Khách Đến Từ Nơi Nào

Chương 6

Hàn Thác đứng trên thang chữ A, đang với lấy thịt khô và lạp xưởng. Đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân trên lầu, anh ngoảnh lại nhìn một chút, trông thấy ống quần màu đen.

Trong lòng anh nảy sinh một suy nghĩ, ra quyết định rất nhanh treo thịt khô lên vị trí cao hơn, sau đó từ trên thang chữ A nhảy xuống, lại gấp bỏ vào một góc tường, tự mình lại nhào vào nhà bếp, động tác liến thoắng.

Qua vài giây, khi nhìn thấy Lạc Hiểu xuống lầu, cô cũng chạy vào nhà bếp, trông thấy Hàn Thác mặc T-shirt trắng, thắt tạp dề màu đen, cúi xuống xào rau, cô khẽ dao động.

“Cứ thế nhìn anh thôi à?” Hàn Thác thờ ơ lên tiếng.

“Tài nấu nướng của anh học từ ai đấy?” Lạc Hiểu lấy một quả táo trên cái khay nhỏ cạnh cửa, cắn một cái.

Hàn Thác thoáng nở nụ cười, xuống dao như gió: “Hồi đó đi làm, sao nấu cơm được? Cũng chẳng kén chọn, thức ăn bỏ hộp cũng như làm cho heo ăn vậy, đói quá thì cũng phải chén sạch. Hai năm trước… bỏ việc, nghĩ đến chuyện kinh doanh khách sạn, nấu nướng rồi đủ thứ, tự học, rồi dần dần rèn giũa.”

Lạc Hiểu không hề lên tiếng. Chỉ cảm thấy miếng táo trong miệng có chút ngọt, lại có vài phần đắng chát. Cái đắng chát ấy như quá khứ đã qua: Em và anh chưa từng biết nhau.

Hàn Thác giương mắt nhìn cô: “Còn em? Tài nghệ thế nào?” Anh nhìn vào những ngón tay thon nhỏ trắng nõn của Lạc Hiểu, trong tiềm thức một cô gái dịu dàng nữ tính thế này, tài nấu nướng nhất định phải thuộc hàng khá giỏi: “Chẳng lẽ thâm tàng bất lộ, cao thủ giấu nghề?” Anh khẽ cười nói.

Không ngờ khuôn mặt Lạc Hiểu ửng đỏ, ném hạt táo vào thùng rác, thành thật thổ lộ: “Món gì em làm cũng không ăn được.”

Hàn Thác rất muốn cười, nhưng lại nể mặt nên nén nhịn.

Dường như để cứu vãn tình thế, Lạc Hiểu đặc biệt nhấn mạnh: “Nhưng mà trước đây ba mẹ em nấu cơm cũng ngon lắm. Xíu mại, cá hấp, măng tây xào … ăn ngon ngang ngửa với mấy nhà hàng có tiếng đó. Khi ấy, có rất nhiều bạn bè thích đến nhà em ăn cơm. Cũng do tài nấu nướng của ba mẹ quá tuyệt nên em mới không biết nấu. Em cho rằng, nếu như năm đó học qua, bây giờ tài nấu nướng, chắc cũng rất đáng khen thưởng…”

Câu cuối cùng còn chưa dứt, Hàn Thác đã nhoẻn miệng cười bắt lấy khuôn mặt của cô, cúi đầu hôn cô. Ngón tay anh vẫn còn dính nước, phảng phất mùi cà rốt và bắp ngô. Tay kia thì len giữa lưng cô và vách tường. Đây chính là nụ hôn ngọt ngào, thuần khiết nhất mà Lạc Hiểu trải qua. Cô bị hôn đến mức toàn thân run rẩy, cảm giác như có bàn tay của ai đó đang vỗ về. Cô biết, thứ đó thật ra là hơi thở của anh.

Hôn đến khi gương mặt cô đỏ ửng, Hàn Thác mới sung sướng, khẽ vỗ lên lưng cô một cái: “Mau đi giúp anh lấy một miếng thịt khô xuống. Buổi trưa làm thịt khô xào hoa tỏi. Không bỏ ớt.”

“Vâng!” Lạc Hiểu tránh ra hai bước, quay đầu thấy anh vẫn còn nhìn mình, trên gương mặt vui vẻ vẫn phiếm hồng. Lạc Hiểu bước nhanh về phía anh, ngẩng đầu, hôn phớt lên mắt anh một cái, sau đó mới xoay người đi ra ngoài.

Hàn Thác sờ sờ khuôn mặt của mình, cảm giác gì đây nhỉ … trong lòng dường như ẩn chứa một loại vui sướng vụng trộm. Rốt cục, sau một khoảng thời gian dài trốn trong ngọn núi hẻo lánh đã có thể bước ra ngoài, dũng cảm, khát khao muốn có được hạnh phúc. Và cô bước đến tựa như một hồ nước sâu trong vắt, khiến anh không thể kìm nén mà nhảy xuống.

Còn ngoài sân, Lạc Hiểu dựa theo lời dặn của anh, leo lên thang chữ A, đang đánh vật với mớ thịt khô. Nhưng chúng nó vẫn cứ lủng lẳng trên cao như vậy, cô đã đứng trên bậc cao nhất của thang chữ A, nhón chân lên cũng không tới. Cố gắng vài lần, đột nhiên cảm thấy có gì đó không đúng, ngoảnh đầu lại, liền trông thấy Hàn Thác đứng tựa vào cạnh cửa nhà bếp, cúi đầu cười. Phút chốc hiểu ra: Người này cố ý.


Có ấu trĩ không cơ chứ!

Lạc Hiểu tức giận: “Tự anh đến lấy đi.” Ra bộ muốn leo xuống. Hàn Thác bước đến hai bước, giữ thang: “Đừng mà, anh vừa rửa tay xong. Nếu không nhảy em nhảy lên xem có thể được hay không. Không phải em thật sự có khả năng đó sao? Yên tâm, nếu như ngã xuống, anh ở dưới đỡ em!”

“Thật chứ?” Lạc Hiểu bán tín bán nghi nhìn anh.

“Ừm!” Hàn Thác một tay chống cằm, nhìn cô: “Nếu không thì em nhảy thử một lần xem sao? Đây, hướng về chỗ này này.”

Khuôn mặt của Lạc Hiểu nóng hổi, nhỏ giọng nói: “Anh cố ý!”

Giọng Hàn Thác còn nhỏ hơn: “Ấy, em biết rồi à.”



Trong phòng, chỗ đứng lớn bằng gang tay, nhà bếp, hành lang, ở bên trong hai người dây dưa đến tận trưa. Ngay cả cái thang chữ A hàng secondhand, mua mất năm mươi tệ, cũng được ông chủ trưng dụng làm công cụ để đùa giỡn. Cứ tiếp tục thế này, chỉ sợ khóm hoa này, đám cỏ kia, luống khoai tây và cải trắng trữ trong sân này, khắp nơi đều để lại vết tích yêu đương mờ ám.

Tiểu Mai ngồi chồm hổm trong sân, lặng lẽ tưới hoa.

Mình không nghe thấy, mình không nhìn thấy, mình không cảm nhận được gì …

Bởi mới nói khi yêu đương thì thiên lôi cũng không sợ, cô nàng Tiểu Mai tuy là người từng trải, nhưng ông chủ vừa mới ra tay đã đến thế này, không thẹn thùng, không gấp gáp,, thậm chí khiến cô ta tự cảm thấy xấu hổ.

Buổi trưa, Tiểu Mai tự mình ra ngoài kiếm ăn. Chỉ còn lại Hàn Thác và Lạc Hiểu ở nhà, ăn tỏi đài xào thịt và cải thìa thơm phức. Sau khi ăn xong, Lạc Hiểu xung phong nhận nhiệm vụ rửa chén. Còn Hàn Thác tựa vào ghế dựa ở hiên nhà nghỉ ngơi, đột nhiên cảm thấy khoảng sân thuận mắt hơn rất nhiều. Suy nghĩ một chút, thì ra ‘bóng đèn’ Tiểu Mai kia rốt cuộc cũng biết lẩn đi.

Trẻ con dễ dạy. Hàn Thác quyết định bắt đầu từ tháng sau, sẽ tăng thêm cho cô ta mười đồng tiền lương.

“Buổi chiều em qua bên kia thu dọn, có thể khuya lắm mới về.” Trong phòng bếp vọng ra âm thanh của Lạc Hiểu. Bên kia, chính là căn phòng cô vừa thuê.

Hàn Thác nói: “Buổi chiều làm xong việc, sẽ đến tìm em ngay.”

“Nếu như anh bận quá thì đừng đi, tự mình em lo được.” Giọng nói của Lạc Hiểu khựng lại một chút: “Anh đã giúp em rất nhiều.”

Hàn Thác quay đầu nhìn vào nhà bếp, anh khẽ lên tiếng: “Nhiều gì chứ, nhìn xem kết quả của chúng ta hiện tại coi … Không tính là nhiều.”

Giọng nói của anh hơi nhỏ, giữa tiếng xối nước chảy ào ào, Lạc Hiểu không nghe rõ: “Cái gì chứ?”

Hàn Thác cười một tiếng: “Không có gì. Vậy em cứ từ từ mà rửa, anh đây đi ra ngoài. Tối đón em đi ăn.”

Lạc Hiểu cầm khăn lau nhẹ vành chén dĩa, nghe thấy anh tự xưng ‘anh’, có hơi buồn cười. Trong lòng tỉ mẩn tính toán một chút, trên giấy phép kinh doanh khách sạn có ngày sinh của anh mà, anh lớn hơn cô bốn tuổi.

Người đàn ông này, thi thoảng lạnh lùng, thi thoảng đáng yêu. Đôi khi nhạy cảm, đôi khi lại chậm chạp. Mấy ngày trước anh đột nhiên hôn cô, ngay cả cô cũng không ngờ. Nhưng có lúc ngẫm nghĩ, ngày đầu tiên bọn họ gặp mặt, anh ở trong sương sớm nhìn vào mắt cô, ánh mắt lại thâm sâu tựa biển, rồi nhớ đến cũng có một ngày họ gặp nhau hai bên còn trao nụ hôn, cứ như là chuyện đương nhiên vậy.

Thế nhưng hôm nay, Hàn Thác không đúng hẹn đến ăn cơm cùng cô. Tuy nhiên, Lạc Hiểu cũng không lo lắng. Căn phòng mới kia rất lớn, suốt cả buổi chiều cô ở đây quét tước, còn chưa dọn xong một góc nhỏ. Đợi đến khi cô tất bận đến thắt lưng cũng mỏi nhừ, ngẩng đầu lên nhìn sắc trời, phát hiện cũng đã bảy tám giờ. Hàn Thác còn chưa đến. Cô lấy di động gọi cho anh, không có người nghe. Lạc Hiểu cũng chẳng thèm để ý, ném điện thoại sang bên cạnh, ngồi xuống một đống đồ đạc hỗn độn, gặm một miếng bánh mì nhỏ, uống nước, bữa tối cũng xong.

Bầu trời Vân Nam tối nhanh hơn trong nội lục nhiều. Khoảnh khắc hoàng hôn buông xuống, ánh sáng trải dài, núi như người, nước như mộng.

Lạc Hiểu cúi đầu ăn được một lúc, một thân một mình ở một nơi tịch mịch thế này, đã trải qua hơn một năm. Nhưng lúc này, cảm giác lại không giống như trước. Có người, ở ngay dưới chân núi, như mây trôi, như biển rộng, thoắt chốc chiếm giữ cuộc sống của cô.

Lạc Hiểu biết, nơi đáy lòng mình vĩnh viễn cô quạnh, không cách nào cứu vãn. Cho dù là Hàn Thác cũng không thể.

Nhưng lúc này đây, cô vẫn muốn có được hạnh phúc. Muốn ông trời mở mắt một chút, cho cô tránh được lần này.

Trên đời khó mà gặp được một người như Hàn Thác. Cô biết.

Giơ tay nhấc chân là anh, mặt trời mọc của Lạc Hiểu cũng là anh. Bắt đầu từ ngày ấy, trong cơn mưa anh mở cửa đón nhận và giúp đỡ cô, cô thật sự đã lưu luyến không nỡ buông tay.



Xế chiều, Hàn Thác đến đồn cảnh sát một chuyến. Không bởi vì thứ gì khác, vụ án kia chưa phá được, đương nhiên trong lòng anh quanh quẩn mãi không thôi. Hơn nữa anh cũng không yên tâm với năng suất phá án của đám cảnh sát trong cái trấn nhỏ này.

Quả nhiên, vừa đi vào văn phòng cảnh đội, đã thấy bọn Tiểu Đàm mặt ủ mày ê ngồi ở đó.

“Ôi, Hàn ca, Hàn ca… Bọn em đi tìm theo lời anh, nhưng mà thật sự không tìm ra được kẻ tình nghi.”

Hàn Thác khoan thai ngồi xuống, lại sai cậu cảnh viên bên cạnh rót cho mình chén trà, sau đó mới chậm rãi lên tiếng: “Tình hình thế nào?”

“Mấy con phố gần nhà nạn nhân đều có camera, nhưng mà không chộp được bất cứ kẻ nào khả nghi, chỉ là những người bán hàng rong qua lại thường ngày trên đường, và khách du lịch.” Tiểu Đàm lên tiếng: “Bọn em vừa hỏi thăm một chút về quan hệ nam nữ và tình hình tài chính của nạn nhân. Mấy năm trước anh ta và vợ ly hôn, là do dây dưa với kế toán. Tuy nhiên, khi bọn em tìm đến nhà của cô kế toán thì cô ta sợ hãi, khăng khăng nói tối hôm đó cô ta trực ở xưởng, có chứng cứ chứng minh vắng mặt ở hiện trường, hơn nữa kích thước chân cũng không phù hợp. Về mặt tiền bạc, nạn nhân cũng không hề thiếu nợ, cũng không có bất hòa. À, đúng rồi, anh ta cũng vài lần ra ngoài tìm mấy cô gái, nhưng đều thanh toán sòng phẳng, dù sao cũng không đến mức vì chuyện này mà bị giết đâu. Vợ trước của anh ta đã vào thành phố làm việc từ lâu cũng không liên quan đến vụ án này.”

Hàn Thác suy nghĩ một chút, châm điếu thuốc, mở miệng: “Chứng minh rằng đó là do người quen gây án.”

Đám người Tiểu Đàm ngẩn ra.

Hàn Thác phủi đi làn khói, cười nhạt: “Gió thổi không dấu vết, nhưng người đi nhất định có vết chân. Hung thủ lại không có bản lĩnh từ trên trời bay xuống, sao có thể tránh khỏi tầm mắt của các cậu? Rất có thể là người quen, nên các cậu mới không chú ý đến. Ở một cái xó xỉnh nào đó chúng ta không thấy được, bằng cách thức nào đó, hung thủ và người chết cấu kết. Nạn nhân là một ông chủ nhỏ khôn khéo thông minh, sẽ không đơn giản bị đánh lừa như vậy, nhất định là thường xuyên tiếp xúc với hung thủ. Sau đó ‘nước chảy thành sông’, có cơ hội tiếp cận, gây án.”

“À…”

“Điều tra cẩn thận lại một chút.” Hàn Thác nói tiếp: “Cho dù là ở trấn nhỏ, người chúng ta thân thuộc như cháo, cũng phải cẩn thận điều tra. Chỉ cần là người phụ nữ phù hợp với điều kiện của đối tượng tình nghi đều phải điều tra. Tôi có dự cảm, lần này hung thủ, không phải cô kế toán, gái bán hoa hay vợ trước mà là một người có thể chúng ta không bao giờ nghĩ đến. Cái này là hợp lý nhất.”

“OK! OK!” Mấy cảnh viên nghe lời Hàn Thác nói xong vừa mơ hồ vừa phấn khởi.

Hàn Thác lại hỏi: “Cấp trên khi nào thì đến?”

Tiếu Đàm đáp: “Mấy hôm trước trời mưa, đường bị sụt. Nghe người trên sở nói, chắc là có thể ngày mai đến.”



Hôm nay Hàn Thác ở đồn cảnh sát đến nửa đêm mới quay lại khách sạn.

Trong khoảnh khắc bước vào cửa, ngước đầu lên nhìn ánh trăng, mới nhớ đến bản thân mình đã bận rộn đến mức quên cả thời gian, cũng đã bỏ lỡ cuộc hẹn với Lạc Hiểu. Rút di động ra, quả nhiên có một cuộc gọi nhỡ của cô.

Có nhiều đêm, máu huyết trong cơ thể như lạnh, như nóng. Nhưng cảm giác đã lâu lắm rồi. Giống như một con đường đã định trước trong sinh mệnh, cho dù bạn có cách xa con đường này đến mấy, nó vẫn như cũ, bất cứ lúc nào cũng ở ngay dưới chân bạn.

Hàn Thác ngẩng đầu lên, nhìn về phía gian phòng của cô, đèn đã tắt. Phỏng chừng cô đã ngủ say. Hàn Thác không muốn náo động đến cô, trực tiếp về phòng mình ngủ. Trong đầu vẫn còn suy nghĩ, ngày mai sẽ làm thứ gì ngon cho cô đây?

Mãi cho đến hừng đông hôm sau. Hàn Thác mới phát hiện hóa ra Lạc Hiểu suốt đêm không về, căn bản không ở trong phòng. Hỏi Tiểu Mai, Tiểu Mai dụi dụi mắt đáp: “Em không biết đâu, mười hai giờ hôm qua em đã ngủ rồi, cô ấy chưa về à, có phải vẫn còn ở nhà bên kia không? Ông chủ à, bạn gái của mình không giữ cho chặt, còn chạy đến hỏi người khác làm gì. Ái chà, em biết rồi, lính mới, hiểu hiểu.”

Hàn Thác: “…”


Lười nhác không muốn nói nhảm với cô nhóc nữa, gọi vào di động của Lạc Hiểu, phát hiện không có ai bắt. Nhanh chóng rời khỏi khách sạn, hướng đi thẳng lên sườn núi.

Rất nhanh đến trước quán cà phê trên nền căn nhà hoang tàn đang đợi tu sửa kia của cô.

Cửa đóng, bên trong lại bật đèn, thấp thoáng có bóng người nằm bò ra cạnh bàn. Trái tim Hàn Thác thả lỏng, liếc mắt thấy hàng rào cũng không cao lắm, đoán chừng ngay cả Lạc Hiểu cũng có thể nhảy qua. Trong lòng anh bật cười, nháy mắt leo tường vào nhà, chạm đất, đẩy cửa ra, chỉ thấy Lạc Hiểu xiêu xiêu vẹo vẹo gục xuống bàn, ngủ rất say.

Hàn Thác đảo mắt xung quanh sân, đã được dọn dẹp vô cùng ngăn nắp trật tự. Những vật dụng cũ trong nhà đều bị cô ném ra ngoài, mặt đất sạch sẽ không lẫn hạt bụi nào. Trùng tu lại thêm một chút, mua thêm bàn ghế dụng cụ, tiệm cà phê của Lạc Hiểu đã có thể khai trương.

Có lẽ là nắng sớm dìu dịu, trong lòng Hàn Thác cũng dâng lên một nỗi dịu dàng. Nhìn về hướng Lạc Hiểu, trên khuôn mặt trắng nõn có vài vệt bụi, bao tay vẫn còn chưa cởi. Cho dù trong giấc ngủ say, hàng mày cũng khẽ nhíu lại, lông mi dài thật dài khẽ rung.

Hàn Thác ngồi xổm xuống trước mặt cô, nhỏ giọng hỏi: “Trong mơ vẫn còn buồn phiền điều gì đây…”

Đương nhiên cô vẫn chưa tỉnh, chỉ khẽ nhíu mày một cái. Hàn Thác cúi đầu, khẽ chạm vào môi cô. Ngẫm nghĩ e rằng cô nhóc này một mình làm suốt đêm, mới có thể dọn sạch cả sân này gọn gàng ngăn nắp.

Người con gái này, quả đúng là một người giỏi lo việc nhà. Nghĩ đến đây, Hàn Thác có phần đắc ý, ngó nghiêng bốn phía, cuối cùng ngồi xuống một cái ghế bên cạnh cô. Hạ quyết tâm, đợi đến khi cô tỉnh lại, liền “hù” cô một tiếng, dọa cô giật nảy mình. Sẽ thừa dịp cô hoảng hốt, ôm lấy. Hôn không ngừng. Đến khi cô nhóc này bình tĩnh, cũng giống như anh ‘Vừa gặp phải người, lòng đã rung động.’

Nghĩ thôi cũng thấy đẹp biết bao nhiêu. Tay Hàn Thác miết cằm, tựa vào ghế, say sưa ngắm nhìn vẻ mặt của bạn gái, luôn cảm thấy đây chính là món đồ anh đánh rơi mất.

Không lâu sau, điện thoại vang lên. Lạc Hiểu bên cạnh động đậy, vẫn chưa tỉnh hẳn. Xem ra đêm qua thật sự rất mệt.

Hàn Thác lập tức nhận điện, ra sân, cách cô đủ xa, mới lên tiếng: “Alo, Tiểu Đàm, chuyện gì vậy?”

Rõ ràng Tiểu Đàm cũng đang luống cuống: “Hàn, Hàn ca… đêm qua, lại có một người chết! Bị giết! Cùng kiểu chết với Tạ Hoa! Là cùng một kẻ làm, sát thủ liên hoàn!”

Hàn Thác ngẩn ra, nhanh chóng nói: “Tôi lập tức đến ngay.”

Đầu bên kia Tiểu Đàm vẫn còn run rẩy lập bập nói:”Nhưng phán đoán của anh không sai, nghe người trên sở nói, kết quả giám định giống như anh vậy. Từ hôm nay trở đi, họ sẽ kiểm tra toàn bộ phụ nữ chân số 37, dáng vẻ hơi gầy, cao từ 1m65 đến 1m75, bất kể là người địa phương hay khách du lịch, triển khai phương thức tìm kiếm. Đường ra khỏi trấn cũng đã bố trí trạm kiểm soát. Ngoài ra, nghe nói người trên sở muốn gặp anh một lần.”

Hàn Thác đáp: “Đã rõ.”

Cúp điện thoại, ngẩng đầu lên, nhìn thấy Lạc Hiểu ở trong phòng. Trái tim chợt rung động một cái.

Anh đã biết khi nãy mình cảm có chỗ nào là lạ rồi.

Hai lần xảy ra án mạng, Lạc Hiểu đều ở một mình, cũng không có ai chứng mình cô không ở đó.