Hợp Đồng Tình Nhân (Người Tình Hợp Đồng Của Tổng Giám Đốc Bạc Tình)

Chương 298-1: Để cho anh làm đôi mắt của em

"Diệu Tinh, đừng sợ, không có sao, không có chuyện gì." Tiêu Lăng Phong an ủi, ôm Diệu Tinh thật chặt, chỉ sợ cô làm tự tổn thương tới mình.

     "Tiêu Lăng Phong, tôi không nhìn thấy gì nữa rồi, làm sao bây giờ, làm sao bây giờ?" Diệu Tinh nắm vạt áo của anh thật chặt òa khóc hu hu.

     "Diệu Tinh sẽ khá hơn, sẽ tốt thôi." Tiêu Lăng Phong đau lòng ôm lấy gương mặt của Diệu Tinh nói dịu dàng.

     "Nếu như... Nếu như mà sẽ không tốt lại thì sẽ phải làm sao bây giờ? Nếu như tôi mà không nhìn thấy gì nữa thì phải làm sao bây giờ?" Diệu Tinh hốt hoảng lắc lắc đầu. "Tôi không muốn như vậy. @MeBau*[email protected]@  Tôi không muốn..."

     "Em sẽ khá hơn, Diệu Tinh, nhất định em sẽ khá hơn. Nếu như... quả thật em không thể nhìn thấy được nữa, vậy thì hãy để cho anh làm đôi mắt của em."

     Tâm tình của Diệu Tinh vốn đang bị kích động, bởi vì câu nói này của Tiêu Lăng Phong mà an tĩnh trở lại.

     "Anh, anh nói gì?"

     "Anh nói, ngộ nhỡ nếu như em thật sự không nhìn thấy gì nữa, thì hãy để cho anh làm đôi mắt của em!" Tiêu Lăng Phong thâm tình nói. Anh chậm rãi cúi đầu xuống hôn lên đôi mắt của Diệu Tinh, hôn lên đôi môi đang run rẩy của cô... 

     Trong phòng bệnh an tĩnh chỉ còn lại tiếng hít thở. die»n。dٿan。l«e。qu»y。d«on Bác sĩ nổi danh trong bệnh viện cũng chạy tới để làm kiểm tra cho Diệu Tinh.

     "Bác sĩ, tình hình như thế nào rồi?" Trình Ngự khẩn trương nhìn bác sĩ đang khám mắt cho con gái.

     "Trước mắt kiểm tra thì thấy, đó là do khối máu tụ đã chèn ép lên dây thần kinh thị giác mới tạo thành mù. Tình hình tiếp theo còn phải xem kết quả sau khi kiểm tra."

     "Khối máu tụ kia phải bao lâu mới có thể tiêu tan được vậy?" Car­los khẩn trương hỏi. Có nằm mơ anh cũng không thể nghĩ rằng, Diệu Tinh vậy mà sẽ bị mù...

     "Việc này..." Vị bác sĩ trẻ tuổi bị làm khó. "Vẫn là phải theo dõi xem tình trạng khôi phục thế nào!"

     "Vậy, không có phương pháp gì tốt hơn sao?" diễ●n☆đ●ànlê☆q●uýđ●ôn Car­los vội vã hỏi lại. Trong lòng anh khẩn cấp hi vọng Diệu Tinh sẽ khỏe lại nhanh hơn một chút. Vì sự áy náy, hơn nữa là do sự quan tâm đối với người mình yêu trong lòng.

     "Chỉ có thể dựa vào thuốc và vật lý trị liệu một chút, phải biết, do bị thương ở trong đầu, cho nên, tình huống có chút phức tạp."


     "Vậy nếu như tình huống khá hơn một chút, thời gian ngắn nhất cần phải mất bao lâu?" Tiêu Lăng Phong vội vàng hỏi tiếp. Mặc dù lúc này Diệu Tinh không còn khóc rống lên nữa. Nhưng mà bàn tay của cô vẫn luôn một mực phát run.

     "Thể chất của mỗi người có sự khác nhau, di●ễn‿đàn‿l●ê‿quý‿đ●ôn. cho nên hiệu quả khôi phục cũng sẽ không giống nhau. Hiện tại tâm tình của cô ấy có sự ảnh hưởng rất lớn đối với việc khôi phục, cho nên, cẩn phải làm cho cô ấy thông suốt!" Vị bác sĩ trẻ tuổi nhìn Tiêu Lăng Phong có thâm ý khác.

     Tiêu Lăng Phong gật đầu một cái, nắm lấy tay Diệu Tinh thật chặt.

     Bác sĩ nói xong đi tới bên người Trình Ngự, "Chú Trình. Ngài cũng không cần phải quá nóng ruột, cháu tin tưởng Diệu Tinh sẽ không có chuyện gì đâu!"

     Trình Ngự gật đầu một cái: "Karl đã làm phiền cháu rồi!"

     "Ngài vẫn còn khách khí với cháu như vậy hay sao. Ba ba cháu đã cố ý gọi điện thoại tới đây, yêu cầu cháu phải chăm sóc cho cô chú thật tốt. Hiện tại cháu sẽ mang theo Diệu Tinh đi kiểm tra. Chú cứ yên tâm đi, sẽ không có chuyện gì đâu!"

     Trình Ngự gật đầu một cái, ngón tay nắm chặt lại ở chung một chỗ.  Ông nên trách ai được đây? Trách Car­los đã không chăm sóc tốt cho Diệu Tinh. hay là trách ông giời kia bất công...

     Diệu Tinh ngồi ở trên giường, nghe từng lời nói của mọi người. Con người sau khi bị mù, thính giác sẽ trở nên hết sức nhạy bén.

     "Diệu Tinh, đừng sợ!"Tiêu Lăng Phong nhẹ nhàng nói an ủi: "Nghe lời của bác sĩ nói chưa? Anh ấy đã nói là em không có sao đâu!"

     Diệu Tinh cúi đầu, nhẹ giọng khóc sụt sùi: "Có chuyện gì, anh ấy cũng sẽ không nói cho tôi biết." 

     "Đứa ngốc, lúc em còn nhỏ anh ấy đã từng ôm em rồi kia mà, anh sẽ không lừa gạt em!"

     Diệu Tinh không lên tiếng, nghe nói người này chính là con trai một người bạn tốt của ba ba cô. Thế nhưng là người vẫn luôn hiểu chuyện, cho tới nay cô cũng chưa từng gặp mặt.

     "Bây giờ em cần phải thử buông lỏng mình đã! Hãy tin tưởng ở anh, sẽ không có chuyện gì đâu." Karl nói an ủi xong, rồi đi theo Trình Ngự ra bên ngoài.

     Trong phòng làm việc, gương mặt của Trình Ngự đầy vẻ nghiêm trọng, nhìn Tiêu Lăng Phong cùng Car­los thậm chí đến hít thở cũng cảm thấy bị đè nén.

     "Karl! Rốt cuộc là tình hình của Diệu Tinh như thế nào rồi?" Cũng không thể chịu được bầu không khí đè nén này nữa, Tiêu Lăng Phong mở miệng hỏi. Chẳng lẽ kết quả kiểm tra kết quả có cái gì đó không ổn sao!.


     "Tình hình..." Karl liếc mắt nhìn Trình Ngự: "Không phải là chú rất lạc quan sao?"

     "Thế nào?" Tiêu Lăng Phong trong lòng hung hăng một hồi run rẩy.

     "Hiện tại không riêng gì não bộ có vấn đề bị tụ máu!" Karl chỉ chỉ vào tấm phim chụp CT (*) mắt của Diệu Tinh: "Hiện tại giác mạc của Diệu Tinh cũng có vấn đề."

(*) Chụp CT: CT là cách gọi tắt của cụm từ Computed Tomography, hay còn gọi là chụp cắt lớp. Đây là một phương pháp chụp hình X quang. Máy CT chạy vòng quanh thân thể bệnh nhân, phát sóng X quang và đo độ hấp thụ năng lượng tia x của các cấu trúc khác nhau của cơ thể. Sau đó sử dụng các thông tin này và ráp lại với vi tính hình ảnh của cơ thể trên không gian 2 hoặc 3 chiều.

     "Không phải là khối máu tụ kia chèn ép lên thần kinh thị giác hay sao? Thế nào mà giác mạc cũng có vấn đề như vậy?"

     "Chẳng lẽ trước kia mọi người cũng không phát hiện ra hay sao! Diệu Tinh chưa từng nói với mọi người rằng thị lực của cô ấy có dấu hiệu mơ hồ hay sao?"

     Tiêu Lăng Phong nhìn sang Car­los một chút, sau đó hai người cùng lắc đầu một cái.

     "Tình huống này xem ra bệnh về giác mạc của Diệu Tinh đã biến chuyển đến mức độ rất nghiêm trọng rồi. Nếu như còn tiếp tục phát triển như vậy nữa, thì cô ấy sẽ bị mù hoàn toàn." Karl nói xong liền nặng nề thở dài một tiếng: "Đề nghị của tôi là phải nhanh chóng làm phẫu thuật sớm. Thế nhưng mà..." Karl dừng một chút: "Hi vọng mọi người hãy có sự chuẩn bị về tâm lý một chút."

     "Nhưng mà cái gì?" Tiêu Lăng Phong tiến lên. "Không phải là anh đã nói cần phải phẫu thuật sớm một chút hay sao! Chúng ta có thể làm phẫu thuật cấy ghép giác mạc được mà! Bất kể phải bỏ ra một cái giá cao như thế nào, tôi cũng không muốn Diệu Tinh có chuyện."

     Karl nhìn dáng vẻ nóng nảy của Tiêu Lăng Phong, anh liền đứng dậy.

     "Việc cấy ghép giác mạc, mặc dù không phải là phức tạp so với việc cấy ghép những cơ quan khác, nhưng mà cũng là loại phẫu thuật đứng hàng đầu về phản ứng. Cho nên, để bảo đảm an toàn, cũng là cần phải kiểm tra phối hợp khắp mọi mặt của bệnh nhân, huống chi... Hiện tại việc ghép giác mạc, có người đã xếp hàng hai ba năm, mà cũng không có thể có giác mạc để làm giải phẫu. Cho nên, tình hình không hề đơn giản giống là mọi người  vẫn nghĩ như vậy."

     "Như vậy thì phải làm sao đây?" Car­los hỏi: "Anh cũng chưa có phương pháp nào để giải quyết hay sao?"

     Karl cúi đầu không nói.

     "Tôi muốn mang Diệu Tinh ra nước nước ngoài!" Car­los nói nghe đầy sự nghiêm túc.

     "Chuyện này không phải là vấn đề gì quá lớn lao, không cần phải ra khỏi nước phức tạp như thế. Tôi chính là từ nước ngoài trở về. Nước ngoài tình huống cũng giống như vậy. Vật trân quý thường thường cung không đủ cầu!"

     "Tôi không quản được nhiều như vậy!" Car­los cao giọng nói: "Tôi muốn mang Diệu Tinh ra khỏi nước!"

     "Tôi phản đối!" Tiêu Lăng Phong tiến lên: "Anh không có quyền  gì để mang Diệu Tinh đi."

     "Cô ấy là vị hôn thê của tôi, tại sao tôi lại không có quyền lợi kia chứ!" Car­los thái độ khác thường cải vã cùng với Tiêu Lăng Phong.

     "Vị hôn thê?" Tiêu Lăng Phong cười: "Ở trước cái thân phận là vị hôn thê này, có phải còn có một Tiểu Duệ hay không?" Tiêu Lăng Phong nói: " Trước mắt, Car­los, anh chớ quên, Diệu Tinh có thể thành ra như vậy, anh là người có liên quan trực tiếp."