Luôn Có Nhân Loại Muốn Chăn Nuôi Tôi

Chương 162: Hài hòa hài hòa

"Thịt này đã qua xử lý, mọi người có thể yên tâm ăn." Diệp Thiệu bảo đảm hai lần, Tân Vũ Hoa liền đứng dậy: "Tôi đến trước đi!"

Cậu kẹp lên một khối thịt thả vào trong miệng, thời điểm nghiền ngẫm con mắt đều sáng cả lên.

Nhanh chóng nuối miếng thịt xuống, cậu quay ra hướng tới Diệp Thiệu giơ ngón tay cái lên: "Bác sĩ Diệp, anh thật sự là lợi hại mà. Thịt này ăn quá ngon ý!"

Diệp Thiệu ha ha cười một tiếng: "Ăn ngon đó cũng là công lao của đầu bếp, tôi chỉ là lấy đi độc tố bên trong mà thôi."

Vừa nhìn Tân Vũ Hoa ăn cũng không có việc gì, những người khác cũng không chịu ngồi yên, ào ào vọt lên muốn đoạt thịt.

Nam Ca cùng Lệ Sâm đứng ở ngoài đoàn người, cô còn nói cùng Lệ Sâm: "không trách được lúc trước Diệp Thiệu để cho em mang giúpanh ta mấy con động vật biến dị trở về, hóa ra là vì nghiên cứu này. Thịt kia nhìn thật ngon nha..."

"Sao thế, em cũng muốn ăn một miếng sao?" Lệ Sâm ôm eo cô hỏi.

Nam Ca hì hì lắc đầu: "không phải đâu, " cô ngẩng đầu, Lệ Sâm có thể từ trong con ngươi màu đen của cô nhìn thấy bản thân: "Em còn cảm thấy hứng thú với anh hơn một chút."

Lệ Sâm ý tứ sâu xa cười cười: "Vậy lát nữa về phòng liền cho em ăn no."

Lệ Ngạn cùng Tần Mộ Yên đứng ở bên cạnh bọn họ, giả vờ là cái gì cũng không nghe hiểu...

Yến hội tiến hành được một nửa lại có người đến thông báo nói ngoài cửa cơ sở chính có người tự xưng là bạn của Nam Ca tìm lại đây.

Nam Ca cùng Lệ Sâm lúc này còn đang mời rượu đâu, vừa nghe nóinhư thế đều nghi hoặc nhìn nhau.

Bạn cô á? Sao cô lại không nhớ nhỉ?

"Đối phương có nói tên là gì không?" Lệ Sâm hỏi.

"Có ạ, họ tên là Tô Phương cùng Tô Hiển."

"A!" Nam Ca nhớ tới, đây không phải là khẩu phần lương thực của côsao!

Lệ Sâm nắm tay cô cười nói: "Mời hai người kia vào đi."

Lặn lội đến đây chẳng hề dừng lại ngoài Tô Phương cùng Tô Hiển còn có đám người trốn ra được từ tai nạn thiên thạch tại căn cứ Tân Bình, kể cả đám người Tô Hoằng.

một tháng này, danh tiếng căn cứ Bắc Hải như mặt trời ban trưa. Bọn họ đi tới chỗ nào cũng nghe người ta đang đàm luận Lệ Sâm cùng Nam Ca, muốn không biết rõ cũng không được nha. Vừa vặn bọn họ vẫn đang tìm kiếm một chỗ lánh nạn liền chạy đến Bắc Hải tìm nơi nương tựa.

Lệ Sâm đối với chuyện này đương nhiên là hoan nghênh, sau khi cùng Tô Hoằng bắt tay, nhìn thấy mằu sắc đôi mắt anh ta sâu hơn rất nhiều còn cười chúc mừng: "Xem ra dọc theo con đường này mọi người cũng phát sinh không ít kỳ ngộ nha."

Tô Hoằng khoát tay, khiêm tốn nói: " không thể so với hai người anh, hai người mới thật sự lợi hại. Đúng rồi, chúc mừng anh cùng Nam Ca kết hôn, cuối cùng cũng tu thành chính quả rồi."

Lệ Sâm ha ha cười một tiếng: "Cũng cảm ơn các anh. Về sau liền ở lại Bắc Hải đi, trở thành thành viên mới cùng chung sức xây dựng Bắc Hải."

Tất cả mọi người tương đối vui vẻ, Tân Vũ Hoa chờ Lệ Sâm cùng Tô Hoằng nói xong liền xông lên cho Tô Hoằng một cái ôm.

"Tôi thật sự là nhớ các anh muốn chết!" Tân Vũ Hoa vui vẻ nói.

Tô Hoằng vuốt vuốt đầu cậu: "rõ ràng mới mấy tháng không gặp thôi mà cậu lại cao ra rồi. Thiếu niên có dị năng hệ mộc của cơ sở chính tương đối nổi danh, tiểu tử cậu có tiền đồ lớn đấy."

Tân Vũ Hoa thẹn thùng vò đầu: "Cũng không lợi hại như thế đâu, đều là mượn ánh sáng của Lệ đại ca thôi ạ. Tô Hoằng, các anh về sau cũng ở lại đây chứ, chúng ta cùng nhau giết Zombie!"

"Được!" Đôi mắt đào hoa của Tô Hoằng tràn đầy nghiêm túc cùng vui mừng, tuy nhiên anh ta nhìn nhìn sau lưngTân Vũ Hoa, hỏi: "Tông Hạo Hiên đâu?"

"anh ấy à..." Tân Vũ Hoa có chút ảm đạm nói: "Có thể có thể có chút mệt mỏi nên đi về nghỉ rồi."

Hình ảnh vừa nãy Lệ Sâm cùng Nam Ca trao đổi nhẫn cùng hôn môi kích thích đến Tông Hạo Hiên, anh ta liền không ở lại xem nữa.

Kỳ thật Tân Vũ Hoa cũng là lòng đầy chua xót, nhưng cậu đối với Nam Ca nhiều hơn là một loại sùng bái. cô ấy gả cho Lệ Sâm, chính mình ngay cả ghen tị cũng chưa từng trải qua. Khổ sở hai ngày, cậu cũng đãđiều chỉnh tốt tâm tình. Về sau chắc chắn sẽ không làm Nam Ca ngột ngạt.

Nhưng Tông Hạo Hiên... Người lãnh tình như vậy nếu đã thích ai, chỉ sợ sẽ là cả đời... anh ấy có thể bỏ xuống hay không, vậy thì phải xem chính bản thân anh ấy thôi.

Tô Hoằng nhìn ra Tân Vũ Hoa do dự, cũng đoán được khoảng thời gian tách ra này, khẳng định bọn họ cũng đã xảy ra chuyện gì, vì vậy khônghỏi lại nữa.

"Tốt rồi!" Tô Hoằng vỗ vỗ bả vai Tân Vũ Hoa: "Nghe nói trong căn cứ các cậu có rượu. đi, chúng ta đi uống rượu!"

Hôn lễ liên tục ầm ĩ đến rất khuya, Lệ Sâm cùng Nam Ca ngược lạikhông thèm đi bồi người đến xem lễ ăn cơm, tất cả đều giao cho Lệ Ngạn cùng Tần Mộ Yên.

Rượu tồn Trong căn cứ trên cơ bản đều uống sạch trong đêm nay, Lệ Sâm cũng uống mấy chén nhưng còn xa xa mới đến trình độ say.

Nam Ca là người về trước phòng cưới của họ trước, chỗ này ở chính giữa vào căn cứ. Cũng là căn nhà tốt nhất căn cứ, căn phòng rộng rãi sáng ngời.

hiện tại Nam Ca làm việc và nghỉ ngơi so với trước kia có quy luật hơn rất nhiều, buổi tối mỗi ngày cũng sẽ ngủ một lúc, thuận tiện hồi tưởng lại ký ức một chút.

Hôm nay cô rửa mặt, thay quần áo xong liền chuẩn bị leo lên giường ngủ. Lệ Sâm ngồi ở trên ghế vừa vặn có thể nhìn thấy bộ dáng Nam Ca đưa lưng về phía mình bò lên giường, đường cong sau lưng rất mỹ lệ.

anh vẫn luôn chờ một ngày này cho nên chưa có chạm qua Nam Ca. Mà bây giờ... anh kéo kéo cà vạt, cảm thấy hô hấp nóng lên giống như bị lửa đốt vậy.

Từ từ đi tới, anh mắt cá chân Nam Ca, nhẹ nhàng vuốt ve hai cái.

Nam Ca quay đầu nghi ngờ nhìn anh, ngơ ngác hỏi: "Sao anh cònkhông tắm rửa đi ngủ? Ngày mai còn phải đi săn giết Zombie đấy." côphát hiện muốn chạm đến cấp tám rất khó, cho nên gần đây vẫn luôn rất chăm chỉ.

Trong lòng Lệ Sâm có chút bất mãn, anh nằm nghiêng ở trên giường, còn đem Nam Ca ủng vào trong ngực. Đầu ngón tay không ngừng đụng vào gò má cô rồi lại từ từ lùi xuống dưới...

"Hôm nay là ngày chúng ta kết hôn đấy" Giọng anh khàn khàn: "Em có biết chuẩn bị xảy ra chuyện gì không? Vậy mà lại còn rảnh rỗi nghĩ tới giết Zombie, hử?"

Cổ họng Nam Ca đột nhiên khô cằn, cô muốn lui về phía sau nhưng Lệ Sâm sao có thể cho phép chứ. Sức lực của anh lớn, vẫn như cũ giam cầm cô trong lòng.

"Em... Em muốn ngủ..." Nam Ca cảm thấy Lệ Sâm có chút nguy hiểm.

Lệ Sâm lại cười xấu xa mê hoặc cô: "thật ra trừ máu, trong cơ thể anhkhả năng còn có chút gì đó cũng có thể trợ giúp em lên cấp đấy, em có muốn thử một chút không?"

"A? Cái gì?" Nam Ca hứng thú.

"Đồng ý rồi?"

Lệ Sâm cười một tiếng, giống như sương mù tan biến lộ ra ánh trăng sáng ngời, khiến Nam Ca nhìn thấy cũng không khỏi ngây người.

Cười như vậy cũng quá phạm quy rồi đấy, Nam Ca liền không có tiền đồ... Bị dụ dỗ thành công =. =

cô ngây ngốc đáng yêu gật đầu, ý thức chậm rãi rơi vào sương mù, chỉ nghe thấy Lệ Sâm nói: "Nam Ca, anh yêu em..."

==== tắt đèn mời tự động bổ não ====

Cuối cùng cũng ăn được tiểu Zombie chính mình liên tục thèm thuồng, Lệ Sâm tinh tế thưởng thức cả buổi tối, thật sự là yêu chết hương vị của cô.

anh chưa từng yêu qua người phụ nữ nào khác nên cũng không thể so sánh sự đối lập, nhưng sự thỏa mãn mà Nam Ca mang đến cho anhtuyệt đối là cảm giác hai mươi mấy năm qua không thể mang đến được.

anh thật sự cảm tạ trong sinh mệnh của mình, có cô xuất hiện. So vớianh thỏa mãn, Nam Ca đến cuối cùng vẫn luôn cầu xin tha thứ. Lệ Sâm thấy cô mệt mỏi như vậy mà còn chưa ngủ, mềm mại dựa vào trong lòng mình giống như là một cục bông mềm, liền hỏi cô đang suy nghĩ gì.

Nam Tiểu Ca nghẹn khuất nói, rõ ràng cô cũng là người có dị năng, rõràng cô cũng rất cường hãn, tại sao lại không theo kịp thể lực của anhchứ, cô không phục!

Lệ Sâm:...

Nam Ca còn lầm bầm: "Có cảm giác chuyện này không tốt, thế nhưng lại đau như vậy. Em rất là không phục, hừ."

Lệ Sâm: "..." anh thế nhưng không biết nên nói tiếp như thế nào.

Nếu như Nam Ca không có cảm giác, thời điểm anh cùng cô làm cái gì kia, cô ấy chẳng phải sẽ là một con cá chết sao... Được rồi, cho dù là cá chết thì anh cũng rất yêu. Tuy nhiên chắc là đêm tân hôn của bọn họ sẽ làm anh lưu lại bóng ma mất...

Nam Tiểu Ca về sau kiên trì không nổi, nhắm mắt lại. Giọng nói đã phi thường nhỏ, còn chậc chậc lưỡi: "Tuy nhiên anh nói không sai, xác thực cùng máu của anh hiệu quả giống nhau. Giống như so với máu còn có hiệu quả tốt hơn một chút thì phải..."

Vẻ mặt Lệ Sâm không hề có dấu hiệu xấu hổ, nghĩ muốn cùng cô nóichuyện lại phát hiện cô đã ngủ say. Nhìn chằm chằm cô một hồi lâu,anh mới hôn hôn môi cô một chút rồi ôm cô cùng chìm vào giấc ngủ.

...

Cơ sở chính sau nửa đêm chậm rãi yên tĩnh trở lại. Mọi người làm ầm ĩ rất lâu cũng trở về gian phòng của mình nghỉ ngơi.

Tô Hoằng cùng Tân Vũ Hoa bọn họ đều không ngủ, ngồi tán gẫu suốt cả đêm cơ sở chính những chuyện trải qua trong khoảng thời gian này.

Mỗi người đều có cuộc sống của mình. Mừng rỡ của hôm nay, bọn họ tin tưởng sẽ là một bức ảnh tươi đẹp của cuộc sống tốt đẹp trong tương lai.

Mà ở ngoài trụ sở, bên ngoài địa phương mà hệ thống phòng ngự có thể quản chế được, có một con Zombie mặc áo choàng khô gầy đanglẳng lặng đứng lặng im.

Đôi mắt nó trong đêm tối phát tán ánh sáng hồng sâu kín, gò má quá gầy, xuyên thấu làn da màu tím đen còn có thể nhìn ra hình dáng xương cốt của nó.

Nó thủy chung luôn nhìn về phương hướng cơ sở chính, khoảng cách xa như vậy mà nó vẫn có thể cảm nhận được nhân viên đi đi lại lại ngoài trụ sở.

Lời nói bọn họ nói, Zombie này cũng nghe hiểu.

Hôn lễ thế kỷ của Lệ Sâm cùng Nam Ca... Là sao?

Nam Ca, không nghĩ tới cô vẫn cùng Lệ Sâm ở cùng một chỗ. Tôi đãcảnh cáo cô, cô là một con Zombie thì nên sinh sống như Zombie.

Những thứ nhân loại ngu xuẩn kia có cái gì tốt chứ, ở cùng một chỗ chỉ biết kéo chân cô thôi. Tôi mới là đồng bạn của cô cơ mà, vì sao côkhông trở lại bên cạnh tôi?

Tuy nhiên không sao, tôi cũng không qua nóng nảy. Chúng ta mộtngày nào đó sẽ gặp mặt. cô trợ giúp nhân loại giết nhiều Zombie như vậy, cũng nên chịu chút trừng phạt đi.

Nghĩ tới đây, Zombie kia thế nhưng mở miệng bật cười. Thân thể nó rách nát không chịu nổi, lại như là tràn trề sức chiến đấu, tiếng cười liên tục truyền rất xa.

Coi như là cười, ánh mắt âm u màu đỏ vẫn như cũ không có rời khỏi phương hướng cơ sở chính. Hàm răng nó lúc mở lúc đóng, còn có thể nghe được âm thanh hàm răng run lên, rin rít lọt vào tai.

Zombie xung quanh tại lúc cảm nhận được hơi thở của nó đã lập tức điên cuồng chạy trốn. Mà có một chút Zombie trốn chậm, ngay lập tức bị tiếng cười của nó trực tiếp đánh nát não bộ, ngã trên mặt đất khôngbò dậy nổi.

Rất nhanh, nó liền đem thân thể ẩn nấp ở trong áo choàng. Từ từ lui về trong bóng tối. Xung quanh trừ không ít thi thể Zombie, không còn có dấu vết nào khác.

Mà người trong căn cứ buổi tối mỗi ngày cũng có thể nghe được tiếng Zombie gầm thét, căn bản cũng không biết vừa nãy có bao nhiêu nguy hiểm lướt qua bọn họ. Tiến hóa, thôn tính, rèn luyện. Trong đêm tối có quá nhiều chuyện mà nhân loại không thể biết được đang diễn ra.

Bọn họ chỉ đắm chìm ở trong vui sướng của chính mình, vừa múa vừa hát. Thậm chí còn đang thảo luận Lệ Sâm cùng Nam Ca đều xinh đẹp như thế, dị năng lại nghịch thiên, không biết về sau bọn họ có con sẽlà thần đồng như thế nào.

Mọi người tạm thời quên mất ưu sầu đều ào ào cảm khái: "Khẳng định là ngàn vạn sủng ái tại một thân!"