Hoàn Khố Tử Đệ Giá Đáo (Con Nhà Giàu Đến)

Chương 38: Hấp dẫn

Mấy ngày nay Tấn Dương cùng Thẩm Uyển sống chung một chỗ, Thẩm Uyển ngày ngày đểu làm những món bổ dưỡng cho Tấn Dương ăn. Điều này làm cho Nghiễn nhi thật hâm mộ...

Sau khi thu thập mâm trở về phòng bếp bắt đầu oán hận, tiểu thư thật là, kể từ khi hiểu ra tình cảm của mình đối với người kia càng ngày càng tốt, so với chính bản thân nàng còn tốt hơn. Buổi tối sợ hắn ngủ không thoải mái liền đem chăn mền tơ tằm cho hắn, lo lắng hắn ăn không ngon ngày ngày xuống bếp nấu ăn cho hắn, rõ ràng nàng không ăn thịt lại mỗi bữa đều làm thịt, nàng chỉ làm một chút rau dưa cho chính mình, rau dưa kia cũng là món hắn thích ăn, chuyện gì đều nhớ đến người kia trước tiên. Tốt đến Nghiễn nhi cũng ghen ghét, ghê tởm nhất chính là tên Tấn Dương kia, chuyện rõ ràng như vậy cũng không nhìn ra, còn luôn hỏi mình có phải hay không tiểu thư uống lộn thuốc hay nàng ngã bệnh.

Càng nghĩ Nghiễn nhi càng giận, mạnh tay làm chén bát chạm nhau vang lên loảng xoảng. Hù dọa người làm ở phòng bếp cũng không dám lên tiếng, trốn đế một góc nhỏ giọng nói “Nghiễn nhi đây là thế nào?”

“Không biết nha, giống như tâm tình không tốt. Nhưng buổi sáng Nghiễn nhi vẫn còn tốt, cao hứng nói đùa với ta, như thế chỉ qua chốc lát sắc mặt liền thay đổi ngay a”

“Ta xem Nghiễn nhi đang nói thầm cái gì đó, các ngươi có nghe được Nghiễn nhi tỷ nói thầm cái gì không?”

“Sắc mặt không tốt như vậy, ai dám tiến đến a, còn không làm bia đỡ đạn”

Đúng lúc này Tiểu Sở hắng giọng một cái nói “Ta biết rõ vì sao nàng tức giận”

“Vì sao?”

Tất cả người làm đều vây một chỗ lắng nghe

“Nữ nhân luôn luôn có vài ngày tính tình không tốt”

“Cắt....” mọi người nghe xong lập tức tập thể đều cho Tiểu Sở ánh mắt khi dễ, nhất là nha hoàn...

“Ta nói không sai nha, uy uy....các ngươi...”

“Các ngươi đang nói cái gì?” chỉ thấy Nghiễn nhi đang cầm lấy một đao thái thịt hỏi mọi người đang vây nói

Mọi người thấy thế vội vàng lắc đầu “Không có, không có, chúng ta cái gì cũng chưa nói”

“A, vậy vây một chỗ làm gì? Nhanh đi làm việc đi”

Thu một tiếng, vốn mọi người đang tụ tập một chỗ nhanh chóng giải tán. Nghiễn nhi thả đao thái thịt trong tay đi ra khỏi phòng bếp.

Mọi người lập tức thở phào nhẹ nhõm, nữ nhân đến nguyệt sự không thể trêu vào nha, thật sự không thể trêu vào....

.

.

.

Leng keng ~~

Một thủ khúc vang lên trong đình viện....

Thẩm Uyển ưu nhã gảy một khúc, thỉnh thoảng lúc gảy đàn nhìn sang Tấn Dương khẽ cười dịu dàng, Mà ngay cả thủ khúc cũng tỏa ra âm thanh sung sướng.

Nếu Tấn Dương nghiêm túc nghe thủ khúc này sẽ phát hiện ra tình cảm trong đó, nhưng là lúc này Tấn Dương có chút không yên lòng, suy nghĩ phiêu du theo phương xa

Vài ngày này người kia có khỏe không? Lần trước chính mình như vậy rời đi, nàng hẳn sẽ cao hứng vì ít nhất chính mình không đụng đến nàng. Nghĩ đến cùng Tiết Sương giống dung mạo Tiểu Thiến đứng trước mặt mình bộ dạng thương tâm như thế, Tấn Dương trong nội tâm có chút đau lòng.

Một khúc kết thúc ~~

“Quần áo lụa lạ, thủ khúc này dễ nghe không?”

“A...Hảo...” đột nhiên bị hỏi Tấn Dương có chút lúng túng gật đầu nhẹ, có chút cảm thấy có lỗi với Thẩm Uyển

Thẩm Uyển không nói gì, chỉ nhìn Tấn Dương khẽ mỉm cười, nàng biết rõ hắn không nghiêm túc nghe, hắn đây là đang suy nghĩ cái gì. Kể từ khi biết lòng mình yêu là hắn, nàng đã cảm thấy càng ngày càng đoán không được người trước mắt này. Có phải hay không đang nhớ tới hắn, muốn nhìn thấy hắn, luôn suy nghĩ ý nghĩ trong lòng hắn, rất muốn biết rõ hắn đang nghĩ gì. Hắn....là đang nhớ đến người tên Tiểu Thiến sao? Từ lần trước lúc Tấn Dương say rượu vô tình nói tên đó lên liền trở thành vướng mắc trong lòng Thẩm Uyển. Tấn Dương không nói, nàng cũng không hỏi tới.

“Cái kia....ta ra ngoài một chút, buổi tối không cần chờ ta về ăn cơm” Tấn Dương suy nghĩ một chút nói ra, nàng nghĩ phải đi xem người kia, miễn cho trong lòng mình thấy áy náy với nàng.

Thẩm Uyển không hỏi Tấn Dương muốn đi đâu, chỉ ôn nhu nói một câu “Hảo”

.

.

.

Say quân lâu-----

“Ánh mắt ngươi phải giống như hồ ly, câu dẫn tầm mắt nam nhân, nam nhân đa số đều háo sắc, cho nên ngươi phải lộ ra bộ dạng quyến rũ, mới có thể làm cho bọn họ đối với ngươi chảy nước dãi” cô nương có thâm niên trong nghề dạy cho Tiết Sương như thế nào là câu dẫn người khác.

Tần ma ma ở một bên nhìn Tiết Sương, hôm qua nghe Tiết Sương đến Say quân lâu muốn mình dạy nàng mị thuật câu dẫn nam nhân, Tần ma ma không nói hai lời liền đáp ứng. Vì vậy đến tối liền mời người có thâm niên tên Hoa Hồng đến giáo nàng. Nhưng đã một ngày Tiết Sương vẫn không có bao nhiêu tiến bộ

“Aizzz, ta đã nói ngươi phải có bộ dạng của hồ ly, ngươi xem ánh mắt của ngươi cùng động tác kia, cô nãi nãi của ta đây là hồ ly sao, quả thực chính là một con vượn, chút ít sức hấp dẫn đều không có” Tần ma ma nhìn không được nữa liền nói

“Mông phải nâng lên, đúng đúng phải uốn éo một cái” Hoa Hồng tiếp tục hướng dẫn. Cũng may là Hoa Hồng đã từng giáo cô nương mới tới cho nên đối với Tiết Sương cũng không phải không hài lòng. Vũ đạo này quan trọng nhất chính là ánh mắt, muốn học một hai ngày không phải là chuyện dễ dàng.

“Hay là nghĩ ngơi một chút đi” Hoa Hồng nhìn thấy Tiết Sương mệt mỏi liền nói

Tiết Sương học mị thuật cùng vũ đạo câu dẫn cả ngày tại Say quân lâu mệt mỏi ngồi trên ghế, học đến toàn thân đau nhức cùng con mắt mỏi nhừ, thuật câu dẫn người này thực quá khó học.

Tiết Sương vẫn còn đang ngồi xoa đôi mắt mỏi nhừ đã bị Tần ma ma thúc giục “Mau mau, đừng ngồi nữa, đại kim chủ đến đây”

“Đại kim chủ?”

“Ai nha chính là Đại thiếu gia người mua đêm đầu của ngươi, hắn hôm nay đến đây, hắn đang tìm ngươi, nhanh đi gặp hắn” Tần ma ma đẩy Tiết Sương tới

Hắn...hắn làm sao lại đến đây, Tiết Sương đứng ngoài cửa không dám vào, như thế nào cũng chưa chuẩn bị tốt, thuật câu dẫn còn chưa học được đây.

“Mau vào đi a, nhớ rõ ma ma dạy ngươi, đem cổ áo kéo xuống thấp” dùng sức kéo kéo y phục Tiết Sương “Nhớ vũ đạo kia, còn có ánh mắt a” Tần mama nói xong liền đem Tiết Sương đẩy vào, sau đó cẩn thận đóng cửa lại.

Tấn Dương nhìn thấy Tiết Sương vào, không nói gì

Trong lúc nhất thời Tiết Sương cũng không biết phải làm gì, nhìn người nọ không nói lời nào liền mím môi, chính mình cần phải chủ động, thoáng ho hai tiếng thêm can đảm cho chính mình.

Bắt đầu vũ đạo đã học cả ngày hôm nay.....

Một bàn tay thon ngọc giơ lên, làm động tác hấp dẫn, tận lực làm cho chính mình có bộ dáng quyến rũ, xoay người cởi bỏ một món áo ngoài, tiện tay ném ra xa.

Tấn Dương nhìn động tác này của Tiết Sương lông mày khẽ nhíu, nhếch miệng lên, a...đây là có ý tứ...

Một bước lui một bước tiến từ từ đi tới, cái mông tận lực uốn éo cũng có chút khoa trương. Từ từ hướng Tấn Dương đến. Mỗi lần xoay tròn liền trút đi một món xiêm y.

Cuối cùng sau vài vòng chỉ còn mỗi cái yếm, thuận thế ngã vào trong ngực Tấn Dương, ngồi lên đùi hắn.

“Mấy ngày không thấy ngươi, bản lãnh câu dẫn ngươi đột nhiên tăng mạnh a” Tấn Dương cười xấu xa nhìn Tiết Sương da mặt đã hồng đến bất tỉnh.

Tiết Sương bị Tấn Dương nói như vậy đầu đều nhanh muốn chôn sâu dưới đất

“Nhìn ta” ra lệnh không cho Tiết Sương cự tuyệt

Tiết Sương ngẩng đầu nhìn Tấn Dương....

“Mới có mấy ngày mà ngươi lại chuyển biến như vậy, bổn thiếu gia thật tò mò, là cái gì cho ngươi chuyển biến nhanh như vậy” Tấn Dương khiêu khích tay vuốt ve lưng Tiết Sương “Nói cho ta biết”

Làm hại Tiết Sương bị Tấn Dương trêu chọc như thế có chút run run “Bởi vì ngươi có tiền không phải sao?”

Tấn Dương nghe được câu trả lời của Tiết Sương liên tục cười to ba tiếng “Ha ha ha, đúng vậy ta chính là không thiếu tiền, hảo, bổn thiếu gia sẽ cho ngươi hấp dẫn ta, đối với ngươi mà nói là cỡ nào vinh hạnh cùng may mắn” Sau khi nói xong ánh mắt vui vẻ của Tấn Dương hoàn toàn không còn, đổi lấy là sự phẫn nộ. Không nói nhiều nữa, hung hăng hôn lên môi Tiết Sương. Thô bạo xé ra cái yếm, ném xuông đất...

Tiết Sương cảm giác cái yếm trên người bị Tấn Dương tháo ra, thân thể có chút run run, Tiết Sương có chút khó chịu cùng sợ hãi nghĩ thoát ly Tấn Dương, nàng thật sự có chút sợ.

Tấn Dương làm sao sẽ để Tiết Sương chạy trốn, tay tăng thêm độ mạnh yếu khiến Tiết Sương tránh thoát không ra. Sau đó tăng lực đôi môi cạy hàm răng của Tiết Sương ra, bắt đầu không kiêng nể càn quét bên trong.

Tiết Sương muốn tránh né đi đầu lưỡi của Tấn Dương, lại bị Tấn Dương liều mạng đuổi theo giống như đào binh chạy trốn lại bị địch nhân gắt gao đuổi theo, bị buộc nhận mệnh....

Tiết Sương bị Tấn Dương hôn đến hít thở không thông, tay nắm thành quả đấm đánh Tấn Dương, nhưng Tấn Dương không để ý đến tiếp tục hôn. Bây giờ Tấn Dương chính là đang trừng phạt người kia.

Tay để sau lưng Tiết Sương tùy ý du tẩu....

Một giọt lệ trong mắt Tiết Sương chảy xuống, nàng biết rõ hôm nay chính mình trốn không thoát, nhận mệnh thống khổ nhắm mắt lại.