Khuynh Thành Tuyết

Chương 40: Lòng chết

Chờ khi ba người vội vội vàng vàng chạy tới sân ngựa, Thiên Hựu và Bá Hồng Trần đang nằm ở trong góc ngủ say như chết

Cuối cùng là thấy được Thiên Hựu, một tảng đá lớn trong lòng này của Mục Khuynh Tuyết cũng rơi xuống, mà giờ khắc này, tâm tình của cô lại càng thêm trầm trọng

Nhìn Thiên Hựu cuộn ở trêи dất, đem chính mình co lại thành một đoàn, nương tựa Bá Hồng Trần ngủ yên, Mục Khuynh Tuyết trong lòng đau xót

“Lẽ nào… Nàng mấy ngày nay, đều là ngủ ở đây sao…” Hồng Nhạn trong lòng cũng là khó chịu, nhưng mà mới vừa mở miệng, nàng liền biết mình nói sai, bởi vì sắc mặt của Mục Khuynh Tuyết, càng âm trầm…

Liếc nhìn sắc mặt của Mục Khuynh Tuyết, Văn Khúc lo lắng cô dưới cơn thịnh nộ động thủ đánh vào ʍôиɠ Thiên Hựu, vội vã đi tới bên cạnh Thiên Hựu, vỗ vỗ nàng

“Thiên Hựu, Thiên Hựu!”

“Ân…” Thiên Hựu hơi mở mắt, liếc nhìn người trước mắt, sửng sốt một chút, sau đó dụi dụi con mắt, lúc này mới ngồi dậy

“Văn Khúc… Phó tướng?” Thiên Hựu hãy còn kinh ngạc người đến trước mắt, không nghĩ tới Thiên Hựu danh xưng này vừa mới mở miệng, trêи mặt Văn Khúc liền lóe qua một tia tức giận

“Phó tướng… Sao ở đây?” Thiên Hựu một bộ dáng vẻ chưa tỉnh ngủ, vẫn chưa nhận ra được vẻ mặt dị thường của Văn Khúc

“Ngươi làm sao sẽ ngủ ở đây?” Văn Khúc lạnh giọng mở miệng

Thiên Hựu nghe vậy sững sờ, nhìn một chút vị trí nơi của chính mình, do dự một chút, “Ta…. Không quá quen thuộc… Cùng người xa lạ ở chung một phòng”

Nói qua, Thiên Hựu cúi đầu, không đi nhìn thẳng con mắt của Văn Khúc

“Vậy ngươi tới tìm ta thì được rồi, làm sao có thể ngủ ở nơi này chứ!” Văn Khúc ít có lạnh lùng trách cứ, nếu không phải Mục Khuynh Tuyết đứng ở bên, sợ là cả Văn Khúc dịu dàng, cũng phải nhịn không được động thủ đánh vào ʍôиɠ Thiên Hựu rồi.

“Ta….” Thiên Hựu ngẩng đầu nhìn Văn Khúc một chút, vội lại cúi đầu

“Ta không dám…”

Văn Khúc chau mày, bừng tỉnh nhớ tới mấy ngày trước đây tướng quân từng hạ lệnh, không cho Thiên Hựu tiếp cận đám người chính mình, không khỏi ngẩng đầu liếc mắt một cái nhìn Mục Khuynh Tuyết đứng bên cạnh Thiên Hựu

“Phó tướng, ta ngủ ở đây, là…làm hỏng quy tắc trong doanh trại?” Thiên Hựu còn chưa phát hiện Mục Khuynh Tuyết ngay ở bên cạnh mình, ngẩng đầu nhìn Văn Khúc, trong mắt loé ra một tia bất an

Thấy được cái ánh mắt này của Thiên Hựu, Văn Khúc đột nhiên cảm thấy một trận đau lòng không tên, tại sao mới ngắn ngủi mấy ngày không gặp, Thiên Hựu lại như biến thành người khác?


Nàng của lúc trước, trầm ổn, rộng rãi, rất thích cười, cơ hồ thời khắc đều sẽ có một tia mỉm cười treo ở bên miệng, nhưng Thiên Hựu hôm nay, khắp khuôn mặt là bất an, là kinh hoảng, là không biết làm sao, lại như một con thỏ bị kinh sợ …

“Không có, trong doanh trại cũng không quy định, không thể ở … Không thể ở ngoài trướng qua đêm ” Văn Khúc trầm mặc một lát, vừa mới trả lời

“Phù, vậy thì tốt…” Thiên Hựu càng là thở phào một ngụm khí lớn, hãy còn cười ngây ngô một hồi, Thiên Hựu phát hiện Văn Khúc cũng không hề có ý rời đi, nhíu nhíu mày

“Phó tướng, còn có chuyện sao?”

Văn Khúc sững sờ, chính mình một bụng lửa còn không có phát ra, lại bị hạ lệnh trục khách!?

Dở khóc dở cười nhìn Thiên Hựu một lát, “Ta hỏi ngươi, ngươi mấy ngày nay đi đâu? Ban ngày ở trong doanh trại vì sao không thấy ngươi?”

“Ách…” Thiên Hựu nghe vậy một mặt dáng vẻ thẹn thùng

“Thuộc hạ mấy ngày nay thì ở trong doanh trại, đâu cũng không đi, chỉ là lúc mọi người huấn luyện, trốn ở một bên quan sát…” Thiên Hựu tự biết có lỗi, vội cúi đầu

“Tại sao?” Văn Khúc gương mặt không rõ, dưới cái nhìn của nàng, Thiên Hựu chắc chắn sẽ không là người bởi vì không chịu được huấn luyện khổ cực, mà lén lút trốn đi

“Phó tướng xin đừng truy hỏi nữa, mấy ngày nay huấn luyện, thuộc hạ ngày sau bù đắp gấp bội” Thiên Hựu quay về Văn Khúc, một mặt khẩn cầu

“Ngươi…” Văn Khúc khó xử, lắc lắc đầu, “Ngươi sau này không cho phép tự xưng như vậy”

“Nhưng mà… Ta thấy người khác… Đều là xưng hô chính mình như vậy…”

Văn Khúc xoa xoa cái trán, thầm nói đứa nhỏ này làm sao ngốc như vậy, nàng liền không biết, nàng một câu thuộc hạ này, là đang lấy đao cắt lòng của tướng quân sao?

“Vậy ngươi mấy ngày nay, có đi lều ăn ăn cơm?” Văn Khúc thở dài, trong giọng nói tràn đầy bất đắc dĩ

“Đương nhiên có, chỉ là thời gian đi hơi chậm một chút” Thiên Hựu vội mở miệng trả lời

Văn Khúc nghe vậy, ít nhiều cũng bớt sầu chút, nàng thật là sợ Thiên Hựu triệt để đến cùng, sẽ đem chính mình đói bụng ra sống chết

“Dứng dậy, đi trong lều ta nghỉ ngơi, có chuyện gì, ngày mai lại nói” Văn Khúc nói qua, lôi kéo tay của Thiên Hựu đem nàng kéo lên, chỉ cảm thấy Thiên Hựu một đôi tay nhỏ này lành lạnh man mát

Nhưng mà chưa kịp Văn Khúc quay người, Thiên Hựu một cái rút tay mình về, vội hướng về sau lui hai bước


“Ngươi…” Văn Khúc sững sờ, nhìn chằm chằm Thiên Hựu một lát

“Ngươi đây là ý gì?” Một mặt không thể tin nhìn Thiên Hựu

“Thuộc hạ không dám, phó tướng xin đừng khó xử thuộc hạ, nếu như phó tướng cố ý không để thuộc hạ ở đây nghỉ ngơi, vậy thuộc hạ về doanh trại thì được rồi, vạn không dám làm phiền phó tướng!” Thiên Hựu lại lùi về sau một bước, quay về Văn Khúc sâu sắc vái chào

Mấy câu nói này, Văn Khúc nghe tới, trong lòng cũng là đau đớn, đương nhiên nhiều hơn là tức giận, đây cũng chính là chính mình dễ tính một ít, nếu như tướng quân ở đây, khó tránh khỏi lòng bàn tay liền lên thân rồi.

Văn Khúc âm thầm lắc đầu, hãy còn suy tư làm sao để Thiên Hựu đi cùng chính mình, không muốn ánh mắt này liền rơi vào trêи người Bá Hồng Trần

Thiên Hựu thấy Văn Khúc nhìn chằm chằm Bá Hồng Trần nhìn đến nửa ngày, một bộ dáng dấp muốn nói lại thôi, tâm trạng chìm xuống

“Phó tướng…” Nghe được Thiên Hựu mở miệng, Văn Khúc vội quay đầu nhìn nàng

“Nhưng mà… Nhưng mà…” Thiên Hựu cúi đầu, lén lút nhìn Bá Hồng Trần vài lần…

“Nhưng mà… Cả Bá Hồng Trần… Cũng không thể đi theo sao?”

Văn Khúc sững sờ, vạn không nghĩ tới Thiên Hựu sẽ banh ra một câu như vậy, lập tức không biết nên đáp lại như thế nào, cũng không định đáp, chính mình làm sao công phu vừa sửng sốt, tên vô lại này lại hiểu nhầm rồi…

“Vâng…. Thuộc hạ biết rồi, vậy liền đem Bá Hồng Trần đuổi về chuồng nghỉ ngơi” Dứt lời, Thiên Hựu quay về Văn Khúc cúi người hành lễ, quay người ngồi xổm người xuống

“Bá Hồng Trần, thức dậy” Bá Hồng Trần lặng lẽ mở mắt, một bộ dáng dấp phờ phạc

“Xin lỗi, lại quấy rối ngươi, ta đưa ngươi về bên trong chuồng ngựa nghỉ ngơi” Nói qua, đứng dậy vỗ vỗ đầu của Bá Hồng Trần, kéo lấy dây cương liền hướng về chuồng mà đi

Văn Khúc nhìn bóng lưng cô đơn của Thiên Hựu, tâm trạng đau xót, không khỏi đưa tay sờ vị trí của tim

Chờ Thiên Hựu đem Bá Hồng Trần đưa về chuồng, thời điểm quay người trở về, sân ngựa đã không có một bóng người, Thiên Hựu quan sát bốn phía một hồi, vẫn chưa thấy được bóng người

Suy nghĩ một chút, thực sự không chỗ có thể đi, Thiên Hựu lại trở về đến chuồng ngựa, dựa vào hàng rào, nhắm hai mắt lại

Trong lềuchính, sắc mặt Mục Khuynh Tuyết âm trầm, sau khi trở lại trong lều không nói một lời, Văn Khúc và Hồng Nhạn nhìn nhau mấy cái, âm thầm lắc đầu, không ai dám mở miệng, hoặc là nói, không biết nên làm sao mở miệng

Một lúc lâu, Mục Khuynh Tuyết thở dài, xoa xoa cái trán phát đau, có chút mệt mỏi quay về hai người khoát tay áo một cái, hai người liếc mắt nhìn nhau, khom người thi lễ một cái, lúc này mới rời khỏi doanh trướng

Văn Khúc di nương, xin lỗi, Thiên Hựu tự biết tổn thương lòng của ngài, không dám khẩn cầu ngài thông cảm

Thế nhưng trải qua mười mấy năm qua, liếc nhìn nàng một cái, cũng thành hy vọng xa vời

Là Thiên Hựu không tốt, đòi hỏi quá nhiều, hôm nay Thiên Hựu nghĩ thông suốt rồi, chỉ cần có thể rất xa nhìn một chút, cũng là đủ rồi

Thiên Hựu mở mắt ra, nhìn trêи trời điểm điểm ánh sao, trong đầu nghĩ tới mấy ngày này chính mình lén lút núp ở phía xa nhìn dáng vẻ của Mục Khuynh Tuyết, khẽ mỉm cười, gương mặt thỏa mãn

Hết chương 40