Hồ Sơ Bí Ẩn

Chương 1917: Ngôi sao lớn (8)

Trong thời gian ngắn Christina sẽ không ngậm mồm lại.

Sau khi kết thúc cuộc gọi với Tí Còi, tôi phân vân cả buổi trời, mà vẫn chưa thể quyết có nên gọi điện cho cha mẹ và em gái hay không.

Do dự mãi như thế một thời gian rất lâu, tôi mới hạ được quyết tâm.

Cuộc gọi đầu tiên là cho em gái.

Chuông đổ một vài tiếng thì bị ngắt.

Tôi đang sững sờ thì di động nhận được tin nhắn.

Em gái đang trên lớp, không tiện nghe máy.

Tôi đọc tin nhắn mà1ngây ra.

Lúc này tôi mới nhớ ra, người bình thường phải đi học, đi làm, đâu có rỗi hơi giống chúng tôi gần đây cứ nghĩ ngợi đến chuyện quái dị.

Tôi nén xuống nỗi ngờ vực trong lòng, gọi điện cho cha mẹ.

Mẹ nghe máy, giọng điệu bình thường, hỏi tôi đi chơi thế nào rồi. Giọng nói của mẹ khá căng thẳng, tâm trạng hơi khác thường.

Tim tôi đập mạnh.

Dù đây là tình hình mà tôi đã đoán trước, nhưng phản ứng của em gái lại nằm ngoài dự liệu của8tôi.

Tôi ậm ờ, thăm dò hỏi: “Mẹ, mẹ thế nào rồi? Mẹ và cha… vẫn khỏe chứ?”

Đầu dây bên kia không đáp lại.

Tim tôi càng đập dự dội hơn, như muốn rớt khỏi lồng ngừng.

“Đều khỏe, cũng như trước thôi. Con đi chưa được bao lâu, có thể thế nào nữa chứ.” Mẹ tôi đáp qua quýt, phân vân một lúc, nhưng vẫn nói: “Có điều bên ngoài rất ồn, không biết nhà nào mở nhạc mà mở rất lâu rồi, còn là nhạc nước ngoài nữa. Hầy, cha con nói phải2đi phản ánh với ủy ban khu dân cư. Mẹ sợ ông ấy sẽ gây chuyện với người ta. Ở lầu một, là cái hộ sống một người đó, vừa mới chửi một trận rõ lâu.”

Tôi lại sững sờ.

Phản ứng như vậy cũng nằm ngoài dự liệu của tôi.

Lúc này tôi mới nhận ra, tình hình hiện tại phức tạp đến mức nào.

Trước giờ tôi quên mất, dẫu nghe thấy tiếng hát của Christina, cũng sẽ có người tin chắc đó chỉ là ảo giác, chỉ là tiếng nhạc do nơi khác4mở, chứ không phải hiện tượng quái dị.

Tôi không dám nói cho mẹ biết đó là ma làm loạn, chỉ đành an ủi đôi câu, bảo họ đừng lo chuyện bao đồng.

Nếu ai ai cũng đến ủy ban khu dân cư khiếu nại, ủy ban và các ông bà cụ trong khu dân cư bắt đầu đi tìm kẻ đầu têu đã gây ồn cho người dân thì sự tình e là hết giấu nổi.

Vẫn… tạm thời cứ giữ như thế đi.

Tôi cũng không có cách nào hay hơn, có thể trì hoãn thì cứ trì hoãn, đợi đến khi nhóm Ngô Linh tìm ra cách ứng phó.

Ngắt máy, Quách Ngọc Khiết ra hiệu bảo tôi lên mạng xem thử.

Tình hình trên mạng thì giống như tôi đã dự đoán trước đó.

Trang mạng xã hội, các nội dụng cập nhất mới nhất đều có liên quan đến Christina.

“Mới phát hiện ra hôm nay là ngày kỉ niệm Christina Farin đấy.”

“Không ngờ trong nước cũng có fan của Christina. Tôi đã nghe được tiếng hát của cô ấy trong tàu điện.”

“Đây mà ma quấy rối đúng không? Không có ai mở nhạc cả! Tiếng hát vang lên ở trong đầu!”

“Rùng rợn quá! Tôi và bạn gái đang ở nhà xem phim thì nghe thấy có người hát. Tôi cứ tưởng là bạn gái tôi hát! Mẹ bà nó! Ma phá đây mà!”

“Người anh em à, biết anh có bạn gái rồi, đừng spam nữa.”

“Bạn gái tên Migi* đúng không? Đột nhiên nghe thấy Migi hát, đáng sợ quá đi.”

* Trong phim hoạt hình “ký sinh thú”, có một sinh vật ngoài hành tinh đổ bộ lên Trái đất, chiếm lấy não và điều khiển con người bằng cách xâm nhập qua tai hoặc mũi, có một con muốn xâm nhập vào tai nhân vật chính nhưng lại thất bại vì thế xâm nhập qua tay phải của cậu ta, sau đó lấy tên là Migi - nghĩa là tay phải.

“Trên đời này thực sự có ma à?”

“Chỉ có mình tôi để ý thấy sao? Năm nay cứ bất thường thế nào ấy.”

“Linh khí thức tỉnh! Cổ tiên, pháp bảo sắp xuất hiện rồi! Người được thời sẽ được thiên hạ!”

“Hơi đáng sợ… [sợ hãi] [sợ hãi]”

“Cô ta muốn hát bao lâu đây? Tôi làm ca đêm mà, cần ngủ lắm.”

“Lần đầu nghe Christina hát, quá chất!”

“Nữ hoàng vô địch! Nữ hoàng vạn tuế!”

“Sẽ có ma khác nữa à?”

“Tôi khá thích Charlie Washington. Thiên vương sẽ hát cho tôi nghe ngay trong đầu tôi sao?”

“Hát luôn trong đầu người ta, có phải cũng có thể khiến người ta chết não không?”

“Cầu một tấm bùa. Cầu một chiếc gương bát quái.”

“Tôi đã đến dâng hương trong chùa ở dưới quê rồi. Bồ Tát phù hộ. Tiêu diệt ma quái nước ngoài!”

“Này bạn, Phật giáo cũng từ nước ngoài đến nhé.”



Tin tức trên mạng bùng nổ rất nhanh, rất ít người hoang mang, còn tưởng tượng viển vông, lệch khỏi sự tình đến 180 độ thì có không ít.

Thấy mới lạ, phấn khích, tưởng tượng lung tung…

Tôi đã cảm nhận thấy một luồng gió không tốt lắm trong những thông tin hỗn tạp này.

Họ không hề sợ ma.

Họ đang tò mò con ma trông thế nào, ma có thể làm gì.

Họ… muốn nhìn thấy nhiều ma hơn…

Tôi giật mình.

Âm khí trong phòng lại có thay đổi.

Tôi và Quách Ngọc Khiết quay đầu lại cùng lúc.

Hàn Vân đến đi bất chợt, không biết từ khi nào đã lại chạy về.

Âm khí của nó đã có biến hóa, nồng đậm hơn trước.

Tôi nhìn thấy Hàn Vân dựng bàn tay lên, trên ngón tay hiện ra âm khí kết thành hình. Âm khí ấy đang thay đổi ngoại hình, thỏ, cọp, người tí hon… Tôi đã nhìn thấy kĩ xảo này ở các ma vương trong thế giới tương lai.

Tôi giật mình thảng thốt.

Lẽ nào bước ngoặc thay đổi của thế giới không phải bắt nguồn từ các ma vương xuyên không qua, mà là từ chuyện của Christina?

“Tôi mạnh lên rồi.” Hàn Vân nói, giọng điệu không vui vẻ.

Cùng với câu nói của nó, tôi cảm thấy quanh đây có thêm nhiều âm khí xuất hiện.

Số lượng âm khí rất nhiều, không phải chỉ có một hai hồn ma, thậm chí phạm vi không chỉ ở trong khách sạn.

Những hồn ma này từ đốm lửa nhỏ biến thành đèn tụ quang, âm khí của hồn ma vốn dĩ chỉ khi nào mặt đối mặt tôi mới phát hiện ra, thậm chí mặt đối mặt cũng có khả năng sẽ bị tôi bỏ sót, thình lình đã trở nên rõ ràng như vậy, không ngừng biểu hiện rõ tồn tại của mình.

Trái lại, âm khí của Christina sau một hồi mở rộng, lại hiện ra dấu hiệu sa sút.

Tôi sờ tay lên ngực, vô thức gọi Christina mấy tiếng nữa.

Tiếng hát trở nên mờ nhạt, mang theo nỗi đau thương.

Cô ta cứ hát và hát, tựa như sẽ không được hát nữa.

Nỗi đau đớn mãnh liệt ấy làm tâm hồn người ta xúc động.

Trong nỗi cô đơn ấy, tôi nhận ra thế giới cũng vì thế mà yên lắng lại.

Christina thở dài một tiếng, rồi bật cười.

“Bài cuối cùng nào.”

Tôi nghe thấy tiếng nói của Christina.

Tiếng hát lại vang lên, lại trở về hát opera.

Tôi yên lặng lắng nghe tiếng hát của Christina.

Khúc hát đã đến đoạn cuối.

“… And I will always love the world…”

(… Và tôi sẽ yêu mãi thế giới này…)

Sau khi câu hát này được lặp lại vài lần, tiếng hát đã nhỏ đi.

Âm khí của Christina cũng dần tan biến.

Dư âm còn bồi hồi, đến khi tôi định thần lại thì mới nhận ra Christina đã hoàn toàn tan biến.

Tôi lại sờ lên ngực mình.

Ngô Linh và Lưu Miểu trở lại phòng, Ngô Linh vẫn đang cầm di động.

Tôi nhìn thấy Nam Cung Diệu.

“Kí hiệu mất rồi.” Nam Cung Diệu đẩy gọng kính.

“Biến mất hoàn toàn rồi ư?” Tôi hỏi.

“Có vẻ là vậy.” Nam Cung Diệu gật đầu.

Ngô Linh nói: “Có lẽ cô ta đã dùng tất cả sức mạnh để hoàn thành việc này.”

Nhưng mà…

Không có bao nhiêu người đang nghe Christina hát…

Tôi đột nhiên nhớ đến điểm này, nhìn lên màn hình di động của mình.

“Thật là hay.”

“Tôi nhớ bà nội của tôi. Tôi muốn nghe bà nói chuyện.”

“Mẹ kiếp, hết rồi à?”

“Kì tích đã kết thúc.”

“Đây phải chăng là ảo giác tập thể trên toàn cầu?”

Có mấy người ca ngợi tiếng hát của Christina.

Trong đầu tôi vang vọng tiếng thở dài của Christina.

Kết thúc rồi… Mọi chuyện về Christina, đã kết thúc hoàn toàn.

Tiếp đến, chính là đống phiền toái mà cô ta đã để lại.