Liên Hoa Yêu Cốt

Quyển 4 - Chương 5

Ngoài cửa sổ, tia nắng đầu tiên của buổi sớm mai luồn qua tán lá rọi vào phòng. Cô thiếu nữ xanh xao nằm trên giường bệnh từ từ mở mắt. Đưa đôi đồng tử hằn những vằn máu mệt mỏi nhìn quanh, thấy không có gì bất thường, Nghiêm Ngôn mới thở phào nhẹ nhõm.

Đúng vậy, cô là Nghiêm Ngôn, chính Nghiêm Ngôn đáng thương suýt chút nữa trở thành cừu non trước miệng sói. Nhờ sự quyết đoán của bản thân, cô mới thoát khỏi nanh vuốt tàn độc vẫn rình rập quanh mình và bắt đầu một cuộc sống mới.

Từ từ bước xuống giường, cơn chóng mặt bất chợt ào tới, Nghiêm Ngôn cảm thấy người mệt rũ. Cô cười khổ một tiếng, mình từ lúc nào lại trở nên “gió thổi cũng bay” thế này? Nhớ hồi còn ở nhà cô chú, tất cả những công việc bẩn thỉu nặng nhọc nhất đều đến tay cô, cật lực từ sáng tới tối, mệt đến muốn chết làm gì có thời gian mà chóng mặt nữa.

Nghiêm Ngôn bước thấp bước cao vào nhà vệ sinh mở vòi vã thật nhiều nước lên mặt cho tỉnh táo. Mắt nhắm nghiền, cô quờ tay lên phía trên định với khăn mặt, nhưng bỗng cảm thấy nước dần lạnh hơn. Lạ thật! Bệnh viện này luôn có nước nóng 24/24 mà, sao mỗi lúc một lạnh được nhỉ?

Nghi hoặc mở choàng mắt, ánh nhìn rơi xuống bồn rửa mặt, trong phút chốc, Nghiêm Ngôn chỉ cảm thấy da đầu tê rần từng cơn, muốn hét lên thật lớn song lại chẳng thể phát ra tiếng. Cô chỉ biết mở mắt trừng trừng nhìn chiếc bồn đầy máu tươi đỏ lòe lay động trước mặt. Những tiếng la lối chói tai từ trong bồn vọng ra, như thể muôn ngàn ma quỷ đang kêu gào đuổi theo cô đòi nợ.

“Á…” Tiếng kêu thảm thiết vang lên làm kinh động cả kíp y tá trực ban phòng bên. Họ vội vàng chạy tới phòng bệnh 104, chỉ thấy nữ bệnh nhân mới nhập viện hôm qua khuôn mặt trắng bệch nằm trên giường, hai tay khua khoắng loạn xạ trong không trung, dường như đang muốn xua đuổi thứ gì đó.

“Này! Cô tỉnh dậy đi, tỉnh dậy!” Một nữ y tá bước tới gọi to, giữ lấy hai tay Nghiêm Ngôn.

“Á!” Hai tay bị giữ chặt, Nghiêm Ngôn mở choàng mắt ra. Vầng mặt trời bên ngoài rất đỗi rạng rỡ khiến cô khẽ thở phào. Vẫn còn thở gấp, cô quay sang nhìn người y tá: “Có phải tôi lại gặp ác mộng không? Xin lỗi đã làm phiền mọi người”.


“Không sao, nhưng chúng tôi khuyên cô nên đi kiểm tra sức khỏe toàn diện, sắc mặt cô quả thật không tốt.” Chị y tá bỏ tay Nghiêm Ngôn ra, quay sang rót nước cho cô.

“Cảm ơn!”, Nghiêm Ngôn nói, đón lấy cốc nước và uống một ngụm nhỏ: “Không cần đâu, tôi không sao. Vừa rồi chỉ là gặp ác mộng thôi, không có gì phải lo cả”.

“Vậy được rồi, có việc gì xin cứ nhấn chuông.” Sau khi kiểm ta lại nhiệt độ cho bệnh nhân, người y tá liền mở cửa bước ra.

“Vâng, cảm ơn”, Nghiêm Ngôn đáp, tựa người vào chăn…



Quan Ân không ngờ mình có thể ngủ quên. Anh vốn chỉ định chợp mắt một chút, nhưng thành ra lại ngủ say như chết. ăn xong bữa sáng mà Cổ Liên vẫn chưa thấy chú cảnh sát xuống xe. Quá sốt ruột muốn biết kết quả điều tra, cô bé đành phải bảo Lam Úy trực tiếp đến lấy tài liệu từ trong xe về.

“Úy Úy, giờ em đã ngủ đủ rồi, ăn cũng no rồi, hãy nói cho chị biết về giấc mộng của chị Nghiêm Ngôn đi.” Cổ Liên ngồi trong sân, trải tài liệu lên mặt bàn, lật giở từng tờ xem xét: “Cái tài liệu khỉ gió gì đây không biết! Xem chả hiểu gì cả!”, Cổ Liên bực dọc mím môi.

“Ha ha ha… Đương nhiên tỷ không hiểu rồi”, Lam Úy trôi lãng đãng giữa không trung, phá lên cười rũ rượi: “Tỷ mới chưa đầy bốn tuổi, cứ cho là thần đồng thêm nữa cũng không thể hiểu hồ sơ tài liệu của Sở Cảnh sát được!”.

“Hứ! Đều tại chú Quan mèo lười kia cả. Rõ ràng đến tìm chị, thế mà bây giờ lại ngủ như heo chết.” Cổ Liên sắp xếp lại tập tài liệu rồi bỏ vào túi hồ sơ như cũ: “Thôi, em đem trả đi, lát nữa bà nội nhìn thấy thì phiền lắm”.

“Ha ha…”, Lam Úy cầm túi hồ sơ rồi nhanh chóng biến mất.

“Liên Liên”, lúc này Phương Tĩnh Hương đã ăn mặc chỉnh tề bước tới bên bàn, lo lắng nhìn cháu gái: “Nghe nói cảnh sát trưởng Quan lại tới. Sao chú ấy cứ đến tìm con suốt vậy?”.

“Chú ấy đến để hỏi con về chuyện chị Ngôn Ngôn.” Cổ Liên nắm chặt tay Phương Tĩnh Hương, đùa nghịch: “Bà nội yên tâm! Con không có chuyện gì đâu. Chú Quan là cảnh sát, làm sao có thể để con gặp nguy hiểm được, còn cả thầy Bạch nữa, hai người họ sẽ bảo vệ con mà”.

“Ừ, vậy bà yên tâm rồi. Lát nữa bà phải ra ngoài, Liên Liên ở nhà nhớ nghe lời cô Tuệ, biết chưa?”, Phương Tĩnh Hương đứng dậy nhìn đồng hồ: “À phải rồi, hôm nay thứ ba, thầy Bạch sẽ đến dạy. Liên Liên không được nghịch ngợm đâu đấy!”.

“Con biết rồi bà ạ, bà nhanh đi, kẻo muộn mất!”, Cổ Liên ngoan ngoãn trả lời, đưa túi xách cho bà.

“Vậy bà đi đây!”, Phương Tĩnh Hương tiến về phía chiếc xe đỗ ở cổng.

“Tạm biệt bà nội!”, Nhìn theo bóng xe chở Phương Tĩnh Hương vút đi, Cổ Liên buồn chán nằm bò ra mặt bàn: “Úy Úy, mau gọi chú Quan dậy đi! Chú ấy ngủ đến hai tiếng đồng hồ rồi”.

“Vâng!” Ngồi trong xe Quan Ân, cảm nhận được mệnh lệnh của Cổ Liên truyền đến, Lam Úy cười khúc khích, khẽ vung tay vẩy loại bột màu xanh vào mặt người đàn ông đang say giấc nồng.

“Hắt… xì!” sau cái hắt hơi bất chợt, ý thức của Quan Ân lập tức tỉnh táo như thường: “Chết rồi! Đã chín giờ rồi!”. Nhìn chiếc đồng hồ trong xe, Quan Ân vội vàng chộp lấy túi hồ sơ bên cạnh, nhào xuống xe, chạy thẳng về phía cánh cổng lớn của ngôi biệt thự nhà họ Hàn.

“Có ai ở nhà không?”, Quan Ân vừa điên cuồng bấm chuông vừa la hét.

“Cảnh sát Quan, anh tỉnh rồi hả?’, không lâu sau cô Tuệ mỉm cười từ trong nhà bước ra: “Liên Liên đợi anh lâu lắm rồi đó!”.

“Cái đó… Cô Tuệ, cô biết trước tôi sẽ đến sao?”, Quan Ân cười ngượng nghịu.

“Đúng thế, sáng sớm ra ngoài mua thức ăn, tôi nhìn thấy anh đang say giấc nồng trên xe.” Cô Tuệ vừa cười vừa mở cửa: “Anh đó, dù bận đến mấy cũng phải biết chăm sóc bản thân một chút! Liên Liên ở sân sau, anh vào gặp nó đi. Để tôi làm cho anh chút gì ăn sáng!”.

“Không cần đâu cô Tuệ! Lát nữa tôi đi ngay!”, Quan Ân đỏ mặt, vừa nói vừa bước về phía sân sau.

“Thế không được! Đây là mệnh lệnh của bà chủ nhà chúng tôi, anh đợi nhé!” Đóng cổng xong, cô Tuệ tất bật chạy về phía nhà bếp.

“Chú Quan dậy rồi ạ?”, Cổ Liên đang vắt vẻo trên chiếc xích đu trong sân, che miệng cười khúc khích.

“Ý! Mọi người trong nhà cháu còn ai chưa biết chú ngủ quên trên xe nữa không?”, Quan Ân buồn bực ngồi xuống cạnh Cổ Liên trên xích đu.

“Hình như không ạ!” Nhìn bộ dạng của Quan Ân, Cổ Liên ôm bụng cười ngặt nghẽo.

“Đừng cười nữa, được không?”, Quan Ân nóng nảy nhìn Cổ Liên đang cười phá lên vẻ rất đỗi khoa trương trước mặt. Anh đang định mở miện thì điện thoại di động trong tay bỗng réo chuông: “A lô! Xin chào!”, Quan Ân bấm nút nhận: “Cái gì? Ở đâu? Được rồi, tôi sẽ đến ngay!”.

“Sao vậy chú Quan?”Thấy vẻ mặt quan trọng của Quan Ân khi tắt điện thoại, Cổ Liên bỗng thấy trong lòng bất an.

“Sáng sớm nay xuất hiện nạn nhân thứ năm rồi”…