Luôn Có Nhân Loại Muốn Chăn Nuôi Tôi

Chương 163: Em thật cao hứng

Tân hôn ngày đầu tiên, thời tiết rất tốt.

Ánh mặt trời chiếu vào cửa sổ nhỏ, rèm cửa cũng bởi vì gió thổi mà nhè nhẹ phẩy, chậm rãi bay trong không trung. Khắp nơi đều là vầng sáng thật nhỏ, đường cong nhu hòa.

Trong phòng rất yên tĩnh, Lệ Sâm sớm đã tỉnh, anh hô hấp nhẹ nhàng rất sợ đánh thức Nam Ca vẫn đang còn ngủ say.

Nàng làm một tiểu Zombie thích ngủ, thời gian mỗi ngày ngủ cơ hồ đều là cố định, mà tối hôm qua ngủ quá muộn cho nên đã đến thời gian nên rời giường cũng chưa tỉnh lại.

Lệ Sâm cùng Nam Ca có ba ngày nghỉ kết hôn, ba ngày này căn cứ vẫn tiếp tục hoạt động, chỉ là bọn họ không tham dự hành động vây quét đó thôi.

Thời điểm buổi sáng anh vốn nên ra ngoài đi một vòng, đưa những người có dị năng khác rời căn cứ. Nhưng nhuyễn ngọc ôn hương trong ngực, anh coi như là có tự chủ lớn hơn nữa cũng không thể đứng dậy được.

Dùng ánh mắt tinh tế phác hoạ mặt mày người trong lòng. Thời điểmcô ấy ngủ rất yên tĩnh ôn nhu. Tối hôm qua sau khi giúp cô xử lý xong lại không mặc quần áo cho cô, giờ phút này vợ của anh chôn cả thân thể vào trong chăn, Lệ Sâm chỉ có thể thấy cái cổ trơn bóng của cô.

Vươn tay, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm một cái, dấu vết tối hôm qua bị chính mình làm ra đã biến mất không thấy gì nữa. Làn da chỗ đó một lần nữa trở về trạng thái trắng nõn nhẵn nhụi.

nói đến năng lực tự lành của cô, thật sự là rất khủng bố. Hệ tinh thần cấp bảy, lại là thể chất Zombie, về sau nếu như thăng cấp thành cấp tám thì không biết lại có thay đổi gì nữa đây.

Cứ như vậy si mê nhìn chằm chằm Nam Ca hai giờ, cuối cùng cô ấy cũng tỉnh lại.

Mới vừa tỉnh, tất nhiên thân thể theo không kịp đầu óc, các loại cảm giác đều đang từ từ khôi phục, giống hệt như nhân loại. Khứu giác, cảm giác... Tứ chi chậm rãi thay đổi trở nên mềm mại hơn, lông mi động động, con mắt chậm rãi mở ra...

cô đã sớm biết người đàn ông của mình luôn ở bên người phòng thủ, tự nhiên liếc mắt liền thấy được anh. Nghĩ đến chuyện tối ngày hôm qua... Nam Ca thẹn thùng mà kéo chăn mền lại, chỉ lộ một cái đầunhỏ. Tóc cô cũng có chút loạn, trên đầu còn dựng thẳng lên một nhúm tóc nhỏ ngây ngốc.

Lệ Sâm cười một cái, lộ ra một hàm răng trắng chỉnh tề, còn duỗi tay đem nhúm tóc ngây ngốc kia vuốt cho thuận.

"Chào buổi sáng, Nam Ca." Mở miệng ngậm miệng đều không đề cập tới chuyện xảy ra tối hôm qua.

Nam Ca trừng mắt nhìn, cũng ngọt ngào cười một tiếng. Con mắt đều híp lại thành đường thằng: "Chào buổi sáng."

Mặc dù giọng nói rất ngượng ngùng, nhưng mà càng nhiều hơn vẫn là vui vẻ đấy. Cái người đàn ông này về sau liền triệt để thuộc về mình rồi.

Lệ Sâm nghe giọng nói khẽ hơi khàn của cô, hơi kinh ngạc. không biếtrõ là vì mới vừa tỉnh hay là tối hôm qua cô kêu hỏng giọng rồi. Sau khi tự tay giúp cô mặc quần áo tử tế, còn chuẩn bị gọi Diệp Thiệu tới xemmột chút.

Tối hôm qua Nam Ca rất là thỏa mãn, cho nên hiện tại một chút cũngkhông muốn ăn cái gì đó, điểm tâm của Lệ Sâm là người khác đưa tới.

Nam Ca ngồi ở bên cạnh anh, hai người trong lúc đó có chút khoảng cách. cô len lén ngắm Lệ Sâm một cái, sau đó hướng tới bên cạnh anhcọ xát, cố ý đem bả vai của mình đụng vào người anh.

Lệ Sâm chỉ làm như không thấy cô lén lén lút lút, động tác ăn cái gì đókhông hề thay đổi, nhưng bên miệng đã hiện lên nụ cười tươi rói.

trên tay Nam Ca còn mang chiếc nhẫn Lệ Sâm hôm qua cùng cô trao đổi. Lúc này cô nhẹ nhàng vuốt ve, còn nhích lại gần bờ vai anh hé miệng bật cười.

Lệ Sâm vừa vặn ăn xong, cầm tay cô, cúi đầu cùng cô nhìn thẳng: "Cười cái gì, vui vẻ như thế sao?"

Khuôn mặt Nam Ca tươi cười lại sáng lạn, nhưng mà cô suy nghĩ hồi lâu cũng nghĩ không ra lý do gì, chỉ có thể ngây ngốc đáng yêu nói: "Chỉ là tự nhiên vui vẻ thôi."

Lệ Sâm liền giữ nguyên tư thế này, đem cái trán áp vào trán Nam Ca, còn dùng chóp mũi cọ xát chóp mũi Nam Ca. anh đôi môi đỏ mọng củacô, có chút miệng đắng lưỡi khô.

Giọng dần dần căng lên, tay anh ôm cô hơi dùng sức: "anh cũng vậy,thật sự vui vẻ." một lần không đủ, anh lại nói lại vài lần: "Nam Ca, anhthật thật thật sự vui vẻ."

Bầu không khí quá tốt, Nam Ca không khỏi ôm lấy thắt lưng Lệ Sâm, thắt lưng anh rắn chắc một chút thịt thừa cũng không có. Tối ngày hôm qua cô đã tinh tường cảm giác được rồi, người đàn ông có eo thon là có bao nhiêu mạnh mẽ...

Thời điểm đôi môi kề nhau, trong miệng hai người đều phát ra mộttiếng than thở thỏa mãn.

Lệ Sâm đương nhiên chưa đủ chỉ với một cái hôn, dù sao bọn họ cũng có ba ngày phép cơ mà, muốn làm cái gì cũng có thể. anh hiện tại rấtkhông muốn để cho Nam Ca rời khỏi gian phòng này.

Ai biết, không đợi anh kịp xâm nhập một bước nữa liền vang lên tiếng đập cửa.

Nam Ca giống như mạnh mẽ bừng tỉnh khỏi mộng, thừa dịp Lệ Sâm dừng lại, còn đẩy anh ra.

Lệ Sâm có chút bực bội hỏi: "Ai?"

"Tôi."Giọng nói của Diệp Thiệu từ ngoài cửa vang lên.

Lệ Sâm lúc này mới nhớ tới, buổi sáng anh truyền cho Diệp Thiệu tin tức, để anh ta lại đây. Trước tiên giúp Nam Ca sửa sang lại quần áomột chút, Lệ Sâm lúc này mới đi mở cửa cho Diệp Thiệu.

Quầng thâm mắt dưới mắt kính mắt Diệp Thiệu rất rõ ràng, khẳng định là cả đêm không ngủ. Lần đầu tiên nhìn thấy Lệ Sâm hăng hái như vậy, chua xót trong lòng anh ta càng đậm, nhưng không thể biểu hiệnra ngoài.

"Sao anh lại còn cõng cái hòm thuốc đến?" Lệ Sâm không nhớ rõ Nam Ca muốn làm cái kiểm tra gì.

Diệp Thiệu đem khổ sở trong tim chôn dưới đáy lòng, cố làm ra vẻ thoải mái mà đi tới, cùng Lệ Sâm nói: "Rút máu."

Khuôn mặt Nam Ca đau khổ xụ xuống: "A?"

"Vốn là ngày hôm qua sẽ phải rút máu rồi nhưng nhìn hai người kết hôn, tôi liền đẩy lùi về sau một ngày, nào." Diệp Thiệu đã ngồi xuống,đang lấy công cụ ra bên ngoài.

Nam Ca nước mắt lưng tròng che cổ tay nhìn Lệ Sâm, vừa bị ánh mắt mềm mại của cô nhìn như vậy, Lệ Sâm còn có cái gì mà lập trường chứ. Trực tiếp liền ngăn cản động tác Diệp Thiệu: "Hôm nay khôngrút."

"Vậy lúc nào thì rút?" Diệp Thiệu bất đắc dĩ.

Nam Ca vừa hướng ngón tay, một bên hỏi: "Nhất định phải rút sao."

"Ừm, một tháng một lần, đây là chúng ta trước đã nói xong." thật ra Diệp Thiệu cũng không muốn làm cái người nhẫn tâm này, nhưng mà thí nghiệm đã đến một bước này, anh ta không thể đơn giản bỏ xuống được.

Nam Ca chỉ có thể đưa cánh tay mình ra ngoài: "Vậy anh nhẹ một chút nha..."

Lệ Sâm đoạt lấy công cụ trong tay Diệp Thiệu, chính mình đến giúp Nam Ca rút máu. Trong quá trình còn liên tục trấn an Nam Ca: “Lát nữa cho em nhiều thức ăn ngon một chút, được không?"

Nam Ca đang chờ câu này của Lệ Sâm đó, cô không ngừng gật đầu: "Hôm nay em muốn uống sáu loại máu hỗn hợp!"

Lệ Sâm: "... Được rồi."

Rút máu xong, Diệp Thiệu xác định thân thể Nam Ca cũng không có vấn đề gì liền trực tiếp bị Lệ Sâm đuổi đi.

Thuận tiện, anh ta còn nói cho người trong căn cứ, nói là hôm nay cần máu tươi của sáu người dị năng. Quả nhiên, số người đột nhiên biến nhiều, người đánh nhau kịch liệt cũng nhiều hơn.

Còn như Lệ Sâm nói cho Nam Ca ăn ngon, anh vốn là muốn cắt cổ tay lấy máu. Ai biết Nam Ca ở trong phòng lo lắng đi vài vòng, thế nhưng còn ôm lấy anh, ngăn cản.

Lệ Sâm không hiểu nhìn cô, sủng ái hỏi: "Sao thế, em không muốn?"

Nam Ca đương nhiên muốn chứ, cô đã rối rắm rất lâu mới quyết định được đấy. Lúc này cô ngước cao đầu, đưa mắt nhìn đôi mắt phượng của Lệ Sâm, nhỏ giọng nói: "Em hiện tại cảm thấy máu chỉ được xếp là mỹ vị thứ hai thôi..."

"Vậy mỹ vị thứ nhất..." Lệ Sâm phản ứng lại được, thân thể cứng đờ ngay tại chỗ. Ánh mắt nhìn Nam Ca cũng nguy hiểm hơn: "Em xác định em đang nói cái gì sao?"

Đôi mắt Nam Ca trông mong gật đầu, tư vị tối ngày hôm qua, cô thậtsự là nếm một lần liền quên không được rồi. Phần nhân loại trong thân thể thức tỉnh càng nhiều, cảm giác xấu hổ cũng lại càng nặng. hiện tạiđã nói trắng ra, Lệ Sâm sẽ không cảm thấy cô có chút...

Lệ Sâm sao có thể thấy thế! anh ước gì lão bà của mình dính mình nhiều hơn nữa ấy chứ!

Căn bản là không để cho Nam Ca có cơ hội gì cự tuyệt mình đã chặn ngang ôm lấy cô tiến vào phòng ngủ. Nếu như nói Lệ Sâm là quân vương Bắc Hải vậy thì Nam Ca tất nhiên chính là sủng hậu. Vì cô mà quân vương cũng không thể lên triều nha.

...

Khi Lệ Ngạn tỉnh lại, đầu đau muốn nứt, nhìn thoáng qua đồng hồ mới phát hiện đã là buổi trưa. Cậu ở trên giường từ từ ngồi dậy, trì hoãnmột hồi lâu mới nhớ ra tối ngày hôm qua đã xảy ra chuyện gì. Lệ Sâm cái người anh trai này, chính mình làm chú rể lại không uống rượu, tất cả đều để cho em trai uống hộ!

Cậu nện đầu hai cái, cảm giác say quá khó chịu. đang chuẩn bị xuống giường, cậu vừa nhìn sang bên cạnh, trong nháy mắt sửng sốt. Tại sao trong chăn lại căng phồng giống như là có người vậy?

Lệ Ngạn dè dặt vén chăn lên, thời điểm thấy là Tần Mộ Yên mới thở phào nhẹ nhõm. May mắn không phải người phụ nữ loạn thất bát tao nào khác.

nhẹ nhàng gọi Tần Mộ Yên hai tiếng, nếu mà cô vẫn không tỉnh thìmình liền chuẩn bị đi trước chuẩn bị canh giải rượu. Ai biết Tần Mộ Yên thế nhưng mở mắt ra.

cô rõ ràng chưa làm rõ ràng đây là tình huống nào, sau khi nhìn rõ mặt Lệ Ngạn xong, sương mù trong mắt trong nháy mắt biến mất khôngthấy gì nữa, vành mắt cũng trực tiếp hồng.

Lệ Ngạn lập tức duỗi tay giải thích với cô: "Em đừng sợ, tối ngày hôm qua chúng ta ngăn cản quá nhiều rượu. Khả năng là sau khi say ai đó đưa chúng ta tới đây. Em yên tâm, anh không có làm gì em."

Nghe được Lệ Ngạn giải thích, Tần Mộ Yên không thấy may mắn, chỉ thấy thất lạc. Hóa ra cùng học trưởng cái gì cũng không có phát sinh...

Từ từ ngồi dậy, Tần Mộ Yên che đầu mình. Giọng nói trầm thấp khác thường: "Chúng ta đã ngủ cùng một chỗ... Người ở phía ngoài sẽ nhìn chúng ta như thế nào..."

Tận thế mặc dù loạn, nhưng Bắc Hải này là chỗ có quy cách nghiêm minh, nơi này vẫn rất chú trọng danh tiếng. Dù sao mục đích của Lệ Sâm không chỉ là chế tạo một chỗ dừng chân, mà chính là muốn xây dựng lại xã hội văn minh.

Cho nên Lệ Ngạn cũng rất nghiêm túc, quyết định cùng Tần Mộ Yên cầu hôn. Kết hôn rồi thì không phải là danh chính ngôn thuận sao.

Ai biết Tần Mộ Yên thế nhưng nói: "Về sau anh khẳng định là muốn kết hôn, nếu như bị vợ anh biết rõ chúng ta đã từng... cô ấy sẽ khổ sở..."

Tần Mộ Yên nghĩ đến tình huống như thế, tim cũng có cảm giác vừa bị kéo căng lại vừa đau nhức. cô một chút cũng không muốn để cho Lệ Ngạn cưới người khác đâu.

Lệ Ngạn trừng to mắt, một hồi lâu sau mới hỏi: "Em nói cái gì đó?"

"Hả?" Tần Mộ Yên ngẩng đầu, con mắt hồng giống như là con thỏ nhỏ. Lệ Ngạn nghiêm mặt khiến Tần Mộ Yên có chút sợ hãi, cô không dámnói tiếp.

Cậu lại truy vấn: "Em nghĩ rằng anh sẽ lấy người khác?" Tần Mộ Yên thề, cô nghe ra hương vị nghiến răng nghiến lợi trong câu nói đó.

"Em..." cô còn chớp chớp con mắt, bộ dáng vô tội khiến cơn giận trong lòng Lệ Ngạn bay hết hơn phân nửa.

Tần Mộ Yên nghĩ thầm, có cái gì không đúng sao? anh ấy không cưới người khác, lẽ nào sẽ cưới bản thân mình?

Lệ Ngạn cuối cùng cũng hiểu ra, hơn một tháng qua vì cái gì vẫn luôn cảm thấy phương thức Tần Mộ Yên cùng mình chung đụng không thích hợp, cô ấy rõ ràng không có coi mình là người yêu, cũng không biết tâm ý của mình!