Lãng Đãng Giang Hồ Chi Thiết Kiếm Xuân Thu

Quyển 3 - Chương 30

Sau khi Nhất Kiếm đáp ứng sẽ cùng Mạc Thu tiến thượng Tả Ý sơn trang, Mạc Thu liền vui mừng nắm lấy cổ tay y, vui vẻ lôi kéo.

Lực đạo Mạc Thu mạnh mẽ, hữu lực, Nhất Kiếm cơ hồ nghe được xương cốt mình phát ra từng trận thanh âm khách khách rung động.

Nhất Kiếm hỏi:

“Không đợi những người khác đi cùng sao?”

“Ta để bọn họ lại Khúc Thiên trại vây bắt tàn binh, đem toàn bộ áp giải lên quan phủ.”

Mạc Thu dứt lời, hồi lâu sau Nhất Kiếm mới ‘Ân.’ một tiếng. Nhất Kiếm lại nói:

“Ta chỉ hiểu được đem bọn trộm cướp đó đánh tan, lại không nghĩ nếu đám tàn binh kia nếu tụ tập lại sẽ vẫn có thể tiếp tục gây nguy hại cho dân chúng. Cũng nhờ ngươi suy nghĩ thấu đáo a”

Mạc Thu kỳ thật chỉ là muốn tìm cớ để đám hạ nhân kia ly khai, không cho bọn họ cản trở thời gian y cùng Nhất Kiếm bên nhau, còn Nhất Kiếm thì lại hiểu lầm. Nhưng tất nhiên, y nghĩ  không cần giải thích với Nhất Kiếm làm gì.

Y liếc nhìn Nhất Kiếm một lát, phát giác vẻ mặt Nhất Kiếm thoáng hiện vẻ tán dương đồng tình.

Mạc Thu tâm thần chợt hoảng, nhớ tới năm xưa, lúc niên kỷ còn nhỏ, thời điểm Nhất Kiếm dạy y chấp bút đề tự, có nói qua:

“Người nhỏ làm việc hiệp nghĩa, chỉ là vì gặp chuyện bất bình rút đao tương trợ còn đại nhân làm việc hiệp nghĩa, thì sẽ một lòng lo cho dân cho nước.”

Khi đó, y cũng không hiểu được ý nghĩa của những lời này, chỉ biết miệng nhất nhất niệm theo từng câu từng từ Nhất Kiếm thốt ra, tay viết từng dòng từng chữ Nhất Kiếm hướng dẫn.

Mà nay đã lớn, lòng y tràn ngập mưu toan cùng ích kỷ, chỉ biết nghĩ cho bản thân. Nghĩ phải làm thế nào để loại bỏ những người nguy hiểm cho mình, tính toán làm sao để củng cố địa vị trong Thiết Kiêm môn, suy đoán kế tiếp phải làm thế nào, ngoài ra còn lo sợ, hoài nghi Nhất Kiếm sẽ lại bỏ rơi mình.

Có lẽ, y đã làm cho Nhất Kiếm thất vọng….

Là y đã làm cho cữu cữu thất vọng mà rời đi….

Một hán tử đỉnh thiên lập địa như thế, nay lại dạy dỗ ra một người vô sỉ ngoan tâm như y.

…….

Đi vào thành, tìm một gian khách *** ngồi xuống. Mạc Thu yên lặng suy nghĩ, mà Nhất Kiếm cũng không nói một lời nào.

Trong khách *** phi thường ồn ào, có không ít giang hồ hán tử đang nhiệt liệt thảo luận sự tình. Tiểu nhị vừa tiến lại, Mạc Thu cũng nhất nhất bất vi sở động, cuối cùng vẫn do Nhất Kiếm tác chủ, gọi ra vài món ăn.

Kê áp cho đến thịt bò được dọn ra, cả bàn choáng ngợp đến có thể làm cho người ta hoa mắt. Tất cả những món này, đều là khẩu vị Mạc Thu thật thích.

(Quỳnh: này gọi là phu nô hả..=]])

Tâm y cũng vì thế mà trở nên nhu nhuyễn, nhưng vẻ mặt lại vẫn cương quyết bất động thanh sắc.

Nhất Kiếm có chút tò mò, gọi tiểu nhị khách *** đến hỏi qua:

“Tiểu Nhị ca, nơi đây đã xảy ra việc gì, sao lại náo nhiệt như thế?”

Tiểu nhị có chút kinh ngạc nói:

“Khách quan a, ngài không biết sao?”

“Vì không biết nên mới hỏi, đã biết còn đi hỏi ngươi làm gì!”

Mạc Thu bắt đầu động đũa dùng bữa, khó chịu hừ một tiếng.

Tiểu nhị nói:

“Vậy khách nhân đã nghe qua Phi Thiên Biên Bức rồi đi”

Nhất Kiếm nhướng mày nói:

“Ác danh hái hoa đạo tặc “Phi Thiên Biên Bức” sao? Đã nghe qua hắn võ công khá cao, khinh công siêu tuyệt. Một khi coi trọng cô nương (Quỳnh: mỹ nam nữa chứ…=]]) nhà nào, liền sẽ để lại một phiên Biên Bức tiêu cắm nơi cửa phòng nàng, nội trong mười ngày, trong sạch sẽ khó được bảo toàn. Quan phủ cùng chính nhân đạo sĩ mấy năm nay đều bắt không được hắn, tiểu nhị ca đây hôm nay cư nhiên nhắc tới. Hay là hắn xuất hiện ở chỗ này!”

Tiểu nhị liên tục gật đầu.

“Ta xem bộ dáng ngài chắc cũng là người trong giang hồ, nên  cũng không dối gạt ngài làm gì. Bình thành phía đông dạo gần đây đã bị tên Phi Thiên Biên Bức kia nháo đến lang kê cẩu huyết. Ngay cả thất di của Huyện thái gia sắp được gả đi, cũng bị Phi Thiên Biên Bức cưỡng…. ách…. là hái đi mất…. Quan phủ đã treo thưởng ngân lượng rồi. Nên hai ngày nay, trong thành tụ tập không ít giang hồ nhân sĩ, cũng không ngờ Phi Thiên Biên Bức kia cư nhiên không sợ. Mới vừa rồi đây, trong khách *** có một đại mỹ nhân, tuy cô nương kia đã phẫn nam trang, nhưng vẫn bị Phi Thiên Biên Bức nhận ra, hạ biên bức tiêu.”

( (Quỳnh: là tuyệt thế mỹ nhân chứ….ô ai thế nhỉ há há há

Nguyệt: ầy… chuyện! Vân Khuynh đại mỹ nhân mà, dĩ nhiên là có mù cũng phải nhận ra đấy là đại mỹ nhân đi:”>)

“Cái tên hỗn trướng *** tặc đáng chết, có một thân võ công lại đi làm loại việc táng tận lương tâm, đúng là sỉ nhục người tập võ!”

Mạc thu vẫn đang lẳng lặng ăn cơm, động tác của y hôm nay chậm đi rất nhiều. Thế mà tâm Nhất Kiếm không thèm lưu ý đến y dù chỉ một chút. Y hạ một đũa xuống đĩa, cả khối trư đầu trên đĩa lập tức bị chấn thành hai khối.

Tiểu nhị hốt hoảng trừng mắt nhìn, khối trư đề kia, xương cốt so với thạch đá chưa chắc đã nhuyễn hơn đâu. Hắn là lần đầu tiên nhìn thấy có người chỉ bằng một đôi đũa liền đem trư đề phân làm đôi thế này a. Hơn nữa, cả chiếc đĩa còn bị trạc phá thành hai cái lỗ nhỏ, nước canh nồng đậm bắt đầu theo đó chảy xuống bàn.

Mạc Thu vốn cho là không đúng, bắt đầu nói:

“Vị khách nhân nữ phẫn nam trang kia chẳng lẽ là thiên dung chi tư, ngay cả giả dạng cũng không che đậy được vẻ quốc sắc thiên hương. Nếu không, tên phi thiên biên bức gì kia làm sao mà nhìn ra được?”

Tiểu nhị vốn vẫn luôn chuyên chú đàm luận cùng Nhất Kiếm, tái không chú ý đến Mạc Thu bên cạnh hắn.

Mạc Thu nói lời này, làm tiểu nhị phải nhìn về phía y, liên thanh nói:

“Đương nhiên đương nhiên, cô nương kia quả thực là mỹ đến chim sa cá lặn….”

Thế nhưng khi vừa thấy rõ ràng dung mạo của Mạc Thu, từ ngữ nói ra cũng dần chậm lại:

“Bế… Nguyệt…. Tu….. hoa….”

(Quỳnh:…=]])

Nhất Kiếm không hiểu vì sao tiểu nhị lại sửng sốt như thế. Hắn lần theo đường nhìn của tiểu nhị, rốt cuộc mới hiểu được nguyên nhân.


Mạc Thu ăn cơm tư thái nhàn dật. Y mặc một kiện y phục tơ lụa lam sắc thanh thiên, viền áo hai màu lam bạch, dệt nên đồ án tú hoa *** xảo. Nhan sắc thật đơn giản mà tĩnh lặng lại tỏa ra ẩn ẩn lệ khí của Xích Tiêu bí quyết, làm cho y mang một loại khí độ trầm ổn mà xa xăm, cô tịch.

Đôi mi mâu tiễn thủy của Mạc thu nay lại thoáng ẩn hiện vẻ đạm mạc, khuôn mặt khinh sầu lê hoa đái vũ.

Mặc dù khách *** ồn ào tứ phía, y vẫn ngồi bình đạm như vậy, làm cho người ta có một loại cảm giác an bình tựa cao sơn lưu thủy, mỹ như họa đồ, xuất trần thoát tục độc nhất vô nhị.

“Ngươi nhìn cái gì!”

Phát hiện ra tầm mắt của gã tiểu nhị, Mạc Thu lập tức hoành mi thụ mục, sát khí tỏa ra tứ phía.

Tiểu nhị bị dọa đến hốt hoảng, run rẩy không thôi, sợ hãi nghĩ muốn đào tẩu.

Nhất Kiếm lại ngồi ngây ngốc cả người.

Mạc Thu tiếp theo nhìn lại Nhất Kiếm:

“Còn ngươi, là nhìn cái gì?”

Y thấp giọng hỏi.

Từ mâu trung phát ra tia lưu quang ướt át, sao đó lại khôi phục lại thần khí đạm đạm bình tĩnh, lại thoáng ẩn ẩn một điểm sát khí.

Nhất Kiếm ngẩn ngơ.

“A…. A a…”

Hắn chật vật nói không nên lời.

Mạc Thu buông đũa, Nhất Kiếm lúc này mới phát hiện đầy bàn thức ăn đã bị y lộng trảo không còn một mảnh, ngay cả chút thức ăn dư thừa cũng không còn.

Nhất Kiếm vốn muốn hỏi Mạc Thu còn muốn ăn thêm gì hay không, nhưng y lại rót một chén trà, đẩy đến trước mặt Nhất Kiếm mà hỏi:

“Ngươi cũng chưa động đũa qua, có đói bụng hay không?”

“A… ân… ngươi ăn là tốt rồi….”

Mạc Thu dừng một chút, chầm chậm uống mấy ngụm trà, lại liếc mắt nhìn mảng râu trên mặt Nhất Kiếm một chút. Y đột nhiên vươn tay, đem một mảng râu giả lớn lên mặt hắn xé xuống.

Nhất Kiềm sau khi bỏ râu ra, liền lộ ra một gương mặt tuấn lãng hoặc nhân.

Khuôn mặt Nhất Kiếm trơn mịn ôn thuận, ngay cả một điểm tì vết cũng không thấy được. Làn da màu mật ong trơn nhẵn, lộ ra hai vệt đỏ nhạt bên sườn má, thoạt nhìn vạn phần… ân… là ngon miệng đi…..

Hơn nữa, đối mặt với ánh mắt trong suốt nhìn thẳng mình, chỉ cần bị hắn nhìn như vậy, nỗi lòng Mạc Thu sớm đã dao động, ý loạn thần mê.

Mạc Thu hít sâu mấy hơi thở, áp lực hỏi:

“Mặt của ngươi là bị làm sao vậy?”

Y thuận tay xem xét mảng râu giả của Nhất Kiếm, hy vọng hắn không nhận ra điểm run rẩy trong lời nói của mình.

Nhất Kiếm nghe Mạc Thu hỏi, vẻ mặt lại chuyển thâm trầm. Hắn nhíu mi, cả giận nói:

“Không phải tiểu cữu ngươi lại giở cái quỷ trò gì sao. Hắn dùng nước gì đó rửa mặt cho ta, kết quả ngày hôm sau thức dậy, ngay cả lông trên mặt cũng không thấy đâu!”

(Quỳnh: hoàn toàn tẩy thành thụ….vô mao…=]]….Diệp tỷ tỷ..tỷ dâng mỹ thực cho tiểu Thu nha….)

Nhất Kiếm căm giận,tiếp tục nói:

“Hơn nữa hôm ấy vì ôn thủy tắm rửa quá nóng, nên ta còn đem chậu nước kia pha cả vào dục bồn. Kết quả… mụ nội nó, toàn bộ lông trên người đều rụng hết đi, ngay cả làn da này, giờ lại ôn mịn đến giống như trứng chim vậy!”

(Nguyệt: thật may là anh không đưa đầu vào lun, không thì lại còn phải đội tóc giả nữa nga =.=

Quỳnh:…*đập bàn cười ngặt nghẽo*… my god help me….=]])

Nhất Kiếm nói về chuyện ngày đó liền phát tức giận, cũng không nghĩ nhiều, đem hai tay đưa đến trước mắt Mạc Thu.

“Sau ta nhờ người đến chỗ Tiểu Thất làm cho ta một khỏa râu cùng lông mày giả, Cũng không biết cái loại này hắn đã bao lâu không tẩy rửa qua rồi nữa. Làm mặt lão tử ta cứ ngứa ngáy không thôi.”

Động tác Mạc Thu có chút chậm rãi, cũng vững vàng mở ra song chưởng, đầu tiên sờ đến cánh tay Nhất Kiếm, cảm giác nõn nà câu nhân, sau đó chế trụ lấy tay hắn, thập chỉ tương khấu.

Nhất Kiếm hơi thở cứng lại, liền rụt tay trở về. Lại cảm thấy địa phương nơi mang râu giả thoáng ẩn ẩn ngứa ngáy, vươn tay gãi gãi.

Mạc Thu đối với hành động kia của Nhất Kiếm cũng không nói thêm cái gì, chỉ có chút chật vật nói:

“Có lẽ tiểu cữu hạ dược trong nước, làm tảnh hưởng đến mặt của ngươi cũng không phải là có chủ đích gì đi.”

Mạc Thu xuất ra một bình thuốc mỡ xanh biếc, hỏi:

“Có cần ta thay ngươi thoa dược hay không?”

Hai mắt y bắt đầu khó chịu, vừa nhiệt lại vừa chua xót.

Rõ ràng chỉ cần chịu nhận thua, liền sẽ có thể hoàn hảo. Nhưng mà rõ ràng Mạc Thu vẫn đang giận lẫy, mặc dù hoàn toàn đều là chính mình sai lầm đuối lý, nhưng cũng quyết không chịu cúi đầu trước Nhất Kiếm.

Một hồi lâu sau, Nhất Kiếm mới khó khăn lên tiếng:

“Ân.”

Mạc Thu vươn tay lấy ra một chút dược cao màu trắng ngà thoa lên mặt Nhất Kiếm, mùi thuốc mỡ thanh lương thoảng hương hoa thản nhiên lan tỏa, làm cho ngứa ngáy trên mặt Nhất Kiếm thoáng chốc bay biến mất.

Nhất Kiếm thoải mái thở hắt ra, nhưng phát hiện tình thế đang lâm vào cục diện thực bế tắc, không biết nên nói cái gì tiếp theo. Cuối cùng chỉ hỏi lung tung:

“Thuốc này của ngươi thực không tồi, từ đâu mà có?”

Mạc Thu thoáng sửng sốt một chút, kéo kéo lấy hai má hắn, nở nụ cười. Y nói:

“Thuốc này đích xác không tồi, là ta cố ý nhờ tiểu cữu chế giúp.”

Mạc thu cười, tuy không khí xung quanh hai người còn có vẻ quỷ dị, nhưng đã tốt lên rất nhiều.

Kỳ thật, Nhất Kiếm vốn còn không biết nên như thế nào để cùng Mạc Thu ở chung, hắn lúc này đến, vốn có chủ ý xa xa thủ hộ cho Mạc Thu liền tốt, giờ lại bị Mạc Thu nhéo mặt, làm hắn có chút trở tay không kịp.

Sau khi thoa hoàn dược, Mạc Thu cầm lấy mảng râu giả, Nhất Kiếm lại hỏi:

“Làm sao vậy?”

Mạc Thu nghĩ nghĩ, nói:

“Để ngừa vạn nhất, ta nghĩ cữu vẫn nên đội râu vào thì tốt hơn.”

“Để ngừa vạn nhất?”

Nhất Kiếm khó hiểu hỏi lại.

Mạc Thu ngữ khí lãnh đạm nói:

“Ta sợ cái gã Phi Thiên Biên Bức coi trọng ngươi. Ngươi biết là ta võ công không cường, không bảo hộ ngươi được. Để đề phòng…. ngươi vẫn là đem râu đeo vào đi!”

Tiểu nhị vốn đang dọn dẹp chồng bát bẩn, vừa bưng qua, lại bị lời nói này của Mạc Thu làm cho hoảng sợ, trượt chân nhất thời té ngã. Một đạo thanh âm chén bát vỡ vụn vang lên.

Tiểu nhị chật vật nằm trên mặt đất, cũng không đứng dậy được.

Nhất Kiếm lắp bắp kinh hãi, vội vàng đến nâng tiểu nhị lên.

“Tiểu nhị ca, ngươi có khỏe không? Sao đột nhiên lại như vậy a!”

Tiểu nhị ủy khuất nhìn về phía bọn họ, nhặt hết bát đĩa vỡ trên sàn lên liền rời khỏi, vừa đi vừa thì thầm:


“Một người là đại cô nương xinh đẹp như hoa. Người kia là đại lão gia da thô thịt ngạnh…. Phi thiên biên bức kia cũng không phải mắt mù đâu….. nam nhân, nam nhân a!”

(Nguyệt: ầy… tềnh nhân trong mắt hóa Tây Thi mà em ^^~ đừng trách

Quỳnh: thế nhưng kiếm ca cũng thuộc hàng quốc sắc thiên hương mà…=]]))

Mạc Thu sắc mặt liền chuyển đen. Ai nói Nhất Kiếm so ra kém một cái yêu nhân nữ phẫn nam trang. Cữu cữu của y rõ ràng là độc nhất vô nhị, gã tiểu nhị kia cư nhiên dám nói như vậy, là không muốn sống hay sao!

Mạc Thu chợt giật mình, nghe thanh âm Nhất Kiếm quát khẽ:

“Ngươi còn tiếp tục xằng bậy!”

Mạc Thu cứng người, tay vốn vươn ra lại chậm rãi thu trở về.

“Cữu dạy ngươi võ công là dùng để đánh người bình thường sao hả?”

Nhất Kiếm giận dữ nói.

Đầu Mạc Thu cúi dần thấp hơn, thần sắc ảo não hiện lên trên mặt.

Nhất Kiếm tức giận mắng. Nhưng sau lại nhớ ra Nhất Diệp từng nói qua, Xích Tiêu bí quyết kia sẽ làm người luyện hỏa bạo giận dữ. Mạc Thu chật vật như thế cũng do mất đi khống chế đông thủ tổn thương người bình thường. Mình cư nhiên lại hiểu lầm y.

Cũng không biết nên nói cái gì cho phải. Không khí nguyên bản lúc nãy đã hòa hợp ít nhiều, nhất thời lại tiêu tán không còn bóng dáng. Nhất Kiếm lắc đầu, hướng tiểu nhị hô lên:

“Tiểu nhị ca, hai gian phòng hảo hạng.”

Ánh mắt Mạc Thu đột nhiên trừng lớn:

“Làm gì hai gian, chúng ta vẫn ngủ một gian!”

“Hai gian.”

Nhất Kiếm nhíu mày.

Một khi, giới tuyến đã được phân ra, thì nguyên tắc chính là như vậy.

Mặc dù có từng thân mật đến thế nào, Nhất Kiếm cũng sẽ không để chính mình phá lệ.

Tiểu nhị phát hiện không khí hai người giương cung bạt kiếm, sau khi đưa bọn họ đến môn khẩu phòng, liền thức thời nhanh chạy mất.

Hai gian phòng gần kề nhau, Nhất Kiếm tùy tiện chọn một gian, vừa đẩy cửa bước vào, Mạc Thu liền phản thủ đưa tay chặn nơi cửa, thanh âm bất tự nhiên, ẩn ẩn dấu hiện phát giận.

“Ngươi chưa bao giờ tính toán sẽ tha thứ cho ta, đúng không? Ngươi đối với ta đã có khúc mắc, cho nên không nghĩ tái cùng ta trở lại như xưa sao?”

Mạc Thu càng nghĩ muốn tiến tới gần Nhất Kiếm. Hắn lại càng thối lui né tránh. Hắn thật không hiểu, tính tình y sao có thể cương ngạnh đến như vậy, vì cái gì không thể hướng chính mình cúi đầu?

Nhất Kiếm ngập ngừng một chút, sau đó vẫn tiếp tục cất bước đi vào phòng, rồi phản thủ, đem môn phòng đóng lại.

“Duyên Lăng Nhất Kiếm!”

Mạc Thu không lường trước là hắn lại có thể như thế quyết tuyệt, thanh âm y gào lên đã bám một tầng hơi nước

Thân ảnh trong phòng vẫn bất vi sở động.

“Ngươi đến tột cùng là đặt ta ở chỗ nào!”

Mạc Thu quát.

Giọng nói Mạc Thu cơ hồ hồ lạc đi. Thế nhưng thật lâu, thật lâu sau thủy chung vẫn không có thanh âm trả lời. Đến khi y sắp tuyệt vọng, từ bên trong môn phòng mới truyền ra một đạo thanh âm trầm thấp khàn khàn.

Người kia nói:

“Vẫn là đặt cùng một chỗ, cho đến bây giờ chưa từng thay đổi.”

Chưa từng thay đổi….

Đôi môi Mạc Thu khẽ khép mở, hốc mũi nóng đần lên, nhắm chặt mi quang.

“…. Cữu…..”

“Quay về phòng ngươi ngủ đi.”

Nhất Kiếm thấp giọng nói:

“Hai ngày kế tiếp ta sẽ lưu lại đối phó Phi Thiên Biên Bức. Ngươi nếu phải vội vàng ra đi, vậy chờ sau khi tập hợp đủ  đệ tử thì cứ thế đi trước……”

Nhất Kiếm nói còn chưa hoàn câu, Mạc Thu liền vội trả lời:

“Ta lưu lại, lưu lại. Ai nói ta phải đi!”

“……… Vậy đi ngủ đi!”

Đêm, cách một phiến tường, hai giường song nhân, trong lòng lại là đồng dạng sự, nghĩ không gặp được đối phương.

Dạ dần thâm, thổi tắt đi ngọn đèn. Mạc Thu ngưng thần lắng nghe thanh âm vang vang kế bên phòng, không lâu sau đã nghe tiếng thở đều đặn của Nhất Kiếm truyền tới.

[ Nhanh như vậy liền ngủ!]

Mạc Thu tức giận đến mức trong lòng phát đau.

Tự bản thân mình chật vật, ủy khuất như vậy. Trong lòng tất cả đều là chuyện của hắn, trằn trọc suy nghĩ không thể đi vào giấc ngủ. Vậy mà hắn lại lập tức ngủ ngon được như thế!

“Vẫn là đặt cùng một chỗ, cho đến bây giờ vẫn chưa từng thay đổi.”

Hừ, nguyên lại trong lòng hắn, mình bất quá phân lượng cũng chỉ bằng nữa canh giờ ngắn ngủi này mà thôi!

……………………..

Sau khi tin tức Phi Thiên Biên Bức kia tiếp tục truyền ra, ngày hôm sau, khách *** đã tụ tập rất đông giang hồ nhân sĩ.

Mạc Thu bình đạm không chút hưng trí, nhưng Nhất Kiếm lại thực vui vẻ.

Người này sinh ra hiệp trang nghĩa đảm, thái độ làm người hào sảng, rất thích kết giao đồng đạo khắp nơi.

Hắn gặp phải sự tình Phi Thiên Biên Bức kia, liền quyết định lưu lại vì dân trừ hại, kết giao hết cả lục lâm hảo hán bốn phương tám hướng xung quanh, chỉ cần ngồi quanh hắn, uống mấy bát rượu, ăn mấy đũa thịt là có thể nhanh chóng tán gẫu vui vẻ rồi trở thành bằng hữu.

Bên này giới thiệu “Tại hạ từ môn phái nào…”, bên kia lại ồn ào đáp lời ” nghe qua cữu ngưỡng đại danh đã lâu”, hay “trăm nghe không bằng một thấy”.

Cuối cùng, một đám giang hồ hào kiệt kề vai sát cánh hảo tâm tình tụ lại luận khởi giang hồ đại sự, thống khoái uống rượu ăn thịt, nói đến thóa dịch văng tứ tung mà vẫn phi thường vui vẻ.

Mạc Thu ở trên lầu nhìn xuống mà hoành mi thụ mục, thẳng đến lúc trời đã tối sầm thế nhưng gã Phi Thiên Biên Bức kia vẫn chưa thấy tăm hơi. Nhìn Nhất Kiếm kính rượu kính đến say khướt mờ mịt, Mạc Thu mới chậm rãi xuống lầu.

Mạc Thu đứng sau lưng Nhất Kiếm một hồi lâu, vẫn là người khác phát hiện ra y mà hỏi:

“Vị tiểu huynh đệ này là ai a?”

Nhất Kiếm lúc này mới quay đầu lại nhìn Mạc Thu.

Nhất Kiếm sửng sốt một chút, hai mắt mông lung mang theo men say, ngay cả râu dán trên mặt đã rơi ra một mảng cũng không phát hiện.

Vẻ mặt hắn tiếu ý chưa tán, vui vẻ nói:

“Ngoại sinh của lão tử nga, gọi là Mạc Thu, Lục Mạc Thu.”

“Lục Mạc Thu? Vậy vị này là tân nhậm môn chủ của Thiết Kiếm môn Lục Mạc Thu đi? Quả là anh hùng xuất thiếu niên, thật tuấn tú lịch sự a! Duyên Lăng huynh đệ hảo phúc khí nha!”


Theo sau còn có vài tên thanh niên đến báo danh. Mạc Thu biết những người này cũng không phải hạng hời hợt, trên mặt y lộ ra nụ cười xa cách, vuốt cằm nói:

“Nghe qua đại danh các vị tiền bối đã lâu, vãn bối Thiết Kiếm môn Lục Mạc Thu, bái kiến các vị tiền bối.”

Dứt lời, đưa bàn tay lên mặt Nhất Kiếm, y đem mảng râu giả của hắn vuốt trở lại.

Động tác vuốt mặt thế này, nếu là nam tử đối nam tử bình thường khác làm có lẽ sẽ hơi ngại ngùng. Nhưng Nhất Kiếm đã nói Mạc Thu là ngoại sinh, động tác này cũng coi như chỉ là tự nhiên mà lau đi ít rượu vương trên miệng mà thôi, cũng không ai thắc mắc gì.

Nhất Kiếm bưng một chén rượu Hoa Điêu lên, nghĩ còn muốn uống thêm, Mạc Thu vươn tay che trước miệng hắn lại, nói:

“Cữu đừng uống nữa, trời đã tối rồi. Ngươi không phải còn muốn đi bắt hái hoa tặc sao, uống say rồi làm sao mà bắt?”

“Cũng đúng!”

Nhất Kiếm nghĩ ngợi một chút rồi gật đầu, sảng khoái để cho Mạc Thu tiếp đi chén rượu trong tay hắn.

Mạc Thu chắp tay hướng những người kia nói:

“Cảm tạ chư vị đã chiếu cố cữu cữu của lão tử ta. Chúng ta trở về phòng trước. Tiền rượu và thức ăn ngày hôm nay đều để lão tử tính, thỉnh chư vị cứ tự tiện.”

Nhất Kiếm bị Mạc Thu lôi đi, say khướt mơ màng, nghi hoặc hỏi y:

“Ngươi làm sao cũng xưng lão tử như lão tử ta vậy a?”

Mạc Thu nhỏ giọng nói:

“…. Thời điểm nghĩ về ngươi, liền xưng lão tử a.”

“Cái gì a? Nói nhỏ quá, lão tử nghe không rõ!”

Nhất Kiếm say đã có điểm lợi hại.

Sau khi Mạc Thu đem Nhất Kiếm dìu trở về phòng, để hắn nằm xuống giường.

“Cữu, cữu?”

Mạc Thu gọi hai tiếng, nhưng Nhất Kiếm vừa nằm xuống giường liền ngủ mất, đối với tiếng gọi của y căn bản cũng không có nữa điểm phản ứng.

Mạc Thu thật cẩn thận kéo mảng râu giả của Nhất Kiếm xuống. Nhất Kiếm mặt bị sưng vốn chưa tan, mà sau khi uống rượu vào lại cành thêm đỏ. Phiến má hiện giờ hồng nhuận khả ái, cánh môi no đủ tiên diễm ướt át. Ngón tay của Mạc thu không khỏi lưu luyến lướt trên mặt hắn, luyến tiếc nghĩ không muốn rời đi.

Thật tốt, cứ ngủ như vậy, im lặng như vậy, sẽ không nói phải rời đi, cũng không đuổi y đi, thật là tốt.

Hắn vừa nãy còn đối y nở nụ cười, cười đến tâm vô khúc mắc, nụ cười làm cho y cả người lâng lâng tưởng như đang chìm vào cõi mộng.

Mạc Thu chậm rãi vuốt ve khuôn mặt Nhất Kiếm, cúi đầu xuống khóe miệng Nhất Kiếm, hôn một ngụm.

Vành môi vương mùi rượu của Nhất Kiếm theo đầu lưỡi bị y cuốn vào trong miệng. Mạc Thu dần cảm giác mặt đang nóng lên, cả hơi thở cũng dần mất đi khống chế.

Cái này gọi là tận dụng thời cơ.

Đang lúc đôi tay lớn mật của Mạc Thu chậm rãi tham nhập xuống hạ thân của Nhất Kiếm, dự định thừa dịp hắn mê man mà ăn chút đậu hủ.

Đột nhiên Nhất Kiếm mở mắt, hét lớn một tiếng:

“Tiểu tặc phương nào, dám can đảm động thủ trên đầu thái tuế đây!”

Mạc Thu đột nhiên cảm thấy một trận thiên toàn địa chuyển, song chưởng bị quản chế, cả người bị mãnh liệt lật xuống, khuôn mặt va vào ván giường gỗ.

“Ô!”

Mạc Thu kêu lên một tiếng đau đớn, chóp mũi bị đập mạnh xuống giường. Dù cho y có thể chịu đau đớn, nhưng cũng không ngăn nổi thanh âm rên rỉ ủy khuất tràn ra.

“A…”

Thanh âm nức nở của Mạc Thu nhanh gọi thần trí Nhất Kiếm quay về. Hắn trừng mắt nhìn, người trên giường bị mình khóa xuống giường, đầu say khướt đến choáng váng, có chút không xác định mà hỏi:

“….. Tiểu….. Thu…..?”

Mạc Thu không hề lên tiếng.

“Ngươi như thế nào lại ở trong phòng ta…”

Nhất Kiếm buông Mạc Thu ra, lắc lắc người y.

“Ta là nghĩ có tên tiểu tặc nào đó đến trộm ngân lượng của ta… Ai…. sao lại không nói lời nào?”

Mạc Thu vẫn như trước, bất vi sở động.

Nhất Kiếm gãi gãi mặt, say khướt lờ đờ đem người kia đỡ ngồi dậy.

Mạc Thu giữ lấy chóp mũi cúi đầu. Ngay sau đó, máu từ khe hở của các ngón tay bắt đầu giọt giọt tràn ra.

Nhất Kiếm vừa thấy mảng huyết sắc kia, đã sợ tới mức bao nhiêu rượu cũng đã tan, vội vàng lôi vạt áo của mình lau mặt cho y.

“Như thế nào, như thế nào lại đổ máu a!”

Nhất Kiếm luống cuống tay chân nói:

“Là lão tử đánh trúng mặt ngươi đúng không. Mụ nội nó, lão tử say đến hồ đồ rồi, mũi của ngươi bị thương nặng lắm không, có bị lão tử đánh gãy hay không!”

Mạc Thu hấp mũi, nước mắt lưng tròng, cái gì cũng không nói.

Nhất Kiếm vội xuống giường mang khăn thấm nước. Bởi do đi quá nhanh, khi trở về, đầuđùng trúng xà ngang treo màn của giường, làm cả giường đều muốn lung lay.

Sau một trận đau đớn nhảy dựng lên, hắn lại lập tức ngồi xuống cạnh Mạc Thu, đem đôi tay y đang bịt mũi gỡ ra, sau đó dùng khăn lau đi vết máu trên mặt y, đè chặt không để huyết dịch rơi xuống thêm nữa.

Mạc Thu nguyên bản hư nhuyễn, đột nhiên run rẩy một chút, mạnh nắm lấy ống tay áo Nhất Kiếm. Y hoành mi thụ mục hai mắt nhắm nghiền, thân mình đau nhức dần run rẩy, trên trán cũng toát ra đầy châu hãn.

Nhất Kiếm tâm liền run lên, biết biểu hiện này của Mạc Thu xuất hiện là do chân khí trong cơ thể y đang tăng vọt. Hắn lập tức giữ lấy y, nghĩ phải nhanh chóng ổn định chân khí cho Mạc Thu. Không ngờ y lại hung hăng đẩy hắn ra, còn cắn răng nhịn đau mà quát:

“Không cần ngươi phải lãng phí chân khí cứu ta, ta không cần!”

“Tiểu Thu!”

Nhất Kiếm vừa tức lại vừa hoảng.

Mạc Thu cho dù đau đớn đến cả người phát run, hàn hãn thấm ướt y phục cũng quyết không để cho Nhất Kiếm giúp y.

Mạc Thu đem chính mình cuộn người lại, chôn mặt xuống, không nghĩ muốn cho Nhất Kiếm thấy vẻ mặt yếu ớt, đau đớn của y lúc này.

Mạc Thu khàn giọng nói:

“Ngươi hôm nay cả ngày đều không cùng ta nói chuyện. Nếu không phải ta đi tìm ngươi, ngươi căn bản sẽ không nhớ tới ta. Ngươi còn cứu ta làm cái gì…… Dù có đau cũng không chết được, ngươi căn bản không cần tái để ý đến ta….”

Nhất Kiếm thực không hiểu Mạc thu là đang sinh khí cái gì, hắn giữ lấy thân hình y đang không ngừng giãy dụa, muốn truyền chân khí cho y. Nhưng Mạc Thu quyết không nhận. Cho đến cuối cùng Nhất Kiếm phải đem cả người y mạnh mẽ chế trụ, dùng toàn bộ khí lực ra ngăn chận, mới có thể đem chân khí độ nhập vào cơ thể Mạc Thu.

Nội chân khí của Mạc Thu đang một mảng hỗn loạn giằng co, nhưng điều làm cho Nhất Kiếm kinh ngạc chính là do mấy ngày nay chưa từng tiếp xúc, kinh mạch y so với lần trước hắn vận công trợ y tu luyện Xích Tiêu bí quyết đã gia tăng gần như gấp đôi. Này chính là nhờ vào Mạc Thu ăn linh đan diệu dược thoát thai hoán cốt đi.

Xích Tiêu bí quyết nếu người tu luyện không có chân khí chí dương, nhất định sẽ xuất hiện bài xích. Nhưng Mạc Thu có thể điều hòa loại thực khí đối với phàm nhân quá mức mãnh liệt thế này.

Nhất Kiếm thầm nghĩ, chiếu theo tốc độ kinh mạch tiến triển, nếu mình tiếp tục trợ y tu luyện, cũng có thể luyện thành chí dương chân khí, tiến đến thất trọng Xích Tiêu bí quyết cũng không phải không có khả năng.

Ngộ tính võ học của Nhất Kiếm trước nay cực cao. Hắn cũng biết hộ thể chân khí của mình truyền vào có thể ngăn cản sự dẫn phát của Xích Tiêu bí quyết trong người Mạc Thu, liền thu nhập chân khí truyền cho y.

Một khi luyện tới đệ thất trọng, kinh mạch sẽ dần chuyển thuần dương. Chỉ cần cố nhẫn đến lúc đó, Mạc Thu chẳng những không phải chịu thống khổ thế này, càng có thể trở thành cao thủ thiên hạ không đệ nhất thì cũng đệ nhị nha.

Vì thế, Nhất Kiếm quyết tâm, lập tức tiếp tục dẫn dắt chân khí truyền vào người y.


Thời điểm Mạc Thu phát hiện ra ý đồ của Nhất Kiếm, y cũng lập tức liền dùng chân khí hộ thể của bản thân ra chống đỡ.

Nhất Kiếm hoảng hốt.

“Ngươi là đang làm cái gì!”

“Ngươi nghĩ muốn giúp ta, nhưng ta lại không muốn để ngươi giúp!”

Mạc Thu thần trí đã có chút tan rã, mọi sợ hãi trong lòng đã không thể kiềm chế mà thoát ra.

“Võ công ngươi nếu cao hơn một tầng, năng lực tự bảo hộ bản thân liền sẽ nhiều hơn!”

Nhất Kiếm nói.

“Sau đó ngươi liền an tâm mà bỏ ta lại, quay về Xích Tiêu phường của ngươi, từ nay về sau xem ta như ngoại nhân sao?”

Mạc Thu giận dữ quát lên.

Nhất Kiếm sững sốt, lập tức đem thực khí Mạc Thu đang loạn động đưa về chính đạo.

“Ta không hề nghĩ như vậy!”

Hắn gấp giọng nói:

“Tiểu Thu, đừng để tâm tồn tạp niệm, nếu không sẽ tẩu hỏa nhập ma. Đến lúc đó cữu cứu không được ngươi!”

“Ai cần ngươi cứu….”

“Tiểu Thu!”

Nhất Kiếm rống giận.

“Nghe lời, không được tái làm loạn!”

“Vậy ngươi nói đi….”

“Nói cái gì?”

Nhất Kiếm hỏi.

“Nói rằng ngươi không giận ta….”

Nhất Kiếm cả người sửng sốt, đến lúc này mới biết được nguyên do Mạc Thu giằng co, cũng bởi vì ý nghĩ này.

Mạc Thu đợi không được Nhất Kiếm đáp lại, nhịn không được vẻ mặt hắn do dự, liền gắt gao nắm lấy ống tay áo hắn, không ngừng hô:

“Cữu, ngươi đừng giận ta…. Đừng giận ta…. Đừng không nói chuyện với ta nữa… Đừng không để ý tới ta…. Đừng đem ta vứt bỏ đi….”

“…………Cữu không có giận dữ với ngươi,”

Nhất Kiếm thán thanh.

“Thật sự không giận ngươi…. Cữu chỉ là không biết nói cái gì, nên mới không cùng ngươi nói chuyện…. Tiểu Thu, ngươi đừng chống cự… ngoan một chút… nghe lời….”

Mạc Thu không biết đã qua bao nhiêu lâu chưa được nghe qua Nhất Kiếm dùng lại ngữ khí mềm mại dịu dàng này nói chuyện với mình. Quyết tâm liều chết không cho Nhất Kiếm vận công kia duy trì không được bao lâu, liền rất nhanh đã bị hắn đánh vỡ.

Luồng thực khí tựa như nhiệt hỏa thiêu đốt chậm rãi lan tỏa vào cơ thể y, dẫn đường cho các luồng thực khí hỗn loạn bên trong thân thể y, tích tụ trở lại vào các yếu huyệt.

Mạc thu cảm giác như đang trầm mình vào một luồng ôn thủy, Nhất Kiếm đang ôn nhu ôm y, hao phí công lực bản thân để giúp y dẫn dắt chân khí, tu luyện Xích tiêu bí quyết.

Khi tất cả các luồng chân khí bất thuận đã trở về khí hải, Mạc Thu cũng an ổn lại, không biết đã trải qua mấy canh giờ.

Bóng đêm tiêu tán, thiên không dương quang lan tỏa.

Nhất Kiếm một thân hàn hãn mệt mỏi, Mạc Thu cũng thật chật vật như vừa từ thủy lao bước ra.

Nhất Kiếm nhẹ thở hắt ra, đứng dậy muốn đổi cho Mạc Thu một kiện y phục sạch sẽ. Lại không ngờ lúc này y thân thủ nắm chặt lấy vạt áo hắn, vô luận thế nào cũng không nguyện buông ra.

Nhất Kiếm cả người hư nhuyễn vô lực, thanh âm phát ra cũng thập phần mệt mỏi.

“Thiên đang vào đại hàn, mặc y phục ẩm ướt sẽ nhiễm lạnh đi!”

“Sẽ không…..”

Tình hình Mạc Thu so với Nhất Kiếm lại càng phi thường chật vật hơn, thần sắc tái nhợt, hơi thở mong manh suy yếu cố gắng nói:

“ ….. Ngươi ôm ta một lát…. sẽ không….”

Nhất Kiếm còn định mở miệng nói gì đó, nhưng người Mạc Thu lại bắt đầu run rẩy.

“….. Cữu …… ta lạnh….”

Ánh mắt Mạc Thu gắt gao dõi theo hắn, quật cường kiên quyết không thoái nhượng. Nhất Kiếm nhìn y một lúc lâu sau, đột nhiên mới phát giác…. Này …… hẳn là y đang làm nũng đi ….. Cuối cùng hắn chỉ biết tao liễu tao đầu, thán thanh đem người kia ủng trở về trong lòng ngực.

(Nguyệt: xem ra anh đã thông minh hơn rồi ^^~)

Mạc Thu vừa được ở gần Nhất Kiếm, liền như bạch tuộc mà bám lấy hắn. Nhất Kiếm thân thủ lau đi vết hãn đọng trên trán y, kéo mảnh chăn nặng nề lên, gắt gao chế trụ lấy cả hai người.

Nhất Kiếm trong lòng nghĩ, mặc dù Mạc Thu trưởng thành lập gia thất, nhưng mà thủy chung vẫn luôn là tiểu hài tử dựa dẫm vào mình. Mà hiện giờ Mạc Thu đang khó chịu, hắn sao có thể ngoan tâm bỏ rơi người này nha.

Được nằm trong lòng ngực Nhất Kiếm, nguyện vọng rốt cuộc đạt thành, Mạc Thu chỉ còn nhẹ nhàng nở nụ cười.

Y cười lên, tựa như một tiểu hài tử thuần khiết hưởng thụ sung sướng, thuần túy thỏa mãn.

Nhất Kiếm không nghĩ khiến Mạc Thu phải thương tâm. Đêm qua sau khi nghe y nói vậy, hôm nay hắn đi đâu cũng mang y theo bên người, cho dù ngẫu nhiên có người tìm hắn uống rượu, hắn cũng để Mạc Thu theo cùng, không tái để y ly khai.

Cảm giác quan hệ hai người đã mất đi vẻ xa cách, Mạc Thu tuy rằng thực cao hứng, nhưng trừ bỏ việc gắt gao đi theo bên người Nhất Kiếm, cũng không đem vẻ mặt cười vui thỏa mãn biểu hiện ra bên ngoài.

Tà dương ngày hôm đó, Lục Đinh Đinh cùng vài Thiết Kiếm môn đệ tử khác rốt cuộc đã tới.

Lục Đinh Đinh vừa nhìn thấy Nhất Kiếm, tâm liền thực cao hứng, không ngừng kể cho Nhất Kiếm nghe việc hắn tại Khúc Thiên trại tróc nã tặc tử giải đi quan phủ ra sao.

Nha môn nhân biết người hỏa thiêu Khúc Thiên trại là Nhất Kiếm, là sư thúc tổ Thiết Kiếm môn, liền không tiếc lời khen ngợi cảm tạ. Lão huyện thái gia còn gửi theo số tiền thưởng, tổng cộng là một trăm năm mươi hai lượng hoàng kim.

Mà Lục Đinh Đinh kia cũng thực lợi hại. Một vài người đang cùng Nhất Kiếm đàm luận việc ma giáo, bị Lục Đinh Đinh hồ nháo một hồi, tất cả đều đã tránh đi.

Khó có khi nào đám người vướng bận bên cạnh đều đi cả. Mạc Thu liền sai Lục Đinh Đinh đến hỏi phòng trống khách ***.

Mạc Thu dừng một chút, hướng Nhất Kiếm hô:

“Cữu…..”

Nhất kiếm quay đầu nghi hoặc nhìn hắn.

Mạc Thu thầm nghĩ thời cơ đã đến, cũng nên nói với Nhất Kiếm về việc mình thành thân, lại còn phải giải thích việc tối qua. Nhưng thanh âm nghẹn lại nơi cổ họng, bất khả ngôn dụ. Trải qua một phen dằn vặt chật vật, đành chỉ vào một mâm ti bài cốt trên bàn nói:

(Quỳnh: giò heo rút xương….chẹp)

“Món này ăn ngon….”

Nhất Kiếm nhìn đến cả bàn chén dĩa đều trống không, quay qua tiểu nhị gọi:

“ Thêm một dĩa ti bài cốt. Không, hai dĩa đi, phải hai dĩa mới đủ.”

Lúc này, Lục Đinh Đinh lại chạy trở về.


“Môn chủ!”

Thanh âm Lục Đinh Đinh kéo dài thê lương, lại ngồi xuống bên cạnh Nhất Kiếm cùng Mạc Thu, dùng khuôn mặt khổ qua mà nói:

“Chưởng quầy nói vì phi thiên biên bức kia tới đây, nên giang hồ nhân sỹ vùng phụ cận đều kéo đến cả. Khách *** không còn phòng nào trống, ngay cả sài phòng cũng bị người ta lấy rồi! Vậy biết làm sao bây giờ, chẳng lẽ bọn ta phải ngủ ven đường?”

Mạc Thu tâm niệm loạn động, gắp lấy một miếng ti bài cốt cuối cùng mà cắn, thần sắc không chút biến chuyển nói:

“Một khi như vậy, phòng của ta liền để các ngươi ở đi. Ta cùng cữu cữu ngủ một gian liền hảo.”

“A?”

Nhất Kiếm thoáng sửng sốt.

“Chúng ta tám người, ngủ một gian thật là chật!”

Đinh Đinh lập tức hô:

“Sư thúc tổ, ngươi để cho ta ngủ cùng hai người được không? Phòng các ngươi chỉ có hai người. Phòng hảo hạng, giường lại lớn, có thêm ta vào tuyệt đối không có vấn đề!”

Nhất Kiếm vốn không đồng ý đề nghị cùng phòng với Mạc Thu, nghe qua Đinh Đinh muốn tới cùng ngủ, lập tức gật đầu nói:

“Hay ngươi mang theo thêm hai sư huynh đệ đến đây. Xuất môn bên ngoài, không nên coi trọng lễ tiết. Mọi người được thoải mái là tốt rồi!”

[ Tiểu quỷ Lục Đinh Đinh chết tiệt nhà ngươi!]

Mạc Thu “choang” một tiếng, bẽ gẫy chiếc đũa trong tay.

[ Cữu cữu Nhất Kiếm trong trắng ngọc ngà của y, sao có thể cùng đám tiểu hầu tử bọn họ tùy tiện ngủ chung giường được chứ!]

(Nguyệt: đúng là tềnh nhân trong mắt hóa Tây Thi đi =.= đây là lần thứ 2 trong chương này ta phải nói câu này rồi >”< Quỳnh: *liếc liếc*…….) Sắc mặt Mạc Thu trầm xuống, quát: “Thiết Kiếm môn nhị thập tam đại đệ tử nghe!” Mạc Thu vừa động, hai bàn bên cạnh cùng Lục Đinh Đinh, tất cả đều đứng dậy, trăm miệng một lời: “Nhị thập tam đại đệ tử nghe lệnh!”        “Dâm tặc phi thiên biên bức nguy hại nhân gian, làm khổ dân chúng. Chúng ta phàm là hiệp nghĩa, tự nhiên phải vì dân động thân trừ hại. Người tập võ thân cường thể kiện, tự nhiên không thể thamlam một phút thống khoái nhất thời mà không để ý an nguy dân chúng. Các ngươi tám người, lập tức chia làm hai đội đi. Đêm nay bắt đầu tuần tra bảo vệ an toàn, không được có sơ suất.” Thanh âm Mạc Thu vang dội hữu lực, môn chủ uy nghiêm thực khiến kẻ khác kinh sợ. Tám gã đệ tử lập tức hô: “Cẩn tuân môn chủ khẩu dụ!” Đại đường bên trong tràn đầy giang hồ nhân sĩ, những người này vừa nghe Thiết Kiếm môn môn chủ vì an toàn dân chúng, phân phó môn hạ đệ tử cả đêm không ngủ tuần tra chung quanh, lập tức khen ngợi” “Hảo!” (Quỳnh: lợi dụng công vụ đuổi mấy con kì đà đi khỏi phòng để cưng cùng cậu cưng tò tí te thì khó…hảo cái đầu cưng á)        Không biết là ai lại cố lấy chưởng đến, thừa nhận tiếng động này khởi bỉ lạc. Đột nhiên chiếm được khen ngợi lớn đến vậy, Mạc Thu có chút giật mình ngây ngốc, nhưng vẫn y lễ đứng dậy, cung kính hướng tứ phương anh hùng thi lễ. Lúc này, y lơ đãng nhìn về phía Nhất Kiếm, lại không nghĩ nhìn thấy được vẻ mặt tán dương của hắn dành cho y. Mạc Thu không khỏi mở miệng hỏi: “Cữu, ta làm vậy, ngươi có vui vẻ không?” “Ngươi như thế, cữu tự nhiên sẽ vui vẻ.” Nhất Kiếm gật đầu. Mạc Thu nhịn không được, thân thủ gỡ lấy một mảng râu trên mặt Nhất Kiếm xuống, thuận tay trộm mơn trớn khuôn mặt hắn, thấp giọng nói: “Ngươi một khi vui vẻ, ta về sau đều sẽ làm vậy.” Chỉ là, người cực khổ lại là Lục Đinh Đinh cùng một đám đệ tử kia mà thôi.               “Ai, đêm nay lại không thể ngủ!” Nhóm hai mươi ba đại đệ tử đều thống khổ than vãn. ……………….. Vào cái đêm không hay ho mà đám người Lục Đinh Đinh bị phái đi tuần tra. Nhưng vì muốn bọn họ trở về có địa phương nghỉ ngơi, Mạc Thu vẫn là thu dọn chăn đệm, đến phòng Nhất Kiếm ngủ.        “......” Nhìn Mạc Thu đứng bên giường, Nhất Kiếm cũng trừng mắt không nói.        “Như thế nào?” Mạc Thu hỏi. Nhất Kiếm yên lặng đem tay Mạc Thu đang nắm lấy mình gỡ ly khai, trầm giọng nói: “Ngươi là người sắp thành thân rồi, còn thành cái dạng này làm gì?” Mạc Thu nghe qua, liền nghĩ đã tới lúc phải nói cho Nhất Kiếm biết toàn bộ đầu đuôi sự tình, vì vậy mở miệng trả lời: “Ta cùng Lục Minh thành thân, kỳ thật là….” Lời còn chưa dứt, lại thấy Nhất Kiếm đang lăng lăng nhìn y, giận dỗi mà nói: “Ngươi chính là vẫn không tin tâm ý của ta đối với ngươi. Ngươi phải tin ta, trong lòng đều phải có ta. Đừng nói Lục Minh cùng ta tháng sau phải thành thân, cho dù nàng đã vì ta sinh tiểu hài tử, ngươi cũng phải lập đem ta cướp trở về!” “Tiểu Thu, ngươi thế nào còn chưa hiểu được?” Nhất Kiếm thành thật nói: “Ngươi đã nói cùng nàng đính hạ hôn ước, vậy phải hảo hảo giữ lời hứa của mình.” “Như vậy, ngươi là thật sự không nghĩ cùng ta ở cùng một chỗ?” Mạc Thu hỏi lại. Nhất Kiếm yên lặng không đáp, vẻ mặt bi thương. “Cữu….” Thấy thần sắc Nhất Kiếm như thế, Mạc Thu hấp mũi, thanh âm nhu nhuyễn hướng hắn ôm lấy.        Mạc Thu đương nhiên biết tâm ý của Nhất Kiếm. Nếu người kia không khẩn trương y, hôm qua kinh mạch tẫn loạn sẽ không phải vất vả hao tâm tổn sức đến như vậy. Nhất Kiếm nhanh chóng ngăn trở Mạc Thu lại, Mạc Thu cũng nhất quyết không cho. Hai người liền cứ như vậy ngươi tới ta lui. Cuối cùng, Nhất Kiếm bị chạm đến chỗ yếu hại, phóng thanh rên rĩ một tiếng. Mạc Thu bị thanh âm này làm cho tâm tư rung động, Nhất Kiếm quay đầu lại nhìn, lập tức rút đai lưng chính mình ra, đem đôi tay không thành thật kia của y trói lại, sau đó khẽ quát: “Ngủ!” “Như thế nào ngủ được?” Mạc Thu oán giận nói. Ái nhân đang ở trên giường, nơi mũi đều vươn nồng hương vị nhẹ nhàng khoan khoái của hắn, thân thể hắn như thế mê người. Y đã nhẫn hai ngày rồi, đêm nay mà phải nhẫn nữa, sáng mai thức dậy còn không phải lại đi giặt quần áo sao! (Nguyệt: đấy, lý do em làm công T_T sắc lang) “Nhắm mắt lại, liền sẽ ngủ được!” Bàn tay Nhất Kiếm chế trụ, che lấy đôi mi Mạc Thu, uy nghiêm không thể kháng cự.        Ban đêm, khi Mạc Thu tỉnh lại, phát hiện không biết Nhất Kiếm đã tháo dây trói khỏi tay y từ khi nào.        Nhất Kiếm cũng đã ngủ. Mảng râu giả vẫn chưa được y tháo ra, người kia cứ để nguyên như thế mà tiến vào giấc ngủ. Mạc Thu nhịn không được, vươn tay sờ khuôn mặt Nhất Kiếm, đáy lòng có điểm thực ngọt ngào.        Dược ngày đó Nhất Diệp phối cho Nhất Kiếm, không ngừng làm cho toàn bộ lông biến mất, mà ngay cả làn da cũng dần trở nên hoạt nộn, mịn màng.  Mạc Thu thật yêu xúc cảm mềm mại này, nhịn không được cứ liên tục sờ, còn nhẹ nhàng kháp lấy. Nhất Kiếm hừ một tiếng, nhíu mày xoa người tiếp tục ngủ. Mạc Thu đáy mắt ngập tràn tiếu ý. Người này đã trở lại, Nhất Kiếm đối với y không hề có nữa điểm phòng bị đã trở lại!        Nhưng người này cứ như vậy mà ngủ, chẳng lẽ còn không biết y đã vất vả nhịn lâu đến như vậy, chỉ cần bị một điểm hấp dẫn nữa sẽ không thể khống chế bản thân nữa!        Mạc Thu nuốt thóa dịch, lại trộm sờ soạng thêm vài cái, nhưng tay đã muốn đưa đến hai khoảng hồng anh thù du trước ngực, mà người kia cư nhiên còn chưa có tỉnh, Mạc Thu lúc này mới phát giác có điểm khác thường.        Mạc Thu mỗi khi đến bên người Nhất Kiếm sẽ dấy lên một cỗ dục vọng khó nhịn, cũng như lần này y hơi thở *** suyễn, tâm can khiêu thực nhanh. Bất quá, điểm khác thường chính là tâm y đã có chút mơ hồ mờ mịt, cộng thêm việc không thể sử lực. Mạc Thu hắt xì một cái, lập tức cảnh giác đứng dậy.        Một mùi hương lan tỏa bốn phía, đạo hương vị kia căn bản không phải của y cùng Nhất Kiếm, từ trên đỉnh đầu đột nhiên truyền đến thanh âm ngói vỡ vụn, lách cách lách cách, càng lúc càng lớn. Minh bạch được trên nóc nhà đang có người so chiêu, Mạc Thu thoáng rùng mình, liền đến gọi Nhất Kiếm dậy. “Cữu.” Mạc Thu nói: “Phi Thiên Biên Bức đến đây.” Nhất Kiếm đang mơ màng ngủ, bất giác lại nghe Mạc Thu nói như vậy, lập tức mở mắt tỉnh dậy, *** quang bắn ra bốn phía. Nhất Kiếm xuống giường, cầm lấy Xích Luyện đao dưới sàn mà nói: “Ngươi lưu lại đây, cữu ra bên ngoài xem.” Nhất Kiếm nói xong, mở môn phòng nghĩ muốn thăm dò bên ngoài. Không ngờ lúc này Mạc Thu cũng xoay người xuống giường, cúi người phủi phủi vạt áo, liền cứ thế đi theo hắn. “Tiểu Thu!” Nhất Kiếm quay đầu lại xem, thấp giọng quát. “Ngươi cho rằng ta sẽ nhìn ngươi một người lao vào nguy hiểm, chính mình ở yên trong phòng tham an hưởng dật hay sao?” Mạc Thu ngẩn đầu cười, vẻ mặt mờ mịt vừa tỉnh dậy thực liêu nhân, Nhất Kiếm vừa nhìn thấy, tâm thần chấn động không thôi.        “Ai!” Cuối cùng giằng co không được, Nhất Kiếm đành thở dài lui bước, để cho Mạc Thu cùng hắn đi.        Những giang hồ nhân sĩ ngụ tại khách *** cơ hồ đều là bị tiếng đánh nhau làm bừng tỉnh. Ngay lúc Nhất Kiếm cùng Mạc Thu tiến tới nội đường, phía dưới đã bắt đầu đánh đến bất diệc nhạc hồ.        Phi Thiên Biên Bức một thân hắc y, tay nắm chặt kiếm, bố khăn che mặt. Còn có một thiếu niên mặc y phục vải thô, nhuyễn kiếm trong tay, đang đấu với Phi Thiên Biên Bức, đánh đến rung động một vùng. (Nguyệt: tung bông chào mừng em tám lên sàn ^^ Quỳnh: *gào rú*……)        Dù từ xưa đến nay cũng không dám nhìn người bằng chân diện, thế nhưng buổi tối mà mặc hắc y, nhất định là kẻ xấu đi. Nhất Kiếm nhìn thấy ánh mắt gã Phi Thiên Biên Bức kia đang đánh nhau nhưng lại mơ hồ loạn chuyển, nhìn đến người Mạc Thu liền *** quang phát ra tứ phía, Nhất Kiếm liền hỏa bạo công tâm, chấp đao gầm nhẹ một tiếng, phi thân hướng gã biên bức kia chém tới.        Thiếu niên nọ kích động kêu to: “Không được, đừng động khí a! Con dơi này hạ *** đãng mê hồn tán cả trong ngoài khách ***, động khí độc liền phát!”        Nhất Kiếm vừa nghe đến “*** đãng tiêu hồn tán” lập tức dừng lại, kinh sợ không thôi.        Gã phi thiên biên bức kia dùng chính là “*** đãng tiêu hồn tán”, là một trong thiên hạ tam tuyệt *** độc a. Chỉ nghe nói *** độc này làm cho người ta mất đi thường tính, bên cạnh một khi có người, vô luận nam nữ già trẻ lớn bé gì cũng thành lang sói mà nhào đến…..        Phi thiên biên bức kia không phải không nhìn thấu khách *** này toàn trụ giang hồ nhân sĩ, giữ mình uy nghiêm, nên mới ra ám chiêu âm ngoan đến bực này sự, muốn phá đi trong sạch của bọn họ, để bọn họ sau này không còn mặt mũi gặp ngoại nhân a! Nhất Kiếm hoảng sợ hét lớn: “Dâm tặc vô sỉ!”        Vài vị giang hồ hán tử đến sau nghĩ muốn tiến tới giúp bắt dơi, cũng đỏ mặt tía tai hô: “Dâm tặc vô sỉ!” Đáng tiếc, khách *** lúc này quá mức hỗn loạn, rất nhiều người liên tục xuất hiện, không nghe qua được lời cảnh báo của thiếu niên kia, cứ vậy chấp kiếm lao đến chỗ con dơi kia mà đánh, làm vị thiếu niên kia thực tức giận chán nản gào lên: “Mấy người có nghe ta nói gì không vậy hả? Cả khách *** này đều bị hạ *** đãng tiêu hồn tán đó, không được động khí a!!!”        Càng ngàng càng nhiều người trở nên mơ mơ hồ hồ, vẻ mặt dần chuyển trắng xanh. Cuối cùng, mọi người ngay cả khí cũng không dám động mảy may, trong lòng thê thiết nghĩ: [ Xong rồi!] Mạc Thu tuy là trong lòng minh bạch, nhưng vẫn mở miệng hỏi: “Cữu a, *** đãng tiêu hồn tán là cái gì?”        Nhất Kiếm vẻ mặt phát đỏ: “Thiên hạ đệ nhất kịch liệt xuân… xuân…. xuân….” Hắn lắp bắp nữa ngày, xuân đi xuân lại đến mấy tiếng mà vẫn xuân không ra. “Là xuân dược a….” Thiếu niên hô to. Phi thiên biên bức lúc này đang giao đấu với thiếu niên kia liền cười to, tránh thoát kiếm của hắn, thân hình chợt lóe, ly khai khách ***, vị thiếu niên kia cũng thân thủ phóng người đuổi theo.        Thất tình lục dục chính là gốc rễ của con người a, thân thể phàm phu tuyệt không thể ngăn cản thường tính loại này, đã vậy còn bị trúng *** dược…. Hắn nhìn chung quanh khách ***, mà hai ba mươi người kia cũng đang thất kinh nhìn nhau. Bốn phía, đã có một vài hán tử ánh mắt tan rã, thân hình lay động ôm người bên cạnh mình. Mà Nhất Kiếm cảm thấy chính mình đã có chút chao đảo. Hắn vừa rồi tuy vừa động chân khí đã liền lập tức dừng, nhưng *** đãng tiêu hồn tán thực sự lợi hại, ai cũng cản không được, làm cho hắn đã ẩn ẩn cảm thấy bất ổn.