Liên Hoa Yêu Cốt

Quyển 4 - Chương 4

Khi có kết quả giám định, Quan Ân đang nằm bò trên bàn làm việc ở sở cảnh sát gặm gói mỳ ăn liền. Nghiêng dầu nhìn chiếc đồng hồ bên cạnh chỉ đúng hai mươi giờ, anh bèn đứng dậy pha cho mình một tách cà phê. Vừa uống được một ngụm thì điện thoại di động bỗng đổ chuông.

“A lô, xin chào!”, Quan Ân đặt tách cà phê xuống bàn, nhận điện thoại.

“A lô, Quan Âm Bồ Tát, kết quả giám định ngài muốn đã có rồi, cần tôi đưa qua cho ngài không?” Đầu dây bên kia vang lên giọng đùa cợt của Tiểu Lưu thuộc phòng giám định pháp y.

“Không cần, không cần! Tôi sẽ qua lấy ngay!”, Quan Ân quay người đi như chạy về phía phòng giám định…

“Đây là báo cáo! Em phải tăng ca để làm cho anh đấy!”, hai chân Tiểu Lưu bắt chéo ngồi trên ghế trong phòng giám định, “Anh giàu có vậy mà không trả tiền làm thêm giờ cho em thì không xong đâu”.

“Cám ơn, cám ơn! Đợi vụ án này xong, tôi sẽ mời cậu ăn cơm!” Nói rồi, không đợi Tiểu Lưu có bất cứ phản ứng nào, Quan Ân đã mất hút ngoài cửa như một làn khói.


“Quan Ân! Coi như tên tiểu tử anh nhanh chân! Cứ đợi đấy…” Trong căn phòng phía sau Quan Ân không ngừng vang lên tiếng nghiến răng giận dữ của Tiểu Lưu…

“Mẹ ơi! May mà mình tập chạy ngắn một trăm mét.” Về đến văn phòng, Quan Ân mệt bở hơi tai ngồi xuống ghế sô pha: “Nếu bị kẻ hẹp hòi kia tóm được thì coi như tiêu tùng lương tháng này”.

Cầm tách cà phê uống dở khi nãy lên, ánh mắt anh bỗng vô tình dừng lại trên tấm ảnh bên cạnh. Dưới ánh đèn yếu ớt, thi thể cô gái mở to đôi mắt kinh hoàng nhìn trừng trừng về phía trước, miệng há rộng như thể đang cố kêu cứu.

Vội vàng cầm tấm ảnh lên, Quan Ân đọc kỹ các tư liệu viết sau bức ảnh, bất chợt một cảm giác kỳ quái bỗng chạy dọc sống lưng. Dòng chữ vẻn vẹn chỉ có: Trần Nhiên, mười chín tuổi, thanh niên thất nghiệp, tử vong do sợ hãi quá độ dẫn đến tim ngừng đập.

Lật lại tấm ảnh, Quan Ân chăm chú quan sát cái xác đáng sợ. Càng nhìn càng thấy có gì đó không bình thường. Gương mặt này rất quen như thể đã gặp ở đâu rồi, nhưng rốt cuộc là ở đâu, anh không sao nhớ nổi.

Vào đúng lúc đó, tiếng “phịch” nhỏ vang lên, cắt đứt dòng suy tưởng của anh. Nhìn về hướng phát ra tiếng động, Quan Ân thấy túi hồ sơ vừa lấy về bị tay mình gạt xuống sàn, tấm ảnh chân dung 4x6 từ bên trong rơi ra ngoài. Giây phút nhìn rõ tấm ảnh dưới đất, một tia sáng bỗng loé lên trong đầu Quan Ân, rốt cuộc anh đã nghĩ ra điểm không bình thường ấy. Hai cô gái trong hai tấm ảnh giống hệt nhau, chỉ là tấm ảnh chụp cô gái đã chết trông hơi đáng sợ, cho nên anh nhất thời không nhận ra điều đó. Một tay chộp lấy túi hồ sơ, Quan Ân nhanh chóng lấy tất cả giấy tờ bên trong ra, trải đầy trên mặt bàn và nhìn thật kỹ dưới ánh đèn vàng vọt. Kinh nghiệm bao năm điều tra đã mách bảo anh, cô gái mang tên Trần Ngôn chắc chắn có liên quan rất lớn tới vụ án này…



Sáng sớm hôm sau, chiếc xe cảnh sát lặng lẽ đổ trước cổng ngôi biệt thự của gia đình nhà họ Hàn. Quan Ân thò đầu ra ngoài cửa xe ngó lên trên lầu, cả ngôi biệt thự im lìm như thể vẫn chưa có ai thức giấc. Anh khẽ thở dài, rụt đầu lại vào trong xe. Có vẻ như anh đã tới quá sớm thì phải. Quan Ân sốt ruột lắc đầu, hôm qua cả đêm thức nghiên cứu, anh đã phát hiện được đầu mối quan trọng. Giờ chỉ còn một vấn đề không tài nào nghĩ ra được, cho nên trời còn chưa sáng anh đã rời Sở Cảnh Sát, chạy thẳng đến ngồi trực trước ngôi biệt thự này.

Lúc ấy, Cổ Liên ở trên lầu đang cuộn mình trong chăn chìm sâu vào giấc nồng. Bất chợt, thứ gì đó từ trên trời rơi đánh “bộp” một tiếng xuống người cô bé.

“Thứ gì đó?”, Cổ Liên bất giác hét lên, ngồi vụt dậy.

“Là muội đây, tỷ tỷ!”, “thứ” đang bò trên người Cổ Liên nhanh chóng lao tới bịt miệng cô bé lại: “Đừng kêu, tỷ muốn đánh thức bà tỷ dậy à?”

“Phù... Úy Úy đấy à, làm chị giật cả mình”. Cổ Liên vỗ nhẹ lên ngực mình: “Này! Thiên sứ các em thường xuất hiện như vậy à? Làm người ta sợ hết hồn”.

“Tỷ...”, Lam Úy mệt mỏi lăn qua một bên giường: “Muội nói với tỷ đến tám trăm lần rồi, muội không phải thiên sứ!”

“Nhưng thầy Bạch nói em là thiên sứ bảo vệ chị mà!”, Cổ Liên đưa tay véo khuôn mặt nhỏ bé của Lam Úy: “Tất cả các thiên sứ đều đáng yêu giống em à?”.

“Muội...” Khoé miệng Lam Úy khẽ giật, liền quay đầu thầm mắng Bạch Hạo Đan lần thứ n, cuối cùng cũng cảm thấy tinh thần ổn định phần nào: “Thôi dù sao ngài ấy đã nói vậy, thiên sứ thì thiên sứ. Nhưng mà tỷ này, bây giờ muội mới biết hoá ra sau khi phong ấn ký ức, trong một vài phương diện, tỷ lại trong sáng thế này, sáng đến độ muội cũng khó mà chấp nhận được…”.

“Hả? Cái gì sáng cơ?”, Cổ Liên nghiêng đầu hiếu kỳ nhìn Lam Uý.

“Haizzz… Không có gì”, Lam Uý thở dài, bắt đầu vào vấn đề chính: “Tỷ, chẳng phải hôm qua tỷ dặn muội để ý đến cái cô Trần Ngôn sao?”.

“Đúng rồi! Nghe thấy hai chữ “Trần Ngôn”, vẻ mặt Cổ Liên bỗng chốc trở nên nghiêm túc: “Thế nào? Có phát hiện gì chưa?”.

“Có, đêm qua muội phát hiện được hơi thở của một sinh linh xuất hiện bên cạnh cô ấy. Điều kỳ lạ là hơi thở này chỉ xâm nhập vào giấc mơ, khiến cô ấy ngủ chẳng ngon giấc, chứ không có ý làm hại cô ấy.” Lam Uý trở mình nằm lên gối của Cổ Liên: “Thông thường, loại sinh linh này rất hiếm thấy. Khi lòng người hoặc động vật sản sinh oán hận quá độ, hiện tượng xuất hồn tạm thời sẽ xuất hiện, từ đó hình thành nên linh thể. Nhưng các sinh linh đa số đều tấn công những người có oán thù với mình, tuyệt không thấy hành vi gây rối giấc mơ của người ta như hôm qua, cho nên muội thấy rất lạ”.

“Nên em đã xem giấc mơ của Trần Ngôn phải không?”, Cổ Liên nghiêng người, ánh mắt băn khoăn nhìn Lam Úy: “Nói xem em thấy gì?”.

“Ha ha... Tỷ tỷ, năng lực phán đoán của tỷ vẫn sắc bén lắm!”, Lam Úy bậc cười: “Không sai, muội đã kiểm tra giấc mơ của cô ấy. Tỷ biết không, cô ấy vẫn luôn lừa mọi người. Cô ấy chưa bao giờ là Trần Ngôn. Tên thật của cô ấy là Nghiêm Ngôn, là con gái của một gia đình giàu có, nhưng đó là chuyện trước kia rồi...”.

“Đợi một chút!”, Cổ Liên vẫy tay ngắt lời Lam Úy: “Chị hỏi em, cô ấy và nhà Trần Yên Hoa rốt cuộc có quan hệ gì?”.

“Cô ấy là chị họ của Trần Nhiên, cũng chính là cháu gái của Trần Yên Hoa”, Lam Úy kéo chăn đáp, đôi mắt ánh lên tia mệt mỏi: “Muội mệt rồi, để muội ngủ một lát! Tỉnh dậy, muội sẽ kể tiếp cho tỷ nghe. À phải rồi, vừa nãy khi trở về, muội thấy cái xe cảnh sát đó lại đến. Muội nghĩ anh ta nhất định tìm được manh mối gì rồi, nếu không sao lại đến sớm thế?”.

“Vậy à? Không biết manh mối quan trọng gì đây? Chị thật muốn biết ngay bây giờ.” Thấy Lam Úy dần chìm vào giấc mộng, ánh mắt Cổ Liên lấp lánh tia sáng hiếu kỳ...