Lưỡng Thế Hoan

Chương 84: Uyên ương phổ (5)

A Nguyên điềm đạm cười nói: "Mặc dù ta không nhớ rõ với tư cách Nguyên đại tiểu thư nên biết những quy củ lễ nghi kia thế nào, nhưng rời kinh thành trở thành tiểu bộ khoái hơn bốn tháng, thực sự kiến thức này với tư cách Nguyên đại tiểu thư, có thể đời này vĩnh viễn cũng sẽ không hiểu rõ nhân tình vui buồn. Ngoại trừ án Chu Thực cùng án Hạ Vương, những chuyện ta gặp phải, kỳ thật phần lớn là án nhỏ lông gà vỏ tỏi, —— nhưng đối với người trong cuộc mà nói, đó không phải là những biến cố lớn liên quan đến chuyện sống chết."

Cảnh Từ nhíu mày, "Nàng định kể chuyện xưa cho ta nghe?"

A Nguyên lắc đầu, "Nói tất cả án nhỏ lông gà vỏ tỏi, làm gì có câu chuyện gì? Ta nhớ rõ có gia đình con gái đã chết kêu oan, nói *bà bà hung ác, trượng phu ngu hiếu, bọn họ dạy con gái ôn nhu lương thiện, đối với ác bà bà nhường nhịn mọi điều, trông mong cảm hóa nhà chồng, mong thời gian tới có thể sống tốt hơn chút ít. Đáng tiếc bà bà càng ngày càng trầm trọng thêm, mỗi ngày buộc con dâu làm việc theo quy củ, giày vò đến con dâu sảy thai, còn cho là con dâu thất đức, trời cao mới khiến cho nàng không có con. Con dâu trong tháng mất con bị phạt quỳ sám hối, lại trong lúc trời đang rất lạnh đi giặt quần áo gánh nước, kết quả tay chân hư mềm ngã xuống sông, hừng đông mới vớt thi thể lên thì đã cứng ngắc! Việc này mặc dù bẩm báo quan phủ, rốt cuộc là chính cô ta trượt chân rơi xuống nước, Lý Tri huyện cũng chỉ có thể đem bà bà ác độc kia mắng một trận. Không lâu nghe nói nhà hắn lại cưới cô dâu khác, vui vẻ mà tiếp tục sống, coi như con dâu trước chưa từng tồn tại."

(*bà bà: mẹ chồng)

Cảnh Từ hơi mỉm cười, "Nàng đang ở đây nói cho ta biết, nàng sẽ không lấy ơn báo oán?"

A Nguyên nói: "Ta còn một án nhỏ nữa, vẫn là một bà bà còn trẻ độc ác, tìm mọi cách gây khó dễ cho con dâu, con dâu liền túm lấy bà bà đánh bà bằng cây gậy ba-toong, hai người đánh nhau, sau đó chạy vội tới quan phủ tự thú, loã lồ vết thương đầy người nói chỉ cầu vừa chết đi. Lý Tri huyện dùng tội bất hiếu với mẫu thân, đem con dâu kia đánh trượng, lại theo như "nghĩa tuyệt", giải trừ hôn nhân của hai người. Hôm nay con dâu kia đã tái giá, bà bà kia còn nhìn con trai ở phía sau bà mai, sau một hồi đại náo, mỗi người đều hiểu được bà đánh con dâu thành nghiện, ai dám đem con gái gả đi?"

A Nguyên nói xong, cười híp mắt nhìn Cảnh Từ.

Cảnh Từ không để ý tới, sau nửa ngày thấy nàng vẫn như cũ nhìn mình chằm chằm, chỉ đành phải nói: "Nàng lại đang nói cho ta biết, thiện ác đến cùng sẽ có báo?"

A Nguyên gật đầu, lại lắc đầu, cười nói: "Thiện ác đến cùng có báo hay không, đó là ý trời. Có thể ý trời cũng phải hăng hái tranh giành mới có thể tới nhanh như vậy. Đối với người hiểu được nhân nghĩa lễ trí tín, tấy nhiên sẽ ôn hòa nương tay, đối với ác nhân cũng vậy, chính là tìm đường chết, ông trời cũng không giúp được!"

Nàng cầm chuôi kiếm gõ lên thành xe vang, thản nhiên nói: "Hạ cô cô từ đầu đã có ác ý với ta ngay từ đầu, nếu ta dám để cho nửa phần, cùng với tự tìm đường chết không có gì khác nhau. Từ giờ trở đi, bà không nhận tội với ta, ta không gây chuyện, bà làm ta bị thương, cũng đừng trách ta ăn miếng trả miếng, dùng bạo chế bạo! Bà dám hủy dung của ta, ta liền dám hủy đầu bà! Cho dù là đánh không lại bà, cũng phải tìm ra 100 loại thủ đoạn khiến bà trả lại cho ta!"

Nàng nhìn chằm chằm vào Cảnh Từ, chờ Cảnh Từ tỏ thái độ. Cảnh Từ khép mắt lại, như là ngủ.

A Nguyên đang thất vọng, chợt nghe Cảnh Từ thở dài nói: "Làm khó nàng nhiều như vậy......Nàng yên tâm đi! Có ta ở đây, không ai có thể tổn thương nàng."

A Nguyên theo dõi vết thương của hắn, cười lạnh nói: "Huynh không cần bị thương thay ta để ta tha thứ cho bà, bảo vệ ta."

Cảnh Từ nói: "Vì sao nàng không cho là ta dễ dàng tha thứ cho nàng, bảo hộ bà ấy?"

"Dễ dàng tha thứ cho ta?" A Nguyên ngạc nhiên, "Ta nóng nảy hư hỏng như vậy sao?"

Cảnh Từ nói: "Đủ xấu, nhưng mà cũng chưa hẳn là chuyện xấu. So với bản tính bị đè nén, cuối cùng bạo phát ra hủy thiên diệt địa."

"À?"

A Nguyên khó hiểu.

Trong mắt Cảnh Từ có bóng nàng sau khi khôi phục nữ trang, lại giống như lại không chỉ nhìn nàng trước mắt.

Từng đã là thiếu nữ non nớt ngây thơ, tính cả những... Ánh trăng mật ngọt, như gió cấp chín lao qua.

Hắn chợt kéo A Nguyên dùng sức ôm vào trong ngực.

"Này, thương thế của huynh......" A Nguyên muốn giãy dụa, một lát sau trở tay ôm lấy eo của hắn.

Lúc này, cảnh xuân tươi đẹp đang tươi đẹp, cho đã mắt xuân sắc, càng có thể vượt qua làn nước mùa thu, mây bay trên trời?

Về sau......A Nguyên là bị Cảnh Từ ôm xuống xe.


Về phần vết thương trên vai Cảnh Từ, có lẽ là nàng quá lo lắng.

Loại thuốc giảm đau tốt nhất thế gian, khả năng cũng không phải thuốc trị thương của Tả Ngôn Hi.

Hạ cô cô rốt cuộc không xuất hiện.

A Nguyên đối với việc Cảnh Từ thay nàng chịu hết thương tích, không chấp nhận được, thậm chí uất ức.

Nhưng có một thứ hiển nhiên có hiệu quả, Hạ cô cô vì Cảnh Từ nấu xong cháo loãng sau đó âm thầm rời đi, cũng không hiểu được là hận Cảnh Từ có nương tử đã quên mẹ, hay lừa không muốn nhìn thấy bộ dáng kiêu ngạo tiểu nhân đắc chí của A Nguyên.

Cảnh Từ cũng không quá để ý Hạ cô cô rời đi, hay hoặc là, thiên tính của hắn đã như thế, căn bản khinh thường việc để lộ ý nghĩ của mình tiết lộ ra nửa phần. Tựa như hắn yêu A Nguyên thế nào, đối đãi nàng cũng thường là lãnh đạm, ngoại trừ đêm nay.

Không hề giống như một đêm trước không rõ ràng, nàng tuy ăn tủy trong xương cũng biết nó cũng ngon, dần dần lĩnh ngộ ngày đó Nguyên đại tiểu thư xoay vần trong những nam tử tuấn tú tìm niềm vui là thế nào, mà Cảnh Từ cũng khó bảo trì đôi mắt thanh minh, tỉnh táo.

Nàng lay động, tràn trề cẩu thả, hắn cuối cùng cũng tránh không được, dần dần cũng không biết rốt cuộc là ai mất phương hướng trước.

Có lẽ, đây không phải điều quan trọng.

Quan trọng là..., hai người bọn họ đêm nay danh chính ngôn thuận là vợ chồng.

Sau này từng ngày từng ngày sớm tối hoàng hôn, bọn họ ở cùng nhau, đến tóc bạc da mồi, đến con cháu đầy đàn.

A Nguyên thở hổn hển nói: "A Từ, sau khi chúng ta hồi kinh, việc quan trọng nhất, chính là tranh thủ thời gian điều tra rõ án của Tả Ngôn Hi!"

Cảnh Từ trầm thấp hỏi: "Vì sao bỗng nhiên nhắc tới hắn?"

A Nguyên nói: "Ta muốn huynh sống lâu trăm tuổi, cùng ta trăm năm ở một chỗ. Ta sợ huynh bỏ qua đại phu tốt nhất.....Ai......"

Chưa kịp nói xong, nàng đã bị một lực đạo mạnh mẽ làm kinh hô một tiếng, mười ngón tay nắm lấy tấm đệm.

Nàng giống như bị một làn sóng đưa lên cao, cả người đều đã bồng bềnh, lại mất trọng lượng, trong không gian đen tối, choáng váng không tự chủ được mà thăm dò.

Sau nửa ngày, A Nguyên mới có thể mở mắt ra, phù phiếm mà hổn hển, mỉm cười nhìn vị hôn phu của nàng.

Đôi mắt Cảnh Từ màu đen như đầm, nhìn như đạm mạc, lại chưa từng rời khuôn mặt của nàng.

Trên trán hắn có mồ hôi đầm đìa trợt xuống, một hai ngọt ngưng trên lông mày đen của hắn.

A Nguyên đưa tay thay hắn lau, Cảnh Từ ôm lấy nàng, tầng mồ hôi mịn liền cọ đến cổ của nàng.

A Nguyên chỉ cảm thấy hai người da thịt kề nhau, trở nên vui mừng vô cùng, trầm thấp nói: "A Từ, có vẻ như ta càng ngày càng yêu huynh......"

Cảnh Từ nhắm mắt lại, hồi lâu đáp: "Đã biết!"

A Nguyên nhịn không được cười lên.

Được rồi, đời này xem ra là không thể trông cậy vào miệng hắn nói ra những lời chân tình.

Đêm này dây dưa lâu rồi, không khỏi sẽ không đủ tiết chế, tình dài đêm ngắn. Huống chi không có Hạ cô cô, chính là lề mề đến mặt trời lên cao cũng không có người thúc giục.

Cảnh Từ từ trước đến nay rất tự hạn chế, chẳng qua là gặp được A Nguyên không tự hạn chế, liền chỉ có thể ở trong phòng vừa uống trà bên cạnh đợi nàng rời giường.

Về phần hắn có hay không thỉnh thoảng đi qua, nhìn A Nguyên ngủ say, có hay không thỉnh thoảng vì nàng đắp chăn, A Nguyên cũng không biết.

A Nguyên chỉ biết là bọn họ ăn cơm trưa mới có thể rời đi, đi đến kinh thành chênh lệch có chút thời gian, bị giam ở bên ngoài cửa thành.

Nhưng ở bên ngoài thành ngủ một đêm cũng không có gì không tốt.

Đã đến kinh thành, nàng không thể không quay về Nguyên phủ.

Không thể cùng Cảnh Từ quay về Đoan hầu phủ, xem Hạ cô cô mũi không phải mũi, mắt không phải mắt, không bằng trước về cùng mẫu thân thương nghị, tranh thủ thời gian đem hôn sự cùng Cảnh Từ định đoạt.

Khi nàng đã thành chủ mẫu của Đoan hầu phủ, cùng Hạ cô cô có muôn vàn thù hận, hóa giải hoặc giải quyết cũng có thể danh chính ngôn thuận.

Đoan Hầu phủ ở ngoài thành, Cảnh Từ liền không cần vào thành, chỉ đưa mắt nhìn nàng xuống xe.

Đi vào rừng, A Nguyên lại tha thiết nói: "A Từ, trong việc cứu giúp Tả Ngôn Hi, huynh ngàn vạn nhớ rõ điều trị tốt thân thể. Dưới trời này bao nhiêu người nhìn vào hôn sự của chúng ta, nhận định ta phong lưu, nhận định huynh bệnh nặng, kết hôn chính là trò cười, có thể chúng ta phải nhanh vui vẻ, để cho những người cười rụng răng kia, sái cả quai hàm mới được!"

Cảnh Từ không trả lời, chỉ hướng nàng nhẹ nhàng phất phất tay, ý bảo nàng tranh thủ thời gian rời đi, không trễ thời gian vào thành.

A Nguyên nhìn chằm chằm hắn, thẳng đến thấy khóe môi hắn có một vòng cười như có như không, mới yên lòng, mang theo Tiểu Hoài quay người rời đi.

Cảnh Từ đúng là rất đáng giận, đáng giận giống như lúc mới gặp gỡ. Nhưng bọn họ còn nhiều thời gian, có cả đời dài như vậy nên thích ứng lẫn nhau. Hắn cuối cùng sẽ xem nàng là tri kỷ thê tử, đối với nàng không biết thì không nói, biết gì cũng sẽ nói.

Đáng tiếc, nàng cuối cùng cũng không thể nhìn thấy, sau khi bóng lưng của nàng biến mất, mắt Cảnh Từ càng ngày càng u ám.

Như giờ phút này nhìn sắc trời, càng giống như nửa năm trước không có trăng sao, chỉ có đàn sói làm bạn nơi hoang dã.

Chậm rãi buông rèm, đôi tay Cảnh Từ nhịn không được mà run rẩy.

- -- đề lời nói với người xa lạ---

Mấy chương có nam nữ đùa giỡn, bản án cũng không biết chạy đi đâu rồi, ngày mai gặp!

Edit + Beta: Hàn - Mai

Chương 164:

Trước mắt thuần thúy đen kịt, trước mắt hắn tựa hồ lại có vô số con sói hoang, ánh mắt của chúng lập lòe chớp động. Tiếng sói gào vòng qua vòng lại bên tai, ác mộng nửa đêm giống như tránh không được, gân chân bị gãy lại đau đớn, đau đớn ở một chỗ khác lại thấu xương.

Thế gian này...cái không dễ dàng xảy ra nhất là tin tưởng cùng tín nhiệm, nhưng tín nhiệm ấy lại bị nghiền nát như miếng bọt biển. Sau khi vỡ vụn hết thảy, có lẽ vẫn như cũ không thể bỏ đi tình cảm. Nhưng thanh minh như hắn, lại cũng nhìn không ra, trong đó đến tột cùng còn có... cái gọi là tín nhiệm hay không

A Nguyên, nếu thật chẳng qua là A Nguyên, thật sự chẳng qua là tiểu bộ khoái huyện Thẩm Hà, tương lai của bọn họ ắt phải hạnh phúc cùng vui mừng?

Đáng tiếc, nàng không phải.

Hắn chậm rãi ôm lấy vai, phần môi trầm thấp lạnh lẽo gọi ra cái tên đã lâu không gọi: "Miên Vãn...."

Nguyên phủ.

Quản sự cùng người hầu đón A Nguyên vào, cũng không nhiệt liệt, lại càng không sơ lạnh, lời nói và việc làm kính cẩn mà tự nhiên, phảng phất nàng căn bản chưa từng đào hôn, căn bản chưa từng vừa đi mấy tháng xa ngút ngàn dặm không có tung tích, chẳng qua là vừa đi buổi tiệc, hôm nay cơm nước no nê, cố gắng hết sức mà làm việc.

A Nguyên đi về hướng phòng ngủ lạ lẫm, xa xa liền thấy Nguyên phu nhân đang chờ. Thân ảnh kia vẫn lạ lẫm như đã từng, nhưng tách ra sau một thời gian ngắn tụ họp, lại tựa hồ rất quen thuộc.

A Nguyên ngưng mắt nhìn thân ảnh kia, đáy mắt liền có chút ít nóng lên.

Tùy tùng dẫn nàng nói: "Đại tiểu thư, phu nhân rất nhớ người, những ngày này thường xuyên ngồi ở phòng ngủ của tiểu thư, ngồi xuống cả buổi."

A Nguyên nói: "À!"

Dưới chân lại đi được nhanh hơn, lại có vài phần vội vàng.

Cái gọi là gia đình, ước chừng nên có cảm giác như vậy? Có người trông coi, chờ mong, nhớ nhung ngươi, thông cảm cho nỗi buồn của ngươi, bởi vì ngươi mà đắc ý mà vui vẻ, bởi vì ngươi mà thương cảm.

"Tiểu thư!"

Tiểu Lộc đã vui sướng mà nghênh tiếp đến đây, thiếu chút nữa cho nàng một cái ôm sâu sắc.

Thấy thần sắc tùy tùng đằng sau, nàng mới thoáng thu liễm, chỉ cầm tay A Nguyên cười nói: "Tiểu thư đã trở về! Chúng em buổi chiều đã đến đây, phu nhân đã nhìn sắc trời vài lần, chạng vạng tối lại hỏi gần đây tiểu thư thích ăn rau gì, đã làm bữa tối cho tiểu thư, chờ người trở về!"

Nàng tiến đến bên tai A Nguyên, nói nhỏ: "Em cùng phu nhân nói tiểu thư thích nhất là đồ ăn Đoan hầu làm, thích nhất cùng Đoan hầu ở cùng nhau, phu nhân nói có lẽ đêm nay không về được. Nhưng mà nói cũng kỳ quái, lúc phu nhân nói lời này, giống như không vui vẻ."

A Nguyên giật mình, "Thật không?"

Nàng chậm rãi đi vào, Nguyên phu nhân đã nghe được động tĩnh bên ngoài, bước nhanh ra đón, đúng tại cánh cửa gặp nàng, trên khuôn mặt tha thiết chờ mong, nhanh chóng được thay thế bởi sự dịu dàng yêu thương. Bà mỉm cười nói: "A Nguyên, con đã trở về!"

A Nguyên vốn có chút ít xấu hổ, nói: "Trên đường có việc chậm trễ, ngược lại trở về trễ, lại để cho mẫu thân nhớ nhung!"

Nguyên phu nhân nói: "Không ngại, không có việc gì, ở cùng Đoan hầu là chuyện tốt. Sớm quen thuộc, sau kết hôn vợ chồng mới hòa hợp."

A Nguyên đỏ mặt, lại cười nói: "Con cũng nghĩ vậy."

Nguyên phu nhân gật đầu, "Một đường bôn ba, ước chừng cũng mệt mỏi? Đi nào, hai mẹ con chúng ta đi ăn cơm chiều trước, rồi sớm nghỉ ngơi, ngày mai buổi sáng ta cùng con vào cung!"

A Nguyên cả kinh, "Vào cung?"

Nguyên phu nhân một bên cầm tay nàng hướng phòng khách, một bên mỉm cười nói: "Chuyện chung thân của con, là Hoàng Thượng khâm ban thưởng. Con lại vừa trốn hôn ước, biết rõ đấy, nói là con tổn thương bệnh chưa lành, nhất thời hồ đồ, không biết, không chừng là đại nghịch bất đạo, không tuân thánh chỉ là tội lớn!"

A Nguyên bề bộn cười nói: "Có mẫu thân ở đây, tất nhiên không cần lo lắng Hoàng Thượng trị tội của con."

Nguyên phu nhân mỉm cười, "Lúc trước đã cùng Hoàng Thượng đề cập qua, chỉ nói tranh thủ thời gian tìm con về dưỡng bệnh quan trọng hơn, ước chừng cũng sẽ không quá mức so đo. Ngày mai vào cung, con coi như bị bệnh hồ đồ, ngay cả mình đang làm chuyện gì cũng không rõ ràng, ta lại ở bên cạnh nói vài câu, việc này sẽ không khó qua."

Bà dừng một chút, lại nói: "Nhưng mà sự tình con đào hôn, trong kinh thành truyền đi xôn xao, quả thực rất làm xấu thể diện của Đoan hầu phủ. Lại nói tính tình Đoan hầu cổ quái, rất có thành kiến với ta, lại hết lần này tới lần khác được Hoàng Thượng yêu thương. Ta không hiểu được lúc trước các con quen biết thế nào, sao lại đề nghị hôn ước, tình cảm hôm hay thế nào, chỉ mong hắn không so đo việc này mới tốt. Nói cách khác, nếu như trước mặt Hoàng Thượng hắn nói vài câu, không chỉ có việc hôn nhân khó thành, không chừng còn có thể gây ra tai họa!"


Trong lòng A Nguyên không khỏi rơi cái độp. Nguyên phu nhân rõ ràng cùng Cảnh Từ giống nhau, đều nghi ngờ đối phương sẽ nói gì trước mặt Lương đế gây bất lợi......

Nàng do dự một chút, liền nhẹ nhõm cười nói: "Mẫu thân không cần lo ngại, thân thể A Từ không được tốt, tính tình cũng không được tự nhiên chút ít, nhưng lòng dạ quang minh bằng phẳng, tuyệt sẽ không gây bất lợi cho mẫu thân và con."

Nguyên phu nhân thở dài: "Nha đầu ngốc, con hiểu được hắn nhiều hay ít? Ngay cả lai lịch của hắn cũng không nói cho con."

A Nguyên nói: "Nhưng con biết con thích chàng, chàng cũng thích con. Sẽ có một ngày chàng nói cho con, sẽ có một ngày chàng đối với trăm người quái gở, lại xem con là của quý trong tâm!"

Đôi mắt Nguyên phu nhân trong suốt lưu chuyển, như xuyên thấu qua phiến lá thưa thớt dưới ánh trăng, sáng tỏ không nói rõ ý tứ hàm xúc, "Con hy vọng một ngày hắn có thể xem con như của quý trong tâm?"

A Nguyên đến cùng không chắc, có khi Cảnh Từ vẫn là mở miệng cay nghiệt, nhưng đối đãi với nàng cũng coi như tốt, không chừng sớm đã xem nàng như của quý. Nhưng như tính tình của Cảnh Từ, trông cậy vào hắn chính miệng nói ra ngôn từ buồn nôn như vậy, chỉ sợ gánh nặng đường xa.

Cũng may, nàng có thời gian cả đời, chờ hắn.

Vì vậy, A Nguyên hì hì cười nói: "Chỉ cần con thật tình đợi chàng, cuối cùng sẽ có ngày đó."

Đang khi nói chuyện, hai người đã đi tới phòng khách, dưới mái hiên đã có đồ ăn như nước chảy, chưa qua một giây liền xếp hàng tràn đầy một bàn. Tùy tùng của Nguyên phu nhân là Lưu Vi nói: "Phu nhân, đại tiểu thư, có chút đồ ăn vừa nấu, hôm nay trong phòng bếp đang tiếp tục nấu, không bằng chậm một chút!"

A Nguyên cười nói: "Không cần đâu? Ta ở bên ngoài ăn một rau một chén canh đã đủ rồi, trên bàn những thứ này ăn làm sao hết? Mau gọi bọn họ đừng làm nữa!"

Nguyên phu nhân lưu ý việc A Nguyên ăn rau, khẽ cười nói: "Sau khi con khỏi bệnh, khẩu vị thay đổi không ít, cũng không hiểu được con thích ăn cái gì, đành phải bảo bọn họ làm nhiều mấy món."

A Nguyên khoát tay nói: "Con không kén chọn, đồ ăn tùy tiện sao cũng được. Huống chi con ở trong huyện thành nhỏ, cũng coi như chính thức hiểu được một bữa cơm một hạt không dễ có. Có phúc tiếc phúc, chúng ta đừng phô trương lãng phí mới tốt."

Nguyên phu nhân nhân tiện nói: "Cũng tốt. Tục có mây, thời trẻ qua mau. Mấy chục năm qua, chư phiên trấn áp các cứ trọng địa, ngươi tranh ta đoạt, trải qua thay đổi bất ngờ, thiên hạ này cũng đã đổi chủ, Nguyên phủ lại có thể nhiều lần tránh được đại kiếp nạn, coi như là trong loạn có may. Nhưng thiên hạ chiến loạn đầy rẫy, ai có thể giữ được ai cả đời yên vui? Nếu có thể hưởng được phú quý, nhịn được nghèo khó, ngày sau mặc kệ ở hoàn cảnh thế nào, đều có thể vui vẻ, an ổn sống hết cả đời này."

A Nguyên không nghĩ sẽ dẫn đến một phen lời nói của Nguyên phu nhân như vậy. Nàng sợ run sau nửa ngày, mới hỏi: "Mẫu thân, con chỉ là thuận miệng vừa nói, người đừng nhạy cảm. Trước khi con bị thương, nói chuyện cũng hẳn là bụng dạ thẳng thắn, mới có thể thường thường chọc giận mẫu thân?"

Nguyên phu nhân lắc đầu, tinh thần liền có chút hoảng hốt, "Con.....Cũng không nói những lời bụng dạ thẳng thắn. Con tuy là nữ nhi ruột thịt của ta, lại từ trước đến nay tự mình làm chủ, không thường tâm sự cùng người mẹ là ta. Nhiều khi, ta căn bản nhìn không hiểu con nghĩ gì, hoàn toàn chính xác có chút khúc mắc."

Nguyên nhân nàng có thanh danh phong lưu, liệu nàng ngày xưa nhất định để không bị trói buộc, nói năng làm việc đều long trời lở đất, biết rõ có chút lời nói và việc làm nữ nhi không nên, cũng không thay đổi tâm tính, vì vậy rất nhiều việc mà nói, liền có thể mặt dày nói thẳng, bình thường chuyện nữ nhi không dám làm, chỉ cần phù hợp, nàng cũng nghe theo không lầm.

Nhưng hôm nay Nguyên phu nhân đang nói cái gì?

A Nguyên không khỏi buồn bực hỏi: "Vậy.....lúc trước rốt cuộc là con nói chuyện thế nào?"

Nguyên phu nhân cười khổ, "À.....Ví dụ như nhìn xem trên bàn nhiều đồ ăn, con đại khái sẽ nói lời nhẹ nhàng nhỏ nhẹ mà phân phó, con cá này khó có được, cái này đặc sản miền núi mùi vị cũng không tệ, đưa đi cho Chu công tử! Món rau kia, còn món súp kia nữa, Tiểu Lâm Nhi thích ăn, dùng hộp đựng thức ăn đưa đến quý phủ hắn đi. Lưu Vi, bánh này ngươi thích ăn, liền thưởng ngươi đi, mấy món kia liền cho Thuỵ Anh, Tiểu Lộc các nàng đi."

A Nguyên vừa gắp một cây nấm, kinh ngạc nghe Nguyên phu nhân nói, cây nấm rơi xuống bàn cũng không biết.

Nàng không hề nghĩ lúc trước nàng lại có lời nói cùng việc làm như vậy.

Nhưng đối nhân xử thế mà nói, Nguyên đại tiểu thư hẳn rất cao minh.

Bất động thanh sắc mà không lãng phí đồ ăn, lại hưởng thụ đồ ăn ngon, còn có thể lấy lòng người khác, thu mua nhân tâm.

Chẳng trách Nguyên đại tiểu thư ở kinh thành có tiếng xấu, không ai không biết phong lưu, vẫn như cũ có nhiều nam nhân ngã xuống, người sau tiến lên, thậm chí ngay cả Tạ Nham quý công tử gia thế tướng mạo đều có, cũng không thể quên. Ngay cả Trường Nhạc công chúa cũng không để ở trong lòng.

- -- đề lời nói với người xa lạ---

Ngày mai gặp!

Edit + Beta: Hàn - Mai