Kiếp Trước Em Đã Chôn Cất Cho Anh

Chương 28

Docsach24.com

yên Nghi chen chúc trong đám người đông đúc trước phản thịt để mua xương. Tôi đứng cách đó chừng ba, bốn mét để hút thuốc. Mắt nhìn theo cô ấy nhưng không biết tâm trí Tôi đang trôi dạt tận nơi nào rồi.

Tôi bỗng nhiên nghe thấy tiếng kêu thất thanh của Uyển Nghi: "Á! ông làm cái gì vậy!".

Định thần lại, Tôi thấy Uyển Nghi đang trợn mắt giận dữ nhìn một gã đàn ông trung niên. Gã đàn ông đó cười một cách bỉ ối, nói: "Em gái, anh đang cân thịt nạc đây! Sờ vào thịt một chút có được không, anh có làm gì đâu?".

Uyển Nghi quay sang nhìn Tôi một cái, Tôi lập tức chạy lại, đứng sát cô ấy, hỏi xem có chuyện gì đang xảy ra.

"Hắn ta giở trò đê tiện!" Uyển Nghi giận run người, chỉ tay về phía gã đàn ông đó.

Tâm trạng Tôi vốn đang rối bời, mà gã đàn ông này lại ngang nhiên bắt nạt Uyển Nghi ngay trước mắt Tôi! Vậy là cơn tức nổi lên, Tôi lao tới túm lấy cổ áo của hắn" "Mày làm cái gì với cô ấy thế hả?!".

"Cô ta... cô ta là cái gì của mày! Thằng ranh... đừng có xen vào chuyện của người khác!". Gã đàn ông đó thấp hơn Tôi một cái đầu, lại gần năm mươi tuổi, sức lực và hình thể chắc chắn không thể đấu lại với Tôi được, bị Tôi quát một tiếng đã trở nên lắp ba lắp bắp.

"Cô ấy là cái gì của tao á? Mở to đôi mắt chó của mày ra mà nhìn! Cô ấy là người của tao!" Tôi giáng một cú thật mạnh về phía gã đàn ông đó, đến nỗi hắn ta không đứng vững được nữa, loạng choạng lùi lại vài bước rồi ngã phịch xuống đất. Mọi người xung quanh bắt đầu xúm lại, chỉ trỏ bàn tán về chúng tôi.

Lúc bấy giờ, Uyển Nghi kêu "Á!" lên một tiếng rồi bật khóc. Tôi biết cô ấy đã phải chịu ấm ức, trong lòng càng giận dữ, Tôi định dạy cho gã đàn ông kia một bài học nữa.

"Đừng đánh nữa." Uyển Nghi nức nở ôm lấy cánh tay tôi, nước mắt lưng tròng nhìn tôi rồi nói. "Chúng mình về nhà thôi".

Gã đàn ông kia nhổm dậy, hằn học nhìn tôi, mặt mũi đỏ lựng, xấu hổ đến nỗi tức giận, lớn tiếng mắng mở: "Đồ thần kinh!". Tôi giơ tay ra vẻ muốn sấn tới chiến đấu với lão ta, lão ta liền co giò chạy mất, vừa chạy vừa chửi mắng, nói rằng sẽ gọi người tới xử lý Tôi.

Uyên Nghi khóc nức nở, nước mắt rơi lã chã như những hạt ngọc, Tôi dắt cô ấy về nhà, vừa đi vừa giúp cô ấy lau nước mắt.

"Đừng khóc nữa, ban nãy, lẽ ra em không nên ngăn cản anh, lẽ ra phải dạy thêm cho hắn mấy bài học nữa!" Tôi Ồm lấy Uyển Nghi, khe khẽ khuyên nhủ, cô ấy lại càng khóc to hơn, dường như chưa hề phải chịu sự áp bức và sỉ nhục như vậy.

Uyển Nghi mềm yếu đến thế, khi xa Tôi rồi, cô ấy sẽ phải làm sao đây?

Nghĩ đến đó, Tôi càng ôm cô ấy chặt hơn.

"Em... em không phải là vì... bị bắt nạt mà khóc... em... là vì... " Uyển Nghi dừng bước, run rẩy nhìn Tôi nói: "Là bời vì... anh... ban nãy khi bảo vệ em... nói rằng... em là người... người của anh... Em vui quá... Vui quá!". Nói xong, cô ấy nhắm mắt lại, nước mắt lại không ngừng chảy trên hai gò má.

Chắc chắn cô ấy biết rõ rằng mấy ngày qua Tôi đã đi đâu, chắc chắn cô ấy cũng biết Tôi sẽ dứt khoát với cô ấy... Một câu nói là người của tôi, đã khiến cô ấy vô cùng cảm động, còn cô ấy khóc như vậy, là do lo sợ rằng, sẽ không níu giữ được điều đó.

LÚC này, cô ấy đang đứng trong gió, nước mắt nhuộm ướt hai hàng mi dày. Đó không phải là những giọt nước mắt, đó là trái tim đang tan ra thành từng mảnh của cô ấy. Cô ấy cúi đầu xuống, giống như bông hoa sen trong gió thu, mang một vẻ đẹp mềm mại, yêu kiều.

Lòng Tôi nhói đau, không biết phải nói gì, Tôi chỉ biết kéo cô ấy vào lòng, vỗ nhẹ lên lưng. Tôi lại nghĩ theo một chiều hướng khác, Uyển Nghi là một cô gái tốt như vậy, đã xinh đẹp, gia cảnh lại rất tốt, sau này chắc chắn sẽ gặp được nhiều người đàn ông tốt hơn Tôi, sẽ yêu cô ấy và chăm sóc cô ấy.

Mạt Mạt... cả thế giới này, cô ấy chỉ có mình Tôi.

Uyển Nghi có được sự thừa nhận của cả thế giới, nhưng lại không lọt được vào tầm mắt Tôi; Mạt Mạt đã bị cả thế giới vứt bỏ, vì vậy, Tôi phải trở thành thế giới của cô ấy.

Về đến nhà, Uyển Nghi chui ngay và bếp, dùng đôi tay mềm mại, xinh xắn vốn từ nhỏ không phải làm việc nhà để nấu cơm cho Tôi. Tôi bỗng cảm thấy mình thật khốn nạn. Uyển Nghi vốn là một tiên nữ không màng tới khói lửa của nhân gian, Tôi đã cố tình kéo cô ấy xuống phàm trần, nhuộm đẫm cô ấy trong khói dầu của thế tục, tận hưởng hết những nét thanh xuân tươi đẹp, cuối cùng, khi tiên nữ đã biến thành người phàm tục, tôi nói không cần là không cần luồn.

Trước đây, Tôi không hiểu, màng trinh tượng trưng cho điều gì, không biết thứ đó quan trọng như thế nào đối với một người con gái. Tôi chỉ có cảm giác rằng, phá thủng được lớp màng ấy là thỏa mãn được ham muốn chinh phục của người đàn ông, đơn giản như một đứa trẻ chiếm được một món đồ chơi mới mà nó yêu thích vậy. Bây giờ thì Tôi đã hiểu, sau khi một người con gái đã dâng hiến sự trinh tiết cho một người đàn ông, thì người đàn ông đó cần phải có trách nhiệm nặng nề và trọng đại: đó là chăm sóc bảo vệ người phụ nữ đó.

Tôi là một người đàn ông không tốt.

Buổi trưa, lúc ăn cơm, Uyển Nghi cố gắng tỏ ra vui vẻ, cố gắng tìm những câu chuyện vụn vặt nói với tôi. Tôi hờ hững đáp lại, trong lòng đang suy nghĩ xem phải mở đầu chuyện chia tay như thế nào để có thể giảm nhẹ sự tổn thương đối với cô ấy một cách thấp nhất.

"... Sau đó, anh chàng đó không dám tới tìm gặp em nữa, bọn bạn em đều nói, lúc em từ chối anh chàng đó, trông thật "hoành tráng"! Ha ha." Uyển Nghi ngậm đầu đũa trong miệng, mặt mày rạng rỡ kể lại câu chuyện có một nam sinh trong trường theo đuổi cô ấy.

Tôi hoàn toàn không hề chú tâm lắng nghe. Chỉ tiện miệng ậm ừ vài tiếng.

"Nhưng nghe đâu, anh chàng đó đá bóng rất cừ, là chủ lực trong đội bóng của trường đấy." Uyển Nghi lại nói tiếp, chăm chú nhìn Tôi đầy ẩn ý. Câu này thì quả thực Tôi đã để tâm lắng nghe. Tôi hỏi một cách nghiêm túc: " Chủ lực của đội bóng trong trường? Vậy cũng không Tồi đấy chứ! Người đó tính cách như thế nào?".

Uyển Nghi sững người lại một chút, khẽ nói: "Em không rõ lắm".

"Có thể tìm hiểu một chút mà!", Tôi nửa đùa nửa thật nói.

Uyển Nghi không nói gì, chỉ nhìn Tôi bằng một ánh mắt rất phức tạp, Tôi chột dạ như đang mọc gai sau lưng, vội nói: "Có người đàn ông tốt hơn anh, đương nhiên là không thể làm em lỡ dở được".

Khó khăn lăm mới có được một cơ hội tốt như thế này, Tôi không để ý tới ánh mắt đang phải chịu tổn thương của Uyển Nghi, Tôi muốn nói sâu hơn về vấn đề này.

Uyển Nghi sa sầm nét mặt: "Anh có còn coi em là bạn gái của anh nữa không?".

Tôi thấy tên đã nằm trên dây cung, không thể không bắn. Tôi bèn buông đũa xuống, nói với Uyển Nghi một cách rất nghiêm túc: "Uyển Nghi, anh muốn nói với em một chuyện".

"Em phải gọi điện cho mẹ của chúng ta, mẹ nhờ em mua giúp một loại thuốc, loại thuốc này là do bố em nhờ người quen mua từ tận Tây Tạng về đấy." Uyển Nghi lóng ngóng lôi điện thoại di động ra, Tôi thấy rõ hai tay cô ấy đang run lên.

Tôi kiên nhẫn chờ cô ấy gọi điện xong, Tôi vừa mở lời nói: "Uyển Nghi, anh...".

"Tốt nhất là cuối tuần này, chúng mình về nhà một chuyến nhé, tận tay đưa thuốc về cho bố mẹ. Anh xem có được không?" Uyên Nghi lại khéo léo đưa câu chuyện sang hướng khác, có vẻ như rất cố ý làm vậy. Cô ấy không muốn Tôi có cơ hội mở miệng. Chắc chắn cô ấy đã đoán được Tôi sẽ nói gì, cô ấy không muốn chấp nhận, cũng không muốn nghe thấy điều đó.

"Uyển Nghi! Anh thật sự có chuyện muốn nói với em, em nghe anh nói đã!" Tôi kéo sự chú ý của cô ấy lại.

"Không nghe, không nghe!", cô ấy bỗng gào thét lên với tôi.

Tôi ngạc nhiên ngẩng đầu lên nhìn, vừa hay bắt gặp đôi mắt tròn xoe của Uyển Nghi đã ngân ngấn nước.

"Em không muốn nghe..." Uyển Nghi nhẹ nhàng nhắm mắt lại, nước mắt bắt đầu rơi xuống long lanh như thủy tinh.

"Xin lỗi, anh cũng không muốn như vậy, nhưng..."

"Không cần phải nói nhưng... Em không muốn nghe, không muốn nghe... Đừng nói nhưng với em nữa! Những lời anh nói với em trước đây, anh đã quên hết rồi sao? Những lời hứa của anh dành cho em đã bị gió cuốn đi rồi sao? Sao anh có thể làm như vậy? Nói lời nuốt lời? Không ngừng gây tổn thương cho em!" Uyển Nghi nói xong câu cuối cùng liền buông đũa xuống rồi chạy vào phòng ngủ, nằm sấp trên giường khóc nức nở.

"Uyển Nghi..." Tôi đi vào theo cô ấy, muốn an ủi cô ấy, muốn vỗ về trên lưng cô ấy nhưng khi tay vừa giơ ra lưng chừng, Tôi nghĩ thế nào lại thu tay về. Lần này, Tôi phải thật dứt khoát, không thể cứ do dự không quyết đoán giữa Uyển Nghi và Mạt Mạt được. Tôi càng mềm yếu thì tổn thương Tôi gây ra cho cô ấy càng lớn.

"Em làm không tốt hay sao... Em làm vẫn không tốt hay sao...", Uyển Nghi nghẹn ngào thốt lên. Tôi nghĩ đến chuyện từ khi quen cô ấy đến giờ, nghĩ đến tất cả những chuyện cô ấy đã làm cho tôi, Tôi cảm thấy thật đau lòng. Nhưng Tôi vẫn không nói gì cả.

"Em biết mấy ngày qua, anh đã đi đâu! Em biết anh đã ở cùng với ai! Anh nhìn lại mình xem, anh đã làm gì, trên đó đều nói rõ hết... Em đã biết hết mọi chuyện, anh vừa về đến nhà... mùi nước hoa trên quần áo... Em biết, em biết hết! Nhưng... làm sao đây? Em phải làm thế nào? Em không xa anh được, em không vô tình như anh, nói thôi là có thể thôi luôn được... Em đang cố gắng đấy chứ! Em đã giả vờ như không biết gì hết, vẫn đối tốt với anh, chỉ hy vọng có thể dàn xếp cho yên, chỉ muốn được tiếp tục ở bên anh... Nhưng anh thì sao... anh nhất định phải rời xa em ư?" Nói đến những câu cuối cùng, Uyển Nghi từ chỗ trách mắng đã chuyển sang tự vấn, "Anh dựa vào đâu mà có thể đối xử với em như vậy... Anh chẳng qua cũng chỉ ỷ lại vào tình yêu của em!".

Tôi không biết phải nói lại như thế nào, nhìn Uyển Nghi khóc khản cả tiếng, kiệt cả sức, nghe cô ấy nói một cách bất lực rằng: "Anh chẳng qua cũng chỉ ỷ lại vào tình yêu của em", lòng Tôi trở nên trĩu nặng. Nhưng nếu Tôi không dứt khoát với Uyển Nghi, Mạt Mạt sẽ lại là người bị Tôi làm tổn thương.

Quãng đời ngắn ngủi trước đây của Mạt Mạt đã phải chịu bao đau thương rồi, Tôi đã hứa sẽ đem lại cho cô ấy một tương lai tươi sáng... Nếu nhất định phải có người chịu tổn thương, Tôi thà rằng người phải chịu đau đó chính là tôi.

Uyển Nghi đã khóc gần một tiếng đồng hồ, Tôi trước sau vẫn không hề lên tiếng an ủi, thậm chí cũng không đưa tay lên người cô ấy vỗ về. Tôi ngồi ở một đầu giường, nắm chặt tay lại, trong lòng đang rỉ máu, Tôi không biết đã nói bao nhiêu lần lời xin lỗi đối với Uyển Nghi.

"Xin lỗi, em yêu, anh xin lỗi..." Nhưng xin lỗi thì có tác dụng gì?

"Đừng tàn nhẫn như thế... em bỏ qua hết cả lòng tự trọng, bỏ qua sự kiêu ngạo, bỏ qua sự cố chấp, tất cả chỉ vì em không thể rời xa anh... Đừng nói đến chuyện chia tay nữa..." Khuôn mặt Uyển Nghi giàn giụa những giọt nước mắt vô vọng. Khi ngẩng đầu lên, cô ấy lại bắt gặp Tôi đang ngồi xoay lưng về phía cô ấy, chứng tỏ rằng Tôi rất cương quyết với ý kiến của mình. Uyên Nghi đã bị kích động thực sự, cô ấy điên cuồng tháo chiếc nhẫn mà mẹ Tôi tặng cô ấy ra, ném vào người tôi: "Thôi được, chúng ta chấm dứt, anh được tự do rồi, Tôi đi!".

Ngay sau đó là tiếng thu dọn đồ đạc của Uyển Nghi, xen vào đó là những tiếng nức nở mặc dù cô ấy đã cố gắng kìm nén lại. Tôi vẫn không hề thốt lên một tiếng, vẫn quay lưng lại với những việc đang xảy ra.

Cũng không có những lời chào tạm biệt trân trọng, cũng không có sự chia ly nuối tiếc, cũng không có những lời trách móc thù hận, cũng không có những lời chúc phúc lẫn nhau... Một tiếng sập cửa "Rầm" một cái đã tuyên bố dứt khoát rằng, Tôi và Uyển Nghi đã chính thức kết thúc. Cô ấy đã mang theo tất cả đồ đạc của cô ấy ở đây, ngay cả bàn chải đánh răng của cô ấy cũng đã được vứt vào sọt rác, cô ấy không để cho mình có bất kỳ cơ hội "em còn chút đồ ở chỗ anh, em muốn quay lại lấy" để quay lại nữa. Cô ấy đã vứt bỏ tất cả mọi khả năng còn có thể liên quan tới tôi.

Tôi hít hà mùi hương của Uyển Nghi còn lưu lại trong không gian, nhớ lại những kỷ niệm giữa Tôi và cô ấy. Chính trên chiếc giường này, Uyển Nghi đã tình nguyện hiến dâng trinh tiết cho tôi, còn những lần chúng Tôi cãi vã rồi lại làm hòa như lúc ban đầu, còn lần thứ hai, khi Tôi lồng lại chiếc nhẫn vào tay cô ấy và trịnh trọng nói: "Từ hôm nay, anh chỉ yêu em", còn lời nói ban nãy Tôi vừa nói "người của Tôi" nữa. Tất cả những kỷ niệm đó khiến Tôi cảm động rơi nước mắt...

Tôi giam mình vào trong phòng tắm, để làn nước ấm xoa dịu bớt trái tim đang trĩu nặng vì bị giày vò của mình. Tôi cởi quần áo ra, nhìn lại mình trong gương - những dấu vết thâm tím của nụ hôn vương đầy trên cổ, trên ngực tôi, giống như những bông hoa anh túc đang độ nở rộ tới nhức mắt. Những dấu vết khiến người khác nhìn vào cũng phải giật mình. Đó chính là những dấu vết mà đêm qua, Mạt Mạt đã cố ý lưu lại.

Còn Uyên Nghi, đối diện với những dấu vết mà người con gái khác để lại trên người tôi, vẫn cầu xin Tôi quay lại với cô ấy.

Tôi đưa hai tay lên ôm đầu, luôn sâu những ngón tay vào trong mớ tóc rối, khóc không thành tiếng.

Uyển Nghi có lẽ là người con gái yêu Tôi nhiều nhất trên thế gian này, còn Tôi, Tôi lại tận tay dắt cô ấy ra khỏi cửa. Hình ảnh trẻ trung của cô ấy trong chiếc váy xếp nhiều ly, đôi chân thon dài, đi tất cotton sẽ mãi mãi lưu lại trong ký ức về một thời của Tôi.

"Anh là đồ Tồi! Anh dựa vào đâu mà có thể đối xử với em như vậy? Anh chẳng qua cũng chỉ ỷ lại vào tình yêu của em mà thôi!"

Nhớ lại những lời nói của cô ấy dành cho tôi, đến tận bây giờ, Tôi mới hiểu hết được hàm ý của những câu nói đó. Trong việc cân nhắc tình cảm giữa hai bên, Tôi chẳng có chút thái độ tích cực nào, nhưng lại vẫn có thể tồn tại giữa hai người con gái. Điều duy nhất mà Tôi có thể dựa vào mà không lo sợ gì cả, đó chính là sự ỷ lại, dựa dẫm vào tình yêu không oán, không hận của Uyển Nghi dành cho tôi.

Tôi cảm thấy đầu óc rối bời, tâm trạng mệt mỏi. Hình ảnh của hai người con gái cứ trĩu nặng trong tâm trí tôi. Mỗi người đều mang một đôi mắt ướt nhèm với bao nỗi ấm ức, đánh thẳng và trái tim yếu mềm của Tôi.

Tôi thậm chí cũng không muốn nhanh chóng ở bên Mạt Mạt ngay như vậy. Tôi sợ những ham muốn ích kỷ của mình sẽ kích động đến Uyển Nghi, càng sợ rằng nó sẽ ăn mòn tình cảm vốn có giữa Tôi và cô ấy. Tôi không muốn hành động một cách tuyệt tình như vậy. Trước đây, Tôi ghét nhất những kẻ vô tình bạc nghĩa, vừa chia tay người tình cũ đã vội tìm đến với người tình mới. Tôi đã từng thầm khinh bỉ bọn họ.

Nhưng khi Mạt Mạt gọi điện, dịụ dàng nói rằng:" Ngày mai là Tết Thanh minh. anh đi thăm mồ mẹ với em nhé!"; khi đến ngày hôm sau, Mạt Mạt quỳ xuống trong bầu trời râm mát, lặng lẽ dọn những ngọn cỏ dại mọc xung quanh mộ mẹ, nói rằng: "Mẹ ơi, con đang sống rất tốt"; khi cô ấy cố gắng kìm nén những giọt nước mắt, hỏi mẹ xem trên thiên đàng, mẹ có cảm thấy cô đơn không..., ngay lập tức Tôi đã quên Uyển Nghi, quên hết cả những câu nói đau lòng Uyển Nghi. Tôi chuyên tâm thương cảm, hồi tưởng cùng Mạt Mạt.

Nếu nói rằng, Uyển Nghi có thể khiến tôi thấp thỏm, áy náy thì Mạt Mạt lại có thể khống chế tuyệt đối tình cảm của tôi. Tôi thực sự yêu thích và thực sự bận tâm về điều đó. Có Mạt Mạt ở bên, tôi không còn mong muốn gì hơn nữa.