Kỹ Năng Tranh Thủ Tình Cảm (Kỹ Năng Tranh Sủng)

Chương 53: Đêm Thất tịch

Tiêm vân lộng xảo, phi tinh truyện hận, ngân hán điều điều ám độ (Trích trong Thước Kiều Tiên – Tần Quan)

Một đêm Thất tịch nữa lại đến, trong cung lấy gấm kết thành tòa lâu rực rỡ, cao trăm thước, có thể chứa được hơn mười người. Trên bàn bày trái cây rượu thịt, cúng tế hai sao Khiên Ngưu, Chức Nữ. Đồng thời, có nhạc công tấu nhạc, phi tần đối nguyệt xâu kim (xe chỉ dưới trăng), thâu đêm suốt sáng.

(Đối nguyệt xâu kim: là ngày hội nữ tử cổ đại TQ rất coi trọng, vào đêm Thất tịch, nữ tử đều phải xe chỉ luồn kim, bày hoa quả cống phẩm, cầu xin bản thân có thể giống tiên nữ trên trời có một tay thêu thùa tốt.)

Ban đầu loại hoạt động này do Hoàng hậu dẫn dắt chủ trì, thế nhưng Hoàng hậu “Có bệnh nhẹ”, Đức phi lại do lần trước chuẩn bị Thánh thọ xuất hiện sai lầm không thể tiếp nhận, lúc này do Hiền phi thay thế chuẩn bị sắp xếp. Hiền phi nương nương ngày thường nhìn ôn hòa, làm việc lại lộ ra sự nhanh nhẹn, mạnh mẽ, không tới mấy ngày, mọi việc đã được an bày thỏa đáng, không thể soi mói.

Chỉ là loại việc này, Bích Đào không quan tâm. Nàng quan tâm chính là việc “Đối nguyệt xâu kim” này.

“Bày ra một loạt chín lỗ kim, lấy sợi chỉ ngũ sắc xỏ qua, động tác nối liền không gián đoạn, thì có thể xưng là khéo rồi.” Bên này Vân Lũ chỉnh tay áo lại cho ngay ngắn, nghe câu hỏi của nàng thì nhỏ giọng giải thích.

Bên kia nàng dĩ nhiên quay đầu đi, làm nũng với Hoàng đế: “Này không có gì thú vị, không bằng chúng ta bắt mấy con nhện, chờ nó giăng lưới. Hoặc là ngồi dưới giàn nho, nghe Khiên Ngưu Chức Nữ tâm sự.

“Cũng có tập tục đó, có điều là trong cung không lưu hành.” Vân Lũ mỉm cười đáp lại một câu, trong lòng nói, nương nương của nô tỳ, ngài và Thánh thượng nói cái gì “chúng ta”, chính là tuy hai mà một, nam tử cũng không chơi trò này. Khen Đế vương khéo tay, việc này nghĩ thế nào cũng không đáng tin.

Ngược lại Hoàng đế cũng không nghĩ nhiều, mặc long bào, Vân Hương hầu hạ hắn mặc y phục cũng đã lui qua một bên. Hắn đi đến nhéo cái mũi nhỏ của nàng, cười nói: “Hay là chính nàng không biết, nên mới ghét bỏ nó nhàm chán.”

Bích Đào kiêu ngạo, chỉ vào túi hương treo bên hông Hoàng đế: “Làm sao không biết, cái này của Hoàng thượng còn do nhân gia làm đấy! Chính là ngại nó nhàm chán thôi.” Có thể do ngẩng cao đầu, có chút hùng hồn, nên nàng cảm thấy ngực bị nghẹn một hơi, choáng váng lắc lắc đầu.

Hoàng đế thấy thế biến sắc, tự mình tiến lên đỡ lấy: “Sao thế?”

“Không.” Bích Đào choáng váng một chút lại cảm thấy tốt lên: “Có thể là do không ăn sáng.” Cũng may là chưa tuột huyết áp.

“Đi truyền đồ ăn sáng.” Hoàng đế nghe xong lập tức mệnh lệnh Vân Hương, đỡ Bích Đào đến ngồi trên mép giường, thăm dò trán nàng, hỏi: “Cần truyền thái y không?” Sắc mặt không thấy tái nhợt, nghĩ đến xác thực lại tái phát bệnh cũ.

Nàng trong mong nhìn Vân Hương đi truyền lệnh, chưa kịp nói chen vào. Đợi sau khi ngồi yên vội vã đẩy bàn tay to trên trán xuống, lắc lắc cổ tay áo thêu long văn, tham ăn nói: “Thái y cũng không thể làm thức ăn. Hoàng thượng, buổi sáng người ta muốn ăn thịt bát bảo.”

Thịt heo, nấm hương, thịt hồ đào, măng, chân giò hun khói, dùng chút rượu ninh với nhau. Nghĩ đến liền chảy nước miếng.

Hoàng đế thấy nàng còn có tâm tình quan tâm chuyện này, trái tim trở về chỗ cũ, lại không đồng ý yêu cầu: “Chờ đến trưa Trẫm kêu người làm cho nàng. Buổi sáng ăn khó tiêu.” Nàng ít ăn thịt, trừ khi là mười bữa không được ăn thịt, bằng không chắc chắn bản thân sẽ không tự đề xuất. Khó được nàng thèm loại thức ăn này, không thiếu được muốn thiện phòng gấp rút đi làm.

Bích Đào mệt mỏi lên tiếng đồng ý. Chờ sau khi Hoàng đế vào triều mới đột nhiên lấy lại tinh thần, cho nên lầu Khất xảo (cầu khéo tay) trong truyền thuyết, nàng vẫn phải đi sao?

------

Đêm lạnh như nước, trăng lãnh như sương. Trên lầu Khất xảo cao chừng trăm trượng treo đèn cung đình, hết sức náo nhiệt, hoa quả được bày khéo léo đầy bàn, đàn sáo không ngừng kéo vang.

Hiền phi thân là người chủ trì, đương nhiên không thể tự mình tiếp khách. Trinh quý tần xưa nay là người của Hoàng hậu, mà Mật quý nhân, từ lúc trước xuân cũng đã quy phục Hoàng hậu. Người khác cũng không biết vì sao Hiền phi lại giúp Hoàng hậu “Bảo vệ giang sơn”, nhưng nói tóm lại, trong bữa tiệc lần này là do hai người các nàng cùng nhau tạo bầu không khí.

Khi Bích Đào lên lầu, Trinh quý tần vừa tiếp đón Lệ tần, hai người ngoài cười nhưng trong không cười nắm tay. Người này nói: “Khí sắc Trinh tỷ tỷ ngày càng tốt, không biết dùng thuốc bổ gì để dưỡng nhan, hay là giấu diếm không muốn nói với chúng ta đây.”

Người kia lại nói: “Nếu có đồ tốt, cho dù không nói với người khác cũng sẽ nói cho muội muội biết. Chúng ta từ khi vào cung liền qua lại thân thiết, tỷ tỷ còn có thể giấu diếm ngươi sao? Có thể là gần đây thường ở một chỗ với Liễm Dương, lộ ra chút tuổi trẻ.”

Liễm Dương là tên của Tam Công chúa, thế nhưng là lần đầu tiên Bích Đào nghe nói.

Trinh quý tần cũng nhất quyết không tha: “Dung mạo muội muội so với tỷ tỷ không biết tốt hơn bao nhiêu lần, lại phải dùng tới đồ dưỡng nhan. Nhất định phải thừa dịp còn trẻ, kiếm một đứa con ở bên cạnh mới đúng. Cố tình cho đến nay còn chưa có tin tức, ngay cả ta ở bên cạnh nhìn thấy cũng cực kỳ sốt ruột.”

Lệ tần bị câu này chọc tức muốn phất tay áo, cố gắng nhịn xuống, dù sao cũng không thể để tiện nhân Ngô Tâm Di này chế giễu. Ban đầu lúc An tài tử sinh hạ Tứ hoàng tử nàng cũng muốn ôm hắn về nuôi dưỡng, không hiểu sao Hoàng thượng không chịu, trực tiếp để An tài tử tự mình nuôi dưỡng. Cái thứ nhà nghèo kia sinh ra độc phụ, giúp Ngô Tâm Di hại chết đứa bé của Mật quý nhân, nhưng lại không bị báo ứng, trái lại bình an sinh ra đứa bé của mình, nghĩ như vậy, sao lại không khiến nàng tức giận chứ?

Nhưng ngược lại nàng nghĩ đến một chuyện khác, đưa mắt dò xét đến chỗ Mật quý nhân, tiếp đó trên mặt khôi phục nụ cười diễm lệ, nhan sắc càng tăng lên. Thầm nghĩ, Ngô Tâm Di ngươi chờ xem! Ngươi làm mấy chuyện này, đừng tưởng rằng có thể ép xuống cả đời.

Bên này, Mật quý nhân mắt sắc nhìn thấy Bích Đào lên lầu, chợt bỏ lại người khác đi tới tiếp đón nàng. Nàng thuận theo cấp bậc lễ nghĩa thấp người hành lễ, nở nụ cười nói: “Trân tần tỷ tỷ tới sớm, còn nhiều chỗ trống. Hãy chọn chỗ vừa ý ngồi vào đi.”

Nghi quý nhân đang nói chuyện dở thông qua hành động của Mật quý nhân cũng nhìn thấy Bích Đào. Từ bên cạnh nhìn, Trân tần như là bất mãn hoạt động Khất xảo này, không có hứng thú nhìn xung quanh, câu được câu không nói chuyện với Mật quý nhân, nhưng dáng vẻ tự nhiên, ngược lại không giống cao ngạo vô lễ như mọi người đồn đãi ở hậu cung. Nhưng bất kể thế nào, chỉ cần nàng được sủng ái, cũng đã trở ngại đến con đường của mình.

Bản thân vào cung là vì tỷ tỷ bị thương thân mình, muốn để bản thân sinh ra Hoàng tử sau đó dưỡng thành trưởng tử. Hiện tại đây là nghĩa vụ, cũng là giá trị duy nhất của nàng, nàng không có khả năng buông tha cho. Nhưng trong một tháng, phần lớn thời gian Hoàng thượng đều nghỉ ở chỗ của Trân tần, rồi tới phiên mình, cũng khó chọn được thời gian dễ dàng thụ thai. Về lâu dài, chờ đến trong cung lại có người mới vào, nàng có lẽ lại khó có cơ hội rồi.

Nữ nhân là mẫn cảm, theo chuyện của cống nữ Hoàng thị lần trước, trực giác của nàng thấy Trân tần và Thọ Vương lúc đó bất thường. Thọ vương luôn luôn vô cùng cổ quái, không có hứng thú sẽ không thèm để mắt, lại cố tình giúp đỡ Trân tần. Thật sự nhất thời cao hứng sao? Người khác có lẽ khó có thể nghĩ đến, nhưng đất phong của Thọ vương gần biên quan, phụ thân trấn thủ biên quan hàng năm, có liên hệ qua với hắn. Bản thân từ trong đánh giá của phụ thân cũng có thể phỏng đoán một hai. Cho dù đây chỉ là suy nghĩ miên man của nàng, có chuyện này làm cơ sở, cho dù là giả, cũng có thể khiến mọi người hoài nghi.

Tâm tư nghi kỵ của Đế vương là nặng nhất, có một số việc một khi xuất hiện, thì khó có thể mà lấp đầy khe hở được. Nàng muốn làm, chính là tạo ra khe hở.

Đoàn người đều có tâm tư, ngay thẳng mà nói, không khí cũng là hòa hợp.

Có thể vượt qua tuyển tú chọn vào cung, không chỉ tâm tư linh hoạt, tay cũng cực kỳ khéo. Chờ cung nhân mang khổng tú châm lên. Bích Đào thân là người tạo ra chủ đề câu chuyện, tự nhiên không thể thiếu được bị mấy mầm non ồn ào kêu qua thử. Xô xô đẩy đẩy là diễn xuất của mấy tiểu gia tử, nàng là không thèm làm. Cho dù không vừa ý, nhưng nghĩ không khí ngày hội vui vẻ, đi tới hiện đại khó có thể tìm được hoạt động ngày hội thế này.

Vì thế nàng tiến lên nhặt chỉ ngũ sắc, quay về phía trăng và ngọn đèn, xỏ vào lỗ kim. Xỏ một hai lần đều trật, không xỏ chỉ qua được lại dẫn tới Mẫn tài nhân sớm ôm hận với nàng cười nhạo: “May mà chúng ta thi tú nữ không phải là nữ công may vá thêu thùa, bằng không cũng không biết Trân tần tỷ tỷ tiến vào thế nào nữa.”

“Nghe nói, lúc đó Trân tần tỷ tỷ được miễn khảo hạch tài nghệ hạng nhất.” Phía dưới cũng có người âm thầm nghị luận.”

“Thật sao?” Không biết ai tiếp miệng, ánh mắt nhìn Bích Đào trở nên có chút khác biệt, cười đẩy người vừa nói chuyện một cái, nháy mắt ra hiệu nói: “Ai kêu Trân tần nương nương chúng ta có dung mạo xuất chúng chứ. Ngươi đó, hâm mộ không tới.” Gián tiếp nói Bích Đào là gối thêu hoa, trông khá mà dùng không được.

Bên cạnh cũng có người khác nghe vậy thấy hứng thú đến gần.

“Chỉ bằng tư sắc của các ngươi --” Bích Đào chậm rãi đặt châm trong tay xuống, lông mày tinh tế giương lên, khóe mắt hơi liếc về phía mấy người các nàng, kiêu ngạo bừa bãi không cần nói, càng thêm kiều mị động lòng người hơn so với ngày xưa: “Quả thật không thể so sánh được với bản cung.”

Mấy người đang rỉ tai nói thầm, nghe một câu phía trước không tự giác giương mắt nhìn lên. Đợi bị đuôi mắt nàng đảo qua thì quăng nội dung trong lời nói của nàng ra sau đầu, trái tim “Thình thịch” đập loạn, si mê không rõ, còn không chờ tỉnh thần đã bị tiếng cười làm kinh sợ hồi hồn.

Nghe nàng cười khẽ: “Cũng để cho bản cung nhìn bản lĩnh của các ngươi nào.”

Bản… bản lĩnh? Bản lĩnh gì? Mấy người ngẩn ngơ.

Mẫn tài nhân phản ứng trước tiên, ảo não bản thân sao có thể nhìn nữ nhân nhìn đến choáng váng. Nàng miễn cưỡng bày ra tư thái khinh thường giễu cợt trước kia: “Không biết Trân tần nương nương muốn xem bản lĩnh gì của chúng ta?”

Bích Đào lại khẽ lướt mắt qua một vòng, phất tay áo lui sang bên cạnh một bước, không nói nhiều. đêm Thất tịch trừ bỏ khất xảo, còn có thể nhìn thấy bản lĩnh gì? Chỉ một động tác, lại nghiền nát một loạt động tác đẹp mắt của Mẫn tài nhân.

Mẫn tài nhân có chút chịu không nổi, tiến lên giành lấy châm, che giấu khó chịu xấu hổ trong lòng mình. Nhưng trải qua chuyện vừa rồi, lại bị loại ánh mắt xem trò hay của mọi người nhìn chằm chằm, bản thân nàng ở phương diện này cũng không để bụng, tính ngày thường có thể xỏ qua, hiện tại nơi nào có thể chứ? Luôn xe chỉ mãi, nhưng một cái lỗ cũng không xỏ vào được.

Mấy người còn lại cũng nếm thử, đều như vậy, mặt không khỏi nóng lên. Việc tinh tế bực này, tâm tình càng ổn định càng làm tốt, càng nôn nóng càng hư việc. Xưa nay các nàng đều biết đến, nhưng chuyện vừa rồi còn chưa có thể bình tâm tĩnh khí, lại trước mặt bao người, lo lắng làm không tốt sẽ bị người cười nhạo ngược lại, liên tục hít thở để bình tâm cũng không thể bình tĩnh lại. Nhưng không một ai có thể làm được.

Lại nhìn Bích Đào, nàng về lại chỗ ngồi, cầm lấy một trái cây thơm ngon nhai kỹ nuốt chậm, đợi xuất hiện kết quả, chẳng qua khép mi cười khẽ, cầm khăn lau sạch khóe môi. Dáng vẻ thảnh thơi nhìn bộ dạng quẫn bách của các nàng. Cuối cùng là Mật quý nhân và Trinh quý tần đứng ra hòa giải.

Ngay cả Hiền phi chủ trì đại cục, lúc đầu nhìn sơ đến cử chỉ ngôn hành của nàng cũng dao động một chút. Nhớ lại đã từng, cũng có một nữ tử, cũng từng náo nhiệt như thế, đáng tiếc đó đã là hồi ức. Nếu có thể, nàng vẫn muốn nắm lấy nàng ở dưới cờ, chỉ cần nàng ta không có đứa nhỏ, chỉ cần nàng ta không trở ngại con đường của nàng (HP).

-----

Bích Đào bước vào đình viện, khi liếc mắt một cái liền nhìn thấy cung nhân đã dựng tốt giàn nho, dây nho đen thùi lười nhác bò ở phía trên. Quả nho nhô ra khỏi đám lá xanh, như ngọc lưu ly màu tím, lộng lẫy đẹp đẽ dưới ánh trăng.

Nàng nhìn liền cong khóe miệng, nhớ tới buổi sáng nghĩ nói lời lấy lệ để khỏi đi Khất xảo lâu.

“Vân Lũ, đi chuyển cái ghế mây đến trong đình viện.” Nàng phân phó.

Vâng. Vốn Vân Lũ muốn khuyên ngày mùa thu gió lạnh, lo lắng chủ tử dính lạnh vào người, lại nghĩ chủ tử khó có được hăng hái như vậy, trong ngày thường chơi đùa, ý cười cũng không có trong mắt. Không ngăn trở nữa, kêu người giúp một tay.

Bích Đào nằm trên sạp mây, trên đùi được Vân Lũ chăm sóc phủ thêm tấm chăn mỏng. Nàng ngửi hương trái cây thấm vào ruột gan, xuyên qua dây leo trĩu quả ngửa mặt lên nhìn trời, gió nhẹ nhàng thổi, lan dài ra trăm dặm ngàn dặm, đến khi sương mù tiêu tán, càng ngày càng mờ.

Vốn Hoàng đế chuẩn bị cùng nàng ngắm trăng tâm sự, tuy rằng cho tới bây giờ hắn chưa làm qua loại chuyện phong hoa tuyết nguyệt này. Nhưng chờ lúc hắn đến thì thấy nàng đã mệt mỏi uể oải lui vào một chỗ, ngủ yên ổn.

Hắn xua tay để cung nhân lui ra phía sau, nhẹ nhàng tiến lên ôm nàng vào lòng, cười khẽ nói: “Cũng không biết nghe được bao nhiêu.”

Dưới giàn nho nghe tương tư, tương tư là nghe không hết.

Mỗi tuần 3c nhé, có thể vào 246, hoặc sẽ bù vào ngày hôm sau nếu trễ.