Hào Môn Này, Tôi Không Gả Nữa

Chương 65

Edit: Nại Nại
____


[Phục Ma Truyện] hiện đang là một trong những siêu phẩm game mobile trong nước, vẫn đang trong giai đoạn phát triển và tuyên bố sẽ trở thành game nâng cấp phong cách tiên hiệp hot nhất toàn cầu. Nên đội ngũ sản xuất trò chơi cũng tranh thủ tuyên truyền, từ lúc bắt đầu dự án, họ đã phát triển công cụ trò chơi tốt nhất, đội ngũ vẽ minh họa giỏi nhất và những người viết kịch bản thiết kế trò chơi chất lượng nhất.


Hiện trường buổi họp báo đông nghịt người không thua gì một buổi họp mặt fan, nhiều người hâm mộ game coi buổi họp này như một buổi triển lãm cosplay.
Người hâm mộ game từ khắp nơi trên thế giới tập trung tại đây, mặc đủ các loại trang phục trong game.


Lý Nhiễm đi ở trong đám người, xoay vần giữa thế giới giả tưởng cùng thế giới thật, kíƈɦ ŧɦíƈɦ lại kinh ngạc.
Đi theo hướng dẫn của nhân viên công tác, cô nhanh chóng ra phía sau sân khấu, trong phòng thay đồ chờ trang điểm.


Ngay lúc này Hạ Nam Phương gọi điện đến, cô vừa mới xuống máy bay được có hai tiếng, tên đàn ông này đã gọi hai cuộc.
"Anh rảnh lắm sao?" Cô có chút tức giận, còn không phải là tốt nghiệp về nước thôi sao?!?
Còn không phải chỉ là tới lời hẹn ước hai năm thôi sao!?


Tên đàn ông này gấp đến độ hận không thể buộc chặt cô trên người anh ta thế à!?
"Không rảnh, vào họp ngay đây."
Lý Nhiễm thở ra một hơi: "Không rảnh anh còn còn gọi điện thoại cho tôi làm gì?"


"Mệt không?" Hạ Nam Phương ở đầu bên kia căn bản không muốn thảo luận với cô vì sao không rảnh còn gọi điện thoại.
"Có chút, lên máy bay có chút sớm, máy bay còn bị delay."
"Tối đến chỗ anh đi." Ngữ khí của người đàn ông nhẹ nhàng như đang nói "tối nay ăn một bữa cơm" vậy.


Lý Nhiễm nhịn không được mở to hai mắt: "Chờ đã. Hai người chúng ta phát triển thành quan hệ "buổi tối đến chỗ của anh" từ khi nào vậy."
Hạ Nam Phương ở đầu bên kia cười nhẹ một tiếng, cũng không biết là cười Lý Nhiễm trở nên thông minh hay là cười thủ đoạn của mình quá vụng về.


"Tới chỗ của anh... ăn cơm đi."


Lý Nhiễm nhỏ giọng oán giận một câu: "Tôi làm gì có thời gian ăn cơm tối với anh chứ, hôm nay mới vừa về nước, nhóm dự án bên này còn một đống chuyện, hơn nữa tiệc tối không thể trốn." Nói xong lại nghĩ đến cái gì đó: "Ngày mai lại phải đi xã giao rồi, bàn giao các loại công việc có lẽ bận họp cả một ngày."


Hạ Nam Phương ở đầu bên kia điện thoại không nói lời nào, có vẻ tức giận: "Vậy còn anh thì sao?"
Lý Nhiễm bị anh chọc cười: "Vậy chỉ có thể xếp hàng đến ngày mốt."
Hiển nhiên, người đàn ông luôn quen được ưu tiên, không có ý định sắp xếp cho đến ngày mốt.


Ở nơi khác vừa họp xong. Ngay lập tức, anh liền bay trở về.
Khi trò chuyện vào buổi sáng, hai người còn ở hai thành phố, buổi chiều Hạ Nam Phương đã về tới thành phố N.


Mà công việc của Lý Nhiễm so với miêu tả với Hạ Nam Phương còn bận rộn hơn nhiều, trước kia ở nước ngoài cô cơ hồ chưa bao giờ xử lý loại chuyện xã giao này.


Trong công ty Monfihs, từng phòng trực thuộc đều tự tay của những hoạ sĩ trong phòng sáng tạo, ở đây mỗi tâm hồn của mọi người đều được tự do, không có sự hạn chế, không có hận thù giữa các cá nhân, ai nấy đều thoải mái tự nhiên ở chung.


Từ lúc về nước đến giờ, nhóm của Lý Nhiễm trong nháy mắt không thể chịu nổi bầu không khí làm việc như thế này, bắt đầu từ phần giới thiệu cho đến khi tiệc chào mừng triển lãm.


Nhóm dự án vốn dĩ muốn thể hiện sự chào đón của mình đối với nhóm của Lý Nhiễm, nhưng nào biết khiến nhóm các bạn nhỏ sợ tới mức tất cả đều muốn chạy trốn.
Cuối cùng chỉ còn lại Lý Nhiễm là trụ cột duy nhất ở công ty bên này, một mình chiến đấu hăng hái.


Tiệc tối, Lý Nhiễm ngồi trên ghế sofa bên cửa sổ híp híp mắt, buồn ngủ đến mức tâm hồn gần như lơ lửng trên không trung.
"Xin chào."
Lý Nhiễm mở mắt ra, trước mặt đứng một người đàn ông, rất cao lớn, diện mạo cũng rất anh tuấn.


Cô gật gật đầu, dường như không thích ứng được với tiếng gọi đột ngột: "Có chuyện gì không?"
Người đàn ông tự giới thiệu: "Tôi là Trịnh Huyền Lang."
Lý Nhiễm lục lọi lại ký ức trong đầu, sau đó vẻ mặt khẳng định, bọn họ chưa từng gặp nhau.


Trịnh Huyền Lang dường như cảm nhận được vẻ khó hiểu trên mặt Lý Nhiễm: "Vừa rồi ở buổi họp báo chúng ta đã từng gặp mặt."
Người ở buổi họp báo nhiều như vậy nên Lý Nhiễm không có ấn tượng gì.


Trịnh Huyền Lang cũng không để ý, dịu dàng khéo léo cười cười: "Nếu không quen biết vậy thì làm quen lại từ đầu một chút."
"Tôi là Trịnh Huyền Lang, nhà đầu tư của [Phục Ma Truyện]."


Ba chữ nhà đầu tư này, cho dù đặt ở trong trường hợp nào thì đều khiến người ta phải gọi là "cha lớn" mà đối đãi, Lý Nhiễm lập tức đứng lên: "Xin chào."
Trịnh Huyền Lang đưa tay ra, Lý Nhiễm lễ phép bắt tay.


Đang muốn rút tay về, thì đầu ngón tay đột ngột bị nắm chặt, Lý Nhiễm thoáng nhíu mày.
Trịnh Huyền Lang vẫn cười trước sau như một, dịu dàng mộc mạc nhưng gương mặt anh tuấn đó lại khiến người ta có chút chán ghét.
"Lý tiểu thư, nhảy một điệu?"


Lý Nhiễm thẳng thừng từ chối: "Tôi không biết nhảy."
Trịnh Huyền Lang cũng không khó chịu: "Tôi cũng không biết, tùy ý chút là được."
Lý Nhiễm rút tay lại: "Anh buông tôi ra trước."
Trịnh Huyền Lang: "Trong đại sảnh này, Lý tiểu thư là người duy nhất tôi mời khiêu vũ."


Nội tâm Lý Nhiễm: Cho nên? Còn muốn tôi cảm ơn anh nữa à?
Hai người bọn họ ở đây giằng co hai giây thì giám đốc dự án đi tới.
Nhìn thấy Trịnh Huyền Lang, hận không thể dán lên giày của anh ta mà cọ cọ: "Trịnh công tử."


Trong lòng Lý Nhiễm bốc mùi: Còn Trịnh công tử cơ đấy, phong kiến cổ hủ. Sao không gọi Trịnh lão gia luôn đi!?
Lý Nhiễm vừa thấy giám đốc dự án đi đến, cũng mặc kệ ông ta có phải đến giải vây cho cô hay không, cô cũng nhân cơ hội Trịnh Huyền Lang không chú ý rút tay lại.


Nói câu: "Xin lỗi không tiếp được."
Cầm túi lên, lập tức xoay người bỏ của chạy lấy người.
Trịnh Huyền Lang nhìn theo bóng lưng của Lý Nhiễm, nở một nụ cười không rõ ý nghĩa, hắn rất thích những bông hoa hồng xinh đẹp. Hoa hồng đẹp có gai lại càng khiến người ta có ham muốn chinh phục hơn.


Trịnh Huyền Lang đặt ngón tay lên môi, nhắm hai mắt, hồi tưởng lại lần đụng chạm vừa rồi.
Nếu là Lý Nhiễm thấy một màn như vậy, đại khái sẽ ghê tởm chết mất.


Trịnh Huyền Lang được coi là người có tiền đồ nhất trong Trịnh gia ở thành phố N. Thế lực Trịnh gia thuở ban đầu rất tầm thường, không thể làm nên chuyện gì. Thấy công việc làm ăn của gia đình ngày càng sa sút, ngay cả đồ cũ của tổ tiên để lại cũng bán mất không còn.


Ban đầu Trịnh Huyền Lang chơi một trò chơi nhỏ, 6 năm trước hắn sáng tạo ra một trò chơi nhỏ nhằm giải toả căng thẳng cho nhân viên văn phòng, trò chơi tương đối phổ biến, lần đầu tiên hắn kiếm được lời. Sau đó, hắn bắt đầu kinh doanh trò chơi trực tuyến (game online), mở ra nền tảng game online trong nước đầu tiên. Sau đó, nhân đà phát triển hắn bắt đầu khai phá ứng dụng video ngắn, trở nên có chút tiếng tăm. Giống như tính cách của hắn, thích theo đuổi thứ mới mẻ kíƈɦ ŧɦíƈɦ.


Thanh danh của hắn trong vòng thành phố N không mấy tốt đẹp, nhưng cũng là người thành đạt mà đàn ông ngưỡng mộ, con rể rùa vàng mà phụ nữ tha thiết mơ ước. Loại người như anh ta khác với Hạ Nam Phương và Phí Huyên.


Hạ Nam Phương và Phí Huyên đều là những người kinh doanh làm ăn ngay thẳng, tài sản trong tay đều do kế nghiệp gia tộc từ đời này sang đời khác, họ có nền tảng gia đình vững chắc. Mà Trịnh Huyền Lang là một nhà đầu cơ thành phần mới nổi trong thời đại Internet phát triển.


Game hot hắn sẽ làm game, video ngắn hot hắn sẽ làm video ngắn, bây giờ game mobile tương đối hot hắn lại bắt đầu làm game mobile.
Tóm lại, là hai loại người.
Giám đốc dự án thấy hắn nhìn theo bóng dáng của Lý Nhiễm, trong mắt không che dấu hứng thú, nhịn không được nhắc nhở: "Trịnh tiên sinh."


Trịnh Huyền Lang quay đầu lại: "Ừ?"
Giám đốc dự án: "Vị kia, Ngài tốt nhất đừng tùy ý trêu chọc đến."
Trịnh Huyền Lang cười cười, lại càng thêm cảm thấy hứng thú: "Là nhân vật như thế nào mà tôi không thể trêu chọc được?"


Giám đốc dự án lắc đầu: "Thời gian Ngài ở trong nước không dài nên không biết lai lịch của Lý tiểu thư." Đè nặng âm thanh nói tiếp: "Cô ấy là vị hôn thê của Hạ Nam Phương."
Cái tên Hạ Nam Phương này cũng không xa lạ, đặc biệt là mấy năm nay Trịnh Huyền Lang thường xuyên bị so sánh với anh.


"Hạ Nam Phương?"
Trịnh Huyền Lang có vẻ không tin: "Cái tên mặt lạnh la sát kia của Hạ thị à?"
"Đúng vậy."
Tin tức tình ái liên quan đến Trịnh Huyền Lang hiện lên không ngừng, như là đang chứng minh cho cả thế giới thấy rằng hắn là đàn ông, thường xuyên thấy trong hai hoặc ba tháng hắn sẽ đổi bạn gái một lần.


Mặt khác, Hạ Nam Phương lại hoàn toàn ngược lại, 31 tuổi mà còn chưa lập gia đình.
Chỉ nghe nói lúc còn trẻ có một người bạn gái, sau lại không biết nguyên nhân gì mà chia tay, đến nay vẫn còn độc thân.


Trịnh Huyền Lang là loại người trơ trẽn nhưng bề ngoài đội lốt chính nhân quân tử. Đàn ông có thất tình lục dục, có du͙ƈ vọиɠ muốn phát tiết, dù cho trong lòng có người phụ nữ mình thích rồi đi chăng nữa mà hai năm không chạm vào một người phụ nữ nào, hắn rõ ràng không tin.


Nhưng nếu người phụ nữ trong lòng là Lý Nhiễm mà nói, thì hắn có thể hiểu được ba phần, còn bảy phần khác...
Khi nào nếm thử rồi mới biết được.
Trịnh Huyền Lang xoay xoay nhẫn trên ngón tay.


Những lời của giám đốc dự án không những không xua tan được ý nghĩ của Trịnh Huyền Lang, ngược lại còn khơi dậy lòng ham muốn đua đòi sâu sắc trong giới đàn ông.
Lý Nhiễm dứt khoát trốn vào toilet.


Mà trong toilet còn náo nhiệt hơn bên ngoài, những mỹ nhân từng đợt từng đợt trang điểm bên trong, Lý Nhiễm ngồi trên bồn cầu nhìn thời gian, định chờ 20 phút sau sẽ nói lời tạm biệt với giám đốc dự án.


Lý Nhiễm làm ổ trong toilet sắp xếp lịch trình ngày mai sau đó lại nói một ít lời động viên gửi cho mọi người trong nhóm làm việc.
Sau đó ngồi ngốc trong phòng, cô vốn dĩ cho rằng mình có đủ danh vọng và sức mạnh rồi có thể làm chút chuyện mình muốn làm.
Không ngờ...


Môi trường trong nước quả thực khác với nước ngoài, ở bên ngoài lăn lộn lâu như vậy mà cô chưa từng bị người ta đùa giỡn.
Nghĩ đến đùa giỡn, lại nghĩ đến mình bị sờ tay, Lý Nhiễm ghê tởm một chút, chuẩn bị đi ra ngoài rửa tay.
Nhưng chợt nghe thấy tên mình.


"Vị hoạ sĩ minh hoạ mới tới kia... đẳng cấp đúng là không đơn giản nha?"
Lời vừa thốt ra, trong nháy mắt nhấc lên lòng bát quái của những người xung quanh, đại khái là mấy chị em đang nói chuyện phiếm, lập tức có người hỏi: "Ai?"


Đèn toilet chiếu sáng toàn bộ căn phòng rộng thoáng, Lý Nhiễm chống cằm ngồi trở lại chỗ cũ, nghĩ thầm có lẽ không phải mình.
Tôi là một người tốt bụng như vậy mà.
Người bên ngoài cũng không kiêng dè: "Còn có thể là ai, cô Lý Nhiễm kia đấy."


"Mới đến ngày đầu tiên, mà vừa rồi ở bên ngoài không phải câu dẫn Trịnh công tử đó sao?"
Lý Nhiễm lại muốn ói, còn Trịnh công tử, buông tha cho từ công tử này đi được không?
"Trịnh công tử coi trọng cô ta? Thiệt hay giả vậy? Trịnh công tử không phải chỉ mới 25 tuổi thôi sao?"


"Vị kia bao nhiêu tuổi rồi, hình như sắp 30 rồi đó!"
Nói xong còn che miệng cười duyên một tiếng: "Gọi dì còn được."
"Trịnh công tử nhiều lắm chỉ là muốn trêu chọc cô ta một chút thôi, chắc không phải thật sự nghiêm túc đâu ha? Nói không chừng người ta muốn leo lên cao thì sao?"


Cửa bên trong một phòng vệ sinh đột nhiên bị người ta đẩy ra, "ầm" một tiếng.
Lý Nhiễm giữ cửa một chút, đi ra khỏi phòng vệ sinh.
Nụ cười tiêu chuẩn hiện lên trên mặt, người bên ngoài lập tức im lặng, hai mặt nhìn nhau, cúi đầu.
Lý Nhiễm: "Vừa rồi ai gọi tôi là dì?"


Mấy cô gái nhỏ không trang điểm nữa, chuẩn bị rời đi.
"Đứng lại."
Mấy cô gái nhỏ như gà con vừa mới tập đi, cứng đờ tại chỗ, xấu hổ quay đầu lại.
"Chúng tôi không phải nói cô."


Lý Nhiễm thờ ơ nói: "Dù sao cũng đã gọi dì rồi, nếu tôi không thay mẹ các cô dạy các cô làm người thì sao tôi có thể xứng với cái chức dì trong lúc tuổi còn trẻ như này được chứ. Đúng lúc lắm, chờ chút nữa rồi đi, tôi vừa mới nhắn tin cho giám đốc dự án rồi, chờ lát nữa các cô ra khỏi toilet nữ là có thể nhìn thấy ông ta."


Hiển nhiên mấy cô gái nhỏ là nhân viên của công ty, vừa nghe thấy lập tức run lên: "Thật... thật xin lỗi, Ngài đừng nói với giám đốc dự án."
"Trễ rồi."
Lý Nhiễm dẫm lên giày cao gót ra ngoài, càng nghĩ càng giận.


Cô vừa mới về nước ngày đầu tiên, ấn tượng về cô với mọi người trong công ty lại là tin đồn yêu đương ư?
Bị Hạ Nam Phương nhìn mỗi ngày, ba năm nay cô chưa từng yêu ai luôn chứ đừng nói đến câu dẫn đàn ông!
Oan uất này thực sự không thể nhịn được.


Nại Nại khả ái edit! Trang nào xoá mất dòng này sẽ bị "xử lý". Xin lỗi vì sự bất tiện này!
Cô nhanh chóng trở lại địa điểm tổ chức tiệc, Trịnh Huyền Lang và một đám người không biết đang nói chuyện gì... Lý Nhiễm đi ngang qua người hắn, quay đầu nhìn hắn một cái,


Trịnh Huyền Lang lập tức hứng thú nhìn lại.
"Trịnh tiên sinh có hứng thú nhảy một điệu không?"
Đuôi chó sói của Trịnh Huyền Lang vui vẻ: "Rất vui lòng."
Lý Nhiễm khiêm tốn: "Tôi không biết nhảy cho lắm."
Trịnh Huyền Lang: "Không sao. Tôi dạy cô."
"Được thôi."
Lúc sau, hai người đi vào sân nhảy.


Mười phút sau, chân Trịnh Huyền Lang bị Lý Nhiễm dẫm đến sắc mặt xanh mét.
Đôi giày cao gót nhọn hoắt mà cô đi có lực sát thương rất lớn dù đằng trước hay đằng sau. Mỗi lần dẫm xong, cô đều thành khẩn xin lỗi.
Trịnh Huyền Lang rớt nước mắt trong lòng: "Không sao."


Dẫm khoảng chừng 20 phút, cuối cùng Lý Nhiễm cũng cảm thấy hài lòng buông hắn ra.
"Cùng Trịnh tiên sinh khiêu vũ thật sự rất vui đó!"
Câu nói này của cô nói đặc biệt ngọt, làm người ta có loại cảm giác như được tắm trong gió xuân.
Trịnh Huyền Lang cười gật đầu: "Tôi cũng vậy."


Lý Nhiễm nhịn không được cười: Ha, ai bảo mi giám đùa giỡn bà, dẫm chết mi!
Trịnh Huyền Lang nhìn Lý Nhiễm, ánh mắt đột nhiên nhìn thấy cái gì đó, nhân lúc cô không chú ý, hắn đột nhiên tiến về phía trước một bước, kéo gần khoảng cách của hai người.


"Lý tiểu thư học rất nhanh, lần sau nhất định sẽ tiếp tục."
Hai chữ lần sau này của hắn cắn vô cùng nặng.
Lý Nhiễm nghĩ thầm: Lần này dẫm còn không đủ à, lần sau còn muốn bị giẫm nữa sao?
Nói xong, Trịnh Huyền Lang gật đầu với người phía sau Lý Nhiễm rồi lập tức rời đi.


Lý Nhiễm khó hiểu xoay người, sau đó nhìn thấy Hạ Nam Phương đứng phía sau cô, cách đó hơn một mét.
Biểu cảm trên mặt nói như thế nào được nhỉ?
Có loại... ông đây ở nhà ngậm đắng nuốt cay, giữ mình trong sạch, còn cô ở bên ngoài hoa hoè lộng lẫy, câu tam đáp bốn.


Làm Lý Nhiễm có chút chột dạ.
_____