Kỹ Năng Tranh Thủ Tình Cảm (Kỹ Năng Tranh Sủng)

Chương 52: Lan thang

Dục trì màu lam lấy ba loại ngọc làm thành: Thuý ngọc, mặc ngọc và hoàng ngọc. Dài chừng ba thước, rộng bảy thước, sâu bốn thước. Nước ấm dâng tới ngực hoàng đế, hai cánh tay hắn mở ra, đặt trên vách đá. Đường cong thường ngày vốn mạnh mẽ cứng rắn, hiện tại cũng nhắm mắt thả lỏng.

Bỗng nhiên cảm giác sau lưng có người tới, hoàng đế quay đầu, một cặp đùi ngọc trắng như tuyết lập tức ánh vào mi mắt. Lại nhìn lên, khắp nơi đều là khói trắng, mơ hồ cảm thấy Bích Đào mặc một tấm áo khoác bằng lụa mỏng, đường cong linh lung, dáng người mạn diệu.

Trong lúc lơ đãng, vật nhỏ đã lớn lên mê người như vậy. Hắn than thở.

Bích Đào cuối người, chân khép lại một chỗ ngồi cạnh bể, từ sau lưng ôm lấy cổ hoàng đế, bộ dạng vô cùng thân thiết:” Hoàng thượng còn nghĩ tới chuyện lúc nãy?”

Da thịt mềm mại chạm vào người, mùi hương thoảng ngay mũi, hoàng đế không tự giác nheo mắt lại, ngữ điệu có chút lười nhạc khó có được.

“Nghĩ tới nàng ta làm gì.” Bàn tay to bắt được eo nhỏ của nàng, đem nàng lôi xuống nước.

Nàng uốn éo tránh thoát, mềm mại nói: “Hoàng thượng không muốn thiếp thân giúp ngài sát hương sao” Nói xong, thân thể mềm mại không xương của nàng xẹt qua lưng hoàng đế, đem hỗn hợp bột hoa đào, hoa lê, hồng liên cùng ngọc trai, thạch nhũ vụng trộm phủ lên người hắn. Mùi hương thoáng chốc dâng lên, khiến nàng cười khanh khách.

Bởi vì chưa được xoa đều, một nắm bột giữa xương bả vai cứ vậy chậm rãi trượt xuống, trông rất buồn cười.

Hoàng đế chỉ cảm thấy trên lưng mát lạnh, lại nghe tiếng Bích Đào cười vui vẻ, nhất thời hiểu rõ chuyện gì xảy ra. Hắn xoay người nắm chặt chân nàng, đem nàng mạnh mẽ kéo xuống bồn tắm. Thân thể trắng nõn như bánh trôi của nàng ướt nhẹp, lúc này tới phiên hắn nở nụ cười.

Bích Đào không có phòng bị, bị kéo một phát, đầu nhỏ lập tức đụng vào lồng ngực rắn chắc của hắn. Nàng lùi ra phía sau, vuốt vuốt sống mũi bị đụng đau, âm thanh mềm mại tức giận vang lên khiến hoàng đế tâm cũng ngứa:” Lỡ mũi bị đụng hư mất, hoàng thượng lấy gì bồi đây.”

Tiếp đó, nàng lấy tay xoa xoa khối bột sau lưng hoàng đế, nhẹ nhàng vuốt đều, đem toàn bộ bột thoa đều khắp lưng hắn.

Hoàng đế biết rõ nàng đang làm loạn, nhưng vẫn tùy ý để nàng trêu chọc. Thời gian dần qua, tiếng cười của hắn dần dần trầm thấp:” Trẫn giúp nàng rửa sạch thân thể làm bồi lễ, thế nào?”

“Hử?” Bích Đào đang chuyên chú làm chuyện xấu, nghe thấy giọng hắn liền mê mang gật đầu. Cắn môi nửa ngày, nàng lại nói thêm mấy chữ “Tốt, tốt.”

Kỳ thật, nàng vẫn không hiểu tại sao hoàng đế lại đột nhiên nói câu này á.

Bất quá, nghe thấy gì mà “bồi lễ”, chắc cũng không lỗ.

Hoàng đế thấy nàng vì chuyên tâm quá mà trở nên ngốc ngốc, khuôn mặt vì hơi nước mà đỏ hồng như say, đôi mắt lại rất tinh thuần. Nhớ lại bộ dạng kiều mỵ mớm đào cho hắn của nàng, bụng dưới không khỏi nóng lên, con ngươi đột nhiên trở nên thâm thúy.

“Ngoan, trước tiên giúp trẫm xoa cái này đã.” Hắn kéo tay nàng chạm vào chỗ nóng bỏng của mình, cảm thụ xúc cảm từ bàn tay mềm mại kia, da lưng hắn chậm rãi căng cứng.

“Rốt cuộc cũng là ta giúp hoàng thượng nha.” Bích Đào làu bàu phàn nàn, nhưng động tác cũng không chậm. Đôi tay trắng nõn dính đầy xà bông tại một chỗ dao động, ngẫu nhiên còn nghịch hai viên cầu. khiến hoàng đế kích thích tới run rẩy, cả người tê dại.

Hẳn là vì lực cản của nước, nàng động một lát liền cảm thấy đau tay, Thấy vẻ mặt thoải mái của hoàng đế, tay nhỏ khẽ giật giật, lập tức cảm thấy mọi chuyện đều là mây bay! Cho nên, nàng thở hồng hộc rồi bãi công.

Hoàng đế híp mắt đợi trong chốc lát, phát hiện vật nhỏ ngừng tay, bèn ôm nàng vào ngực, khàn giọng cười nhẹ:” Không thú vị?”

Bích Đào đem toàn bộ sức nặng ngã vào ngực hoàng đế, uốn éo nói:” Không có bồi lễ, không làm.” Tới giờ nàng vẫn chưa ý thức được thâm ý sâu xa của hai chữ này.

“Đừng nóng lòng, trẫm nhất định cho bé ngoan bồi lễ mà.” Hoàng đế tiến đến nói khẽ vào tai nàng, lại đem mông nhỏ của nàng nắm trong tay, áp nàng lên vách đá của dục trì. Sa y bị ướt càng thêm mỏng manh, có thể thấy được địa phương say lòng người kia. Hầu kết của hoàng đế khẽ động, bàn tay không thể chờ được mà xông vào Đào nguyên u cốc của nàng tìm kiếm. Mặc dù đang ở dưới nước, hắn vẫn cảm thấy một lượng chất lỏng đọng trên tay mình. Hắn cười:” Tiểu yêu tinh nói dối, chẳng phải bản thân nàng cũng rất vui vẻ sao?”

Lụa mỏng bám vào người, lại thêm nước nóng hổi, hương thơm thoang thoảng ngấm vào da thịt, khiến nàng bị cọ tới muốn cười, như được gãi đúng chỗ ngứa, thân thể nhẹ nhàng rung động. Nỗ lực đưa tay cởi sa y mỏng xuống.

“Mới không có.” Nàng nói một câu không có sức thuyết phục, mông nhỏ tại xê dịch trong tay hoàng đế, rất có ý tứ chột dạ.

Hoàng đế đem chân nàng tách ra một chút, dùng chút xà phòng trơn mượt chậm rãi đẩy mạnh. Bích Đào không khỏi ngửa đầu ra sau, tay nhỏ cực lực ôm lấy hoàng đế, khóe mắt hàm xuân:” Gấp gáp như vậy, hoàng thượng mới là người nói dối đấy. Vừa nãy còn nói giúp ta tẩy sạch.”

Hoàng đế rất kiên nhẫn dùng vật cứng rắn cọ xát nàng, lại trêu chọc:” Đã phải giúp nàng tắm rửa, đương nhiên là phải tắm cả trong lẫn ngoài, một chỗ cũng không chừa lại.” Sau đó, hắn lại cười nhẹ:” Ngày thường một mình nàng chỉ sợ không tắm được tới nơi đây, phải chứ?” Nói xong lại dùng lực, khiến lan thang đột nhiên rơi vào chỗ sâu nhất. Khiến Bích Đào phải rên lên một tiếng.

Bích Đào đã sớm không nhịn nổi, lúc hoàng đế xông mạnh tới thì lông mày trái lại được nới lỏng. Nàng ôm chặt hoàng đế, lộ ra vẻ thỏa mãn. Từng lời từng lời nói:” Hoàng thượng, chỗ đó không có xoa đến… Ưm… ở đây cũng vậy…”

Hoàng đế bị vật nhỏ làm cho phát hỏa, rất muốn khiến nàng phải khóc xin tha thứ. Cũng không biết tại sao, tinh thần nàng hôm nay rất tốt, ầm ĩ cả buổi, đợi tới lúc hoàng đế lơ đãng quét qua chỗ non nớt kia, nàng bỗng rên lớn:” AAAa…. Hoàng thượng… Đừng…. Đừng ở đó… ô ô…”

“A?” Hoàng đế trán đổ đầy mồ hôi, thấy thế dừng lại động tác, nhìn thấy mắt nàng ngấn nước, hắn rốt cục nở nụ cười:” Ngoan, còn phải tẩy rửa một lần nữa, đừng phát cáu.” Nói xong, hắn cố định nàng, mặc kệ nàng giãy dụa thế nào, ba lần bốn lượt xoáy vào chỗ kia, thẳng tới khi cả người nàng mễm nhũn, khóc nức nở mặc hắn muốn làm gì thì làm, nói không ra một chữ.

Hồi lâu sau, hoàng đế rốt cục thỏa mãn, nhưng vẫn không chịu bứt ra. Lông mày hắn nhếch lên, dụ dỗ nàng:” Bé ngoan, lại ngâm thêm chút nữa.”

“Thoải mái rồi chứ?” Nàng dừng khóc, tay nhỏ đặt trên ngực hắn, mắt khẽ liếc. Hễ hắn mà nói một chữ “bồi lễ”, nàng lập tức dìm hắn xuống đáy ao!

Hoàng đế cười, mọi suy nghĩ của nàng đều lộ ra trên mặt. Hắn gật đầu nói:” Rất thoải mái.”

“Nước nguội rồi.” Nàng náo như vậy, đã sớm rất mệt mỏi, miệng nhỏ ngáp một cái, thật không có cự tuyệt yêu cầu của hoàng đế. A…. thực sự bù đắp rất tốt. Giống như một bức tranh thiếu đi một khối, nếu dùng một khối khác chắp vá thành, dù không thích lắm, cũng có thể có một loại thỏa mãn kỳ dị.

Có thể hình dung thành, ta có cảm giác với ngươi?

Bích Đào lúng túng.

Thấy hoàng đế ôm nàng không nói lời nào, trong dục trì chẳng biết từ lúc nào hình thành nên một cỗ yên lặng. Bích Đào vén tóc, ngẩng đầu nhìn hắn:” Hoàng thượng còn đang nghĩ tới chuyện vừa rồi?” Vẫn là câu hỏi hồi đầu.

Hoàng đế vuốt vuốt mấy cọng tóc rối của nàng, khó hiểu mở miệng:” Nàng…”

“Ta muốn chính là hoàng thượng” sủng ái, hai chữ này nàng thêm vào trong lòng, lại rất nghiêm túc chống lại ánh mắt của hắn:” Những thứ khác, có quan hệ gì với ta chứ?” Lúc Khúc Hãn Nhiên ồn ào muốn làm thái hậu, muốn nhi tử làm hoàng đế, vị đế vương trẻ tuổi này hẳn là vẫn hy vọng hậu cung không có nữ nhân khát vọng quyền lực đi.

Có lẽ, hắn cho rằng nữ nhân bất quá là một món đồ, dễ dàng nắm trong tay, không cần dụng tâm kinh doanh. Nhưng cho dù hắn phụ rất nhiều người, nhưng lại không cho phép người khác cô phụ hắn. Nhất là người hắn để bụng.

Nguyên Trưng đế một mực thấy rõ đôi mắt chân thành tha thiết của nàng, giờ phút này lại càng động lòng người. Nó chỉ cố chấp truy tìm bóng dáng của mình, trên trời dưới đất, không còn chuyện nào có thể hấp dẫn nàng. Mà hắn cũng biết, chính mình cũng nguyện ý bị nhìn chăm chú như vậy.

Hắn hôn trán nàng, hỏi:” Còn thích cái gì sao? Trẫm cho người mua cho nàng” Giờ khắc này, hắn như những nam tử bình thường, nguyện ý vì người yêu dâng lên mọi thứ, chỉ vì nụ cười của nàng.

” Xuân-Cung-Đồ trong phòng tắm!” Bích Đào cười xán lạn, ánh mắt tràn đầy chờ mong.

………

Thọ vương rút ra một con dao rọc giấy chuôi bạch đồng, khắc hoa mai lên vỏ, sau đó phóng ra một bên. Hắn thanh thản tựa lưng vào ghế ngồi, vuốt vuốt một thanh tiểu đao, toàn thân tản ra hào khí khó có thể dung nhập với khí tức trong thư phòng, nhưng hắn lại không thèm để ý.

“Vương gia, thuộc hạ có việc muốn bẩm báo.” Tiếng gõ cửa vang lên.

Hồ Bị sau khi lên tiếng, lập tức thu tay, cung kính đứng ngoài cửa thư phòng, chờ đợi thông truyền.

“Vào đi.” Giọng Thọ vương vang lên.

Hồ Bị đẩy cửa vào, tiến tới trước bàn, cung kính đáp lời:” Khởi bẩm vương gia, thuộc hạ đã truy ra xuất thân của người nọ. Là người của phủ trấn quốc tướng quân.

“Phủ trấn quốc tướng quân sao….” Thọ vương trầm ngâm. “Hoàng hậu gây ra sự kiên đại hoàng tử xong, không bao lâu lại đánh chủ ý tới trên đầu bổn vương.”

Đêm trước, hắn phát hiện những mẫu chữ trên các tấm thư pháp trong phòng có dấu vết động tay động chân, lập tức xuất ra một chút quân trong kinh của hắn, theo dấu vết mà truy tìm. Lại để Hồ Bị dẫn đầu điều tra.

Nếu như là tại đất phong, thám tử căn bản không vào được thư phòng của hắn.

Gần đây quá mức thư giãn rồi.

Hắn đang trầm tư, lại thấy Hồ Bị vẫn thẳng tắp đứng đó, liền xoa trán thở dài:” Ngươi xuống trước đi.”

“Vâng, thuộc hạ cáo lui!” Hồ Bị lên tiếng lui ra, sau khi rời khỏi, còn không quên đóng cửa lại.

Việc này nếu như không phải cùng triều đình chính trị có quan hệ, thì đại khái là cùng hậu cung có liên quan rồi. Hắn nhớ rõ, Lý thị còn có một bào muội của hoàng hậu cũng vào cung.

Nhớ tới hậu cung, hắn bỗng nhiên nhớ tới nữ nhân khó nắm bắt kia, trên môi xuất hiện nụ cười nghiền ngẫm.

Xem ra lại có trò hay để nhìn.

Bất quá, nếu như có liên quan tới nàng, hẳn là để Hồ Bị ngừng điều tra thôi.

Hắn quyết định.