Huyền Giới Chi Môn

Chương 203: Chuyện ngoài ý muốn

Dịch: tiểu miêu tử
Biên: nila32

“Hóa ra là tổ hợp binh khí, bất quá kết cấu đã được vẽ rõ ràng như thế này thì cũng sẽ không khó chế tạo.” Triệu Bình nhìn qua bản vẽ liền hiểu được yêu cầu của Thạch Mục, mở miệng nói.

“Vậy là tốt rồi, Triệu huynh hãy dùng hết chỗ vẫn thiết này, càng nặng càng tốt.” Thạch Mục nhẹ nhàng thở ra, nói.

Hắn sở dĩ muốn luyện chế một món binh khí như vậy, một mặt là do bản thân tuy tu luyện một bộ Phong Trì Đao Pháp chỉ là một bộ vũ kỹ cấp Võ Đồ mà thôi, nhưng đã qua nhiều năm vận dụng đến nay đã thuận tay. Mặt khác là do ở trong Xích Viên Hỏa Kinh ngoại trừ tu luyện pháp môn hiểm ác, còn có một môn võ kỹ côn pháp tinh diệu, cần phải dùng đến côn bổng mới có thể thi triển. Kể từ đó, hắn liền nghĩ tới bên trong Chung Công Bí Điển của Chung gia có ghi chép về một kiện binh khí có thể tách rời cán, đầy đủ cả côn và đao, cả hai đều có thể được chiếu cố.

Ngoài ra loại binh khí này có cán dài nên phạm vi công kích rất rộng, nếu cộng thêm với sức nặng thì trong khi giao chiến có thể tạo thành ưu thế rất lớn.

“Thế nhưng quá trình dung luyện vẫn thiết khá phức tạp, hơn nữa tốn thời gian càng dài, mặc dù trước đây ta đã đã có kinh nghiệm chế tạo Hắc Đao, nhưng đoán chừng nhanh nhất cũng cần hai tháng.” Triệu Bình suy nghĩ một chút sau đó bổ sung.

“Không có vấn đề gì, hai tháng sau ta tới lấy. Về phần hết thảy chi phí thì ta sẽ cung cấp cho ngươi, thù lao cũng không khiến ngươi thất vọng đâu.” Thạch Mục thoáng nở nụ cười, đứng dậy.

“Thạch sư huynh sao lại nói vậy, thân phận hiện giờ của ngươi tôn quý, có thể ghé qua tiệm rèn thấp kém của ta đã là một biển hiệu sống rồi, thù lao thì không cần!” Triệu Bình liên tục khoát tay, vội vàng từ chối.

Thạch Mục cười ha ha, cũng không chối từ, nói vài câu chuyện phiếm với Triệu Bình rồi đứng dậy rời đi. Ra khỏi tiệm rèn, Thạch Mục trầm ngâm một chút, không quay về động phủ ngay mà đi về phía ngọn núi số mười ba. Chuôi binh khí mới này hắn tất nhiên cũng muốn khắc lục phù trận, sẽ cần thêm một ít nọc độc của Hóa Kim Tích.

Nửa canh giờ sau, Thạch Mục đã đi đến bên ngoài thạch lâu chỗ ở của Cúc sư thúc. Hắn đang muốn gõ cửa, lông mày chợt nhíu lại, ánh mắt rơi xuống mặt đất trước cửa đá. Trên thềm đá bụi đất rậm rạp, vậy mà trước cửa không có một dấu chân nào, nhìn sơ quá chỉ sợ cả tháng qua không có ai ra vào rồi.

“Chẳng lẽ mấy ngày qua Cúc sư thúc luôn một mực bế quan trong phòng sao?” Thạch Mục suy đoán trong lòng.

“Cúc sư thúc, đệ tử Thạch Mục có việc cần bái phỏng!” Hắn gõ cửa, cao giọng hô.

Chờ giây lát, ở bên trong cũng không có chút nào đáp lại.

Thạch Mục nhướng mày, lại tiếp tục cao giọng gọi vài tiếng, bên tai chỉ có thể nghe được tiếng gió thổi vù vù trên đỉnh núi.
“Không có ở đây?” Lúc trước hắn đi Tàng Kinh Các thì Cúc sư thúc cũng không có ở đó.

Thạch Mục do dự một lát, đặt tay lên cửa đẩy nhẹ. Cửa không bị khóa lại, nhưng không biết có phải đã bị hạ cấm chế hay không nên cửa đá nhìn có vẻ không dày lắm nhưng lại nặng dị thường. Thạch Mục dùng không sai biệt lắm năm thành lực lượng, cửa đá mới từ từ mở ra, phát ra thanh âm ma sát kèn kẹt.
Phía sau cửa đá là một đại sảnh, thế nhưng bên trong ánh sáng có chút lờ mờ.

“Cúc sư thúc có ở đây không? Đệ tử mạo muội bái phỏng!” Hắn đứng ở cửa ra vào, không lập tức đi vào, trong miệng gọi một tiếng.

“Rốt cục có người đến rồi sao? Muốn đói chết ta rồi mà... Ài ôiiii...” Một thanh âm khàn khàn hữu khí vô lực từ chỗ sâu trong đại sảnh truyền ra.


Thạch Mục khẽ giật mình, thanh âm này tuy khàn khàn nhưng hắn vẫn nhận ra chủ nhân của thanh âm đó.

“Thải nhi?”

Hắn bước vào bên trong, trong đại sảnh là một tầng bụi bặm mỏng, ở đây có treo một lồng sắt màu vàng, bên trong có một con anh vũ lông màu lụa, đúng là Thải nhi.

“Ta nhớ được ngươi, ngươi chính là tiểu tử nhân loại tên là Thạch Đầu!”

Hiện tại Thải nhi nhìn có vẻ lông vũ ảm đạm, khí tức uể oải, bất quá vừa nhìn thấy Thạch Mục, nó lập tức ngóc đầu dậy, thanh âm tràn đầy hưng phấn.

“Ta là Thạch Mục.” Thạch Mục khẽ giật mình, dở khóc dở cười nói.

“Thạch Mục thì Thạch Mục a, ngươi tên gì cũng được! Nhưng mà mau mau thả ta ra, cho ta một ít nước với đồ ăn, đã hơn mười ngày nay ta chưa được nếm qua mùi vị của nước rồi... ahuhu.” Thải nhi vẫy cánh phành phạch kêu lên.

Thạch Mục nhíu mày, không có mở lồng sắt thả anh vũ ra. Hắn phất tay lấy ra một túi nước đổ đầy nước vào máng ăn trong lồng, sau đó lấy ra mấy quả hạch màu đen ném đến.

Những quả hạch này là do trước khi đến đây Thạch Mục tiện tay mua ở một ít tiểu điếm nhỏ, vốn định cho đầu anh vũ này ăn.
Thải nhi phát ra tiếng kêu hưng phấn, không chờ đợi thêm được nữa nhào tới, uống một ngụm nước lớn, rất nhanh sau đó đã uống hết hơn phân nửa nước ở trong máng, sau đó lại giống như sói đói hổ gầm ăn liền mấy miếng quả hạch màu đen, lúc này mới vẫn chưa thỏa mãn lắm dừng lại.

“Cạc cạc! Thiếu chút nữa đói chết ta rồi, được ăn no thật là thoải mái.” Thải nhi ăn uống no đủ, dùng cánh vỗ vỗ ngực, đôi mắt thoải mái híp lại thành một cái khe hẹp, kêu lên.

“Ở đây đã xảy ra chuyện gì? Nhìn như đã lâu lắm rồi chưa có ai tới đây, Cúc sư thúc đâu?” Thạch Mục hỏi.

“Ngươi nói đến tên mập chết tiệt kia, một tháng trước hắn đi xuống mật thất dưới mặt đất, đến bây giờ còn chưa đi ra, đúng là không đáng tin cậy mà, thiếu chút nữa làm cho ta chết đói rồi!” Thải nhi nổi giận đùng đùng, liên tục lặp lại “thiếu chút nữa chết đói ta rồi.”

Thạch Mục nghe vậy thì sắc mặt hơi đổi, trong lòng mơ hồ có dự cảm không tốt.

“Ngươi có biết Cúc sư thúc đang làm gì không?” Hắn trầm ngâm một chút hỏi.

“Ta làm sao mà biết được!” Thải nhi tức giận kêu lên, lập tức la hét kêu Thạch Mục thả nó ra.

Thạch Mục cũng chẳng thèm để ý đến con anh vũ đang om sòm này nữa, suy tính một chút hắn cất bước đi đến trước mặt một vách tường chỗ sâu trong đại sảnh. Lần trước hắn cùng Cúc sư thúc từ chỗ này tiến nhập mật thất dưới mặt đất.

Baaa! Một tiếng bang nhỏ!

Thạch Mục nhớ lại phương thức lần trước Cúc sư thúc mở ra mật thất này, bàn tay vỗ vào một chỗ trên vách tường.
Không có bất kỳ sự tình gì phát sinh...


“Cạc cạc!” Sau lưng truyền đến một loạt tiếng kêu chế giễu của anh vũ.

“Ngươi biết phương pháp mở đại môn của mật thất sao?” Thạch Mục quay người nhìn sang.

“Ta tất nhiên là biết rồi, muốn ta cho ngươi biết thì trước hết hãy thả ta ra rồi nói.” Anh vũ đắc ỹ kêu lên.

Thạch Mục im lặng thở dài, mở lồng chim màu vàng ra. Anh vũ vỗ vỗ hai cánh, vèo một cái chui từ trong lồng ra, chậm rãi bay múa xung quanh đại sảnh phục hồi gân cốt, hưng phấn hét to một hồi, lúc này mới chậm rãi hạ xuống.

“Tốt rồi, bây giờ nói cho ta biết phương pháp mở đại môn mật thất này đi.” Thạch Mục nói.

“Nhìn ngươi thuận mắt hơn so với cái tên mập kia, ta sẽ nói cho ngươi biết.” Anh vũ đã ngừng vỗ cánh, đậu xuống bờ vai Thạch Mục.

“Tên Cúc bàn tử kia nhát như chuột, cửa vào mật thất bố trí vô cùng phức tạp, phải đồng thời mở ra tất cả các cơ quan mới được, chỗ ngươi vừa đập vào không sai, nhưng vị trí đứng của ngươi không đúng.” Anh vũ đắc ý nói.

Thạch Mục nghe vậy thì kinh ngạc, lần trước lúc hắn tiến vào trong mật thất không có phát hiện ra chi tiết này, dựa theo lời nói của anh vũ thì Cúc sư thúc tựa hồ có chút cẩn thận quá mức rồi, chỉ là một cái mật thất thôi mà. Sau khi được anh vũ chỉ điểm, Thạch Mục điều chỉnh lại vị trí đứng của mình, bàn tay vỗ lên vách tường, chậm rãi dùng sức.

Ken két!

Một hồi thanh âm vang lên, vách tường chậm rãi mở ra, lộ ra một thông đạo đen kịt. Hắn lộ ra vẻ vui mừng, đang muốn mở miệng nói chuyện thì sắc mặt chợt biến đổi. Bên trong thông đạo truyền ra một mùi tanh tưởi, làm cho người ta muốn nôn ọe.

Thạch Mục dùng tay che mũi lại, thân thể lui về phìa sau một bước, anh vũ hét to một tiếng rồi vẫy cánh bay ra ngoài.

“Đây là mùi thi thể hư thối... chẳng lẽ...” Ánh mắt Thạch Mục lập lòe nhìn về phía sâu trong thông đạo, chợt nghĩ đến cái gì, biến sắc.

Hắn đang muốn đi vào trong mật thất, chợt nhớ tới cái gì, quay người nhìn về phía anh vũ.

“Thải nhi, ta muốn đi xuống xem xét tình hình bên dưới một chút, chỉ sợ Cúc sư thúc đã xảy ra điều gì ngoài ý muốn, ngươi có muốn cùng ta đi xuống không?” Thạch Mục hỏi, đầu anh vũ này tinh linh cổ quái, đối với sự tình của Cúc sư thúc biết rõ hơn hắn nhiều.

“Càn Anh nhất tộc chúng ta là loài chim sạch sẽ, nhất quyết sẽ không đi đến chỗ dơ bẩn!” Thải nhi lông đuôi hơi run rẩy kêu lên.
Thạch Mục lắc đầu, xem ra đầu anh vũ này chẳng những ồn ào, hơn nữa lại nhát gan vô cùng.

Hắn cũng chẳng để ý tới Thải nhi nữa, yên nặng vận chuyển công pháp, vận chân khí bảo vệ toàn thân, cẩn thận đi xuống thông đạo. Hắn đã đến chỗ này một lần, đã quen với thông đạo bên dưới, đi đến một mật thất bên dưới. Tiến vào trong mật thất, mùi tanh hôi nồng nặc đến cực điểm.

Ở giữa mật thất có khắc một pháp trận hình tròn lớn cỡ một trượng, bên trong pháp trận có gắn mấy miếng linh thạch. Những linh thạch này vẫn còn phát tán ra trận trận hào quang, linh lực bên trong có vẻ như vẫn chưa dùng hết, hiển nhiên pháp trận đang lúc vận chuyển bỗng nhiên đình chỉ. Mà ở bên cạnh pháp trận có một thân ảnh mập mạp ngồi xếp bằng, đúng là Cúc sư thúc, từng trận mùi tanh hôi đúng là từ trên người lão truyền ra.

Thạch Mục thấy vậy thì biến sắc.

Ánh mắt hắn cẩn thận đánh giá lại tình huống bên trong mật thất, không thấy có gì nguy hiểm liền đi nhanh đến bên cạnh Cúc sư thúc. Cúc sư thúc tử vong đã lâu, đầu lão rủ xuống, thân thể đã bắt đầu hư thối. Thạch Mục thoáng đánh giá thi thể Cúc sư thúc, trên người không có dấu vết ngoại thương, hiển nhiên không phải bị người khác hại chết. Không xa thi thể Cúc sư thúc có một cái lồng sắt màu bạc, bên trong có một con thằn lằn ba chân, đúng là đầu sủng vật Hóa Kim Tích của Cúc sư thúc, cũng đã không còn khí tức gì, nhưng mà thi thể của nó cũng không bị hư thối, tựa hồ như cũng chỉ mới tử vong mà thôi.

Thạch Mục cười khổ, ánh mắt hắn lập tức rơi vào pháp trận hình tròn trước người Cúc sư thúc, nhìn hai mắt, thần sắc chợt giật mình. Pháp trận này đúng là pháp trận mà lúc trước hắn cùng Cúc sư thúc thăm dò Tử Linh Giới, chính là Trùng Hư Tinh Huyền Trận.

“Chẳng lẽ Cúc sư thúc muốn thăm dò Tử Linh Giới, thần hồn lúc tiến vào dị độ không gian đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn...” Thạch Mục suy đoán trong lòng.

Lúc trước thăm dò Tử Linh Giới, Cúc sư thúc đã từng tiết lộ cho hắn rất nhiều, khi thăm dò dị độ không gian có đủ loại nguy hiểm, thần hồn trong dị độ không gian bị hồn phi phách tán là điều thập phần bình thường.

Ánh mắt Thạch Mục chợt ảm đạm, thở dài.

Ở trong Hắc Ma Môn, trưởng bối có quan hệ tốt với hắn cũng chỉ có một mình Cúc sư thúc mà thôi. Trong miệng hắn phát ra một tiếng than nhẹ, ánh mắt rơi vào tay trái của Cúc sư thúc. Thi thể Cúc sư thúc không sai biệt lắm cũng đã biến màu hư thối, nhưng duy chỉ có tay trái vậy mà thoạt nhìn không có dấu hiện mục rữa, vẫn giữ nguyên trạng như cũ.