không biết. Nhưng ở Hoàng cung càng lâu hơn, liền hiểu được người nào không thể đụng vào, sự tình nào không nên dính. Cũng may việc này có Đoan hầu cùng Tiêu, Tả hai vị tham dự, không cần chúng ta hao tâm tổn trí."

A Nguyên đáp.

Lưu ý hai bên cung thất, tuy cung điện cao lớn sạch sẽ, nhưng nhìn xem có chút cổ xưa, hai bên điện thờ phụ càng có thể thấy được được cửa sổ rạn nứt đã phai màu. Nghĩ đến mấy năm liên tục chinh chiến, Lương đế chỉ lo giành chính quyền, nhất thời cũng bất chấp không sửa chữa cung thất.

Nơi xây dựng chương điện của Lương đế ngược lại thật nguy nga hùng vĩ đẹp đẽ, bày biện xa hoa.

Lương đế Chu Hoảng tựa hồ cũng chưa hoàn toàn hồi phục từ lần bại binh năm trước kia, đang dựa vào trên giường, nghe được thông truyền, lúc này miễn cưỡng đáp: "Ngọc La đã đến? Vào đi!"


Nguyên phu nhân đi lên trước, kéo qua A Nguyên hành lễ nói: "Hoàng Thượng, thiếp mang Thanh Ly thỉnh tội đến!"

Lương đế lúc này mới ngồi dậy, cẩn thận đánh giá A Nguyên, "Thanh Ly......Đã trở về?"

A Nguyên đã nghe nói Lương đế lúc trước đối đãi nàng vô cùng tốt, nhưng loại "tốt" này hôm nay lại làm cho nàng có chút kinh hồn bạt vía, huống chi nàng cũng nghĩ không ra ngày đó Nguyên đại tiểu thư dùng loại kiều mị nhanh nhẹn gì ứng đối với Lương đế, thích thú chẳng qua là biết vâng lời mà đáp nói: "Đúng thế, Hoàng Thượng. Thanh Ly ngày đó bệnh đến hồ đồ, kỳ thật đã không quá nhớ rõ tình hình khi đó. Mấy ngày rời kinh này, tâm trí Thanh Ly dần dần khôi phục, mẫu thân lại dạy bảo rất nhiều, Thanh Ly mới hiểu được đi qua bao nhiêu tai họa, cho nên lập tức theo mẫu thân hồi kinh, hướng Hoàng thượng thỉnh tội!"

Lương đế khóe mắt nhảy dựng, mí mắt có chút sưng vù nâng lên, con ngươi sâu và đen, bên trong có hơi lạnh và hào quang bắn ra.

Ngài chỉ mặc y phục bình thường hàng ngày, thần sắc cũng có chút khô héo, cũng không phải tư thê oai hùng như đế vương trong truyền thuyết, giờ phút này nhìn về phía A Nguyên, lại giống như có thể thẳng tắp nhìn thấu đáy lòng nàng, —— tính cả A Nguyên cũng không nhìn ra nỗi lòng mình, đều giống như có thể liếc nhìn thấu.

Hắn thở dài giống như nói: "Ngươi nói là ngươi bệnh hồ đồ rồi, trẫm nếu còn trị tội ngươi, người trong thiên hạ chẳng phải nói là trẫm bất cận nhân tình?"

A Nguyên nghe kể chuyện lời này nghe có vẻ không đúng lắm, Nguyên phu nhân đã mỉm cười nói: "Hoàng Thượng từ trước đến nay sủng ái Thanh Ly, ai không biết? Muốn nô tì nói, Thanh Ly này chính là bị Hoàng Thượng làm hư, mới có thể coi trời bằng vung như vậy!"

Bà tiến lên hai bước, vẫn như cũ quỳ bên người Lương đế, xoa chân Lương đế, ôn nhu nói: "Hoàng Thượng đã quên ư? Đứa nhỏ này lúc trước thân với Hoàng Thượng người nhất, so với người mẹ này là thiếp còn thân hơn. Sự việc ngoài ý muốn kia, quả thực đã hủy đi nha đầu kia! Người nhìn nàng xem, hôm nay thường xuyên như một tên đầu gỗ, miệng đều đần ra, cũng không hiểu được bao lâu có thể khôi phục lại."

Lương đế lại nhìn nàng vài lần, nói: "Ở đâu lại như đầu gỗ? Trẫm thấy rất thông minh. Nghe nói nàng tại Thấm Hà làm tiểu bộ khoái cũng có thể làm thật sinh động, phá án bắt trộm mọi thứ lành nghề, còn thu thập được bọn A Từ, Bắc Yên dễ bảo...... À, đúng rồi, còn nuôi chim ưng, có phải hay không? Quả nhiên là có thể văn có thể võ, khó được, khó được!"

A Nguyên ngạc nhiên, không biết Lương đế thế nào lại đem sự tình tại Thấm Hà của nàng nghe rõ ràng như thế. Huống chi, nàng cùng Cảnh Từ lưỡng tình tương duyệt không giả, nhưng nàng thu thập Cảnh Từ? Nói đùa gì vậy? Cảnh Từ nóng nảy như thế kia, nàng mới là người bị thu thập? Về phần nàng thu thập Mộ Bắc Yên, lại càng không biết từ đâu nói ra. Nàng bị Mộ Bắc Yên tính toán thiếu chút nữa xấu mặt bên đường, ngoại trừ lúc ấy đánh hắn một trận, về sau cũng không tìm được cơ hội trả thù nữa?

Nguyên phu nhân dò xét sắc mặt Lương đế, theo cung nữ tiếp nhận trà trong tay, cười nói: "Những điều này cũng không phải là nô tì dạy! Ngược lại là nghe nói nàng ngày đó cùng người tên Tiêu Tiêu bên cạnh Hoàng thượng quan hệ không tệ, cũng không biết có phải hay không Hoàng Thượng bất công, trong thâm tâm lại để cho Tiêu Tiêu chỉ điểm nàng?"

Bà lấy tay chạm thử qua độ ấm của chén trà nhỏ, mới dâng cho Lương đế, "Hoàng Thượng, trà vừa pha, cẩn thận nóng."

Lương đế gật đầu, nhấp hai phần trà, mới thần sắc hơi thoải mái, nói: "Tất cả đứng lên, cũng không phải đại sự gì, đừng quỳ nữa! Thanh Ly, ngươi ở Thấm Hà gọi là A Nguyên, đúng không?"

A Nguyên không hiểu rõ, Lương đế cùng Nguyên phu nhân vì sao đều thắc mắc ở tên của nàng, chỉ đành đáp: "Hoàng Thượng, Thanh Ly... lần này thật sự hồ đồ quá, cảm giác, cảm thấy mình không phải là Thanh Ly, cho nên ở bên ngoài liền tự xưng là A Nguyên."

Lương đế trầm ngâm, "Ừm, *mẫn tư trân mộc, ly ly u độc. Thanh Ly, danh tự này có hơi cô đơn, vẫn là A Nguyên thân thiết. Ngày sau ngươi cứ gọi A Nguyên đi!"

*Tạm dịch: gỗ quý lâu năm, một mình cô độc

A Nguyên không hiểu được Nguyên Thanh Ly ngày xưa trái ôm phải ấp, tình nhân vô số, cùng cái gì Ly ly u độc có gì liên quan. Nhưng hôm nay nàng tựa hồ cùng vị Thanh Ly uyển chuyển hàm xúc Nguyên đại tiểu thư khác biệt khá lớn, đích thật là danh tự "A Nguyên" này đơn giản mộc mạc hơn. Nàng thích thú cười nói: "A Nguyên tuân chỉ! Từ nay về sau thần liền gọi A Nguyên!"

Nguyên phu nhân đảo qua A Nguyên, khẽ cười nói: "Hoàng Thượng, A Nguyên thân thể không tốt, hôm nay tâm tư ngay thẳng đơn giản, nếu có điều gì mạo phạm, kính xin Hoàng Thượng xem phân thượng tại nô tì, không cần thiết cùng nàng so đo."

Lương đế nghe ngôn ngữ của bà uyển mị, vỗ vỗ tay bà, thanh âm liền nhu hòa xuống: "Đã là con của nàng, trẫm làm sao lại so đo?"

Nguyên phu nhân gật đầu nói: "Nghe nói những ngày này, Đoan hầu cùng nàng cùng nhau tra án, cùng nhau bắt trộm, mọi thứ có thương lượng có nghị sự, đồng cam cộng khổ. Có như vậy mới phát sinh tình cảm, nghĩ đến sau khi bọn họ kết hôn cũng thật tốt."

Lương đế nói: "À! Việc kết hôn, sau này hãy nói! Dù sao ngày đó là Nguyên tiểu thư đào hôn, quá tổn thương mặt mũi của Đoan hầu. Trẫm không thể để thần dân cao thấp chê cười Đoan hầu."

Nguyên phu nhân nói: "Hoàng Thượng nói rất đúng. Vậy thì chờ cả hai đứa trẻ này trước đem thể cốt điều dưỡng tốt, lại tiếp tục bước tiếp theo vậy!"

Lương đế chưa phát giác ra đã đem chén trà nhỏ nặng nề đặt trên án, thở dài: "Đúng, A Từ đứa bé kia......Cũng thật không dễ dàng!"

Lúc đang nói, chợt nghe được ngoài điện truyền đến tiếng cười cởi mở của Trường Nhạc công chúa: "Nguyên đại tiểu thư hồi kinh rồi? Ta biết ngay, Nguyên phu nhân tự thân xuất mã, Nguyên đại bộ khoái rốt cuộc không có cách nào khác ở lại Thấm Hà ra vẻ ta đây!"

Lương đế mắt sáng rực lên, cười nói: "Trường Nhạc, có con đang ở đây, ai sánh được uy phong?"

Trường Nhạc công chúa mặc quần áo màu lục, bước nhanh đến, lời nói mang vẻ hờn dỗi, "Chỉ cần con ở đây, Tạ Nham sẽ luôn ra vẻ ta đây! Liền ỷ vào con thích chàng, lúc nào cũng không được tự nhiên, không đem con để vào mắt!"

- -- đề lời nói với người xa lạ---

ngày mai gặp!

--------------

Chương 166:

Nàng nói xong, mới hướng Lương đế thi lễ một cái, không để Nguyên phu nhân vào mắt, chỉ hướng A Nguyên cười nói: "Đi chơi hồi lâu, rốt cục cũng cam lòng trở về rồi à? Bồi tội với phụ hoàng, hay vội vàng nói đến hôn sự của ngươi cùng Đoan hầu, cái nào quan trọng hơn."

A Nguyên chưa nói chuyện, Lương đế đã nói: "Cũng không cần cùng trẫm bồi tội, bất quá việc này cuối cùng phải hỏi ý tứ Đoan hầu."

Trường Nhạc công chúa nói: "Con tại Thấm Hà thấy rất rõ ràng, nàng cùng Đoan hầu tốt lắm, không có chuyện gì! Con cùng A Nham hôm nay cũng tốt lắm, bọn họ nếu như không vội, phụ hoàng có phải hay không nên định đoạt việc của chúng con trước?"

Lương đế nhìn nàng, "Con vừa mới nói, Tạ Nham không được tự nhiên, không coi con ra gì."

Trường Nhạc công chúa kéo lấy tay áo Lương đế làm nũng nói: "Không đem con để vào mắt không sao, ta hiểu được hôm nay chàng đặt con ở trong lòng là được rồi!"

Nguyên phu nhân liếc nàng một cái, phảng phất im ắng thở dài, nhưng cũng không nói lời nào.

Lương đế nhân tiện nói: "Nếu như thế, cách một ngày kia trẫm cũng hỏi thăm ý tứ của Tạ Nham. Dù sao con cũng chờ nhiều năm rồi, chờ thêm vài ngày nữa cũng không sao chứ."

Trường Nhạc công chúa có chút không vui, cũng rất nhanh cười nói: "Tốt! Lát nữa con lại để cho Tạ Nham tự mình đến nói chuyện cùng phụ hoàng! Đến lúc đó, phụ hoàng cũng đừng lại vì lời mềm nhũn bên tai, nghe người ta nói, làm hư mất nhân duyên tốt của nữ nhi!"

Lương đế lắc đầu nói: "Con xem con, còn như một nữ hài tử sao?"

Nguyên phu nhân xoa bóp vai cho Lương đế, mỉm cười nói: "Công chúa tính tình luôn luôn như thế, ngay thẳng đáng yêu. Hoàng Thượng, tính ra Trường Nhạc công chúa tuổi cũng không nhỏ, nếu như Tạ Nham hôm nay đã sửa lại tâm ý, vẫn là tranh thủ thời gian định đoạt mới tốt."

Lương đế bên cạnh gật đầu trầm ngâm, bên cạnh duỗi bàn tay lớn thô ráp, đặt trên năm ngón tay trắng nõn của Nguyên phu nhân, kỹ càng vuốt ve từng ngón, thần sắc dần dần hòa hoãn xuống.

Trường Nhạc công chúa không cho là đúng mà liếc mắt.

A Nguyên nắm quyền im lặng đứng hầu, mới giật mình ngộ ra, vốn lời đồn đại không phải là giả, Nguyên hầu mất sớm, Nguyên gia vẫn huyên hách phú quý như cũ, đích thật là bởi vì có chút mối quan hệ không nên nói rõ.

Nàng chính là muốn không nên nhắc nhở mẫu thân cùng cáo lui, bên ngoài chợt có chút ít nghị luận ầm ĩ.

Lúc Lương đế giương mắt, Trường Nhạc công chúa đã đi qua hỏi: "Đã xảy ra chuyện gì?"

Bên ngoài liền có người đáp: "Trong hồ Lãm Nguyệt có một thái giám và một cung nữ chết đuối."

Lương đế nói: "À, gần đây thật là không yên ổn! Trường Nhạc, con lần trước không phải khoe khoang rằng con biết tra án sao? Chuyện này liền giao cho con đi tra đi! A Nguyên cũng đã làm quen bộ khoái, rảnh rỗi thế này chỉ sợ cũng ngồi không yên, hãy theo Trường Nhạc cùng đi tra án đi!"

A Nguyên biết rõ Lương đế muốn nàng rời đi, chỉ đành đáp lời, cùng Trường Nhạc công chúa lui ra ngoài.

Mà Lương đế không chờ hai người đi xa, liền đã nắm eo nhỏ của Nguyên phu nhân bước vào nội điện.

Nguyên phu nhân nghiêng đầu nhìn Lương đế, nhưng là khóe môi mỉm cười, ôn nhu như nước, mặc dù không hề tuổi trẻ, nhưng vẻ ung dung trang nhã cũng không phải nữ tử bình thường nào cũng sánh bằng, quả nhiên phong lưu hàm súc, phong nhã vô song.

Ra khỏi chương điện, Trường Nhạc công chúa chợt nghe thấy tiếng quay đầu nhìn về phía A Nguyên, "Thật bất ngờ?"

A Nguyên giật mình, mới biết nàng chỉ chuyện tư tình của Nguyên phu nhân cùng Lương đế.

Nàng miễn cưỡng nói: "Không ngoài suy nghĩ. Ta mặc dù không nhớ rõ sự tình lúc trước, nhưng không phải kẻ điếc. Ta chỉ kỳ quái Hoàng Thượng vì sao không đem mẫu thân của ta nhét vào hậu cung."

Phụ thân nàng Vũ An hầu Nguyên Hạo mất sớm, Nguyên phu nhân tuổi trẻ thủ tiết, bất luận là tái giá hoặc vào cung, cũng sẽ không có quá nhiều lời đồn đãi, ít nhất sẽ không náo đến bây giờ vẫn có tiếng xấu như vậy.

Trường Nhạc công chúa đã cười lạnh đáp: "Vợ không bằng thiếp, thiếp không bằng trộm! Ngươi xem trong hoàng cung này, ngoại trừ phi tần có con cái, như tuổi tác năm nay của bà ta, còn có mấy người có thể được phụ hoàng coi trọng?"

A Nguyên cười khổ nói: "Xem ra, người vì thế rất chán ghét mẫu thân của ta."

Trường Nhạc công chúa nói: "Cũng không phải vì vậy. Phụ hoàng ta tuy xuất thân võ tướng, cũng rất đa tình, phong lưu, khoản nợ nhắm trúng không ít, thêm bà ta vào cũng không có gì. Ta chán ghét nhất là, chính là bà ta rõ ràng hiểu được ngươi cũng không muốn gả cho Tạ Nham, còn một lòng muốn tác hợp các ngươi! Vì không cho ta đi nguyên phủ tìm Tạ Nham, còn ở trước mặt phụ hoàng rõ ràng thầm chê bai, không biết nói nhiều ít bậy bạ về ta, hại ta chịu mỉa mai không nói, hồi cung còn bị phụ hoàng răn dạy!"

A Nguyên vỗ trán nói: "À, ta trước kia thường cùng Tạ Nham ở cùng, lại không muốn gả cho hắn? Công chúa, xin lỗi, ta thật sự......không nhớ được!"

"Không nhớ ra được mới tốt!" Trường Nhạc công chúa hai con ngươi đen bóng, hàng mi dài chớp như cánh điệp, "Trước kia Nguyên đại tiểu thư, kỳ thật so với mẫu thân ngươi đức hạnh không khác lắm. Tạ Nham bao nhiêu lần muốn kết hôn với ngươi, ngươi cũng không chịu đáp ứng, hết lần này tới lần khác còn dẫn dắt hắn, thỉnh thoảng còn cùng hắn lui tới."

A Nguyên còn không nghĩ ra, lúc trước hai mẹ con Nguyên gia, rốt cuộc ứng phó như thế nào với vị công chúa được chiều chuộng này, mới có thể chiếm hết thượng phong. Nàng xoa nhẹ trán lại văn vê, bất đắc dĩ thở dài: "Yên tâm, hôm nay người ta muốn gả, muốn trộm, đều chỉ có Cảnh Từ thôi. Công chúa nếu có thể khích lệ Hoàng Thượng mau chóng để cho ta cùng A Từ kết hôn, ta ngay cả liếc cũng sẽ không ngoái lại nhìn Tạ công tử của người."

Trường Nhạc công chúa lập tức đôi mắt trong trẻo, giống như tinh thần phấn chấn lên. Nàng đã nắm tay A Nguyên, đập vào tay nàng, nói: "Thành giao! Chỉ cần ngươi đừng thay đổi chủ ý với Tạ Nham, ngươi muốn gả cho Cảnh Từ, ta liền giúp ngươi gả cho Cảnh Từ; ngươi muốn gả cho Hạ Vương thế tử, ta liền giúp ngươi gả cho Hạ Vương thế tửngay cả ngươi muốn vào cung làm mẫu phi của ta, ta cũng đều dốc sức tương trợ!"

A Nguyên bối rối, "Cái......Cái gì?"

Điều này cũng quá sảng khoái. Còn có, làm mẫu phi của nàng là cái gì quỷ?


Quả thực là đã gặp quỷ......

Bị Trường Nhạc công chúa lôi kéo một đường chạy vội đến Lãm Nguyệt hồ, A Nguyên mới tính toán suy nghĩ cẩn thận, tất cả địch ý của Trường Nhạc công chúa đối với nàng, đều là bởi vì Tạ Nham.

Chỉ cần nàng tranh thủ thời gian gả cho Cảnh Từ, tranh thủ thời gian buông tha cho Tạ Nham, cũng cắt đứt ý niệm trong đầu Tạ Nham, Trường Nhạc công chúa mới mặc kệ nàng gả cho ai. Trường Nhạc công chúa hôm nay có tâm tư trông mong nàng lập gia đình, so với chính nàng hay Nguyên phu nhân còn vội vàng hơn.

Nhưng A Nguyên rất kỳ quái, vì sao Trường Nhạc công chúa đột nhiên không đề phòng nàng?

Nàng sẽ không sợ A Nguyên ngày nào đó nhớ lại chuyện cũ, hoặc nhất thời cao hứng chứng nào tật nấy, cùng Tạ Nham nối lại tiền duyên?

Lãm Nguyệt hồ cùng đình đài phụ cận trên mặt nước, là do tiền triều lưu lại, là nơi du ngoạn ở hậu cung. Nhưng Lãm Nguyệt hồ cách chỗ ở của chư phi tần khá xa, Lương đế bề bộn nhiều việc chinh chiến, cũng chưa từng sai người tu sửa thanh lý đàng hoàng. Hôm nay, bên trong hồ này sắc nước mặc dù vẫn trong xanh, nhưng ven bờ đều là bồ vi cỏ dại, phòng ốc cũng cổ xưa thiếu tu sửa, rách nát không chịu nổi, hoặc bỏ trống, hoặc được dùng để thu xếp những cung nhân tuổi già hoặc thất sủng, nhìn xem rất là quạnh quẽ.

Ven hồ có một tòa tiểu đình sơn son, đang có hai cỗ thi thể đang nằm.

Thái giám tổng quản Lê Hoán đã đem người không có phận sự đuổi đi, dẫn theo vài tên tiểu thái giám gan lớn, đang có ý định tách hai cỗ thi thể kia ra.

Gặp Trường Nhạc công chúa đi đến, Lê Hoán vội vàng hành lễ, cùng cười nói: "Tên nào lắm miệng kinh động đến công chúa vậy? Kỳ thật chỉ có hai gã cung nhân trượt chân rơi xuống nước, cũng không phải đại sự gì."

Trường Nhạc công chúa nói: "Trượt chân rơi xuống nước hoàn toàn không phải đại sự gì, nhưng không khéo rơi vào tai phụ hoàng, không khéo phụ hoàng lại đem việc này giao cho ta cùng Nguyên tiểu thư. Ta phải tra án này minh bạch, mới cho phụ hoàng một câu trả lời thỏa đáng!"

Lê Hoán liên thanh đáp, nói: "Đã tra rõ ràng! Lão nô đã hỏi rõ, người tử vong là cung nữ Sắt Sắt bên cạnh Lâm Hiền Phi, thái giám thì là Tiểu Ấn Tử trong nội cung của Kiều Quý Tần trong nội cung. Vừa cho người nghe ngóng, Tiểu Ấn Tử gần đây là có chút tinh thần không thông, từng ở trước cung Lâm Hiền Phi xuất hiện qua mấy lần, nghe nói cùng Sắt Sắt này tình đầu ý hợp, luôn có lui tới."

"Vì vậy hai người hẹn nhau ở chỗ này gặp mặt, sau đó cùng nhau ngã xuống trong nước chết đuối?"

Trường Nhạc công chúa vịn lan can, xem tình hình đã xảy ra.

Đình dựa theo hồ nước, xây dựng trên hòn đá nhô cao. Phía ngược lại của tảng đá là cây hoa tường vi lâu năm, những đoá hoa đỏ tươi theo khe hở lan can tiến vào trong đình, ngược lại khiến cho tiểu đình thêm vài phần xuân ý dạt dào. Phía dưới tảng đá hoàn toàn nhìn không ra phồn thịnh năm đó, cỏ dại dày đặc sắp cao cỡ nửa người, chỗ gần nước thưa thớt vài hòn đá phủ kín rêu xanh, không khó nhìn ra dấu tích gần đây bị giẫm đạp cùng trượt ngã.

Đi về phía nam ngoài năm sáu trượng sang bên cạnh bờ, lập tức có nhiều dấu chân mất trật tự cùng nước đọng, nghĩ đến là lúc vớt thi thể lên bờ lưu lại.

Quả nhiên, Lê Hoán giải thích: "Xem ra, bọn họ chính là ở bên cạnh rơi xuống nước. Phía dưới kỳ thật không có gì cảnh trí, không chừng chính là nhìn thấy yên tĩnh nên mới xuống dưới chơi đùa. Nghe nói năm đó lúc xây dựng cái này đình phía dưới là nước bùn, nước chỗ này rất sâu, cho nên ven bờ vây có bờ đê bằng đá. Chẳng qua là thời gian lâu rồi, bờ đê đá đã sụp xuống không ít, lại tăng thêm rêu xanh rậm rạp, nếu là trong đêm không để ý, rất dễ trượt chân rơi xuống nước."

Trường Nhạc công chúa trầm ngâm gật đầu, A Nguyên đã kiểm tra hai cỗ thi thể, đứng lên nói: "Đồng loạt trượt chân rơi xuống nước? Còn bảo trì tư thế như thế này chết đi?"

Trường Nhạc công chúa trước kia chú ý đến thi thể quái dị, nghe A Nguyên nhắc nhở, vội đi qua nhìn kỹ, hai người cũng không phải là ôm nhau mà chết, mà là bảo trì tư thế thái giám lưng cõng tiểu cung nữ. Bọn thái giám đang định tách hai cỗ thi thể ra, tiếc rằng khớp xương hai người sớm đã cứng ngắc, như thế nào cũng kéo không ra.

Lê Hoán cười nói: "Đúng vậy, xem bộ dáng, Tiểu Ấn Tử là lúc cõng Sắt Sắt rơi xuống nước, có thể Sắt Sắt quá sợ hãi, một mực ôm cổ Tiểu Ấn Tử, Tiểu Ấn Tử cũng không biết bơi, cả hai đều chìm xuống nước!"

Trường Nhạc công chúa tấm tắc nói kỳ lạ, "Sau khi rơi xuống nước thật động lòng người, phản ứng đầu tiên chẳng lẽ không phải là tranh thủ thời gian buông tay ra hướng phía trên bờ chạy trốn ư? Đây là thâm tình lắm mới có thể chết cũng không chịu buông tay?"

- -- đề lời nói với người xa lạ---

ngày mai gặp!

Edit + Beta: Hàn Mai