Khách Điếm Lão Bản

Chương 11: Cái gọi là bình thản 3

Sự lạnh giá giúp vết thương ở chân Mạc Ly giảm bớt đau nhức, nhưng thân thể thì càng thêm khó chịu.Mơ hồ trong gió có âm thanh truyền đến.Y giật mình, trong mơ màng bật tỉnh dậy.

Hồi lâu, không gian tựa hồ chỉ có lá cây xào xạc theo gió. Thanh âm ban nãy lướt đi vô tung.

Mạc Ly cười cười tự giễu.Nửa đêm nửa hôm, ai lại tìm đến nơi hoang vu thôn dã này?

Chống hai tay dậy một chút, y khẽ điều chỉnh tư thế.Đột nhiên, mặt trăng bỗng biến mất, một cái bóng lớn phủ lấy miệng bẫy.Mạc Ly kinh ngạc, ngẩng đầu lên nhìn.

Dưới ánh trăng nhạt nhòa, thứ trước mặt thực mờ ảo. Tức khắc khiến y thấy hơi hãi. Lẽ nào ngọn núi thường có người qua lại này vẫn còn mãnh thú?Ôm ý nghĩ mặc cho số phận, Mạc Ly co người lại. Cầu cho mùi máu không quá nồng. Nếu mãnh thú kia nhảy xuống, y có trốn cũng không thoát.

Bất thình lình, trên đầu bừng ánh sáng. Hơi chói. Mạc Ly nâng tay che mắt.Nhìn kỹ lại, đây là đèn ***g của khách điếm.


Mạc Ly mừng rỡ, gọi: “Sửu Nô phải không?”

Một bóng người nhảy xuống.Sửu Nô vẫn trầm mặc như mọi khi, rọi đèn kiểm tra thương thế cho Mạc Ly. Hắn ngồi xuống, đơn giản tháo bẫy sắt kia ra.

Lúc miệng bẫy được tách ra, không tránh khỏi động vào vết thương trên chân Mạc Ly. Y rít một hơi khí lạnh vì đau.

Sửu Nô ngẩng đầu, liếc nhìn Mạc Ly, ánh mắt thoáng chút lo âu, tuy chỉ là chợt lóe lên.Khóe miệng Mạc Ly khẽ giật, ráng gượng cười, cố tỏ vẻ mình chịu được.

Sửu Nô xé áo ngoài làm băng gạc, sơ cứu vết thương ở chân y: “Đừng đểý mấy vết mủ loét.”Nói rồi đỡ Mạc Ly lên lưng.

Mạc Ly dựa vào người hắn, ngửi thấy mùi Đông y dược dịu nhẹ thoang thoảng.Là thuốc mỡ chống ngứa y đưa.

Sửu Nô một tay giữ Mạc Ly, tay kia bám vào vách đất leo lên.

Mạc Ly lo lắng: “Đừng dùng nội lực.”

Sửu Nô phớt lờ, một mạch leo lên.Cõng Mạc Ly trên lưng, Sửu Nô đi về phía khách điếm.

Có thêm một người, cảm giác đã không còn cô độc.Mạc Ly dựa đầu lên vai Sửu Nô.Bờ vai rộng lớn mạnh mẽ, như cha như anh.Cảm giác vô cùng an toàn.


Con đường phía trước có là vách núi dựng đứng, là hồng thủy hay mãnh thú… Cũng chẳng hề sợ hãi.

Đong đưa đong đưa, đôi mắt Mạc Ly díp lại.Trước lúc thiếp đi, y khẽ hỏi: “Sửu Nô, sao ngươi lại đến cứu ta?”

Cảm thấy đối phương không muốn trả lời, Mạc Ly đợi một lát, rồi thiếp đi.Hơi thở người trên lưng hắn dần chậm lại.

“Bởi vì…”Sửu Nô dừng bước, quay đầu nhìn vẻ bình yên của Mạc Ly, khẽ buông một tiếng, “Thôi.”

Con đường từ ngọn núi quay lại khách điếm không quá dài, nhưng với hai con người chưa quen biết bao lâu, lại giống như đã bước được trăm năm rồi.

Hôm sau, Mạc Ly tỉnh lại, phát hiện đã nằm trong phòng mình.Giơ cái chân bị thương lên, đã được xử lý hoàn hảo.Xem ra hôm nay khách điếm lại phải nghỉ rồi.Mạc Ly bất đắc dĩ, hy vọng đến lúc ông lãoquay về, nơi này vẫn chưa bị y làm phá sản tan hoang.


Miệng có chút khát, Mạc Ly xuống giường, lò cò nhảy về phía trước, muốn đến bên bàn rót chén nước.Còn chưa tới nơi, Sửu Nô đã đẩy cửa bước vào.

Thấy Mạc Ly chân trần đứng trên đất, cái chân bị thương còn lơ lửng, sắc mặt Sửu Nô tối sầm xuống, không phân bua ôm lấy Mạc Ly thả về giường.Trong tay cầm thêm chén trà.Động tác gọn gàng mau lẹ của hắn khiến Mạc Ly giật mình.

Mạc Ly ngây ra một lúc, bật cười: “Ta không sao, gân cốt không bị thương mà, không cần khoa trương đến vậy…”

Sửu Nô làm như điếc, bưng bát cháo lúc nãy để lên bàn đến trước mặt Mạc Ly. Y biết Sửu Nô có hảo ý, mà bụng cũng đang réo vang, bèn cầm lấy thìa, ăn mấy muỗng.Vừa nếm đã biết là cháo mình làm hôm qua, chắc là còn thừa.

Sửu Nô không biết làm bếp, có thể hâm được bát cháo nóng cho y đã là kỳ công.Đợi Mạc Ly ăn xong, Sửu Nô dọn dẹp thìa bát mang đi. Bước đến cửa, lại sực nhớ ra gì, liền quay đầu lại, “Sau này không được ra hậu sơn khi trời tối nữa.” Nói rồi bước đi ra.

Mạc Ly ngây người hồi lâu, phì cười.Nam nhân này, trước giờ quen thói ra lệnh, ngay cả quan tâm người khác cũng bá đạo thế đấy.Cười hả, lại nghĩ đến những chuyện đã qua, lòng chợt thấy ấm áp.