Khuynh Thành Tuyết

Chương 39: Chán nản

“Bá Hồng Trần, ta bây giờ là thật sự không biết nên làm gì bây giờ…”

Trêи sân ngựa, Thiên Hựu vô lực dựa vào Bá Hồng Trần, may là hôm nay kỵ binh doanh của Hồng Nhạn chưa có tới huấn luyện, để Thiên Hựu có thể tới tìm Bá Hồng Trần nói chuyện phiếm

“Vốn còn cho rằng, mượn cơ hội này, có thể ở trước mặt nàng biểu hiện một chút…”

“Nhưng bây giờ nhìn tới…. Nàng cũng không giống như lưu ý biểu hiện của ta như thế nào… Hay là nói, nàng căn bản cũng không lưu ý ta đây…”

“Ngươi nói… Ta trong lòng nàng, rốt cuộc là cái gì chứ?”

“Nàng có thể vì mỗi một tên lính chỉ điểm động tác, nhưng đến chỗ ta, lại cả chạm cũng không có chạm ta một cái, trong lòng nàng, ta có phải cả những binh sĩ kia cũng không sánh nổi không?”

“Cũng phải… Binh lính của nàng vì nàng chém giết, vì nàng bán mạng, mà ta lại chỉ có thể trốn ở trong nhà, thậm chí nàng để ta giết một người, ta đều muốn ngỗ nghịch nàng….”

“Thế nhưng… Ta thật sự không làm được…”

“Nàng nhất định cảm thấy ta rất nhu nhược, ta không dám giết người, thì mang ý nghĩa ta không cách nào ở trêи chiến trường vì nàng chém giết, nàng người sĩ diện như vậy, làm sao sẽ cho phép con gái của chính mình nhu nhược như thế… Nàng nhất định là cảm thấy ta quá làm mất mặt nàng rồi….”

“Nhất định là như vậy…”

“Nhất định… Là như thế….”

Bá Hồng Trần Phía sau lẳng lặng nghe xong Thiên Hựu kể khổ, sau đó nhẹ nhàng hí lên hai tiếng, cọ cọ Thiên Hựu, hình như đang an ủi nàng

Thiên Hựu tâm trạng ấm áp, quay đầu lại nhìn Bá Hồng Trần, đưa tay sờ lông bờm của nó

“Vẫn may có ngươi….”

“Vẫn may, còn có ngươi bồi ta….”

Một người một ngựa, một bộc lộ hết, một lắng nghe, cứ như vậy bất tri bất giác đến chạng vạng…

“Bá Hồng Trần, ta đói bụng rồi, dậy đi, trước tiên đem ngươi đút no, ta phải đi ăn một chút gì” Thiên Hựu xoa xoa cái bụng đói xẹp, hôm nay chỉ có sáng sớm uống bát nước cháo, liền lại chưa ăn uống, người làm bằng sắt, cũng nên đói bụng

“Không có cỏ khô gì ngon cho ngươi ăn, ủy khuất ngươi rồi” Thiên Hựu ở bên trong chuồng chỉ lục được một chút cỏ khô, mang theo mang theo nhìn Bá Hồng Trần

Bá Hồng Trần đúng là không lưu ý như vậy, ngay ở trước mặt trước mặt Thiên Hựu, từng miệng từng miệng ăn cỏ khô


“Xin lỗi…” Thiên Hựu đưa tay sờ mặt của Bá Hồng Trần, rõ ràng cảm giác Bá Hồng Trần so với trước, đói bụng gầy đi trông thấy

Đút xong Bá Hồng Trần, Thiên Hựu ngẩng đầu nhìn sắc trời, thầm nghĩ chắc vừa ăn cơm không lâu, vội vã hướng về lều ăn chạy đi

Đánh một bát cháo, một cái bánh bao, một chút nhỏ món ăn, Thiên Hựu lần đầu tiên đem tụi nó toàn bộ ăn sạch, xem ra dằn vặt ngày này, cũng xác thực là đói bụng

Suy nghĩ một hồi không chỗ có thể đi, dứt khoác về doanh trướng ngủ

Vừa mới bước vào doanh trướng, trong lều mọi người theo tính phản xạ kinh ngạc một hồi, sau đó liền lại không để ý tới, tiếp tục tự mình trò chuyện

Thiên Hựu nằm ở trêи giường, vốn định trực tiếp ngủ, nhưng mà làm sao tiếng người khác tán gẫu quá lớn, sơ ý một chút nghe một lỗ tai như thế, Thiên Hựu cả người lại không tốt rồi….

“Tướng quân hôm nay khi dạy chúng ta luyện thương thật là ôn nhu nga!”

“Đúng vậy a đúng vậy a! Tướng quân hôm nay ôm ta, tay nắm tay giúp ta bày đúng tư thế đó!”

“Lần trước được tướng quân chỉ điểm, cũng đã là chuyện của mấy năm trước, vốn là cho rằng lại không có cơ hội rồi, không nghĩ tới hôm nay…”

“Tướng quân mấy ngày nay hình như đặc biệt cùng bọn ta thân cận đó, bữa trưa hôm nay còn nói cho cho chúng ta chuyện lý thú nàng trước đây mang binh đánh giặc”

“Đúng vậy a đúng vậy a! Không biết tướng quân đêm nay còn có tới kiểm tra phòng không? Rất muốn nhìn thấy tướng quân!”

Thiên Hựu liếc mắt mọi người, đứng dậy rời khỏi doanh trại

“Này, nàng làm sao vậy?”

“Ngươi không biết hả? Hôm nay tất cả binh lính của tướng quân đều chỉ điểm, chỉ có nàng không có chỉ điểm, nghe chúng ta nói như vậy, đoán chừng là không vui chứ.”

Mọi người bĩu môi, cũng không có lưu ý, tiếp tục tự mình thảo luận Mục Khuynh Tuyết thế này thế nọ…

“Aiz….” Ngoài trướng, Thiên Hựu thở dài, đi thẳng tới sân ngựa, mấy ngày nay, Bá Hồng Trần nghiêm chỉnh trở thành chỗ dựa duy nhất của nàng

Nằm ở trêи người Bá Hồng Trần, Thiên Hựu không có nói quá nhiều, phiền muộn trong lòng, từ lâu không thể dùng một đôi lời để thuyết minh rồi.

“Bá Hồng Trần, trước đây ta rất chờ mong nhìn thấy nàng, nhưng bây giờ, ta sợ nhìn thấy nàng…”


“Liền để ta tùy hứng một lần đi.”

Nói xong, Thiên Hựu lộ ra một tia mỉm cười cay đắng, nhắm mắt lại, dựa vào Bá Hồng Trần ngủ thϊế͙p͙ đi

Liên tiếp ba ngày, Thiên Hựu lại như biến mất không còn tăm hơi, lại không có ở trước mắt mọi người từng xuất hiện, Mục Khuynh Tuyết giờ khắc này thực sự là cảm nhận được cái gì gọi là lòng như lửa đốt!

Một ngày ba bữa không thấy được người, huấn luyện thường ngày không thấy được người, ngay cả ở sân ngựa, cũng không thấy được người!

Lúc đầu, Mục Khuynh Tuyết còn không để ý, cảm thấy Thiên Hựu đang tính khí con nít, cùng mình trốn trốn tránh tránh, cũng là tùy nàng mà đi

Nhưng mắt thấy đây cũng ba ngày rồi, dù là ai cũng không thấy Thiên Hựu ở đâu!

“Văn Khúc, buổi tối theo ta đi kiểm tra phòng” Mục Khuynh Tuyết sắc mặt tái xanh dặn dò một tiếng, Văn Khúc vội vàng gật đầu xưng vâng

Trải qua mấy ngày nay, mặc dù Mục Khuynh Tuyết không để cho đám người mình tiếp cận Thiên Hựu, nhưng chỉ cần thấy được Thiên Hựu xuất hiện, chính mình ít nhiều đều sẽ lưu ý một chút, nhưng mà mấy ngày nay, lại là cả người cũng không thấy, Văn Khúc trong lòng cũng là lo lắng nhớ nhung

Thật vất vả là nhịn đến giờ hợi, Mục Khuynh Tuyết bỏ lại Văn Khúc liền thẳng đến thẳng đến doanh trướng Thiên Hựu ở, thầm nghĩ trong lòng, nếu để cho chính mình tóm gọn, nhất định phải hảo hảo giáo huấn một phen!

Mục Khuynh Tuyết hất lên mành tiến vào lều bạt, trong lều mọi người thấy Mục Khuynh Tuyết đi vào, đầu tiên là sững sờ, sau đó vui vẻ, “Tướng quân, ngài lại tới kiểm tra phòng rồi?”

“Ừm” Mục Khuynh Tuyết vung vung tay, quay đầu nhìn về phía giường của Thiên Hựu

Không có một bóng người

“Nàng đâu?” Mục Khuynh Tuyết giơ tay chỉ vào giường trống rỗng của Thiên Hựu, sắc mặt âm trầm

“Không biết, chúng ta cũng mấy ngày không gặp nàng…” Mọi người hai mặt nhìn nhau, chẳng biết vì sao sắc mặt Mục Khuynh Tuyết đột biến

“Hết mấy ngày….” Mục Khuynh Tuyết đọc thầm

“Đúng vậy a tướng quân, từ khi nàng đến đây, thì không ở trong lều từng qua đêm, mỗi đêm đều đi ra ngoài, không biết ở nơi nào qua đêm”

“Cái gì?” Mục Khuynh Tuyết sắc mặt càng khó coi, “Vì sao không còn sớm bẩm báo!” Một tiếng ẩn nhẫn quát mắng, nói xong quay người liền ra lều bạt, lưu lại mọi người trong phòng mắt to trừng mắt nhỏ

“Tướng quân, làm sao vậy?” Sau đó Văn Khúc chạy tới vội vàng tiến lên dò hỏi

“Nó từ khi đến doanh trướng này, thì không ở trong lều qua đêm, ngươi ngược lại là nói cho ta biết, nó mỗi đêm đều là ngủ ở chỗ nào!?” Mục Khuynh Tuyết quay về Văn Khúc quát to một tiếng, ẩn nhẫn tức giận trong nháy mắt tìm được chỗ phát tiết

Văn Khúc nghe xong cũng là cả kinh, “Tướng quân bớt giận, là thuộc hạ thất trách” Vội quay về Mục Khuynh Tuyết khom lưng

“Còn không đi tìm người cho ta!” Trong thanh âm Mục Khuynh Tuyết mang theo vẻ run rẩy, khiến người ta không nhận rõ, cô đây là lửa giận ẩn nhẫn, hay là pha thêm lo lắng

“Tướng quân… Tìm được rồi…” Văn Khúc còn chưa đợi rời khỏi, Hồng Nhạn liền vô cùng lo lắng chạy về phía Mục Khuynh Tuyết

“Ở đâu?” Mục Khuynh Tuyết vội mở miệng dò hỏi

“Sân ngựa”

Hết chương 39