Khí Phi Khuynh Thành Của Vương Gia

Chương 49: Gặp nạn tại khe núi (4)

Nhìn bóng dáng càng ngày càng thu nhỏ dưới vách đá, Hàn Thiên Mạch và Phong Mạc Thần liếc nhau một cái, trong mắt hai người không thể nào tin được, bọn họ không dám tin là không có cách cứu được Bạch Ly Nhược.

Hàn Thiên Mạch run rấy nắm chặt hai tay, hung hăng đánh một chưởng vào bụng Phong Mạc Thần, giận dữ nói “Ngươi có nhiều nữ nhân như vậy, tại sao không chịu bỏ qua nàng chứ?”

Phong Mạc Thần bị đánh lảo đảo mấy bước, nhìn vách đá sâu không thấy đáy, sắc mặt tái nhợt, hai tay giơ lên, thân hình dừng lại chuẩn bị lao xuống vách đá.

Hàn Thiên Mạch ngăn cản hắn, đôi mắt toát ra lửa giận, cắn răng nói “Ngươi muốn tìm cái chết?”

Phong Mạc Thần dữ tợn như ma quỷ nhìn vách đá, quay đầu lại gầm thét với Hàn Thiên Mạch “Vậy bây giờ ta phải làm sao? Ta chứng kiến nàng ngã xuống, nhưng không cứu được nàng.”


Hàn Thiên Mạch lạnh lùng cười khẩy, bực tức nói “Bây giờ ngươi nên trở về xem hồng nhan tri kỷ của ngươi đi, sau đó phái thêm người ngựa đến đây tìm kiếm, nếu như Ly Nhược có chuyện, Phong Mạc Thần, ta cả đời cũng không tha cho ngươi, lúc đó chúng ta tuyệt nghĩa!”

Phong Mạc Thần thở gấp nhìn Hàn Thiên Mạch, nhớ đến Liễu Y Y còn đang giao đấu với người áo đen, sau đó xoay người rời đi.

Ánh mắt Hàn Thiên Mạch chợt lóe lên, nhìn bóng dáng Phong Mạc Thần dần khuất, cất bước đi tới hướng vách đá.

Nhưng mặt khác, Phong Mạc Thần nghĩ lại tình hình lúc Đan Cơ rơi xuống núi, bước chân bỗng dừng lại, xoay người một cái, dùng khinh công tìm kiếm bóng dáng của Hàn Thiên Mạch.

—————


Ngực Đan Cơ đã bị trúng thuốc mê, thân thủ không quá lưu loát nhưng không quên tóm thật chặt Bạch Ly Nhược. Phải nói hai người thật sự may mắn, hoặc Đan Cơ rất quen thuộc vách núi này, tóm được một tảng đá chìa ra, trong lúc cầm cự để không rơi xuống, hai người ngã vào bụi rậm che khuất một hang động nhỏ.

Bạch Ly Nhược cảnh giác nhìn Đan Cơ, lén giấu tay về phía sau lấy một hòn đá làm vũ khí.

Sắc mặt Đan Cơ tái mét, thở hồng hộc, vết thương ở ngực không có cảm giác đau nhưng lại chảy máu không ngừng, nàng đứng lên, nhe răng cười, từng bước lại gần Bạch Ly Nhược.

“Nữ nhân vô dụng như vậy, thật không biết chủ nhân thích ngươi ở điểm gì?” Đan Cơ ngồi xổm xuống, từ trong giày rút ra một chiếc dao găm, lạnh lùng kề vào khuôn mặt của Bạch Ly Nhược.

Bạch Ly Nhược lùi về phía sau, cằm khẽ nhếch, không hề e ngại thanh dao sắc bén trong tay nàng ta “Chủ nhân của ngươi là ai?”

Đan Cơ “ha ha” cười lớn, thanh dao khẽ miết khiến mặt nàng xuất hiện một vết máu nhỏ, gằn từng chữ nói “Biết vì sao đến lúc đó mà ta vẫn cứu ngươi không? Bởi vì, ta muốn lột da mặt của ngươi ra, sau đó, ngươi chết, ta sống, trên thế giới này chỉ còn có Đan Cơ, không bao giờ xuất hiện Bạch Ly Nhược nữa.”