Kế Hoạch Dưỡng Thành Hôn Quân

Chương 39

Giống như đập đồ khiến trong bụng thoải mái một ít, Thái hậu đứng lên, chậm rãi mở miệng thở, lạnh lùng nói: “Hôm qua Đại Ngọc, Tiểu Ngọc mỹ nhân đều bị té, nghĩ một chốc cũng không hầu hạ được hoàng thượng. Chỗ Liễu mỹ nhân...... Cũng cần nghỉ ngơi mấy ngày, ngươi sai người đi kêu Giảm mỹ nhân tới đây.”

“Dạ” Hồng Lụa vội vàng đáp một tiếng, mấy tiểu nha đầu tiến lên cúi đầu thật nhanh thu thập.

Không lâu lắm, cung nhân đem Tần Nga đại cung nữ của Bình Viên trở lại.

“Chủ tử nhà ngươi đâu?” Trong mắt Thái hậu lạnh lẽo, nhìn về phía Tần Nga nằm sấp trên mặt đất.

“Hồi...... Hồi bẩm Thái hậu...... Chủ tử hôm qua buổi tối uống nhiều rượu...... Lúc này còn chưa từng tỉnh lại......” Trong lời nói của Tần Nga mang theo run sợ, trên người cũng không khỏi run lên.

“Rượu?!” Thái hậu cười lạnh một tiếng: “Tối hôm qua trên dạ tiệc, chủ tử nhà ngươi cũng chưa từng uống bao nhiêu rượu? Chẳng lẽ hai ly rượu nhỏ kia liền có thể khiến cho nàng ngủ thẳng tới giờ này? Lá gan của nàng cũng quá lớn chút ít, một mỹ nhân, mà ngay cả ai gia mặt mũi cũng không cho? Người tới!”

“Thái, Thái hậu!” Tần Nga vội vàng cuống quít dập đầu: “Chủ tử chính xác uống nhiều rượu. Buổi tối hôm qua sau khi trở về...... Chủ tử gọi tiểu nha đầu trông cửa cầm rượu, ăn lúc nửa đêm......” Buổi tối hôm qua Giảm Lan sau khi trở về lại uống rượu lại vẽ tranh, còn ở trong nhà cao giọng làm thơ, thể hiện hành vi phóng đãng của đám văn nhân khinh cuồng phóng đãng, đem hoàng thượng cùng mọi người trong hoàng cung mắng một lượt.

Bọn nha đầu thái giám trong cung nơi nào gặp những thứ này? Cản ngăn không được, khuyên nhủ không được, thẳng nháo đến sau nửa đêm, ói ra một trận lúc này mới ngủ say. Hôm nay sáng sớm, làm sao có thể thức dậy? Lúc này còn ngủ như chết.

“Uống rượu?!” Thái hậu thu vào hai mắt, “Đem Thu Nương trong Bình Viên gọi tới hỏi!”


Tần Nga trên người run lên, vì sao Thái hậu không biết tên nhóm người mình, lại có thể biết Thu Nương bên kia? Chẳng lẽ nàng là người của Thái hậu?!

Không lâu lắm, Thu Nương đi tới, quỳ trên mặt đất một năm một mười nói, nửa chữ cũng không dám giấu diếm, Tần Nga cả kinh một bên mồ hôi lạnh say sưa, trong lòng lại còn trấn an: may mà mình vừa mới chưa từng nói nhăng điều gì, đều là theo thực bẩm báo, nếu không ngày hôm nay sợ là nhất định sẽ phải chịu phạt. Lại may mắn mình cùng Thu Nương giao tình cũng tốt, cũng không có gì va chạm không hợp.

“Hừ.” Sau khi nghe xong lời của Thu Nương, Thái hậu giận dữ mà cười, thật lâu, mới vẻ mặt khinh thường lắc đầu cười nói: “Một ít nhân vật giống như trích tiên, khá lắm nữ tử thanh cao ngông nghênh. Cho nàng làm mỹ nhân cũng vừa ủy khuất nàng, đã vậy cách chức làm thái nữ, gọi người đuổi về Hàn Sương cung ở trong kinh đi.”

Tần Nga và Thu Nương vốn đang run rẩy, chết cúi đầu, nửa tiếng cũng không dám lên tiếng. Điện Hàn Sương —— lãnh cung. Vào nơi kia, vậy thì cuộc đời này cũng không có cơ hội đi ra.

Phía dưới tuân lệnh, hai ma ma mang theo thái giám, cung nữ thô sử chạy thẳng tới Bình Viên. Không lâu lắm, Giảm Lan còn ngủ ở trên giường cau mày, thần chí không rõ từ trong chăn bị ném ra sân, trực tiếp bị lôi vào trong xe ngựa kéo đi kinh thành.

Trong lúc nhất thời, mọi người ba chỗ khác trong viện đầu đều nơm nớp lo sợ, trong lúc nhất thời đều thẫn thờ.

“Chuyện gì xảy ra?” Nhìn qua kính, ánh mắt sưng đỏ cuối cùng cũng đi xuống, Liễu Mạn Nguyệt thấp giọng hỏi Bạch Tuyết bên cạnh.

“Giảm mỹ nhân...... Bị Thái hậu cách chức làm thái nữ, đuổi vào lãnh cung trong kinh.” Bạch Tuyết thấp giọng nói.

“Thái nữ?” Liễu Mạn Nguyệt hơi sững sờ, tú nữ sau khi chính thức vào cung, vị phân thấp nhất chính là thái nữ, thấp nữa...... Chính là những cung nữ hầu hạ các chủ tử, Giảm Lan phạm vào chuyện gì? Như thế nào lại bị ném vào lãnh cung?

“Dạ” Bạch Tuyết hơi dừng một chút: “Nghe nói ngày hôm nay Thái hậu giận dữ, tối hôm qua ngài cũng nghe được, trong vườn kia giằng co cả đêm, lại là cười, lại là khóc, sợ là còn nói cái gì đó, khiến cho người báo tới chỗ Thái hậu.”

Liễu Mạn Nguyệt khẽ nâng tròng mắt, trên dưới quét nàng một cái, nha đầu này, biết đến cũng rõ ràng, cái này ngay cả Bạch Huyên cũng còn không có hỏi thăm trở lại tin tức...... Nghĩ tới, chỉ nói: “Coi trọng người trong chỗ chúng ta, đừng để chạm tới chuyện này bị liên lụy.”

Còn chưa từng được ân sủng, chỉ vì một chút chuyện nhỏ này liền bị đánh vào lãnh cung, nếu để cho mấy người trong các biết, sợ là hận chết kẻ ngu ngốc kia.


Mặc trưởng lão tỉ mỉ dạy dỗ, hẳn là rất nuối tiếc, cũng không biết lúc này nên đau lòng? Hay là hối hận ban đầu không nên đem nàng nuôi thành tâm cao khí ngạo như thế đây?

Bên ngoài náo nhiệt liền theo nó náo nhiệt đi, hai mắt của Liễu Mạn Nguyệt đã hết sưng đỏ, khẽ duỗi lưng một cái, nói với mấy nha đầu bên cạnh: “Ta nghỉ ngơi một chút, các ngươi đi xuống đi.”

“Dạ.....” Tam Bạch im lặng lui ra, người này, buổi sáng đứng lên đi tới chỗ Thái hậu một lát, này liền lại muốn nghỉ ngơi...... Nàng chẳng lẽ không sợ ăn ăn ngủ ngủ nữa nuôi ra một thân béo phì?

Liễu Mạn Nguyệt nương đến bên giường, nhấc lên góc chăn, hai mắt hơi hơi co rụt lại, nhưng ngay sau đó ngồi thẳng lên nhìn coi chừng, thấy bên trong nhà không có một người, đưa tay sờ dưới chăn lộ ra vật nằm dưới.

Lộ ra một trang giấy, một bình ngọc màu trắng.

Mở ra tờ giấy kia, phía trên viết một dòng chứ nhỏ: tiêu ứ giảm đau.

Trong bụng hơi sững sờ, nhưng ngay sau đó mở ra chiếc bình ngọc màu trắng kia, chỉ thấy bên trong một cỗ mùi nhẹ nhàng xông vào mũi, bên trong là cao trắng nõn trong suốt, so với đời trước mình đã dùng qua những đồ trang điểm hạng sang nhìn còn tốt hơn mấy phần.

Cầm ngón áp út tay trái dính một chút, bôi lên phía trên cổ tay nơi mang theo máu ứ đọng, trong lòng khẽ nhúc nhích, vật này, xác nhận là tiểu hoàng đế sai người đưa vào tới, chỉ là...... Người nọ rốt cuộc là võ nghệ cao cường tiến vào? Hay là đã biết trong viện có người của bọn họ?

Tựa vào trên gối mềm lớn, tinh tế xoa hai cần cổ tay, đem nơi máu ứ đọng kia đều nhu hết, đưa lên trước mắt nhìn, giống như phai nhạt chút, lại giống như không chút phản ứng nào......

Khẽ thở dài một hơi, đem bình kia nhét vào dưới gối đầu, còn mình đứng dậy đến bên lư hương, đẩy ra nắp lư hương, lấy tờ giấy ra, thấy nó hoàn toàn đốt sạch lúc này mới đắp kín nắp lại.

Biến tay ta thành bộ dáng như vậy, chỉ đưa một hộp thuốc mỡ như vậy liền xong rồi sao?

Môi đỏ mọng chu lên, trong đầu không khỏi hiện ra cảnh kiều diễm đêm hôm đó, trên mặt nung đỏ một mảnh, vội vàng trở về trên giường ngủ không cần đi suy nghĩ nhiều.


Hai ngày nghỉ ngơi đều đã qua.

Sớm ngày mười tám, Liễu Mạn Nguyệt than thở rời khỏi giường, vẻ mặt không tình nguyện đứng lên rửa mặt thay đổi quần áo, thừa dịp gió sớm hơi lạnh, ra cửa, một tay nắm cánh tay Bạch Hương, chậm rãi đi về phía Thính Vũ các.

Vào cửa viện, thì Bạch Hương xoay người trở về Thanh Viên, chỉ có Liễu Mạn Nguyệt một mình vào Thính Vũ các, lên lầu đi lại.

Bên ngoài thông báo, nói là Liễu mỹ nhân đến, hoàng thượng đứng trước ở bên giường, cho mấy cái tiểu thái giám mặc xiêm y trên người mình, nghe tiếng động ở cửa liền ngẩng đầu nhìn lại.

Vẫn là bộ dáng người kia kiều so sánh như hoa, trên mặt mang nụ cười, nửa buông thõng ánh mắt, cúi người về phía này vén áo thi lễ.

“Ừ.” Hoàng thượng khẽ hừ một tiếng, liền không nhìn nàng, chỉ kêu đám tiểu thái giám bên cạnh hầu hạ mặc quần áo, lúc này mới nâng bước đi về phía cửa, đi tới bên cạnh cửa, dừng lại cước bộ, nhìn cũng không nhìn nàng nửa mắt: “Đã dùng đồ ăn sáng chưa?”

“Dùng.” Liễu Mạn Nguyệt thành thực cúi đầu đáp.

“Đi đổi lại quần áo, trẫm đi dùng bữa.” Dứt lời, liền đi ra ngoài, cũng không để ý tới nàng.

Liễu Mạn Nguyệt đợi hoàng thượng đi, lúc này mới hướng về phía sau tấm bình phong đi tới, trong lòng âm thầm suy nghĩ: chẳng lẽ lại dậy trễ? Sao lúc này mới đi dùng đồ ăn sáng?

Đổi xong quần áo tiểu thái giám, đợi hoàng thượng dùng xong đồ ăn sáng, lúc này mới đi theo hoàng thượng một đường đi tới Lâm Tuyệt Đình.

Liễu Mạn Nguyệt đi đổ nước trà, trở lại bên cạnh, cầm trà trong tay thả ra, đang muốn rút tay về trở lại chuẩn bị tìm chỗ thoải mái để ngồi, nhưng lại bị hoàng thượng một phát bắt được.


Liễu Mạn Nguyệt trong bụng cả kinh, kinh ngạc ngẩng đầu, theo tròng mắt đen nhanh không thấy đáy của hoàng thượng chống lại, trong lòng một trận bối rối, còn chưa mở miệng nói cái gì, liền thấy hoàng thượng giơ lên một cái tay khác, đem tay áo trên cánh tay mình đều đẩy ra, lộ ra một đoạn cánh tay trắng noãn.

“Dùng qua thuốc kia? Sao vẫn còn xanh tím bầm?” Thấy trên cổ tay nàng còn giữ một ít máu ứ đọng, chân mày của hoàng thượng không khỏi nhíu lại.

Trong bụng Liễu Mạn Nguyệt lại sửng sốt, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, khẽ cười nói: “Cho dù là thuốc tiên, cũng không nhanh như vậy, máu ứ đọng không dễ tiêu? Trước xanh sau tím, mấy ngày nữa sẽ hết.”

Hoàng thượng nghe vậy nhíu mày, đưa mắt nhìn nàng một cái: “Có mang thuốc kia tới không?”

Liễu Mạn Nguyệt chỉ đành rút tay về, cho tay vào trong ngực sờ soạng, nàng ngày hôm nay mang theo cũng chỉ là muốn hỏi hoàng thượng, đây là hắn sai người đưa qua sao? Tuy nói chữ trên giấy kia lộ vẻ là bút ký của hoàng thượng, nhưng rốt cuộc muốn hỏi kỹ mới được.

Nhận lấy hộp thuốc kia, hoàng thượng thuận miệng nói: “Ngồi.” Liền tự mình mở ra, lấy ra một chút, đem hộp thuốc thả vào trên bàn, đưa tay kéo qua cánh tay trái của Liễu Mạn Nguyệt mới vừa ngồi ở bên cạnh, lại đẩy ra ống tay áo, đem chút thuốc mỡ bôi lên.

Thấy hoàng thượng xức bôi thuốc xoa nhẹ cho cánh tay của mình, Liễu Mạn Nguyệt cả kinh, đã muốn rút tay trở về, trong miệng vội nói: “Nào dám làm phiền hoàng thượng......”

“Đây là trẫm tạo thành, tất nhiên là trẫm làm cho ngươi hết bầm.” Trong miệng vừa nói, ánh mắt không nâng mảy may, khuôn mặt hầm hầm, chỉ nhìn chằm chằm cánh tay trắng kia.

Thấy thần sắc thật tình, lại chỉ nhìn chằm chằm cánh tay mình, lại bởi vì của lời nói kia của hắn”Trẫm tạo thành”, trong đầu không khỏi lại nghĩ tới chuyện đêm đó, may là Liễu Mạn Nguyệt da dầy, nếu không lúc này lại đỏ mặt lên.

Trong lòng kiều diễm vừa lên, chợt thấy bị đau trên cổ tay, nhanh chóng xuýt xoa nhìn lại cổ tay của mình nói: “Hoàng thượng...... Đau.”

“Cần dùng lực mạnh như vậy mới có tác dụng.” Lúc này hoàng thượng đưa mắt nhìn lên, trong mắt mang theo tia khinh thường: “Chả trách để cho ngươi dùng hai ngày còn xanh một mảng lớn, không ngờ luyên tiếc dùng lực mạnh cho mình.”

Trên cánh tay đều bị đau, trong đầu bốc lửa, Liễu Mạn Nguyệt cắn răng cười nói: “Hoàng thượng, đây cũng là cánh tay của thiếp thân......”


“Vào cung này, ngươi chính là của trẫm.”

Cho nên, ngươi là có thể dùng lực xoa đứt cánh tay ta sao?

Thấy trên mặt nàng biểu hiện vạn phần đặc sắc, hoàng thượng nhếch mi, khóe miệng vung lên một tia cười xấu xa: “Đau sao?”