Huyền Giới Chi Môn

Chương 204: Càn Anh nhất tộc

Dịch: nila32, bonze

Thạch Mục do dự một chút rồi nhẹ nhàng kéo tay trái của Cúc sư thúc, sắc mặt bỗng dưng có chút thay đổi.
Chỉ thấy trong tay trái của Cúc sư thúc là một tấm lệnh bài đỏ rực như máu. Mặt ngoài lệnh bài tán phát ánh sáng đỏ nhạt giống như chất lỏng rót vào bàn tay lão ta.

“Đây là vật gì?”

Thạch Mục hơi kinh hãi, do dự một chút, cẩn thận rút lệnh bài từ trong tay Cúc sư thúc. Lệnh bài lớn chừng ba tấc, bề mặt hình chữ nhật. Một bên có khắc đồ án cổ quá giống như mặt quỷ. Mặt còn lại thì có vô số ký tự li ti không giống bất cứ loại văn tự nào mà Thạch Mục có thể nhận ra. Nắm trong tay lệnh bài huyết hồng, cảm giác lạnh buốt theo đó truyền tới. Ánh sáng màu đỏ chạm vào bàn tay Thạch Mục nhưng không thẩm thấu vào trong như Cúc sư thúc.

Quan sát lệnh bài một lúc, Thạch Mục lắc đầu. Vốn định trả lại thứ này về vị trí cũ nhưng khi nhìn đến tay trái của Cúc sư thúc, thần sắc của hắn không khỏi biến đổi. Tay trái của Cúc sư thúc, chẳng biết từ lúc nào đã chuyển thành một dạng giống như thân thể của lão. Làn da bóng loáng rõ ràng thụng xuống, nổi lên màu sắc xanh đen, bắt đầu phát ra mùi hôi tanh tưởi.

“Sao lại như vây? Chẳng lẽ là do ta đã lấy đi lệnh bài?” Thạch Mục khẽ giật mình.

Lại nhìn sang lệnh bài huyết hồng, vật này có chút thần dị, tựa hồ có tác dụng giữ cho thi thể không bị thối rữa. Thạch Mục lắc đầu, thứ này tuy rằng không tệ có điều đã là di vật của Cúc sư thúc, họ Thạch tự nhiên sẽ không lấy đi bèn thả lại về vị trí cũ. Hắn đứng lên một cách chậm rãi, quay người rời khỏi mật thất. Cúc sư thúc chính là thuật sĩ Linh giai, thân phận không giống bình thường. Lúc này hắn là người đầu tiên phát hiện lão chết trong mật thất, về tình về lý đều phải báo lên tông môn mới được.
Sau một lát, Thạch Mục đã rời khỏi mật thất, trở lại Thạch Lâu.

“Tình huống dưới đó thế nào, lão béo kia sao rồi?” Vừa thấy Thạch Mục, Anh Vũ lập tức bay tới.

“Cúc sư thúc đã chết, thi thể ở dưới cũng bắt đầu mục nát.” Thạch Mục lắc đầu, thở dài một tiếng rồi nói.

Anh Vũ nghe vậy thân hình cứng đờ, đôi mắt to hiện lên thần sắc ảm đạm. Thạch Mục không để ý nhiều tới nó, bước nhanh ra khỏi nhà đá, tiến về phía Chấp Pháp Đường của tông môn.

Sau nửa canh giờ, họ Thạch và một lão già áo xám vội vàng tiến đến chỗ ở của Cúc sư thúc. Lão già này chính trưởng lão họ Chân, trọng tài của đợt tỷ thí lần tước, cũng là Chấp Pháp trưởng lão của Hắc Ma Môn. Đẩy cửa đi vào, Thạch Mục có chút ngẩn ra, Anh Vũ kia không biết đã chạy đến noi nào. Một đường đi tới, họ Thạch không hề phát hiện tung tích của nó.

“Chính là chỗ này đúng không?” Khi Thạch Mục còn đang thất thần, lão già áo xanh đã nhìn về phía mật thất, thần sắc có chút nghiêm nghị mở miệng nói ra.

“Đúng vậy.” Thạch Mục hoàn hồn đáp lời.

Lão già áo xám gật đầu, cất bước đi vào.

Hài người rất nhanh đã vào bên trong. Lão già áo xám nhìn thấy thi thể của Cúc sư thúc, có chút động dung. Lão vung tay lên, một đoàn bạch quang tán phát, bao phủ thi thể Cúc sư thúc vào trong. Sau một lát, lão lại giơ ta lần nữa, tản đi bạch quang.

“Cúc sư điệt tử vong đã lâu, có lẽ gần một tháng rồi. Thân thể không có dấu vết bị thương. Nguyên nhân cái chết hẳn là thần hồn tiêu tán.” Lão già áo xám suy nghĩ một chút rồi nói.

Thạch Mục nghe vậy, càng thêm tin tưởng vào phán đoán của mình. Lão già áo xám xoay chuyển ánh mắt, nhìn về phía Thạch Mục rồi hỏi:

“Thạch sư điệt, sao hôm nay ngươi lại đến đây?”


“Đệ tử hôm nay vừa vặn có việc đến tìm Cúc sư thúc, gõ cửa rất lâu nhưng lại không có người đáp lại. Phát hiện cửa phòng không khóa, đệ tử mới tự mình tiến vào. Bởi trước kia đã từng nghiên cứu trận pháp cùng Cúc sư thúc nên đệ tử biết rõ vị trí mật thất. Không nghĩ sau khi đi vào lại thấy được cảnh này." Thạch Mục thở dài rồi nói.

“Thì ra là thế, cũng may có ngươi, nếu không thi thể Cúc sư điệt không biết bao giờ mới được người ta phát hiện.” Lão già áo xám vốn định mở miệng hỏi thêm gì đó nhưng lập tức nghĩ tới điều gì bèn gật đầu rồi nói.

“Chân trưởng lão quá khen, đây là việc đệ tử phải làm.” Thạch Mục đáp lời.

“Việc này ta sẽ thông báo cho tông môn, làm một chút hậu sự cho Cúc sư điệt.” Lão già áo xám khoát tay áo, ý bảo Thạch Mục có thể đi ra.

“Chân trưởng lão, kỳ thật lần này đệ tử đến tìm Cúc sư thúc là vì muốn xin một ít độc dịch của Kim Tích để luyện chế Phù Khí. Chỉ là Kim Tích kia đã chết, không biết ta có thể lấy đi túi độc trong cơ thể nó hay không?” Thạch Mục nghĩ tới điều gì bèn chỉ tay về phía lồng sắt màu bạc dưới đất.

Lão già áo xám nghe vậy, nhìn thoáng qua Kim Tích, nhẹ gật đầu.

“Đa tạ Chân trưởng lão.” Thạch Mục vui vẻ chắp tay thi lễ.

Hắn mở toang lồng sắt, kéo thi thể Kim Tích ra sau đó dùng một con dao, cẩn thận đâm vào bên trái bụng dưới của nó, miễn cưỡng tạo thành một vết rách, để lộ thịt rắn mối màu đỏ trắng. Tại Hoang Nguyên Man tộc, Thạch Mục đã săn giết không ít Tích Dịch vì vậy tương đối rõ ràng cấu tạo bên trong cơ thể bọn chúng. Tích Dịch Hóa Kim là dị thú thuộc tính Kim, da thịt bền chắc, không hề có dấu hiệu thối rữa.

Thạch Mục tìm kiếm chốc lát, sắc mặt trở nên vui vẻ, cẩn thận sử dụng dao găm rạch mấy dao lên bụng con rắn mối, lấy ra một viên tròn màu vàng lớn cỡ nắm đấm, tản mát ra mùi hương kỳ dị, đúng là túi độc của Hóa Kim Tích. Hắn lấy ra một cái hộp ngọc, cẩn thận đặt túi độc vào trong, thu vào Trần Miễu Giới.

"Đa tạ Chân trưởng lão đã đồng ý." Thạch Mục thi lễ với lão giả áo xám một cái.

Lúc này, lão giả áo xám đang xem xét thi thể Cúc mập mạp, có chút bộ dáng suy nghĩ xuất thần, nghe Thạch Mục nói chuyện, lão mới khôi phục lại.

"Một chút việc nhỏ, Thạch sư điệt không cần phải khách khí. Nơi đây Tử khí trầm trọng, không nên ở lâu, ngươi nên chóng rời khỏi mật thất này. Chuyện còn lại liền giao cho lão phu." lão giả áo xám nói.

"Vâng." Thạch Mục nhẹ gật đầu, nhìn thoáng qua thi thể Cúc sư thúc, trong nội tâm thở dài, quay người đi ra bên ngoài.

Sau một lát, hắn đi ra khỏi Thạch Lâu, thần sắc khôi phục vẻ bình tĩnh. Con đường tu luyện, thời khắc sống chết luôn cận kề, hắn tự nhiên cũng không phải loại người đa sầu đa cảm. Hắn dọc theo dưới đường núi, kết quả không bao lâu sau, một hồi tiếng vỗ cánh từ phía sau truyền đến, trong bụi cây ven đường núi bay ra một con anh vũ, đúng là Thải nhi.

"Thải nhi, ngươi như thế nào chạy đến nơi đây?" đôi mày Thạch Mục nhảy lên.

"Trong phòng khắp nơi đều là mùi hôi, ta đương nhiên sẽ không ở lại đó lâu rồi!" Thải nhi kêu lên.

"Cúc sư thúc đã chết, tại sao ngươi lại không bị truyền tống trở về giới diện của mình?" Thạch Mục nghĩ đến điều gì bèn hỏi.

"Hừ! Cúc mập mạp đột nhiên chết bất đắc kỳ tử, ta hiện tại đã không cách nào ly khai cái thế giới này, quay lại giới diện của mình rồi." Thải nhi oa oa kêu, nói xong lời cuối cùng ánh mắt lộ ra thần sắc ảm đạm.


"Còn có loại chuyện này?" Thạch Mục có chút kinh ngạc, nhưng trong lòng mơ hồ đã có một ít suy đoán.

Anh vũ này cùng Hóa Kim Tích là vật còn sống, vốn cũng không cần hao phí quá nhiều Tinh Thần lực, cho nên Cúc sư thúc liền giữ bọn chúng ở bên người trong thời gian dài như thú nuôi trong nhà. Hôm nay Cúc sư thúc bất hạnh chết đi, Thải nhi tự nhiên cũng không cách nào tự quay về giới diện của mình.

"Vậy ngươi sau này có tính toán gì không?" Hắn lập tức lại hỏi.

"Ta vốn chưa quen cuộc sống nơi đây, cho nên ý định lại nhận một người chủ nhân. Ta nhìn ngươi vẫn còn tương đối thuận mắt, về sau hay là theo ngươi cho khỏe." Thải nhi vỗ vỗ cánh nói.

"Đi theo ta? Không được!" Thạch Mục sửng sốt một chút, không chút suy nghĩ, lập tức cự tuyệt.

Anh vũ này quá mức om sòm, hơn nữa Cúc sư thúc cũng đã nói, nó ngoại trừ biết nói chuyện, linh trí cao, không có năng lực gì khác, mang theo người tuyệt đối là một đại phiền toái.

"Cái gì! Ta đường đường là một quý tộc Càn Anh chịu thiệt đi theo ngươi, ngươi cũng dám ghét bỏ!" Thải nhi giận dữ, oa oa lớn tiếng mắng.

"Ngươi ngoại trừ lắm mồm, còn có cái gì hữu dụng?" Thạch Mục liếc mắt tức giận nói.

"Hừ, những lời lúc trước Cúc mập mạp nói với ngươi về bổn đại gia cái gì cũng sai, ngươi liền tin tưởng, thật sự là ngây thơ! Nếu như bổn đại gia như vậy vô dụng, Cúc mập mạp làm sao chịu tiêu phí một cái giá lớn, triệu hoán ta đến thế giới này?" Anh Vũ cười nhạo nói.

"Ý của ngươi là?" Thạch Mục nghe vậy khẽ giật mình hỏi dò.

"Chúng ta Càn Anh nhất tộc có năng lực đặc thù, là sau khi cùng nhân loại ký kết khế ước, có thể thông qua lực lượng khế ước, trong một thời gian ngắn, cộng hưởng tầm mắt với chủ nhân." Anh Vũ có chút tự đắc nói.

Thạch Mục nghe chuyện đó, con mắt trừng lớn, trái tim nhảy lên mãnh liệt. Nếu lời nói Anh Vũ không ngoa, có được linh sủng này, liền tương đương có thêm một đôi mắt. Hơn nữa Anh Vũ có thể bay lượn, nếu làm thám tử, quả thật vô cùng phù hợp.

"Lời ngươi nói đều là thật sao?"Hắn đã trầm mặc một chút chậm rãi hỏi.

"Đương nhiên là thật, ta há có thể lừa ngươi." Anh Vũ khinh thường nói.

"Nếu vậy, ngươi xác thực rất hữu dụng, đi theo ta ngược lại cũng không phải là không thể được. . . Bất quá, ngươi không tiếc nói cho ta biết năng lực này, cũng nhất định lựa chọn ở bên cạnh ta, sẽ không vẻn vẹn bởi vì ở thế giới này cần người trông nom, có lẽ còn có nguyên nhân khác a?" Hắn khẽ gật đầu chợt chuyển hướng câu chuyện hỏi.

Anh Vũ con mắt chuyển động, một lúc sau mới lại mở miệng:

"Cái này đương nhiên, ta cũng có sự tình cần ngươi làm."

"Sự tình gì? Ngươi hãy nói cho rõ ràng một chút nào." Thạch Mục mặt không biểu tình nói.

"Bổn đại gia ban đầu là bị Cúc mập mạp dùng thủ đoạn hèn hạ, lừa gạt đã đến thế giới này, nơi đây dù sao không phải quê hương của ta. Ta có thể nhận ngươi làm chủ nhân, giúp ngươi làm một ít chuyện trong khả năng, bất quá ngươi cũng phải đáp ứng sau khi thực lực đầy đủ, phải đưa ta quay về cố hương." Anh Vũ thần sắc nghiêm túc hiếm có nói.

"Theo như ba đại điều kiện Cúc sư thúc nói cho ta biết, ta hôm nay thứ nhất đối với tọa độ giới điện của ngươi không rõ ràng, thứ hai không có xương cốt sinh vật mạnh mẽ của giới diện đó, như thế nào tiễn ngươi trở về?" Thạch Mục có chút im lặng.

"Chuyện do người làm ra, nếu thực lực ngươi bây giờ không đủ, chờ đủ điều kiện rồi, thì sẽ có biện pháp!" Anh Vũ nói.

Trên mặt Thạch Mục lộ ra thần sắc kinh ngạc, đánh giá anh vũ trước mặt một chút, ánh mắt lóe lên, gật đầu nói:

"Tốt, ta đáp ứng ngươi là được."

Anh Vũ cạc cạc kêu hai tiếng, cánh vỗ vài cái, lộ ra bộ dáng cao hứng. Thạch Mục ánh mắt nhìn qua chung quanh, trong miệng lẩm bẩm, trong tay hiện ra từng sợi ánh sáng đen nhàn nhạt, rất nhanh ngưng tụ thành một phù văn màu đen, đúng là phù văn chủ tớ khế ước. Hắn vung tay lên, phù văn màu đen bay qua đầu anh vũ. Anh vũ cũng vô cùng dứt khoát, mặc cho phù văn sáp nhập vào bên trong đầu của nó. Một đám thần thức của Thạch Mục theo phù văn khế ước, cùng với linh hồn anh vũ hợp lại với nhau, tâm thần cả hai cũng theo đó sinh ra một tia liên hệ.