Giao Dịch Đánh Mất Trái Tim Của Trùm Xã Hội Đen

Quyển 11 - Chương 24: Cảm Giác Đánh Nhau Quen Thuộc

Lôi có thể nhìn rõ
trong đáy mắt Thượng Quan Tuyền đang nổi lên sự tàn nhẫn, trong lòng
cũng phát lạnh... Lúc này anh ta mới ý thức được rằng đứng trước mặt
mình không phải là một cô gái bình thường mà là một đặc công.

“Nếu cô Thượng Quan cứ ngang bướng như vậy thì đừng trách tôi không khách
khí”. Lôi lên tiếng. Dù sao đây cũng là Lãnh thị, có rất nhiều nhân viên đang đứng xem, anh ta không muốn động thủ ở đây.

Đôi mắt trong veo như làn nước nheo lại đầy nguy hiểm, Thượng Quan Tuyền cảm thấy cảm giác này cực kì quen thuộc...

“Tôi nói lần cuối cùng, mau tránh ra”. Cô nắm hai tay lại thành nắm đấm, vẻ mặt lạnh lẽo, tính nhẫn nại của cô sắp hết rồi.

Mấy người nhân viên có mặt ở đại sảnh đều chăm chú nhìn cả vào Thượng Quan Tuyền và Lôi.

“Này, đó không phải là cô gái sáng nay cùng Lãnh tiên sinh vào văn phòng à, thật sự là rất khá đó...”.

“Đúng thế, đúng thế, nhưng sao cô ấy lại đứng ở đây với trợ lý hành chính đặc biệt của tổng giám đốc vậy. Vẻ mặt của hai người đó đáng sợ quá...”.

Trước những ánh mắt nhòm ngó xung quanh, Thượng Quan Tuyền không rảnh rỗi mà
chú ý đến. Lôi cũng chả quan tâm đến mấy lời xì xào bàn tán. Trước câu
nói lạnh lùng của Thượng Quan Tuyền, anh ta chỉ điềm đạm nói một câu:
“Tôi nói rồi, cô không thể rời khỏi tòa nhà của Lãnh thị nửa bước...”.

Thượng Quan Tuyền không định cho anh ta cơ hội nói tiếp, đôi mắt đẹp lóe lên
sự lạnh lẽo. Cô ra tay đấm thẳng vào yết hầu của Lôi, đòn ra tay cực
nhanh và cực mạnh.

Lôi rất ngạc nhiên, anh ta chưa bao giờ
đánh nhau cùng Thượng Quan Tuyền nên không đoán được thân thủ của cô gái này lại tốt đến vậy. Cảm nhận được đòn công kích, phản ứng phòng ngự
cực tốt đã giúp anh ta nhanh chóng tránh né. Sau đó anh ta duỗi cánh tay dài, nắm chặt lấy cánh tay đang đấm về phía mình, muốn mượn lực để kìm
trụ cô.

Các nhân viên mới vừa rồi còn đứng một bên xôn xao
bàn tán xem náo nhiệt giờ đều bị dọa cho hết hồn hết vía. Bọn họ biết
thân thủ của trợ lý hành chính đặc biệt Lôi rất cao, nhưng không ngờ
rằng cô gái kia dáng người nhỏ nhắn xinh xắn mà thân thủ cũng giỏi như

vậy, dám đánh nhau cùng Lôi.

Trước sự tấn công và kìm chế của Lôi, Thượng Quan Tuyền không hề né tránh. Nhưng cô cũng không định từ
bỏ, vì thế liền mượn lực, cúi người xuống, quệt chân về phía Lôi.

Lôi không ngờ cô gái này lại nhanh nhẹn và linh hoạt đến vậy, anh ta trúng
một đòn của cô, trọng tâm dồn về phía sau, phải lùi mấy bước...

Cùng lúc đó, Thượng Quan Tuyền vội vàng đứng dậy rồi chạy nhanh về phía cửa.

Cô gái này...

Lôi bị kích thích, lập tức đứng dậy chạy về phía cô. Cô vội né tránh nên
không để ý tới phía sau đột nhiên vang lên một tiếng “Vút”, nắm đấm của
Lôi đang lao thẳng về phía cô...

Thượng Quan Tuyền cả kinh.
Ngay sau đó, cô nghiêng đầu, bàn tay chạm vào chiếc vòng trên cổ. Một
cảm giác quen thuộc kích thích lên đại não của cô. Cô không nghĩ nhiều,
cảm giác quen thuộc kia như đang khống chế bản thân cô. Ngay sau đó, bàn tay cô hơi siết lại, một tia sáng lóa lóe lên, dường như một đâm thủng
ánh mắt Lôi...

“Cỏ bốn lá?”

Lôi thét lên một tiếng kinh hãi. Ngay sau đó, anh ta vội rút tay về, ám khí này quả nhiên là
lợi hại, chỉ mới lóe sáng đã khiến người khác phải lui bước rồi.

Thừa dịp Lôi né tránh, Thượng Quan Tuyền đặt tay lên cánh tay anh ta. Lôi
phản ứng lại rất nhanh, mượn chiếc áo ngoài vây chặt lấy tay cô.

Ngay sau đó, tay phải Thượng Quan Tuyền lại ra tay, đâm thẳng vào chỗ huyệt
vị của anh ta. Tuy một tay cô bị kìm chế nhưng chân phải cô hơi trùng
xuống, nhân lúc anh ta đá chân liền đạp vào người Lôi.

Ánh

mắt Lôi lóe lên tia sắc bén, anh ta không ngờ cô gái này lại ra tay tàn
độc và mạnh mẽ như vậy. Anh ta không thể khinh địch, hơi nghiêng người,
bàn tay to đấm thẳng về phía cô...

“Lôi, dừng tay lại!”

Đúng lúc này, một âm thanh rét lạnh đột nhiên vang vọng khắp đại sảnh. Ngay
sau đó, Lãnh Thiên Dục tiến lên, dễ dàng ngăn đòn tiến công của Lôi lại, tay kia túm chặt hai tay Thượng Quan Tuyền...

“Ôi, là Lãnh tiên sinh, ngài ấy đẹp trai quá...”.

“Này, không muốn sống nữa hả, Lãnh tiên sinh đã ở đây rồi, mau về làm việc đi...”.

“Đúng thế đúng thế, mau đi thôi...”.bo[email protected]anlequydon.com

Các nhân viên đang đứng xem náo nhiệt lập tức giải tán.

“Lãnh tiên sinh!”

Lôi thấy Lãnh Thiên Dục liền dừng tay, cung kính cúi người gọi hắn. Anh ta
vô thức đưa tay lên xoa bả vai, cô gái này ra tay tàn nhẫn quá.

Lãnh Thiên Dục hơi gật đầu sau đó quay đầu lại nhìn Thượng Quan Tuyền. Khi
hắn thấy trong tay Thượng Quan Tuyền đang lóe lên tia sáng của cỏ bốn
lá, hàng lông mày nhíu chặt lại, ánh mắt toát ra tia phẫn nộ...

“Tuyền, thu hồi ám khí của em lại”. Giọng nói của hắn đầy lạnh lẽo, mang tính cảnh cáo.

“Buông ra, Lãnh Thiên Dục, tôi ghét anh, tôi sẽ không bao giờ ở lại bên anh”.

Thượng Quan Tuyền thấy Lãnh Thiên Dục liền tức giận, nghĩ đến cảnh hắn cùng cô gái kia ở trong phòng anh anh em em khiến cô hận không thể dùng ám khí
này đâm chết hắn, lôi hết tâm tư trong lòng hắn ra xem!

Lãnh Thiên Dục nghe vậy, vẻ mặt hết sức lạnh lẽo. Hắn thấp giọng quát: “Tuyền, đây là công ty, đừng ồn ào nữa, theo anh về”.

Cô gái này điên rồi sao? Cô đang mang thai mà còn dám ra tay đánh nhau với người khác?

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Thượng Quan Tuyền toát lên sự bi thương. Nhìn thấy bộ
dạng của hắn như không hề làm sai chuyện gì, cơn giận trong lòng cô lại
càng bừng lên. Sau đó, cô cúi người đá hắn rồi lập tức xoay người bật ra phía sau, chạy ra cửa...

Lãnh Thiên Dục không đoán được cô lại dùng đến chiêu này, tay lập tức buông lỏng, càng tiện cho cô chạy thoát.

Chết tiệt!

Sắc mặt hắn đột nhiên căng thẳng, chạy về phía cửa...