Khí Phi Khuynh Thành Của Vương Gia

Chương 48: Gặp nạn tại khe núi (3)

Đan Cơ âm lãnh cười một tiếng, những kẻ này, ngay cả tính mạng cũng không bằng một con kiến hôi, làm sao có thể dễ để Y Y uy hiếp, không quan tâm bàn tay đang đặt ở cổ, khuỷu tay phải húc thật mạnh phía sau, người áo đen tùy thời cơ mà hành động, bọn họ căn bản không để ý tới sự sống chết của Đan Cơ, đao kiếm đồng loạt nhắm tới phía Y Y.

Phong Mạc Thần kinh hãi, xuất kiếm chống trả các người áo đen.

Đúng lúc ấy, Bạch Ly Nhược không được Phong Mạc Thần bảo vệ, Đan Cơ xoay người đi đến, một chiêu giả, giơ tay lên đã bắt được cổ tay của Bạch Ly Nhược, điểm huyệt không cho nàng hét lên, ngón trỏ chuyển nhẹ, một viên thuốc rơi vào trong miệng nàng.

Phong Mạc Thần nhìn Liễu Y Y bị vây, Đan Cơ bắt Bạch Ly Nhược, hắn bất đắc dĩ không thoát được sự bao vây của người áo đen, chỉ có thể trơ mắt nhìn Bạch Ly Nhược bị bắt đi càng ngày càng xa.

Với thanh kiếm trong tay, Phong Mạc Thần điên cuồng xuất chiêu đưa người áo đen vào chỗ chết, sau đó tung người đuổi theo hướng Bạch Ly Nhược và Đan Cơ. Liễu Y Y trợn tròn mắt, trong mắt chợt lóe lên ghen ghét rồi biến mất, hắn vì người đàn bà kia mà không để ý đến nàng?


Đan Cơ giữ chặt Bạch Ly Nhược bước lui về phía sau, chạm mặt Hàn Thiên Mạch, Hàn Thiên Mạch vươn tay “Đem Nhược nhi giao cho ta, ta đảm bảo ngươi sẽ bình an rời đi.”

Đôi mắt Đan Cơ nén giận, từng bước lui về hướng vách đá, Phong Mạc Thần từ rất xa chạy tới, khóe môi nàng ta xót xa cười lạnh, dao găm trong tay uy hiếp Bạch Ly Nhược.

Bạch Ly Nhược nhất thời thấy hoảng hốt, tại sao cảnh tượng này lại quen như đã từng trải qua vậy? Tựa hồ như lúc trước nàng cũng bị người ta ức hiếp.

“Đan Cơ, đem Ly Nhược giao cho ta, nếu không ngươi sẽ phải hối hận.”

Phong Mạc Thần vươn tay sang phía Đan Cơ, trong mắt có hàn quang như sấm chớp hiện lên.


Đan Cơ lạnh lùng cười một tiếng “Nữ nhân này chỉ với một suy đoán mà làm hại ta, ta sẽ không bỏ qua cho ả, các ngươi đừng mơ tưởng.”

“Đan Cơ, thương tổn Ly Nhược, chỉ sợ ngươi không cách nào về bẩm báo được.” Hàn Thiên Mạch lạnh lùng, ánh mắt sắc bén nhìn chăm chú vào nhất cử nhất động của nàng ta.

Đan Cơ ngạc nhiên, thanh dao cầm trên tay buông lỏng, đúng thế, chủ nhân đã dặn dò, nếu thương tổn Ly Nhược, nàng sẽ không trở về được.

Đột nhiên ngước mắt hoảng loạn nhìn Hàn Thiên Mạch, vô cùng sợ hãi, nói “Ngươi …”

Cổ tay Hàn Thiên Mạch khẽ cử động, một ám khí vút gió bay ra, Đan Cơ chưa kịp nói xong nửa câu, cả người đã ngã xuống vách núi.

Khóe môi chợt cười quỷ dị, bàn tay Đan Cơ nắm chặt lấy Bạch Ly Nhược không buông tha, thân hình Hàn Thiên Mạch kịp thời túm được tay áo Bạch Ly Nhược, sắc mặt nàng đã trắng bệch, nhưng sau đó chỉ nghe thấy tiếng vải bị xé rách, không kịp kinh hô một tiếng, cả thân thể mảnh mai đã bị Đan Cơ kéo rơi xuống vực sâu vạn trượng.