Hoàn Khố Tử Đệ Giá Đáo (Con Nhà Giàu Đến)

Chương 39: Để xuống

Hôn hôn, Tấn Dương tại môi Tiết Sương nếm được vị nước mắt, khổ sở này của nàng làm Tấn Dương khẽ nhíu mày ý thức có chút thanh tỉnh, nàng vừa khóc....

Nàng không phải là Tiểu Thiến, Tấn Dương ngươi đây là đang làm cái gì, ý thức được liền buông Tiết Sương ra, ly khai khỏi môi nàng. Vốn Tiết Sương đã cam chịu nhận mệnh lại thấy Tấn Dương buông chính mình ra, mở đôi mát tràn đầy nước mắt có chút không hiểu nhìn Tấn Dương.

Nhin đôi mắt tràn ngập nước Tấn Dương liền một hồi bất đắc dĩ, chết tiệt, vốn chỉ dự định trừng phạt một tý, không nghĩ tới ra tay quá nặng thiếu chút nữa khống chế không được sẽ bị lộ thân phận. Đều là nữ nhân này hại chính mình mụ mị đầu óc.

“Khụ khụ, mặc quần áo vào đi” Tấn Dương giả bộ ho hai tiếng

Tiết Sương lúc này vẫn chưa lấy lại tình thần

“Cần ta nói một lần nữa sao?” đề cao tiếng nói

Đợi đến lúc Tiết Sương hiểu lời của Tấn Dương liền dùng tốc độ nhanh nhất mặc quần áo. Nghi hoặc nhìn người ngồi trên bàn nhàn nhã uống trà. Rõ ràng vừa rồi còn bá đạo hung hăng muốn đem nàng ăn hết, như thế nào hiện tại lại....

“Đứng xa như vậy làm gì, tới đây đi, ta sẽ không làm gì ngươi”

Tiết Sương có chút không đoán được người này, nhưng không bước qua sẽ làm hắn tức giận, dè dặt bước đến trước mặt Tấn Dương.

“Ngồi xuống trước đã” Tấn Dương rót cho Tiết Sương chén trà. Nhìn xem Tiết Sương nhìn mình có chút nghi hoặc cùng hoảng sợ, Tấn Dương lộ ra một tia tự giễu. Mình rốt cuộc lạ ở chỗ nào, nàng ngoại trừ giống dung mạo Tiểu Thiến nhưng ánh mắt cùng tính tình không giống nhau. Là vì Tấn Dương quá tưởng niệm Tiểu Thiến hay Tiểu Thiến trong lòng mình chỉ còn nhớ rõ dung mạo.

“Thực xin lỗi” xin lỗi ngươi, ta đem ngươi ngộ nhận là Tiểu Thến, thực xin lỗi đã đối với ngươi như vậy

Tiết Sương đang nâng chung trà lên nghe được Tấn Dương nói một tiếng xin lỗi thiếu chút nữa đem chén trà hất ngã. Nàng không nghe lầm chứ. Con nhà giàu đang xin lỗi nàng

“Ngươi nhìn ta như vậy làm gì? Chẳng lẽ vừa ý bổn thiếu gia, ta lớn lên tuấn như vậy thật không có biện pháp a”

Nghe Tấn Dương nói như vậy, Tiết Sương liền cúi đầu nhịn cười. Không khí lúng túng lúc nãy dường như biến mất

“Ta hôm nay trên người chỉ đem có bấy nhiêu” Tấn Dương từ trong ngực xuất ra mấy tờ ngân phiếu đặt trên bàn

“???????”

“Người không phải nói muốn bạc sao? Toàn bộ ngân phiếu này cũng đủ cho ngươi dùng mấy ngày” Tấn Dương đem ngân phiếu nhét vào tay Tiết Sương.

“Ngươi...” Tiết Sương nhìn ngân phiếu trong tay có hơn một ngàn hai khiếp sợ nhìn Tấn Dương. Mặc dù biết rõ hắn có tiền nhưng không nghĩ rằng hắn tùy tiện cho mình nhiều bạc như vậy “Ngươi không hỏi ta nguyên nhân đã cho ta nhiều tiền như vậy”

“Ngươi nếu nguyện ý nói liền nói, không muốn ta cũng không ép, có thể giúp ngươi chỉ có bấy nhiêu, về sau nếu có chuyện gì hãy tới Thẩm phủ tìm....tìm Mặc Ngôn đi, hắn sẽ giúp ngươi”

“Thẩm phủ?” Tiết Sương nghe được hai chữ này, giống như điện giật đứng lên

Nàng sao lại phản ứng mạnh như vậy....

“Ngươi...ngươi cùng Thẩm phủ quan hệ ra sao?” Tiết Sương tận lực bình định tâm tình của mình

“Ách, ta a....ta là bà con xa của Thẩm phủ” tạm thời Tấn Dương không muốn nói cho người khác biết thân phận của mình

“Nha” nghe được câu này, Tiết Sương thở phào nhẹ nhõm, Thẩm phủ Dương Châu thủ phủ, khó trách ra tay xa xỉ như thế.

“Hảo, ta phải đi”

“Chờ một chút” Tiết sương thấy Tấn Dương phải đi, theo bản năng hô

“????”

Đột nhiên Tiết Sương quỳ xuống

“Ngươi làm cái gì vậy?”

“Có lẽ ngươi chỉ tùy tiện vung tiền cho một nữ tử thanh lâu nhưng số tiền kia đối với ta thực sự rất trọng yếu, cám ơn ngươi”

Tấn Dương không lên tiếng, đem Tiết Sương đỡ lên sau đó cười nhẹ, Tiểu Thiến coi như Sally ta vì ngươi làm một việc cuối cùng đi, sau đó bước đi không quay đầu lại.

.

.

.

Nhận rõ ràng Tiết Sương cùng Tiểu Thiến, tâm tình sáng tỏ liền trở về Thẩm phủ.

Nguyên bản định trở về thư phòng lại phát hiện trong đình viện có một nhân ảnh, trong đêm yên tĩnh ánh trăng chiếu rọi lên bóng người, cái bóng kia thật dài, thân thể gầy nhỏ kia, lạnh lùng trong đêm có vẻ gầy yếu đơn bạc, đợi Tấn Dương đi tới mới phát hiện người nọ dĩ nhiên là Thẩm Uyển.

Nhìn Thẩm Uyển, Tấn Dương khẽ nhíu mày, vốn thân thể nàng đã yếu còn mặc ít ngồi ở kia làm gì.

“Cọp cái ngươi muốn ngắm trăng làm thơ cái gì có thể trở về phòng ngắm a, tại sao lại ngồi ở chỗ này” Tấn Dương có chút bất mãn nói

Thẩm Uyển nhìn thấy Tấn Dương đến, cao hứng đứng lên, ban đầu là sầu tư đối với Tấn Dương trách cứ không nói gì thêm, chỉ là đối với hắn bĩu môi cười cười “Quần áo lụa là, ngươi đã trở lại”

Giọng nói kia giống như thê tử chờ trượng phu trở về, chạng vạng vô tình nghe được một gia đinh nói trông thấy Tấn Dương đi đến thanh lâu, Thẩm Uyển tâm cũng không bình tĩnh như bề ngoài, chỉ đành ngồi trong đình viện chờ Tấn Dương trở lại.

“Đã thưởng nguyệt xong chưa?”

Thẩm Uyển khẽ gật đầu.

Không phải là tháng trăng sáng, có cái gì tốt xem chứ. Để bị cảm mạo thì làm sao bây giờ, Tấn Dương thầm nói

Thẩm Uyển nghe Tấn Dương nói thầm cười mà không nói, nàng cũng không nói là nàng đang chờ hắn. Đang lúc muốn trở về Thẩm Uyển ngẩng đầu nhìn thấy trên bầu trời xa xa có một đoàn ánh sáng, kinh ngạc nói

Tấn Dương nhìn theo phát hiện đó là đèn Khổng Minh “Đó là đèn Khổng Minh”

“Đèn Khổng Minh?” Thẩm Uyển không hiểu

“A chính là đèn trời ngươi nói” Tấn Dương quên mất thời đại này không có Khổng Minh, tự nhiên sẽ không có cái tên này

“A. thì ra nó xinh đẹp như thế” Thẩm Uyển mang theo vẻ mặt kinh ngạc vui mừng đưa mắt nhìn đoàn ánh sáng chợt lóe

Nhìn Thẩm Uyển như tiểu hài tử nhìn thấy vật lạ, mê mẩn nhìn đèn trời xa xa “Uy, ngươi sẽ không phải cái kia cũng không biết đi?”

“Đèn trời ta biết rõ a” Thẩm Uyển đáp, sau đó có chút thẹn thùng nói “Chỉ là ở trong sách có xem qua mà thôi”

“Không thể nào, lúc nhỏ ngươi không chơi sao?”

Thẩm Uyển khẽ quay đầu nhìn Tấn Dương, sau đó đem tầm mắt đặt nơi ánh sáng huyền ảo kia, thoáng tiếc nuối lắc đầu “Khi còn bé, thân thể ta rất suy yếu, ta rất ít xuất phủ, hơn nữa người trong phủ không ai chơi cái này”

Tấn Dương thiếu chút nữa quên mất, Thẩm Uyển thân thể yếu nhược, Thẩm Phú Quý làm sao có thể để nàng ra ngoài, huống chi Thẩm Uyển chính là một thục nữ làm sao biết những thứ này.

“Nha! Không nhìn thấy” Thẩm Uyển nhìn không thấy đèn trời nữa, khuôn mặt tiếc nuối

Nhìn bộ dạng tiếc nuối của Thẩm Uyển, Tấn Dương có chút mềm lòng “Được rồi được rồi, mấy ngày nay ngươi đều chăm sóc cho ta, để cảm tạ ngươi, ta sẽ dẫn ngươi đi thả đèn”

“????” Thẩm Uyển mặt mũi hoang mang nhìn Tấn Dương

“Bất quá đã trễ thế này phỏng đoán trên đường không còn người bán, chúng ta tự làm đi”

“Nhưng là....” Thẩm Uyển còn muốn nói điều gì đó nhưng lại bị Tấn Dương cắt đứt

“Nhưng cái gì a, còn đứng ở đây làm gì, nhanh đi tìm nguyên liệu” nói xong liền kéo tay Thẩm Uyển đi

Một đường tay Thẩm Uyển bị Tấn Dương dắt đi, mặt đã có chút đỏ, khẽ cúi đầu, tùy ý Tấn Dương dẫn nàng đi

Tấn Dương đi tới trước phòng bếp lấy ra một thùng dầu, cầm mấy khối vải thô. Sau đó tìm được mấy cây nhỏ cùng gậy trúc tại phòng chứa củi. Nàng ở trong sách đã từng xem qua cách làm đèn trời cần những nguyên liệu này

Sau đó trở lại gian phòng Thẩm Uyển, cùng Thẩm Uyển cùng nhau cầm giấy làm chụp đèn, lấy dao gọt hoa quả gọt gậy trúc, cuối cùng làm giá trung gian cột chắc, giội dầu một đống vải thô.

Tất cả đã chuẩn bị xong, Tấn Dương xoa xoa cái trán, hài lòng gật đầu “Rất tốt, hoàn thành. Ha ha”

“Chúng ta tìm địa phương trống trải phóng đi”

“Hảo” Thẩm Uyển hưng phấn gật đầu nhẹ

Hai người tìm được một nơi trống trải phía sau núi, Tấn Dương đốt vải thô. Phía sau núi đen thẫm lúc này được ánh sáng bao quanh. Chụp đèn từ từ phồng dậy

Tấn Dương như làm ảo thuật xuất ra hai cây bút “Đây, phóng đèn nhất định phải viết nguyện vọng”

Tấn Dương đưa cho Thẩm Uyển một cây bút, sau đó một tay cầm lấy đèn trời, bút lông chấm một chút nước bọt bắt đầu viết

Ngẩng đầu nhìn thấy Thẩm Uyển bối rối nhìn bút trong tay

“Thật là...” Tấn Dương lấy bút trong tay đổi cho Thẩm Uyển, sau đó thấm một chút nước bọt viết lên đèn

Thẩm Uyển cầm lấy bút Tấn Dương đưa, có chút ngượng ngùng cười nhẹ, cũng bắt đầu học Tấn Dương viết lên đèn.

Tấn Dương sau khi viết xong, nhìn Thẩm Uyển có chút tò mò “Ngươi viết cái gì, ta xem một chút”

Thẩm Uyển nhìn thấy Tấn Dương tới gần vội vàng che lấy không để cho Tấn Dương xem

“Không cho xem thì thôi vậy” Tấn Dương bĩu môi quay đầu đi

“Vậy ngươi viết cái gì?” Thẩm Uyển khẽ cười nói

“Hừ ngươi không cho ta xem, ta cũng không cho ngươi xem” Tấn Dương cũng học theo bộ dạng của Thẩm Uyển che che câu đã viết

Hai người sau khi viết xong, bắt đầu cùng nhau từ từ buông tay...

Đèn trời như cởi ra trói buộc, từ từ bay lên. Hướng phía trăng sáng bay đi....

Tấn Dương cùng Thẩm Uyển đều không nói gì, lẳng lặng nhìn đèn trời càng bay càng xa

Tiểu Thiến, ta nghĩ cần phải để ngươi xuống...

Đó chính là câu Tấn Dương viết lên đèn trời, nhìn theo ánh sáng ở phương xa thì ra cảm giác để xuống là như thế, chưa bao giờ nhẹ nhàng như vậy, có lẽ ta sớm nên buông xuống.

Cho đến khi đèn trời không còn thấy bóng dáng hai người đồng thời quay đầu nhìn đối phương. Khoảng cách lúc này thật sự rất gần, gần đến mức có thể nghe được tiếng hít thở. Mà đôi môi cả hai chỉ cách nhau vài milimet.

Hết thảy mọi thứ xung quanh dường như bất động chỉ nghe gió thổi bên tai. Trong không trung Thẩm Uyển nghe thấy mùi hương bạc hà mát lạnh trên người Tấn Dương. Tấn Dương đồng thời cũng nghe thấy mùi thơm đặc biệt ôn nhu nhẹ nhàng trên người Thẩm Uyển, kia đôi mắt sáng như ánh trăng tỏa sáng, kia khuôn mặt hoàn mỹ không tỳ vết phảng phất được bao phủ bởi một vòng hào quang, xinh đẹp đến ngất ngây làm cho Tấn Dương tựa hồ hít thở không thông.

Gò má cả hai dần dần nóng bừng. Tựa hồ lúc này cả hai đều cảm thấy có tia mập mờ, vội vàng quay đầu đi

Phanh phanh phanh...tim Tấn Dương đập càng lúc càng lớn, nàng lo sợ vội vàng đè lại trái tim sắp nhảy ra. Để tránh Thẩm Uyển nghe được.

Chết tiết, ta đây là thế nào. Như thế nào tim lại đập nhanh như vậy.

Thẩm Uyển cũng không khá hơn chút nào, tim đập rộn lên, gò má thật nóng, cũng may mắn đương là buổi tối nếu để cho quần áo lụa là nhìn thấy thì phải làm sao...

Thoáng bình định tâm tình của mình, Tấn Dương liền phá vỡ không khí mập mờ lúng túng “Sắc trời không còn sớm, chúng ta mau trở về đi” nàng không biết, hôm nay nàng là thế nào nhưng phải rời đi nhanh chóng nếu không nàng không biết có thể hay không tim đập kịch liệt mà chết a.

“Hảo” Thẩm Uyển nhẹ giọng đáp ứng