Dụ Tình: Lời Mời Của Boss Thần Bí

Chương 126: Nếu vẫn cứ yêu

Yêu một người, giống như thiêu thân lao đầu vào lửa, cho dù hóa thành tro bụi cũng vẫn mỉm cười đón nhận. Tình yêu của em, tựa như dòng suối nhỏ thấm đẫm trong ánh mắt, như dòng sông không biết mệt mỏi, tình nguyện theo từng bước chân của anh tiến về phía trước.

Yêu một người, biết rõ là nguy hiểm nhưng vẫn mỉm cười chấp nhận, tựa như đứng trên vách núi cao nhảy xuống, cho dù tim không ngừng đập loạn lên vẫn muốn cùng anh tiếp tục đoạn trần duyên này.

Em phải làm sao để có thể chạm vào khuôn mặt anh? Phải làm sao để được thấy nụ cười của anh? Chỉ mong cùng anh vượt qua mọi khó khăn thử thách, hoa nở hoa tàn...vẫn yêu, sâu đậm.

***

Rời xa thành phố ồn áo náo nhiệt, Louis Thương Nghiêu kéo Lạc Tranh lên xe, theo hướng đông thẳng tiến. Xe chạy với tốc độ rất nhanh, tựa như muốn xuyên phá vạn tầng mây trên bầu trời.

Ngồi ở ghế lái phụ, Lạc Tranh vẫn còn chưa hết kinh ngạc đã bị hành động tiếp theo của Louis Thương Nghiêu dọa cho hết hồn. Hắn chỉ dùng một tay để nắm lấy vô lăng, bàn tay còn lại từ lúc lên xe vẫn nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé của nàng, thỉnh thoảng còn quay sang nàng mỉm cười, nụ cười mang theo sự sủng ái cùng yêu thương vô tận.

Lạc Tranh không biết hắn muốn dẫn nàng tới nơi nào, chỉ là suốt dọc đường đi hắn không hề nói lấy một lời, mà nàng, cũng không hỏi gì. Hơn nữa, trong lòng nàng cũng không ngừng cuồng loạn, không phải bởi vì tốc độ lái xe của hắn mà bởi vì lúc ở trên đường phố Paris kia, hắn lại nói rất rõ ràng rằng "Anh yêu em!"

Ba từ này, nàng vẫn chưa có cách nào thích ứng. Cho tới tận lúc này, nàng vẫn còn ngỡ như mình đang nằm mơ.

Hắn yêu nàng? Hắn chính miệng thừa nhận hắn yêu nàng? Nàng tuyệt đối không dám nghĩ tới, người đàn ông kiêu ngạo như hắn lại có thể thổ lộ cùng nàng.

Suy nghĩ của Lạc Tranh rất loạn, tâm tình cũng vô cùng phức tạp. Từ lúc Louis Thương Nghiêu thổ lộ với nàng cũng không nói thêm lời nào đã kéo nàng lên xe, trái tim nàng lúc này hệt như những tán lá cây không ngừng xào xạc dọc hai bên đường. Mỗi lần hắn quay sang nở nụ cười dịu dàng với nàng, trái tim đang kìm nén của nàng lại đập loạn lên. Còn cả bàn tay lớn ấm áp của hắn vẫn không ngừng nắm lấy tay nàng như thể sợ nàng sẽ lập tức biến mất vậy.

Người đàn ông như vậy, sao nàng có thể cam lòng buông ra đây? Cam lòng nhường hắn cho một người phụ nữ khác đây?

Khi bầu trời tràn ngập những vì tinh tú, màn đêm đã buông xuống dày đặc, xe rốt cục cũng dừng lại.

Lạc Tranh bị Louis Thương Nghiêu kéo xuống xe, bàn tay hắn vẫn nắm chặt bàn tay nhỏ bé của nàng. Mà nàng, lại bị cảnh đẹp trước mắt làm cho kinh ngạc.

Nàng còn lầm tưởng mình đã lạc tới thiên đường giữa nhân gian.

Nơi này là một khu nghỉ dưỡng tư nhân. Từng đám mây nằm rải rác nơi lưng chừng núi, ánh đèn ấm áp như hòa cùng ánh sao lấp lánh trên bầu trời khiến người ta có cảm giác như đất trời giao hòa làm một. Cách đó không xa là một dòng sông nhỏ hiền hòa xuôi dòng khiến khung cảnh nơi này cực kỳ nên thơ. Từng đám mây tụ lại trên bầu trời, có đám xa tận chân trời, có đám gần đến nỗi cảm giác với tay đã có thể chạm tới, khiến người ta có thể cảm nhận được sự mềm mại của nó từng chút, từng chút một...

"Đây là..." Lạc Tranh quả thực đắm chìm tại khung cảnh tuyệt mỹ của nơi này. Ban đêm tuy cũng khá yên tĩnh nhưng nơi này dường như lại càng hoàn toàn cách biệt với mọi loại âm thanh của thế giới bên ngoài.

Từng mái nhà màu trắng mang theo cảm giác thanh lệ thoát tục, ẩn hiện giữa những tầng mây lững lờ trôi.

Louis Thương Nghiêu nắm tay Lạc Tranh, dẫn nàng bước vào khám phá bên trong khu nghỉ dưỡng. Con đường dẫn vào khu nghỉ được thiết kế băng qua một dãy hành lang gỗ mộc, phía dưới dãy hành lang là dòng nước xanh mát đang lững lờ trôi khiến cảnh sắc nơi này càng thấm đẫm vẻ đa tình. Nếu muốn thả lỏng thân thể, còn có thể ở nơi này thoải mái ngâm mình.

"Nơi này là do anh vẽ phác thảo thiết kế năm mười tám tuổi, đến khi hai mươi tuổi thì tiến hành đầu tư xây dựng. Không ngờ đã qua nhiều năm như vậy, từ khi hoàn thành nó anh cũng chưa từng quay trở lại." Louis Thương Nghiêu đưa tay chỉ khung cảnh tựa thiên đường trước mặt, nhẹ nhàng lên tiếng. Lạc Tranh nghe những lời của hắn lại càng thêm kinh ngạc, sự sùng bái đối với hắn dường như lại tăng thêm một bậc. Giờ khắc này, Louis Thương Nghiêu giống như một vị đế vương đầy quyền uy, không có gì có thể làm khó được hắn, ngay cả cốt cách của hắn cũng toát lên khí chất đầy mạnh mẽ.

"Vì sao anh lại không quay trở lại nơi này?" Lạc Tranh có chút hiếu kỳ cất tiếng hỏi.

Dựa vào lan can bên cạnh, Louis Thương Nghiêu cười nhẹ đem người phụ nữ xinh đẹp như thiên sứ trước mặt kéo vào trong ngực, cúi đầu xuống, khẽ tì trán mình lên trán nàng, dịu dàng nói, "Bởi vì vào ngày hoàn thành công trình này anh đã phát một lời thề."

"Là lời thề thế nào?" Tâm tình Lạc Tranh lại bắt đầu không ngừng cuồng loạn. Tuy nàng cùng hắn đã có không ít động tác thân mật, nhưng khi tình yêu trong lòng đã được bày tỏ rõ ràng thì một động tác lôi kéo nhẹ nhàng của hắn cũng khiến gương mặt nàng nóng bừng lên.

"Lời thề này rất đơn giản, nhưng lại rất khó thực hiện." Louis Thương Nghiêu lưu luyến ngắm nhìn gương mặt đỏ ửng của nàng, không kìm lòng được khẽ đặt lên đó một nụ hôn rồi mới tiếp tục lên tiếng, "Đây là món quà mà anh muốn tặng cho người phụ nữ anh yêu. Anh muốn cùng cô ấy ở nơi này yêu thương, kết hôn, sinh con. Nơi này không phải là một khu nghỉ dưỡng bình thường mà là một món quà mà anh muốn tỉ mỉ chuẩn bị để tặng cho người vợ cùng đứa con mà anh hết lòng yêu thương."

Lạc Tranh ngẩng đầu lên, lại chạm phải ánh mắt nóng rực như lửa của hắn khiến nàng có chút bối rối khẽ chớp mắt nhìn xuống, "Sao anh lại có thể như vậy chứ? Mới có hai mươi tuổi đã nghĩ tới chuyện của năm ba mươi tuổi rồi."

"Cho nên anh mới nói, lời thề này tuy rất đơn giản, nhưng lại rất khó thực hiện. Anh cũng không ngờ là mình phải chờ tới mười mấy năm như vậy." Louis Thương Nghiêu cười nhẹ, đưa tay nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của Lạc Tranh lên, nhìn nàng bằng ánh mắt vô cùng đắm đuối, đôi mắt hắn lúc này còn sáng hơn cả những vì tinh tú trên bầu trời đêm.

"Nếu như em có thể xuất hiện trước mặt anh sớm một chút thì nơi này sẽ không phải bỏ trống nhiều năm đến vậy."

Mặt Lạc Tranh lại càng đỏ hơn, dưới ánh sáng mờ ảo nơi này lại càng thêm mê người. Nàng vội vã quay đi, có chút mất tự nhiên hờn dỗi nói, "Không biết anh đang nói bậy cái gì nữa, chuyện này có liên quan gì tới em đâu."

"Đương nhiên là có quan hệ, em là người phụ nữ anh yêu, ngoài em ra, không có người nào có tư cách xuất hiện ở nơi này." Louis Thương Nghiêu cũng không cho phép nàng trốn tránh, khẽ xoay khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng của nàng lại, nhẹ nhàng nói, "Tranh, những lời anh nói lúc ở trên đường phố Paris là những lời từ tận đáy lòng. Anh yêu em, ý nghĩ này giống như một loại tín ngưỡng thần thánh không thể nào dao động. Tình yêu này, không có bất kỳ ai có thể ngăn cản, không có bất cứ chuyện gì có thể ảnh hưởng. Hãy tin tưởng anh, anh đối với em là chân thành."

Ánh mắt Lạc Tranh chợt lóe lên một chút sợ hãi. Suốt dọc đường đến đây, nàng đều nghĩ đến những lời nói của hắn. Cho tới lúc này, khi hắn lại lần nữa nhắc tới những lời đó khiến cho nàng càng thêm lo lắng.

"Thương Nghiêu..."

"Anh biết rõ nói như vậy sẽ khiến em hoảng sợ, hãy tha lỗi cho anh vì anh không thể khống chế trái tim mình."

Louis Thương Nghiêu nhìn nàng bằng ánh mắt đầy thâm tình, không cho phép nàng trốn tránh ánh mắt của hắn.

"Trước đây, anh tiếp cận em chỉ là muốn trả thù, vì chuyện của Liệt và Vũ mới đem em giữ lại bên mình. Nhưng, tâm tình của em lại dễ dàng tác động tới tâm trạng của anh mọi lúc mọi nơi. Khi anh nhìn thấy em tươi cười với người đàn ông khác, lửa ghen trong lòng cơ hồ có thể thiêu đốt anh điên cuồng. Lúc nào anh cũng muốn được gặp em, nhìn ngắm nụ cười của em, nhìn dáng vẻ tỉnh táo của em, nhìn em hệt một nữ cường nhân cùng đàn ông tranh đoạt thiên hạ, nhìn dáng vẻ em lúc yếu đuối khiến lòng anh cũng trùng xuống. Tranh, giờ anh mới biết, thì ra anh đã yêu em từ rất lâu rồi. Có lẽ là từ lần đầu tiên gặp em, anh đã không kìm lòng được mà muốn có em. Anh yêu em, yêu em điên cuồng."

Trong mắt Lạc Tranh thoáng hiện chút rung động cùng bối rối nhưng nàng không dời ánh mắt đi nơi khác mà vẫn nhìn vào gương mặt hắn.

"Tranh, anh rất muốn biết, tâm tư của em có phải cũng giống anh hay không?" Hắn khẽ vuốt ve gương mặt nàng, nhìn vào đôi mắt trong veo của nàng, "Em, yêu anh sao?"

Lạc Tranh khẽ cắn nhẹ làn môi, muốn nói gì đó lại thôi.

Louis Thương Nghiêu thấy vậy, đau lòng đưa tay xoa lên bờ môi nàng, cúi đầu nói, "Hiện giờ, anh cũng không miễn cưỡng em nhất định phải yêu anh. Nhưng, hãy để anh được ích kỷ cùng bá đạo. Từ khi anh hiểu được tâm tư của mình, anh đã vĩnh viễn không cách nào buông được em ra. Cho dù em không yêu anh, anh cũng muốn giữ em lại bên mình, cho đến ngày em yêu anh."

"Nếu như..." Lạc Tranh ngẩng lên nhìn hắn, "Vĩnh viễn đều không yêu thì sao?"

"Vậy cũng đừng nói cho anh biết, anh sẽ vẫn cứ giữ em bên cạnh, cả đời, cho đến khi chết, rời khỏi thế giới này, em cũng đừng đứng trước bia mộ anh nói rằng em không yêu anh, đừng nói bất cứ điều gì hết." Louis Thương Nghiêu nhẹ nhàng nói.

"Sao lại có người bá đạo như anh chứ?" Lạc Tranh tròn xoe đôi mắt, bị bộ dạng của hắn chọc cười nhưng cố gắng nén xuống, "Khi anh còn sống em không thể cự tuyệt tình yêu của anh, đến lúc chết cũng không thể. Như vậy chẳng phải em yêu hay không yêu anh cũng giống nhau hay sao? Vậy phải đến khi nào em mới có thể nói cho anh biết đây?"

Louis Thương Nghiêu thở một hơi dài, ôm chặt nàng vào trong ngực, nhẹ nhàng thì thầm bên tai nàng, "Vậy để kiếp sau đi. Nếu như có kiếp sau, chúng ta tình cờ gặp nhau ở góc đường nào đó, vậy em hãy xoay người bước đi, đừng để anh nhìn thấy em. Bởi nếu để anh nhìn thấy em, anh sẽ đem em giữ chặt bên mình, buộc em phải yêu anh."

Lạc Tranh nghe mà cảm thấy trong lòng chua xót...

"Anh thật sự hy vọng có kiếp sau, bởi vì, kiếp này sao đủ để anh yêu thương em." Hắn khẽ than nhẹ bên tai nàng, giọng nói mang theo thâm tình vạn chủng.

Lạc Tranh ngẩng đầu nhìn hắn, nước mắt dần hoen mờ đôi mắt đẹp, xuyên qua màn lệ nhìn ngắm gương mặt cương nghị của hắn, bàn tay nhỏ bé khẽ xoa lên gương mặt hắn, nhẹ nhàng nói, "Không cần đợi đến kiếp sau, kiếp này em sẽ nói cho anh biết quyết định của mình."

Louis Thương Nghiêu nhìn thẳng vào đôi mắt nàng, hô hấp có chút dồn dập, không khó nhận ra hắn đang rất khẩn trương...

"Louis Thương Nghiêu, anh hãy nghe cho kỹ, anh là tên xấu xa, bá đạo, cuồng ngạo khiến người ta không thể chịu nổi..." Lạc Tranh đưa tay khẽ quệt đi dòng lệ trong mắt, càng nhìn rõ vẻ mặt khẩn trương của hắn, "Anh biết rõ em là bạn gái, là vợ của Ôn Húc Khiên, vậy mà anh còn không nề hà đem em chiếm đoạt. Anh thật xấu xa, xấu đến mức khiến đêm tân hôn em phải chịu bao nhiêu ủy khuất. Em cần phải hận anh, em có quyền hận anh..."

Louis Thương Nghiêu đau lòng nhìn nàng, "Xin lỗi em, đều tại anh vì quá muốn có được em..."

Hai mắt Lạc Tranh đã đỏ hồng lên, nghẹn ngào nói tiếp, "Nhưng mà em lại không có cách nào khiến mình không yêu anh. Có lẽ em còn yêu anh sớm hơn cả anh nữa, cho nên em rất đau khổ, thật sự rất đau khổ, em..."

"Tranh..." Đôi mắt Louis Thương Nghiêu lập tức ngời sáng, tâm tình trong nháy mắt cũng trở nên cực kỳ kích động, đôi bàn tay lớn bóp chặt hai vai nàng...

"Em yêu anh, em vừa nói rằng em yêu anh?"

"Phải, em yêu anh! Em yêu người đáng hận là anh!" Lạc Tranh cũng khó mà đè nén được cảm xúc đang không ngừng dâng lên trong lòng, "Em biết rõ anh là người đàn ông nguy hiểm thế nào, cũng không ngừng nhắc nhở mình không thể yêu anh, nhưng, em lại không cách nào khống chế được bản thân mà yêu anh. Louis Thương Nghiêu, em hận anh đến chết đi được.

Tại sao anh phải xuất hiện trong thế giới của em? Tại sao phải đem cuộc sống vốn yên tĩnh của em quấy cho tung lên?" Nàng hướng về phía hắn hét lên, rồi lại đưa tay dùng sức đánh vào ngực hắn.

Trên mặt Louis Thương Nghiêu có chút biến đổi, lại nghe thấy Lạc Tranh thừa nhận tình cảm khiến hắn không nhịn được mà nở nụ cười có chút ngây ngốc. So với tâm trạng kích động của Lạc Tranh, sự phấn khích của hắn còn cao hơn rất nhiều.

"Anh cười? Anh còn cười được?" Lạc Tranh có chút không thể tin nổi nhìn hắn, trong lòng nàng lúc này, cảm xúc yêu hận đan xen, vươn tay kéo cổ hắn xuống, sau đó nhón chân lên chủ động hôn lên môi hắn. Chỉ là nụ hôn lần này giống như sự trút giận bởi vì lúc khoảnh khắc chạm vào môi hắn, nàng có chút tức giận cắn lên môi hắn.

Louis Thương Nghiêu chẳng những không đẩy ra nàng, ngược lại còn đưa tay ôm nàng, tùy ý nàng phát tiết cơn giận lên môi hắn, mặc dù có chút đau đớn nhưng trong lòng hắn lại dâng trào cảm giác vui sướng...

Một lúc lâu sau...

"Anh ngốc sao? Thiếu chút nữa em đã cắn nát môi anh vậy mà anh vẫn còn cười được?" Lạc Tranh buông môi hắn ra, thấy gương mặt vui vẻ của hắn liền thắc mắc.

"Cả người anh đều là của em, em muốn cắn cũng được, hành hạ cũng được, anh tuyệt đối không phản ứng lại." Hắn ôm lấy nàng, hài lòng khi thấy trong mắt nàng tràn ngập tình yêu dành cho hắn.

"Không biết xấu hổ..." Lạc Tranh cố làm ra vẻ không vui, vừa muốn thoát khỏi hắn, lại bị hắn giữ lấy. Lúc này, hắn đổi bị động thành chủ động, đặt lên môi nàng một nụ hôn triền miên, quấn lấy lưỡi nàng, không ngừng mút vào...

Nụ hôn của hắn mang theo nhu tình nồng đậm, khiến cho nàng như đắm mình vào đó, mùi hoắc hương thoang thoảng như câu dẫn linh hồn nàng, mê hoặc thân thể nàng, khiến nàng cam tâm tình nguyện chìm đắm...

"Anh yêu em!" Những lời yêu thương của hắn nhẹ nhàng vang lên, từng lần lại từng lần chạm vào tận sâu thẳm linh hồn nàng.

Lạc Tranh thật sự bị cảm động sâu sắc, trong bóng đêm nồng nàn tâm tình nàng không ngừng dao động, vừa có chút vui mừng, vừa có chút bất an. Nàng cũng ôm chặt hắn hệt như vậy, giống như một đứa bé vô lực lạc bước trong rừng rậm, nhẹ nhàng nói, "Thương Nghiêu, em đang nằm mơ sao? Em thật sự có được tình yêu của anh sao?"

Sự kiên cường của phụ nữ cũng chỉ là tương đối, khi quan tâm đến một người hay một việc nào đó, nàng cũng sẽ giống như những người phụ nữ khác dần trở nên bất an, không cách nào cảm thấy thoải mái.

Ngũ quan cương nghị đầy tinh tế của hắn hiện lên rõ ràng trước mắt nàng, từng đường cong tuấn mỹ vô cùng hoàn hảo khiến nàng luôn cảm thấy có chút tự ti, bởi vì Louis Thương Nghiêu quá mức ưu tú như vậy, hắn có thể thật sự yêu nàng sao?

Thân hình đàn ông cao lớn rắn rỏi ôm chặt lấy thân hình mảnh khảnh của người phụ nữ trong ngực. Dưới ánh trăng, bóng dáng hai người họ như hòa làm một...

"Nha đầu ngốc, người cảm thấy đang nằm mơ phải là anh mới đúng!" Hắn nhìn vào đôi mắt nàng, dịu dàng nói, "Em thuần khiết như vậy, kiêu hãnh như vậy khiến anh thật sự rất sợ mất đi em. Nhiều lúc anh thật muốn đem em thu nhỏ lại nhét vào trong túi áo, để có thể mang em theo mọi lúc mọi nơi. Anh biết rõ tình yêu của anh đối với em sẽ là sự trói buộc, nhưng hết thảy đã quá muộn, anh yêu em, cả đời này đều muốn toàn tâm toàn ý yêu em..."

"Thương Nghiêu..." Lạc Tranh kích động ôm lấy hắn, đây là chuyện mà nàng vẫn luôn muốn làm từ khi biết rõ được tình cảm của hắn dành cho mình.

Cuối cùng, hôm nay nàng cũng đã làm được chuyện này. Lúc này, nàng không muốn suy nghĩ bất kỳ chuyện gì khác, không muốn lại phải bận tâm đến thân phận của cả hai, thậm chí cũng không muốn nghĩ tới...lời cầu xin của công chúa Deneuve.

Thiết kế của nơi này không hề giống với căn biệt thự mà nghiêng về khu nghỉ dưỡng sinh thái. Từ mỗi căn phòng đều có thể ngắm nhìn khung cảnh thiên nhiên với góc độ tốt nhất, điều đó chứng tỏ bản thiết kế của nơi này từng chỗ đều tỉ mỉ và độc đáo tới nhường nào.

"Đây thật sự do anh thiết kế khi mới mười tám tuổi sao?" Lạc Tranh khẽ kéo tay Louis Thương Nghiêu, ánh mắt tò mò hệt một đứa trẻ, mỗi một góc đều muốn tận mắt ngắm nhìn rồi lại vô cùng kinh ngạc. Đứng từ ban công phóng tầm mắt vào màn đêm trước mặt, nàng cảm thấy cơ hồ đưa tay là có thể hái được từng vì tinh tú trên bầu trời.

Louis Thương Nghiêu từ phía sau ôm lấy nàng, cúi đầu hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng mịn như bạch ngọc, nhẹ nhàng cười một tiếng, "Vậy thì có gì kỳ lạ đâu?"

"Nhưng khi đó anh mới có mười tám tuổi." Lạc Tranh nghiêng đầu, không dám tin, nhìn hắn như thể nhìn một vị thần cao cao tại thượng.

"Ừ, lúc ấy vì bản thiết kế khu nghỉ này còn bị ông nội mắng cho một trận." Louis Thương Nghiêu mỉm cười nhìn nàng, nhẹ nhàng trả lời.

"Khi ông nội biết anh thích kiến trúc đã tức giận đến nỗi mặt mũi đều xám xịt lại. Ông vốn chỉ muốn anh theo nghiệp kinh doanh mà."

Lạc Tranh đau lòng nhìn hắn, đột nhiên nhớ tới những lời mà Liệt đã từng nói. Thương Nghiêu từ nhỏ đã mất cha, mẹ lại không ở bên cạnh, chắc chắn hắn từ bé đã rất vất vả. Nghĩ tới đây, nàng đột nhiên cảm thấy trong lòng dâng lên một hồi chua xót, kìm lòng không nổi liền xoay người lại ôm lấy hắn, đem khuôn mặt nhỏ nhắn của mình vùi vào trong ngực hắn.

"Em sao vậy?" Louis Thương Nghiêu có chút kinh ngạc. Đây là lần đầu tiên nàng chủ động bày tỏ tình cảm với hắn như vậy.

"Không có gì, chỉ là em cảm thấy rất đau lòng vì anh mà thôi." Lạc Tranh nhẹ nhàng trả lời, lại ngẩng đầu lên nhìn hắn, "Em hiện giờ thấy thật hận bản thân mình. Nếu ngay từ đầu em đã có dũng khí nói yêu anh, như vậy thời gian chúng ta yêu nhau có thể thêm được rất nhiều."

Louis Thương Nghiêu nghe vậy, trong mắt tràn ngập ý cười cùng thâm tình, dịu dàng ôm chặt lấy nàng, cúi đầu nói, "Hiện giờ cũng không muộn, anh rất cảm ơn ông trời đã ban em cho anh, để anh có thể thực sự cảm nhận được mình đang sống."

Lạc Tranh ngẩng đầu, đáy mắt lộ rõ chút suy tư, dường như đang nghĩ tới điều gì đó, muốn nói ra nhưng lại nuốt trở vào...

"Em muốn nói gì?" Louis Thương Nghiêu càng ngắm nàng càng động tình, không nhịn được khẽ cúi xuống hôn lên đôi môi anh đào đỏ mọng.

Lạc Tranh khe khẽ thở dài một hơi, "Em biết, trong một đêm đẹp thế này thì không nên phá vỡ sự tĩnh lặng của nó. Nhưng....công chúa phải làm sao đây? Em đã nhận lời với cô ấy....À, cô ấy thật sự rất yêu anh."

Lạc Tranh lại vùi mình vào ngực hắn, đem những lời sắp thốt ra nuốt trở lại.

"Em nhận lời cô ấy chuyện gì?" Louis Thương Nghiêu đương nhiên không hề lãng tai, cho dù nàng có chuyển đề tài, hắn vẫn có thể nghe ra một nửa câu nói của nàng.

"Không có gì..." Lạc Tranh không muốn khơi lên quá nhiều rắc rối. Nàng đã đoạt mất người yêu của công chúa, sao còn có thể sau lưng cô ấy nói này nói nọ đây. Khẽ nhíu mày, nàng nhìn vào đôi mắt hắn, giọng nói lộ rõ chút hờn dỗi, "Đây là biểu hiện tình yêu của anh sao? Giống hệt như giọng điệu của quan toà vậy, đáng ghét!"

"Đâu có!" Louis Thương Nghiêu thấy nàng mè nheo như vậy, trái tim như muốn tan chảy, kìm lòng không nổi khẽ vuốt ve khuôn mặt xinh đẹp của nàng, "Anh chỉ sợ em nhận lời cô ấy chuyện không nên nhận lời mà thôi. Nên nhớ, nếu anh đã quyết định yêu em thì anh sẽ không để cho em phải chịu uỷ khuất."

Đôi mắt đẹp của Lạc Tranh chợt sáng lên, "Cái gì gọi là nhận lời những chuyện không nên nhận lời chứ?"

"Ví dụ như...em sẽ rời khỏi anh, hoặc là không yêu anh nữa." Louis Thương Nghiêu cúi xuống ngắm nàng, "Anh sẽ tự mình nói rõ mọi chuyện với Deneuve, ngày mai sẽ lập tức nói luôn, không để chậm trễ thêm một phút nào nữa."

"Vậy vì sao bây giờ lại không đi?" Lạc Tranh cố nhịn cười, nghiêng đầu nhìn hắn, nhẹ nhàng hỏi.

Louis Thương Nghiêu đưa tay véo nhẹ cái mũi xinh của nàng, "Nha đầu này, em cố ý trêu chọc anh phải không? Đêm, chỉ thuộc về riêng anh và em, anh không muốn ở bên bất kỳ người phụ nữ nào khác. Nói giống như em muốn đẩy anh đi luôn vậy."

Lạc Tranh cảm động nhìn hắn, khẽ hít sâu một hơi, cả người đều dựa vào hắn, khuôn mặt vùi trong ngực hắn. Dưới ánh đèn mờ ảo, mái tóc đen nhánh che đi phần nào gương mặt vẫn có chút lo lắng của nàng. Khẽ Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL

nhắm mắt lại, hàng mi dài cong vút rợp bóng trên gương mặt trắng trẻo khiến nàng càng thêm quyến rũ.

"Thương Nghiêu... Thật ra em là người nhát gan, em không hề dũng cảm như bề ngoài của mình. Em rất sợ, thật sự rất sợ chúng ta liệu có thể đi tới cuối cùng hay sẽ lại phải chia ly."

Dáng vẻ của nàng lúc này phảng phất sự mỏi mệt, tựa như một con búp bê không còn sinh khí mặc cho hắn nhẹ nhàng ôm lấy.

Gương mặt cương nghị của Louis Thương Nghiêu tràn ngập vẻ ôn nhu, cúi xuống ngắm nhìn vẻ yếu đuối trên khuôn mặt nàng, ngón tay thon dài khẽ vuốt ve mái tóc dài óng ả. Nhìn nàng thế này, hắn thật sự rất đau lòng...

"Không phải sợ, hết thảy mọi chuyện hãy để cho anh. Nếu anh đã dám yêu em, anh sẽ có sự chuẩn bị cho hết thảy mọi việc." Hắn siết chặt lấy thân hình nhỏ bé trong ngực, nhẹ nàng vỗ về nàng...

"Nếu em yêu anh, hãy tin tưởng anh, được không?"

"Thương Nghiêu, em tin anh, em cũng yêu anh, nhưng..." Lạc Tranh có chút khẩn trương ngẩng đầu lên, "Tình cảm của Louis 14 và cha anh đều chân thành như vậy, kết quả....Em rất muốn dũng cảm, nhưng em lại sợ mất anh..."

"Thì ra em đã biết chuyện của cha mẹ anh." Louis Thương Nghiêu cũng không cảm thấy tức giận mà chỉ nhẹ nhàng xác nhận lại.

"Vâng!" Lạc Tranh khẽ gật đầu, "Là Liệt nói cho em biết, cậu ấy không có ý xấu, chỉ là muốn kể cho em chuyện của cha mẹ anh mà thôi."

"Chuyện của cha mẹ quả thực là một trường bi kịch. Về phần Louis 14, tổ tiên của anh thì đã là chuyện rất xa xưa rồi, xưa đến nỗi không đáng để nhắc tới nữa." Hắn ôm lấy Lạc Tranh đi tới sofa ngồi xuống, khiến cả người nàng đều dựa vào hắn, bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc dài của nàng như muốn an ủi sự khủng hoảng trong lòng nàng vậy.

"Anh biết rõ em đang lo lắng chuyện gì. Yên tâm, anh tuyệt đối sẽ không bước vào con đường của cha năm xưa."

Lạc Tranh ngẩng đầu, tầm mắt dừng trên gương mặt hắn hồi lâu, vô cùng tĩnh lặng.

Bộ dạng của nàng lúc này khiến Louis Thương Nghiêu có chút tức cười, "Ai nói em không thể nhát gan chứ? Cho dù nhát gan cũng không có ai giễu cợt em hết. Em là người phụ nữ anh yêu, thích làm gì thì cứ làm, chỉ cần mãi mãi đừng rời khỏi anh là được rồi."

Lạc Tranh không nhịn được bật lên tiếng cười giòn tan, hạnh phúc ôm chặt lấy hắn, hít sâu một hơi để cho mùi hương đặc trưng của hắn hoàn toàn bao phủ thân thể nàng...

"Thương Nghiêu, em thật hạnh phúc, nhưng niềm hạnh phúc này lại mang theo chút áy náy. Có thể thấy rõ sức khoẻ của công chúa không được tốt, cô ấy sẽ không tiếp nhận được sự thật này mất."

"Thật ra phải trách anh. Nếu anh sớm hiểu rõ tâm tư mình hơn thì sẽ không khiến cô ấy hiểu lầm lâu đến vậy."

Louis Thương Nghiêu khẽ cất lên những lời từ tận đáy lòng, "Cho tới giờ, cuộc hôn nhân đó trong suy nghĩ của anh không hề có chút ý nghĩa nào. Anh vốn cho rằng, hôn nhân môn đăng hộ đối cũng chẳng có gì đáng kể, cùng người phụ nữ nào kết hôn cũng như nhau mà thôi. Cho nên, năm đó anh mới đồng ý hôn sự này. Cho dù anh không nhận lời thì ông nội cũng sẽ tìm lấy những đám khác trong những gia đình hoàng gia lân cận."

"Cho nên, anh mượn công chúa làm bia đỡ đạn? Thương Nghiêu, có lẽ là em quá nhạy cảm, nhưng em luôn cảm thấy, cảm thấy quan hệ giữa công chúa và gia tộc anh rất mật thiết, không biết...." Lạc Tranh thực sự không nén được lòng hiếu kỳ, khẽ cất tiếng hỏi.

Louis Thương Nghiêu như nhìn thấu tâm tư của nàng, đem nàng ôm vào trong lòng, cười nhẹ một tiếng, "Không phải em cũng biết chuyện của công chúa rồi sao, còn muốn anh kể gì nữa đây? Em biết rõ anh không có ý dùng cô ấy làm lá chắn mà."

Lạc Tranh khẽ chu miệng rồi bật cười. Nàng biết hắn cũng không có ý định giấu diếm nàng chuyện gì.

Louis Thương Nghiêu điều chỉnh lại tư thế, thở một hơi dài rồi đem chuyện liên quan tới Deneuve kể lại cho nàng.

Deneuve là cô công chúa được sủng ái nhất của vương thất Monaco nhưng cũng là cô công chúa khiến người ta đau lòng nhất. Mối quan hệ giữa gia tộc Louis và vương thất Monaco khá hữu hảo, đời trước còn có tiền lệ liên hôn cho nên đến đời Louis Thương Nghiêu, ông nội hắn đương nhiên cũng có ý định này.

Bởi quan hệ giữa hai nhà rất thân thiết nên Deneuve cũng đã sớm biết tới các thành viên trong gia tộc Louis, đặc biệt cô lại cực kỳ ái mộ Louis Thương Nghiêu. Khi hai nhà có ý tưởng này, tuy Louis Thương Nghiêu không chút hứng thú nhưng cũng không thẳng thừng cự tuyệt. Cha mẹ hắn là một ví dụ điển hình để hắn hiểu rõ việc sinh ra trong gia đình vương thất, tình yêu chính là thứ căn bản không hề tồn tại. Cho dù có tồn tại, cũng sẽ không phát sinh trên người hắn. Do đó từ trước tới giờ hắn đối với công chúa cũng thế, người phụ nữ khác cũng vậy, đều vô cùng lạnh lùng, không muốn dây dưa chút tình cảm nào.

Cứ như vậy, mối quan hệ giữa hai nhà bình lặng trôi qua.

Liệt và Vũ là em trai mà Louis Thương Nghiêu yêu thương nhất cho nên hắn thường tới lâu đài thăm họ, do đó Deneuve cũng quen với hai anh em sinh đôi này. Cô chơi khá thân với hai người. So với Liệt thì Vũ hoạt bát hơn rất nhiều nên thân với công chúa hơn, cậu ta cũng thường đưa công chúa đi khắp nơi du ngoạn nên đã khiến cho ông nội tức giận không ít lần.

Nguyên nhân đầu tiên là bởi vì sức khoẻ của công chúa từ nhỏ đã rất yếu. Thứ nữa là cô đã có hôn ước với Thương Nghiêu, cứ đi cùng Vũ như vậy thực sự rất kỳ cục.

Nhưng Vũ chưa bao giờ để ý tới những điều đó. Cho dù công chúa không tới lâu đài, cậu ta cũng chủ động tới tìm cô.

Đối với việc này, Louis Thương Nghiêu cũng không mấy quan tâm. Hắn cho rằng so với mình thì Vũ thích hợp với công chúa hơn. Hai người họ tuổi tác tương đương, không tồn tại khoảng cách giữa hai thế hệ, không giống như hắn. Hắn thực sự không có thời gian rảnh để đi dỗ dành một cô bé kém mình tới mười mấy tuổi.

Tình hình như vậy cứ lặng lẽ duy trì suốt tại thời điểm bốn năm trước cho đến khi Vũ xảy ra chuyện...

Tim Lạc Tranh cơ hồ cũng ngừng đập ngay lúc này, "Thương Nghiêu, ý anh là...công chúa hiện giờ như vậy là có liên quan đến Vũ?"

"Cũng có thể nói như vậy." Louis Thương Nghiêu gật đầu, bên môi thoáng hiện lên vẻ nghiêm trọng. "Nói cho đúng thì sức khoẻ của công chúa trở nên tệ hơn là do liên quan trực tiếp đến chuyện bốn năm trước."

Lạc Tranh bất giác ngây người.

"Vũ là đứa trẻ bị chiều hư, à không, nói cho chính xác thì là bị anh làm hư. Vũ so với Liệt thì lại càng tuỳ hứng hơn, mà từ khi sinh ra nó đã mang trong người cá tính phản kháng mãnh liệt. Khi nó biết ông nội cấm nó qua lại với công chúa, nó chẳng những không nghe mà còn lui tới thường xuyên hơn." Louis Thương Nghiêu ôm lấy Lạc Tranh, chậm rãi kể, "Anh đoán, nó hẳn là rất thích công chúa, nếu không sẽ không phản kháng đến vậy. Hoặc đó là một dạng phương thức chống đối của nó. Tóm lại, khoảng thời gian trước kia, nó rất thích ở cùng một chỗ với Deneuve." Nói đến đây, hắn dừng lại một chút, muốn nói gì đó lại thôi.

"Anh sao vậy?" Lạc Tranh nhạy cảm phát hiện hắn có chút bất thường.

"Không có gì, anh chỉ muốn nói là công chúa Deneuve là một người rất lương thiện, cô ấy không có sự đề phòng với bất kỳ ai. Hơn nữa Vũ lại vô cùng hoạt bát nên cô ấy đương nhiên chẳng có lý do nào để cự tuyệt cả." Louis Thương Nghiêu nhẹ nhàng lái câu chuyện qua một hướng khác.

Về chuyện Vũ và Deneuve phát sinh quan hệ, hắn không nói với nàng bởi hắn cảm thấy có nói ra cũng chẳng nghĩa lý gì.

Lạc Tranh nhẹ nhàng gật đầu, cũng không tiếp tục truy hỏi thái độ kỳ lạ vừa rồi của hắn. "Em đã gặp công chúa, cô ấy là người rất dịu dàng và thân thiện."

Louis Thương Nghiêu nhìn nàng cười nhẹ một tiếng, tỏ thái độ đồng tình rồi tiếp tục kể lại chuyện xưa cho Lạc Tranh nghe...

Thật ra, lúc trước Thương Nghiêu từng giấu Lạc Tranh một chuyện. Đó là vào đêm Vũ xảy ra chuyện, trên xe không chỉ có mình cậu ta mà còn có cả Deneuve. Lúc đó Vũ đưa Deneuve cùng tham dự dạ tiệc, không ngờ lúc trở về lại gặp phải kết cục bi thảm.

Bọn sát thủ được thuê kể ra cũng có chút "đạo đức nghề nghiệp". Ít nhất, bọn chúng không thấy sắc nổi lòng tham, chỉ một mực đối phó với Vũ. Không ngờ rằng Deneuve lại xông lên bảo vệ Vũ, kết quả cô cũng bị đâm hai nhát, trong đó một nhát gần ngay vị trí trái tim. Deneuve ngất đi khiến bọn sát thủ tưởng lầm cô đã chết bèn khiêng cô định vứt xuống biển. Chúng vứt thi thể Vũ xong, đang chuẩn bị ném Deneuve đi thì có ánh đèn xe khẽ loé lên khiến bọn chúng vội vã bỏ trốn.

Deneuve được người qua đường cứu lên đưa tới bệnh viện, còn giúp báo cảnh sát. Khi người của gia tộc Louis biết chuyện chạy tới bệnh viện thì công chúa cũng thoát được giai đoạn nguy hiểm sau ca phẫu thuật hơn tám giờ đồng hồ.

Tuy công chúa không mất mạng nhưng các tế bào trong cơ thể cô cũng đã rơi vào tình trạng suy kiệt. Nói cách khác, cho dù cứu được cô lúc này thì trái tim cô cũng sẽ suy yếu dần dẫn đến cái chết. Biện pháp duy nhất chính là trong vòng 48 giờ đồng hồ, phải nhanh chóng tìm được tế bào thích hợp để tiến hành cấy ghép.

Louis Thương Nghiêu quyết định cho dù thế nào cũng phải bảo toàn tính mạng cho Deneuve, thậm chí còn bỏ ra số tiền lớn để tìm kiếm nguồn tế bào gốc thích hợp. Đáng tiếc, tuy có rất nhiều người tham gia kiểm tra nhưng lại không có ai phù hợp.

Cuối cùng, bác sỹ phát hiện ra tế bào tại tim của Vũ khá tương thích. Tuy không được 100% nhưng cũng có thể cứu vãn tính mạng của công chúa. Bởi thời gian có hạn, Louis Thương Nghiêu cũng không còn cách nào, chỉ có thể đồng ý để bác sỹ tách lấy những tế bào còn hoạt động trong cơ thể Vũ để tiến hành ghép cho Deneuve. Về sau, ca phẫu thuật thành công nhưng do sự tương thích không phải là tuyệt đối cho nên không lâu sau liền xuất hiện biến chứng. Cho tới giờ, Deneuve đều phải dùng thuốc để duy trì cuộc sống.

Sau khi công chúa gặp chuyện không may, người trong hoàng gia Monaco cũng suy sụp tới cực điểm. Mà lúc này, Louis Thương Nghiêu liền đứng ra, đồng ý cưới công chúa. Quyết định này của hắn đã khiến cho cục diện rối tung được vãn hồi.

"Anh vừa nói gì? Trái tim công chúa hiện gi

ờ đã trải qua cuộc phẫu thuật cấy ghép với tế bào của Vũ?" Lạc Tranh kinh hãi đến độ đứng bật dậy, nhìn sững Louis Thương Nghiêu.

"Đúng vậy!"

Lạc Tranh thật không dám tin những gì mình vừa nghe, "Em nghe nói phẫu thuật cấy ghép như vậy cần rất nhiều điều kiện. Tế bào của Vũ lại không tương thích hoàn toàn, sao có thể đem ghép cho cô ấy chứ?"

"Nếu như lấy từ cơ thể sống để cấy ghép thì tỷ lệ thành công sẽ là 100%. Nhưng lúc đó đã không còn thời gian. Nếu không cứu công chúa thì cô ấy cũng sẽ không sống nổi đến một tháng. Không còn cách nào cả, đây cũng là ý tứ của vương thất Monaco." Louis Thương Nghiêu chậm rãi nói.

"Như vậy là phạm pháp!" Lạc Tranh thật không dám tưởng tượng, khẽ lắc đầu tỏ sự không đồng tình.

"Để có thể giữ lại tính mạng cho cô ấy, cho dù có phạm pháp cũng đành." Hắn khẽ thở dài một tiếng, "May mắn là đã thành công, nếu không công chúa sao có thể bình an vô sự tới tận giờ này. Tuy rằng thân thể cô ấy rất yếu ớt, nhưng vẫn còn hơn là mất đi tính mạng."

Lạc Tranh khẽ gật đầu, có lẽ, trong tình cảnh đó cũng không còn biện pháp nào khác.

"Bởi cái chết của Vũ làm liên luỵ tới công chúa nên anh đã đáp ứng cuộc hôn nhàn này như muốn chuộc lỗi. Sau này anh mới biết, thì ra Vũ thực sự thích công chúa, mà công chúa lại vì nó mà bị thương nên anh chỉ có thể làm vậy mới khiến Vũ được an lòng." Louis Thương Nghiêu trả lời bằng thái độ vô cùng nghiêm túc.

"Cho nên, bốn năm nay, anh đều tận lực dùng tâm tư của mình để chăm sóc Deneuve, vương thất Monaco cũng an tâm giao cô ấy cho anh, còn anh chỉ hy vọng cả đời này cô ấy có thể sống một cuộc sống bình an không lo nghĩ."

Vẻ mặt Lạc Tranh lộ rõ nét lo lắng, bàn tay vô thức nắm chặt lấy cánh tay Louis Thương Nghiêu.

Dáng vẻ của nàng lúc này khiến trái tim Louis Thương Nghiêu như tan chảy, hắn đưa bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, nhìn nàng bằng ánh mắt đầy thâm tình...

"Nếu như không có em, chẳng bao lâu sau anh sẽ chính thức cưới Deneuve làm vợ. Nhưng, anh chỉ có thể phụ lòng cô ấy mà thôi. Em đúng là một tiểu yêu tinh, chiếm lấy tất cả tâm tư của anh, một chút cũng không lưu lại cho người phụ nữ khác. Anh không cách nào chấp nhận người phụ nữ khác trở thành vợ mình. Lạc Tranh, em hại anh trở thành người đàn ông bội bạc, phải làm sao bây giờ đây?"

"Anh..." Lạc Tranh nhận thấy ánh mắt hắn chợt loé lên một tia đùa cợt liền đưa tay khẽ đập nhẹ hắn một cái, "Anh còn có tâm tư nói giỡn sao? Em thật sự rất lo cho công chúa."

"Anh nói rồi, tất cả hãy giao cho anh, không cần phải lo lắng." Hắn vừa nói vừa nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng, sau đó đưa lên môi khẽ hôn lên từng đầu ngón tay thanh mảnh.

"Thương Nghiêu..." Nàng ngước mắt nhìn hắn, giọng nói ngọt ngào đầy tình ý hệt nhưu dòng suối ngọt mát chảy vào tận đáy lòng hắn. Hắn cúi xuống tìm kiếm cánh môi mềm mại của nàng, tận tình mút lấy hương vị ngọt ngào của nó. Mà nàng, lúc này đây hoàn toàn nghênh hợp với hắn, thậm chí chủ động quấn lấy lưỡi hắn, buông lỏng hết thảy mọi sự bất an trong lòng.

Nụ hôn của hắn càng lúc càng mãnh liệt, tựa dã thú gặm cắn đôi môi nàng.

Đã không còn sự ngăn cách về mặt cảm xúc, hai người họ lại càng không còn chút kiêng kỵ nào. Khi bàn tay to của hắn tiến tới ngực nàng, mang theo cảm xúc trí mạng, nàng không khỏi "uhm" nhẹ một tiếng, xấu hổ đỏ bừng mặt.

"Tranh, anh không cần em làm gì hết, chỉ cần yêu anh là đủ rồi." Miệng hắn kề sát bên tai nàng rồi dịu dàng hôn lên vành tai xinh xinh. "Không cần sợ, từ nay về sau, anh không chỉ muốn quang minh chính đại yêu em mà còn muốn nói cho tất cả mọi người biết rằng, chỉ có Lạc Tranh em mới xứng làm vợ của anh."

"Tự mãn, ai đồng ý gả cho anh?" Tim Lạc Tranh không khỏi đập loạn lên.

Louis Thương Nghiêu nghe xong, lập tức siết lấy eo nàng, "Không muốn sao?"

"Vừa mới không muốn xong!" Lạc Tranh khẽ trừng mắt liếc hắn.

Louis Thương Nghiêu khẽ cười lắc đầu, "Cưng, đã muộn, đã quá muộn rồi..."

Không đợi Lạc Tranh kịp phản ứng, Louis Thương Nghiêu đã bế bổng nàng lên, sau đó đi thẳng vào phòng ngủ đem cả người nàng áp xuống giường.

"Không đúng, lời anh vừa nói có ẩn ý." Nàng nhẹ nhàng chống khuỷu tay ngăn hắn lại, "Anh có việc còn dấu em phải không?"

"Phải!" Louis Thương Nghiêu cũng không định nói dối nàng, trả lời cực kỳ dứt khoát.

Lạc Tranh nghe mà sững sờ, nàng không ngờ hắn sẽ thoải mái thừa nhận như vậy.

Thấy vẻ mặt ngây ngô của nàng, hắn than nhẹ, lại không kìm lòng cúi xuống hôn nàng. Trên ngực nàng, hông nàng, bụng nàng đều in dấu dày đặc những nụ hôn ướt át của hắn. Hôn tới đâu, hắn đem quần áo trên người nàng kéo ra tới đó khiến làn da trắng mịn như sữa hoàn toàn lộ rõ, ánh lên dục vọng hấp dẫn hắn...

"Không được, anh còn chưa nói rõ ràng..." Lạc Tranh bất mãn kháng nghị. Tuy thân thể nàng đã sớm khuất phục mà dán chặt lấy hắn, nhưng nàng vẫn cố gắng dùng lời nói để ngăn bớt hành động cuồng dã của hắn.

"Tranh, đợi thời cơ chín muồi anh tự nhiên sẽ nói cho em. Cho anh thêm thời gian, được không?" Hắn cười khẽ, ngữ điệu lại vô cùng nghiêm túc.

Lạc Tranh rốt cục thỏa hiệp. Không biết tại sao, nàng rất tin tưởng hắn, tin tưởng hắn có thể vì nàng an bài hết thảy. Cảm giác an toàn như vậy nàng chưa từng có bao giờ.

Nở nụ cười vô cùng mê người, nàng vòng tay qua cổ hắn, mặc cho hô hấp đã trở nên thô cát của hắn lướt trên thân thể mềm mại của nàng. Nhìn nàng bằng ánh mắt đầy trìu mến, Louis Thương Nghiêu kéo nàng lại sát hắn, đưa tay khẽ tách hai đùi nàng ra.

"Đừng..." Lạc Tranh cảm thấy xấu hổ, vội vàng khép hai chân lại.

Louis Thương Nghiêu cười khẽ, nhìn nàng nói, "Đừng cử động, như vậy rất đẹp." Vừa nói hắn lại đem chân nàng tách rộng thêm ra, bàn tay không an phận lập tức trượt xuống...

"Thương Nghiêu, anh thật xấu...." Lạc Tranh có chút muốn xoay người tránh đi nhưng hạ thể đã bị hắn giữ chặt lấy khiến nàng nhanh chóng lại trở lại vị trí cũ.

Ngón tay Louis Thương Nghiêu cũng dần trở nên tham lam, nhìn ngắm bộ dạng mê người của nàng, đôi mắt hắn như ánh lên tình yêu bất tận.

"Anh xấu, cũng là do bị em dụ hoặc. Con mèo nhỏ mê người..." Giọng nói trầm khàn của hắn vang lên bên tai nàng, mang theo ý cười tà, động tác vuốt ve thân thể nhỏ nhắn cũng dần trở nên lớn mật.

"Uhm..." Lạc Tranh khẽ bật ra tiếng ngân nga mê hồn, thân thể nhạy cảm dưới sự kích thích của hắn không cách nào kìm nén sự hưng phấn lại bắt đầu run rẩy không ngừng.

"Ngón tay của anh cũng bị em bẻ gẫy, tiểu yêu tinh..." Hắn nhìn chằm chằm vào gương mặt đã sớm ửng hồng của nàng, cất tiếng cười tà mị.

"Thương Nghiêu... đáng ghét, anh cố tình hành hạ em sao...đừng..." Thanh âm của Lạc Tranh đã trở nên mềm yếu vô lực. Lời phản kháng yếu ớt của nàng lại trở thành lời mời hấp dẫn nhất, khuôn mặt nhỏ nhắn bị tình dục thiêu đốt giờ mang theo vẻ ngượng ngùng khó tả.

"Nếu hiện giờ dừng lại, cả đời này anh sẽ cảm thấy hối hận. Tranh của anh, anh chờ em yêu anh đã quá lâu rồi..." Hắn lại lần nữa kéo hai chân nàng ra, áp hạ thân cứng rắn của mình sát hoa viên bí mật của nàng, để nàng cảm nhận được dã thú của hắn đã sớm trở nên căng trướng.

Lạc Tranh như chìm trong giấc mộng kỳ lạ, tay chân của nàng như bị một thứ xiềng xích vô hình quấn lấy, khiến nàng vô lực nhúc nhích. Đây là một loại cảm giác không cách nào mô tả thành lời. Lúc trước, nàng luôn cho rằng trong lòng Louis Thương Nghiêu không hề có tình yêu dành cho nàng, cho nên sau mỗi lần kích tình cuồng dã, khi cơn mê đắm tan đi thì chỉ còn lại cảm giác cô đơn cùng đau nhức. Nhưng lúc này đây, hắn như cơn sóng lớn ập tới, cuốn lấy nàng, sự giao hoà giữa hai người yêu và được yêu khiến sự tiếp xúc càng thêm cuồng nhiệt.

Giờ khắc này, nàng không muốn bị động. Hắn là người đàn ông nàng yêu, nàng đương nhiên không muốn che dấu tình cảm của mình. Có được tình yêu của hắn khiến nàng thực sự hạnh phúc. Khẽ cắn nhẹ làn môi, thân thể có chút cảm giác căng thẳng, bàn tay nhỏ bé của nàng chủ động trượt xuống, buông thả dã thú giữa hai chân hắn. Lúc chạm phải nhiệt độ nóng bỏng của nó, nàng thực có chút kinh hãi hơi giật tay lại.

"Hù đến em rồi, bảo bối của anh." Louis Thương Nghiêu bị bộ dàng của nàng chọc cười. Nàng rất ít khi chủ động chạm vào con quái vật của hắn, đương nhiên sẽ bị doạ cho sợ. Khẽ giữ lấy bàn tay nhỏ bé của nàng, hắn kéo tay nàng trở lại đặt trên dục vọng cứng rắn nóng bỏng của mình.

Đầu ngón tay của nàng khẽ run, đụng với quái vật nong nóng kia, vừa muốn né ra lại bị hắn giữ chặt lại khiến bàn tay nàng bao lấy dã thú của hắn. Bàn tay mềm mại của nàng khiến hắn bất giác há miệng thở dốc, cự long trong tay nàng không ngừng bành trướng.

Khuôn mặt hắn lúc này cực kỳ tà mị còn khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng thì đỏ ửng lên đầy thẹn thùng hệt như thiếu nữ chưa biết đến hương vị ái tình. Lúc này tuyệt đối khác so với những lần kích tình trước đây, bởi nàng biết qua đêm nay, quan hệ giữa nàng và hắn sẽ bước sang một trang mới....

"Muốn sao? Muốn anh sao?" Giọng nói trầm khàn của hắn vang lên mang theo sự quyến rũ đầy mê hoặc.

Nơi ngực nàng không ngừng phập phồng kịch liệt, nhưng Lạc Tranh vẫn dũng cảm nhìn vào đôi mắt đen thẳm của hắn, dịu dàng nói, "Muốn, Thương Nghiêu, em muốn anh..."

Nàng không muốn né tránh thêm một phút nào nữa. Ở bên hắn như thế này, nàng thật sự muốn buông thả bản thân mình...