Hotgirl Lưu Lạc Giang Hồ

Chương 4

“Vị công tử này , là ngươi tìm lão …”

“Xin chào , là ta muốn hỏi ngươi , quý tiệm có
thiếu người làm hay là có cần người khác ngoài hắn hay không ?”

“Không có a ! Công tử hỏi cái này là có ý gì
…”

“Kỳ thật cũng không có ý gì ! Ta chỉ muốn tự
đề cử mình một lần .”

“Ha ha , công tử thật sự là thích nói
giỡn ! Bổn tiệm không thiếu người làm huống một
người giống như công tử bổn tiệm cũng mời không nổi .”

“Ta không có nói đùa , ta nói thật a ! Ngươi có
thể không biết. Hiện nay ta hai mươi lăm tuổi , thật không biết là xảy
ra chuyện gì , ta tuổi trẻ lực tráng , không thể ăn mà lười làm ,
còn thật sự chịu khó học tập , nhưng mà , nhưng mà không ai chịu cho
ta một cơ hội , ta khổ vì không có lấy một cơ hội phát triển lý
tưởng khát vọng …”

Vẻ mặt trưởng quầy vốn đang tươi cười , nhưng
nghe đến chỗ này , hắn thật sự không thể tiếp tục giả vờ được nữa
, nếu không không biết đối phương còn nói đến khi nào .

“Công tử .” Chủ quầy đúng lúc nói chen vào ,
cắt đứt lời nói chưa hết của người trẻ tuổi kia . “Ngươi gọi lão
đến còn nói một lời dài như vậy , rốt cuộc là muốn chứng tỏ điều
gì ?”

Trên mặt người trẻ tuổi bỗng nhiên xuất hiện
một nụ cười khổ chưa từng thấy trước giờ , “chưởng quầy ,thực không
dám giấu diếm , lúc này ngươi không cần ta cũng không được . Bởi vì
ta … trên người của ta nửa xu cũng không có , hai bát rượu và tiền
thức ăn kia , ta không có cách nào trả a !”

“Cái gì ? Ngươi …” Mặt trưởng quầy tái mét ,
đỉnh đầu giống như bốc hơi nước.

Người trẻ tuổi nở nụ cười trên mặt , biểu
tình ra vẻ đứng đắn “Ta có thể phụ trách rửa chén ,quét rác , nếu
không phụ vặt cũng được …” Hoàng Thi hàm bị biểu tình tức điên của
chưởng quầy cho cho buồn cười , nàng vội đưa tay lên che miệng , ở
trong lòng thầm cười trộm .

“Ngươi … Ngươi thật sự là tức chết ta …” Sắc
mặt trưởng quầy xanh mét , không kìm chế được quát to một tiếng , “
Tới đây ! Đánh cho ta” Hắn dùng một ngón tay chỉ người trẻ tuổi kia .

Ngưởi trẻ tuổi nghe thấy trưởng quầy nói dứt
khoát ngượng ngạo nằm xuống đất . “Đánh một trận để rượu trướng
cũng được , dù sao chuyện như vậy ta gặp cũng nhiều rồi , cũng không
kém hơn lần này .” Khi này chỉ thấy bảy tên tiểu nhị như châu chấu
vọt tới , mỗi người mặt mày khác ghét , bộ dạng như muốn đánh chết
người .

Chiếu theo biểu hiện của bọn họ thì cũng đủ
biết được ngày thường nghiêm chỉnh huấn luyện mấy người ăn trắng
khẳng định là không ít .

Đám tiểu nhị cầm côn xoay , đang lúc nhấc tay
chuẩn bị đánh xuống thì cửa chính tửu lâu bỗng nhiên vang lên tiếng
thét to của một hán tử : “Mộ Dung công tử đến đây ! Mộ Dung công tử
đến đây !” Mộ Dung công tử này không biết người như thế nào , chỉ
thấy tiểu nhị vội vàng buông côn trên tay , mang theo nụ cười chân
thành , chạy tới bên cửa lớn , lập tức cung kính đón khách .

“Lãng huyh thật sự là chê cười …” Mộ Dung công
tử người theo tiếng xuất hiện .
Ánh mắt nhiều người không hẹn mà đồng thời cùng sáng lên , tự động
nhìn về hướng người nọ.

Trời ạ ! Bộ dạng của hắn thật đẹp trai! Hoàng
Thi Hàm tâm thình thịch nhảy dựng.

Cùng đi vào trong tửu lâu có bốn người . Một
người đi đằng trước là con trai duy nhất Cô Tô Mộ Dung thế gia Mộ Dung
Tuấn ; tiếp theo là hai thị vệ trẻ tuổi đi cạnh , người giang hồ xưng
là tả hữu đặc sứ.

Cuối cùng đi vào cửa chính là một lão nhân
tuổi quá năm mươi , trên lưng vác một rương gỗ , hắn chính là Trường
phòng Mộ Dung thế gia Lưu Anh Thái.

Mộ Dung , Tư Mã , Nam Cung là tam đại thế gia
của võ lâm Trung Nguyên , được người giang hồ ngưỡng mộ cùng kính nể
. Bởi vậy , khi Mộ Dung Tuấn đi vào tửa lâu thì tiểu nhị sẽ dùng
loại phô trương này mà cung nghênh , hoàn toàn không phải việc gì bất
ngờ . Huống chi Mộ Dung Tuấn ngày thường đều tạo cầu trải đường rất
tốt , muốn nhiều người nghe thấy .

Mộ Dung Tuấn tuổi chừng hai mươi hai , dáng
người gầy yếu , khí thái anh hùng bức người , ngũ quan trên dưới
không hề có chút tì vết , tuyệt đối đáng được xưng tụng là một nhân
vật soái bạo.

Ban đầu người trẻ tuổi nằm trên đất chuẩn bị
bị đánh vừa thấy Mộ Dung Tuấn đi vào tửu lâu không khỏi lẩm bẩm một
tiếng , “thiệt là! Thế nào thật quá mất mặt!” Sau đó hắn chậm rãi
đứng lên , vẻ mặt xấu hổ nhìn lên Mộ Dung Tuấn .

“Chưởng quầy ngươi ngàn vạn lần chớ nên làm ẩu
…” Trên khuôn mặt tuấn tú của Mộ Dung Tuấn mang
theo nét cười thành khẩn , nhưng ngữ khí nói chuyện lại nghiêm túc
không ngờ “Phóng nhãn khắp võ lâm , phàm là người trong giang hồ có
người nào không biết A Lãng huynh dạo chơi nhân gian , cá tính tiêu sái
, ngôn ngữ khôi hài .”

“Ta … Ta thật sự là không có bạc !” A Lãng lộ
ra vẻ mặt khổ sở . “ Mộ Dung lão đệ , ngươi không rõ , đêm qua ta ở
‘sòng bài’ thua sạch toàn bộ gia sản , trên người ta lúc này nửa cắc
cũng hông có , bất đắc dĩ mới ra hạ sách này.”

“Không thành vấn đề , bữa cơm này để cho tiểu
đệ làm chủ thế nào ? Không biết A Lãng huynh có thưởng tiểu đệ một
nặt ?” Mộ Dung Tuấn ảm đạm cười nhưng tuyệt đối thành khẩn .

“Cái này thì …” A Lãng ấp úng , đột nhiên

ngẩng đầu , lén liếc mắt nhìn Hoàng Thi Hàm một cái , đồng thời
chậm rãi đi lên cầu thang .

Lên lầu hai , hắn khiến người khác không ngờ
tiêu sái bước tới trước mặt Hoàng Thi Hàm , thật cẩn thận nói : “Cô
nương , chúng ta thương lượng chút được không?” Hoàng Thi hàm ngẩng đầu
quét mắt nhìn hắn một cái , không biết trong bụng hắn có chủ ý bẩn
thỉu gì , lại e sợ hắn làm loạn trêu chọc , cho nên không mở miệng
nói chuyện .

“Ta…” Biểu tình A Lang càng nhìn càng chua sót ,
“Ta thật sự không muốn thiếu nhân tình của hắn , ngươi … Ngươi có thể
trả giúp ta bữa ăn này được hay không , ta nhất định sẽ mau chóng trả
lại ngươi” Nói gì vậy ! Hoàng Thi Hàm âm thầm tức giận trong bụng

Hắn không biết mình , dựa vào cái gì mà đưa ra
cái yêu cầu này? Nếu mỗi người ăn cơm đều muốn kêu nàng trả tiền ,
như vậy thiên lý ở đâu ?

“Bênh thần kinh!” Hoàng Thi Hàm trừng mắt liếc
hắn một cái

“Bệnh thần kinh ? Đây là ý gì ?” A Lãng thì
thào tự hỏi : “Cô nương , đồng ý hay không cũng chỉ là một câu mà thôi.” Hoàng Thi Hàm
không liếc mắt nhìn hắn một cái , “Tiểu nhị Phiền người lại đây
tính tiền” A Lãng không ngờ nàng lại phản ứng vậy không khỏi hơi bị
sửng sốt , nhưng rất nhanh lấy lại tinh thần , một mình ủ rũ đi
xuống lầu . “Thiệt là ! Bây giờ giang hồ đồng đạo sao một chút lòng
từ bi cũng không có , lại tàn nhẫn muốn xem ta nằm trên đất bị
đánh…” A Lãng trề môi lẩm nhẩm một tràng dài , cuối cùng mới hướng
về phía Mộ Dung Tuấn nhếch mép cười ngây ngô . “Nói nửa ngày cũng
là Mộ Dung công tử tốt … Tiểu nhị , nhanh giúp ta đưa hai món nhắm
rượu , ngoài ta mang mười cân Hoa điêu Mộ Dung công tử mời khác .”

“Hừ ! Thật là một tên vô lại không biết xấu
hổ!” Hoàng Thi Hàm trong lòng nghĩ như vậy lập tức trả tiền , rời
khỏi Khai Phong đại tửu lâu.

Ước chường khoảng hai khắc sau , Hoàng Thi Hàm
đã đi tới Long Môn khách điếm , muốn thuê một gian phòng lớn , dự
định tìm nơi ngủ trọ đêm nay.

Suốt bảy ngày trước đấy , Hoàng Thi Hàm tuy
rằng chạy không ít đường , ngươi cũng không biết thế nào là mệt mỏi
nhưng nàng lại không muốn buông tha cơ hội được đi thăm đại Tướng Quốc
Tự . Huống chi ngày mười năm tháng hám còn lâu mới tới , nàng rất
tim mình nhất định đến kịp hẹn.

Hoàng Thi Hàm đã lâu chưa được thấy qua chăm đệm
giường chiếu sạch sẽ , lúc nãy đã sớm khẩn cấp vứt bao quần áo
trên vai xuống , giống như bay nhảy bổ về phía giường , đồng thời trên
mặt hiện lên nụ cười khờ dại lâu chưa thấy.

Nàng nửa nằm nửa ngồi ở trên giường , nhớ tới
cảnh ngộ của bản thân không khỏi dở khóc dở cười . Nàng không những
mạc danh kỳ duyên đi tới Minh triều , thậm chí còn trở thành một
người võ công cao cường trở thành truyền nhân Kiếm Hậu , nàng còn có
thể phát sinh kỳ ngộ nào nữa hay không ? Chính nàng cũng không rõ .

Nghĩ đi nghĩ lại , nàng bỗng nhiên nghĩ đến Mộ
Dung công tử làm trái tim nàng đập rộn lên kia.

Tuy rằng Hoàng Thi Hàm không rõ bối cảnh gia
thế của Mộ Dung công tử nhưng không thể phụ nhận là đã bị khí độ
độc đáo cùng khuôn mặt tuấn tú không chút tì vết kia làm cho thu hút
.

Trên cơ bản , nam nữ cũng là một loại động vật
, hai bên đều có thể trong vô thức hấp dẫn ánh mắt người khác hoặc
là bị đối phương hấp dẫn . Đấy là một loại phản ứng rất vi diệu
giữa giống đực và giống cái , chỉ cần là lòai người , có rất ít
người có thể thoát khỏi cái định luật này.

Đột nhiên , một hồi tiếng đập cửa vang kéo
Hoàng Thi hàm đang trong tưởng tượng về thế giới thực .

“Người nào ?” Hoàng Thi hàm xuống giường , đi
đến mở cửa phòng , người tới thì ra là tiểu nhị. “Có chuyện gì
không ?” Tiểu nhị cười nói : “Cô nương , nước tắm đã chuẩn bị ổn
thỏa.” “Được ,cám ơn ngươi .” Hoàng Thi Hàm ngẫm lại thấy không
đúng , tiếp đó lại hỏi : “Gian tắm rửa ở đâu?” Tiểu nhị xoay người
lấy tay chỉ nơi cuối cùng : “Ở chỗ đó” “Ừ , tôi đã biết” Hoàng Thi
Hàm gật đầu , “Không có chuyện của ngươi nữa , ngươi đi làm việc của
ngươi đi!” “Tiểu nhân cáo lui” Dứt lời , tiểu nhị chuyển động lập tức
lui xuống.

Chờ tiểu nhị đi rồi , Hoàng Thi Hàm quay lại
phòng , lấy túi ngân lượng trong túi ra , giấu dưới gối ; sau đó mở
tay nải , lấy ra quần áo để thay , thong thả bước khỏi phòng nghỉ đi
đến nơi cuối hành lang .

Sau khi đẩy cánh cửa , lọt vào trong tầm mắt
chỉ có thể nhìn thấy một thùng gỗ cao nửa người đặt ở trong góc so
với tưởng tượng của nàng không khác mấy .

Gian phòng tắm này lớn chừng ba bình , ngoại
trừ một cái thùng gỗ , một gáo gỗ và một miếng giống như nhựa cây
gì đó ra , mặt khác thì không còn vật gì .

Hoàng Thi hàm đặt quần áo ở một góc , cầm lấy đống nhựa cây gì đó lên hít hà ,
một mùi thơm ngát lập tức xông vào mũi.

Kiếm cả buổi , thì ra vật này là xà phòng .
Hoàng Thi Hàm âm thầm cảm thấy buồn cười , đồng thời tự đáy lòng
bội phục sự thông minh của người xưa.

Nàng chậm rãi cởi xiêm y , cầm lấy gáo gỗ xối
thân thể , sau đó cầm lấy cục xà phòng chà lau thân thể nhưng không
thấy bọt gì.

Chờ đến khi thân thể của nàng hoàn toàn được
tẩy sạch thì nàng mới đi vào trong thùng gỗ . Trong chốc lát , thân
thể của nàng đã hoàn toàn chìm vào trong nước , chỉ lộ ra một
khoản đầu.

Nàng ngầm hít một hơi , đem chân khí trong cơ
thể ngưng tụ bên trong đan điền sau đó dùng lục thúc bên trong , chỉ
một thoáng tứ chí gân cốt tuyền đến một loại khoan khoái trước giờ
chưa có.

Sau khi hành công xong mười hai vòng , nàng chậm
rãi phân tán nội lực đi sau đó mới đứng lên , như đóa sen thanh tú nở
trên mặt nước bước ra từ thùng gỗ.

Khoảng hai khắc sau , nàng đã thay xong quần áo
, với thân thể sạch sẽ cầm quần áo cũ phơi ở xào trúc phía sau
viện xong , khi này mới quay về phòng.

Lúc này thân nàng mặc trang phục màu thủy lam ,
mái tóc như thác nước vân để xõa trước ngực , trên gương mặt hiện lên
hai chấm đỏ ửng , nụ cười ngọt ngào động lòng
người.

Tính lại , nàng đã lâu rồi chưa hảo hảo ăn bữa
cơm , thoải mái khoan khoái tắm rửa một lần , yên ổn nằm ngủ trên
một cái giường , nụ cười trên mặt khi này về đêm càng đậm.

Nhưng , trong lúc nàng đẩy cửa phòng ra , bước
vào trong thì nụ cười trên mặt nàng bỗng cứng ngắc ; nàng đã hoàn
toàn không cười nổi.

Trong phòng được bao phủ lên một mùi rượu thoang
thoảng , không cần phải nghĩ nhiều , vừa rồi nhất định có người
thừa lúc nàng đang tắm lén lút xâm nhập vào phòng , nếu vậy …

Hoàng Thi Hàm không dám nghĩ nhiều thêm nữa ,
thân mình lướt một cái đi đến bên giường , cầm gối đầu lên . Quả
nhiên không sai! Bọc kim ngân dưới gối đã không cánh mà bay , nhưng lại
có một tờ giấy , chữ việt như rồng bay phượng múa.

Gửi
cô nương đại tự đại bi

Bởi
vì tình hình kinh tế tại hạ không tiện , cố xin tạm mượn bạc cô
nương dùng một chút , ngày sau ổn thỏa xin trả gấp bội . Đại ân đại
đức , cảm kích vô cùng.

Tri
danh* không thể nói (nổi tiếng)

Không ! Không thể nào ! Hoàng Thi Hàm hoảng , cả
người như rớt vào trong sương mù , hoàn toàn tìm không thấy bờ.

Mặc dù vừa rồi nàng đang tắm . nhưng nàng tai
thính mắt tinh sao lại có thể không phát hiện ra bọn đạo chinh xâm
nhập trong vòng hai mươi trượng , hay là võ công của người đấy cao
cường , còn xa hơn cả nàng ? Hay là …

Hoàng Thi Hàm không muốn lãng phí trí tuệ của
mình , bởi vì mất đi lộ phí chẳng khác gì mất hết thảy . Không có
bạc , sau này nửa bước khó đi , cuối cùng kêu nàng lưu lạc đầu đường
, còn nói cái gì mà hành hiệp trượng nghĩa, trừ cương tế nhược đây
? *( trừ mạnh giúp yếu)

Điều quan trọng nhất bây giờ chính là phải tìm
ra tặc tử kia , đoạt bạc bị trộm về , hảo hảo giáo huấn hắn một
phen . Nhưng mà cái tên Tri danh không thể nói là ai đây?

Tri danh không thể nói ? Tri danh không thể nói …
Hoàng Thi hàm trầm tư , rất nhanh nàng nghĩ đến một tên cặn bã có
khả năng nhất.

Biểu tình mơ hồ trên mặt hắn thoáng chốc thay
đổi thành một nét cười lạnh thoáng hiện , tám phần chính là hắn !
nàng vừa lẩm bẩm tự nói vừa cầm tay nải để dưới chân giường .

Cung may tay nải vẫn chưa mất . Kẻ cắp hiển
nhiên là người trong nghề , rõ ràng phân biệt được trong bao quần áo
không đặt ngân lượng , nhưng cũng bởi vì vật mà Phục Ma Kiếm Lão
thái bà truyền cho nàng mới không bị đối phương trộm đi , nếu không
hậu quả khẳng định khó lường .

Thật sự là tức chết ta ! Hoàng Thi Hàm tức
giận đến mức sắc mặt thay đổi mấy lần , lập tức mở cửa sổ , thân
hình lướt một cái như luồng khói hẹ bay khỏi phòng , trong chớp mắt
liền biến mất trong bóng tối.

Trong Đại thông đổ phường tiếng người sôi
nổi , vạn đầu dúi vào , rất náo nhiệt .

Bình tĩnh nhìn lại mọi chuyện , chỉ thấy bên
phải trong đổ phường , có một mười hai người ngồi một bàn tròn lớn
, bên cạnh có một đám người vây quanh , nhưng thật sự ngồi ở trên bản
đổ lại chỉ có một người – A Lãng.

Bàn tròn mười hai người này là Đại thông đổ
phường chuẩn bị dùng để ra tay với những khách nhân hào phóng xa xỉ
, nếu đổ vào không đủ mười tám lượng thì không thể ngồi xuống , chỉ
có thể đứng một bên quan sát.

“Tây Bát Nhạc huynh , ngươi sao vậy?” A Lãng nhìn
chằm chằm vào một lão già ở mặt bàn bên kia , thần thái hào hứng ,
vẻ mặt tiểu nhân đắc ý .

Bộ dạng của hắn hiện tại , cùng với lúc ở
Khai Phong đại tửu lâu không bạc trả tiền thì cách biệt một trời một
vực , đã thấy trước mặt hắn chất một đống ngân phiếu cao gầ lên
cùng một núi nhỏ bạc trắng , nhìn tình huống thì đêm nay thủ khí
của hắn không tệ , khẳng định là thắng không ít.

Lão già sắc mặt trắng bệch , hai tay cầm áp
bảo * ( một loại đồ dùng để đánh bạc thời xưa) toàn thân giống như
phát bệnh sốt rét run rẩy không ngừng . “A … Lãng công tử , lão …”

A Lãng nở nụ cười , ra vẻ khó hiểu nói : “Tốt
xấu gì ngươi cũng phải buông áp bảo ra , ra mới đổ vào được , nếu
không ván này sao có thể tiếp tục nữa?”

“ A Lãng công tử , người hôm nay đã thắng được
không ít …” Lão già bày ra bộ mặt đắng như khổ qua , “thật sự đã
thắng được không ít , chi bằng dừng tay từ đây”

“Hắc hắc , ngươi nói nghe thật hay đó!” A
Lãng bày ra vẻ mặt chán ghét “Sao ngươi không suy nghĩ trường hợp như
hôm qua , ngươi thẳng hết tài sản của ta , hại ta hôm nay cả tiền ăn
cũng không có , còn thiếu Mộ Dung Tuấn một nợ nhân tình.” Sắc mặt
lão già càng thấy chua sót hơn “ A Lãng công tử , hão cũng chỉ là
người ăn cháo cầm hơn để sống qua ngày .” A Lãng cắt đứt lời của
hắn “Tốt lắm ! ngươi đi tìm chưởng quầy của ngươi ra , ta cùng hắn
đối đổ , nếu hắn thua , việc không nói có thể nói chứ!”

Lão già còn không kịp trả lời , bức rèm
phía sau cửa leng keng vang lên , một gã trung niên mập lùn . “ Lãng
lão đệ quả nhiên không đơn giản , chỉ mới qua một ngày đã hạ cố đến
tệ điếm gỡ vốn”

A lãng ngoài cười nhưng trong không cười nói :
“từ chỗ nào mất thì từ chỗ đấy lấy trở về , mọi người không phải
đều nói như vậy sao ?”

“Hảo! Thật hay!” Gã trung niên ục ịch ha ha cười
. “Sảng khoái ! Sảng khoái ! Như vậy Lãng huynh chuẩn bị đánh cuộc
thế nào đây ?”

“Thì một phen thẳng thua , ta hạ toàn hộ!” A
lãng ngay cả một chút lo lắng cũng không có , đem ngân phiếu trên mặt
bàn đẩy về phía trước như thể toàn bộ đồ trên bản chỉ là đá ,
giấy vụn.

Bắp thịt trên mặt trung niên ục ịch co giật một
hai cái sau đó gật đầu nói : ‘Được , tệ điếm xin nhận của Lãng huynh
! Dứt lời , hai tay của hắn nâng áp bảo lên , nhoáng một cái , rung
động hai cái , ước chường mười bảy , mười tám . lúc này mới hạ áp
bảo xuống bàn.

Phàm là người đi lại trên giang hồ , có người
nào không biết người trung niên ục ịch này kỳ thật chính là Đổ vương
Dư Bàn Tử thanh danh lan xa . Nghe nói hắn đổ gần ba mươi năm , chưa bao
giờ thất thủ . Bởi vậy , lúc náy hắn tự mình áp trận , nhiều
người lập tức xông tới ; người chơi bạc không ngờ có thể tận mắt
nhìn thấy kỹ thuật cao siêu của Dư Bàn Tử , việc này chẳng lẽ không
phải là cơ duyên khó mua được hay sao .

Vẻ mặt A Lãng vẫn thản nhiên ngồi nguyên cô ,
nụ cười tà trên mặt thoảng thoảng dù ai cũng không thể nào đoán
biết . “Ta mua đại.”

“Đại?” Dư Bàn Tử thần sắc không thay đỏi ,
“Lãng huynh khẳng định mua đại , không đổi ý ?” A Lãng lắc đầu , “ta
làm việc luôn rõ ràng , hơn nữa tuyệt đối không hối hận .”

“Được !” Dư Bàn Tử quát to một tiếng , tay phải
từ từ vươn tới chỗ cái bát , nhẹ nhàng xốc một cái , mở bát.

Ba khối xúc xắc ba lục yên ổn nằm ở đấy chén
, mười tám điểm , đại; Dư Bàn Tử thần sắc đột nhiên đại biến , phút
chốc xanh mét.

“Không ! Không có khả năng …” hai mắt Dư Bàn Tử
lồi hẳn ra , trừng mắt nhìn ba khối xúc xắc , như thể không tin được
chuyện này.

Vừa rồi hắn trảo bát đã dùng nội lực vừa thô
vừa thu , làm cho xúc xắc trong bát cùng quay một mặt , trở thành ba
nhất , thế nhưng một lát sao lại biến thành kết quả thế này , hắn
nghĩ hoài không ra.

Nhìn tầm vóc như Dư Bàn Tử cũng có thể hiểu
rõ nội công của hắn đã đạt tới cảnh giới nào … chẳng lẽ thanh niên tên
A Lãng trước mắt giấu nghề , giả trư ăn cọp?

Vừa rồi khi hắn đang đưa tay bắt bát xuống đồng
thời A Lãng cũng đẩy ngân lượng trên bàn , chẳng lẽ chính là trong
khoảng khắc đó hắn động tay chân?

Dư Bàn Tử đang lúc hết sức trầm tư , A Lãng đã
hắc hắc cười mỉa , “Thật là xin lỗi , đa tạ…” Thần sắc hắn vẫn
không đổi ngồi một chỗ . “Không biết nhà cái quý tiệm còn muốn tiếp
hay không , buổi tối hôm nay ta còn chưa đổ đã ghiền đâu!” Tuy rằng hắn
cười hì hì nói ra lời này nhưng trên thực tế lại chan chua cực điểm
. Ngay cả người chỉ huy Đại thông đổ phường Bàn Tử cũng thua , trên
đời này còn có người nào có thể qua được hắn ?

Nhưng mà , một chuyện khiến người khác không
thể tin đột nhiên phát sịnh , bởi vì phía sau hắn truyền đến một
tiếng quát của nữ tử “ Ta tới đổ cùng ngươi !” A Lãng quay đầu , vừa
nhìn . “Ngươi …” Thần sắc hắn không chỉ đại biến , thậm chí cả tiếng
nói cũng run rẩy.

Đứng ở sau hắn chính là Hoàng Thi Hàm . Từ
đống ngân lượng trước mặt hắn , nàng dễ dàng phát hiện miếng vàng
lá óng ánh . Vàng lá không mọc cánh được cho nên không có khả năng
tự bay đế Đại thông đổ phường ; đáp án chân chính lúc này đã được
công bố.

Hoàng Thi Hàm không đợi hắn nói xong , tay phải
đột nhiên duỗi ra nhanh như chớp , với về phía cổ tay phải hắn , cười
nói : “Sao ? Ta không thể đổ cùng ngươi ?” Trên mặt A Lãng tuy là đang
cười nhưng bất luận là ai đều có thể nhìn ra nét cười của hắn thập
phần miễn cưỡng . “Hai vợ chồng chúng ta có gì phải đổ , không phải
để người ngoài chế giễu sao?” Khi nói chuyện , hắn nhếch miệng trừng
mắt nhìn mọi người , diễn cảm thập phần tà khí.

Hoàng Thi Hàm vừa mới ra tay chế trụ mạch môn
cổ tay của hắn , tuy rằng không sợ hắn chạy trốn nhưng mà sợ hắn
nói lung tung . Nàng lập tức âm thầm hít một hơi , thanh âm như tiếng
muỗi truyền đến : “Nếu ngươi không muốn cho ngươi ngoài cười nhạo ,
ngoan ngoãn theo ta đi ra ngoài!” A Lãng khẽ thở dài một cái , gật
đầu , “hảo , ta đi với ngươi” hắn lập tức đứng lên , cao giọng nói:
“Dư lão đại … Chỗ ngân phiếu ,
ngân lượng này ngươi tạm thời bảo quản giúp ta , chờ lần tới nếu có
đi qua Khai Phong thì sẽ thu hội lại.” Nói xong , hắn tùy tay cầm mấy
thỏi bạc nguyên bảo , vàng lá cùng một chồng ngân phiếu. “Hiện tại
vợ chồng chúng ta có chuyện phải nói , cáo từ!” Chỉ cần là người
đi lại trong giang hồ đều biết , A Lãng – người này làm việc , nói
chuyện hoàn toàn không theo lẽ thường . Nhiều người chỉ thấy là
Hoàng Thi Hàm xuất hiện , gián đoạn bán bài này ; hoàn toàn không
rõ hai người này rốt cuộc là có quan hệ gì.

Hoàng Thi Hàm lúc này nổi giận trong bụng nhưng
lại không muốn nổi bão ở nơi này , vởi vậy lúc này theo sát phía
sau A Lãng , sắc mặt thật sự không tốt.

Trái lại A Lãng thì điềm tĩnh khác thường ,
trên mặt mang theo một nụ cười kỳ lạ , ở trong trường hợp này hắn cư
nhiên vẫn còn cười được ?

A Lãng đi phía trước , Hoàng Thi Hàm theo sau
hắn , cách nhau khoảng a bước , mãi cho đến khi hai người tới đường
cái đôg đúc hàng rong thì tình huống bỗng nhiên có thay đổi.

Khi A Lãng đến gần một hàng ròng thì hắn lấy
từ trong quần áo ra một đống bạc vun; bạc vụn rơi xuống đất , tiếng
vang lập tức hấp dẫn đãm người nhấn nháo tới cao độ .

“Mọi người mau tới nhặt bạc !” A Lãng kêu lên

một tiếng , mọi người không chút do dự , tức thì như đám châu chấu
lao đến.

A Lãng nhìn tình thế không thể để lỡ mất ,
lập tức nhảy qua băng ghế , giống như chó chạy nhà tang bay thẳng về
hướng ngoại thành.

Lúc này , chỉ thấy Hoàng Thi Hàm bỗng nhiên
cười lạnh một tiếng , giỏi cho một tên tặc tửu , ta lại muốn xem
ngươi có thể chạy tới đây ! Nàng nhún chân một cái , bất chấp những
người ở trước mặt thi triển tuyệt thế khinh công kinh thế hãi hùng ,
toàn thân như một con chim đại bàng dương cánh lướt qua đỉnh đầu mọi
người , sau đó gắt gao đuổi theo hướng A Lãng chạy .

Vô số nóc nhà , ngọn cây lướt qua chân Hoàng Thi
Hàm . Ước chừng khoẳng nửa khắc đồng hồ qua đi , bóng lưng A Lãng đã
rõ ràng trong tầm mắt.

Hai người cách nhau tầm mười trượng , như thể
khoảng cách duy trì đã giảm một chút , mãu đến khi trước mắt đã
hoàn toàn không thấy nhà cửa thì Hoàng Thi Hàm mới mãnh liệt hít
một ngụm chân khí , thân thể mềm mại như mũi tên vọt về phí trước.

Trong chớp mắt , khoảng cách đã không quá năm
trượng . Hoàng Thi Hàm nghĩ thầm chỉ cần thêm sức lực , không lo tặc
tử kia thoát khỏi tay , lập tức đem nội lực phát huy đến cực hạn ,
lướt đi như hình với bóng cùng A Lãng.

Trình độ khinh công của A Lãng hình như cũng
không kém , một trận gió phi như điện , nhẹ nhàng thổi như sương khói
hướng về bên trái rừng cây . động tác nhanh chóng , một chút cũng
không dừng.

Hoàng Thi Hàm cũng không quên lời căn dặn mà
Lão thái bà nói nhiều lần ‘giặc cùng đường chớ đuổi’, ‘gặp rừng
đừng vào’ , nhưng từ lúc nàng rời khỏi Thái Hành sơn tới nay cũng
chưa gặp loại tình hoáng này , hơn nữa trên người nửa phân bạc cũng
không có , nếu không mang bạc về , sau này sống thế nào qua ngày?

Bởi vậy , nàng cơ hồ ngay cả chút lo lắng cũng
không có , liền khẽ quát một tiếng : “Đứng lại!” chân điểm một cái ,
nàng đã tiến vào khu rừng không biết tên.

Trong rừng cành lá tươi tốt , che đi ánh trăng ,
đưa tay khó nhìn thấy năm ngón.

Hoàng Thi Hàm cười lạnh một tiếng , cho dù
ngươi chạy tới chân trời góc biển , ta cũng sẽ tìm ra ngươi! Nàng
ngưng thần nín thở , âm thầm thăm dò động tĩnh bốn phía ; đáng tiếc
trong rừng tối đên như mực , tặc tử kia lại tránh ở chỗ tối , bởi
vậy không nghe thấy tiếng động gì.

“Ta biết ngươi ở trong rừng , mau ra đây!” Hoàng
Thi Hàm khí tụ đan điền , cao giọng nói.

Nàng sắc nhọn nhìn lướt qua bốn phía , bỗng
nhiên ngầm lên một tiếng , tả chưởng ra , người đồng thời cũng đánh
tới bụi cây bên trái.

“Trời ạ! Thật
hung dữ a!” Người theo tiếng hiện ra , đã thấy A Lãng bất ngờ dựng
thân , hữu chưởng nhẹ nhàng vung lên , phịch một tiếng , thân người
không khỏi lui non nửa bước.

Hoàng Thi Hàm dù chưa bị chưởng lực của hắn
gây thương tích , nhưng lại bị phản ứng cùng chưởng lực của hắn làm
hoảng sợ . Tặc tử này nội lực thật cao ! Nàng lập tức ngầm vận
tám phần công lực , vận sức chờ phát động .

A Lãng như bị chưởng lực của nàng rung động
đến huyết khí ngùn ngụt , sắc mặt lúc này tái nhợt , thần tình
khổ cùng.

“Ngươi không chỉ hung dữ , võ công cũng không yếu
.” A Lãng kiếc mắt nhìn nàng một cái , giống như thì thào tự nói .
“Xem ra đêm nay ta khó có thể thoát thân … Cô nương , bây giờ rốt cuộc
là có chuyện gì , ngươi không phải muốn cược với ta một ván sao ?
Tại sao lại …”

“Ngươi câm mồm” Hoàng Thi Hàm nổi giận quát một
tiếng , “ta với ngươi vốn không liên quan , là ngươi vô cớ trộm bạc của
ta đi , ta tuyệt đối không tha cho ngươi được .”

A Lãng than nhẹ một tiếng , “đều là bằng hữu .
Ta chỉ tạm thời mượn bạc của ngươi dùng một chút , cũng không phải
không trả ngươi , ngươi tội gì phải tức giận tới vậy a!” Tiếng vừa
hạ , từ trong lồng ngực lấy ra một chồng ngân phiếu , ngân bảo , một
miếng vàng lá , đang muốn mở miệng nói gì đó thì không lường được
thân mình lảo đảo một cái , ngã ngồi trên mặt đất.

Khóe miệng của hắn đột nhiên chảy một dòng
máu tươi , “ta trả lại ngươi là được.” Tiếp theo đưa vật gì đó trên tay
đặt trên mặt đất , hai mắt không hề chớp nhìn nàng.

Nhìn bộ dạng đáng thương kia , Hoàng Thi Hàm
không đành lòng . Dù sao hắn chỉ là một tặc tử bé nhỏ không đáng
nói , vừa rồi mình ra tay thật sự quá nặng ,vạn nhất vì vậy mà
hắn bị mất mạng , như vậy sát nghiệp của mình có tăng thêm hay không
đây?

Hiện giờ nàng đã là truyền nhân Kiếm Hấu ,
nàng không muốn tiếp nối phương thức làm việc của Kiếm Hậu ngày
trước trong giang hồ . Tìm chỗ khoan dung mà độ lượng , như vậy có
phải la sẽ càng khiến người khác khen ngợi sao .

Ai , quên đi ! hà cớ gì phải tính toán với một
tặc tử đã đầu hàng . Thế chẳng phải là hạ thấp thân phận của mình
hay sao . Suy nghĩ đến đây , khúc mắc của Hoàng Thi Hàm
đã được tháo gỡ , lập tức tản đi nội lực , tiến từng bước một về
phía hắn.

Nàng nhặt bạc dưới đất lên , “ Ta chỉ cầm đủ
của ta …” Lời của nàng còn chưa nói xong , A Lãng đang ngã ngồi trên
mặt đất không hiểu sao bỗng nhiên bật dậy như mũi tên đánh về phía
nàng , dễ dàng điểm trụ lời nói của nàng . Trong tích tắc , Hoàng
Thi Hàm đã không thể động đậy.

“Ngươi …” Hoàng Thi Hàm tức giận đễn mức sắc
mặt thay đổi mấy lần.

A Lãng lau đi vết máu bên khóe miệng , trên mặt
lại lộ ra nụ cười đặc thù , “Vì muốn diễn trò này cho tốt , cả
đầu lưỡi ta cũng cắn , ngay mai chắc không có cách nào uống rượu rồi
.”

“Ngươi …” Vừa thấy diện mạo tà ác của hắn ,
Hoàng Thi Hàm không khỏi nện thình thịch , nghiến răng nghiến lợi
nói “Ngươi muốn làm gì ?”

A Lãng không đáo , ngược lại đem ngân phiếu trên
mặt đất cất toàn bộ vào trước ngực , sau đó mới nhe răng cười nói
“Ngươi là nữ , ta làm nam , cô nam quả nữ ở một mình trong rừng , ánh
trăng làm chứng , mặt đất làm giường , ngươi nói ta muốn làm gì .”

Hoàng Thi Hàm ngay cả cơ hội mở miệng mắng hắn
cũng không có , hắn đã một phen ôm lấy thân thể của nàng , hướng
rừng cây trong đêm khuya bay đi.