Dịch Lộ Lê Hoa

Chương 67: Không riêng người ấy về

Lúc này Dương Tiêu vẫn thản nhiên ngồi đó, cả mắt cũng lười ngước lên lấy một chút, tự mình rót rượu thong thả uống.

Từ sau khi Nga Mi Diệt Tuyệt nhận được thư nặc danh hẹn mồng một tháng
chín đến Kim Lăng có tin tức Đồ Long đao và Tạ Tốn, liền phái mấy người
Tĩnh Huyền xuống núi trước, thuận đường nghe ngóng tung tích Kỷ Hiểu
Phù, sau đó mới có chuyện mấy người đến Hàng Châu thì truy sát Phạm Dao. Về sau ba người thăm dò tung tích Kỷ Hiểu Phù chung quanh nhưng không
có kết quả, cuối cùng mắt thấy thời gian cận kề mới vội vàng đến Kim
Lăng. So ra thì khởi hành sớm hơn nhưng lại đến trễ hơn Võ Đang chư
hiệp.

Hôm nay hai người tới Thiên Hương lâu, thật ra cũng muốn
nhân cơ hội người tới người lui náo nhiệt, thử xem có thăm dò được tin
tức Kỷ Hiểu Phù hay không, không ngờ vừa lên đây thì gặp Ân Lê Đình.

Hiện Đinh Mẫn Quân không có đây, hai người Tĩnh Huyền và Bối Cẩm Nghi đều
không có gì bất mãn với Võ Đang, vì thế cũng không ai nhắc tới chuyện
Hàng Châu Thu Linh trang, chỉ hàn huyên thăm hỏi một hồi. Thấy chiếc bàn sau lưng Ân Lê Đình có hai người ngồi, Tĩnh Huyền cho rằng là bằng hữu
của Võ Đang, không muốn thất lễ bèn hành lễ với hai người “Bần ni Tĩnh
Huyền gặp qua hai vị.”

Do chuyện Thu Linh trang, Ân Lê Đình đặc
biệt không muốn hai người biết thân phận đại phu của Lộ Dao, chỉ sợ họ
liên tưởng đến chuyện nàng là người trị thương cho Phạm Dao ngày hôm đó, từ đó mà kết thù. Vì thế giành mở miệng trước: “Vị này là Lộ cô nương,
một bằng hữu của tại hạ.” Giọng điệu úp mở, song cũng không moi được chỗ sai. Tất nhiên Lộ Dao hiểu được tâm ý của Ân Lê Đình, vì thế lập tức
đứng dậy, theo quy củ của nữ tử bình thường sửa vạt áo đáp lễ. Bụng đang vái trời cho hai người này hàn huyên mấy câu thì đi nhanh cho rồi, lại
nghe một giọng nói quen thuộc bỗng dưng vang lên: “Lộ Dao! Sao cô lại ở
đây? Ta mới nghe nói cô về rồi, còn tưởng cô đang chẩn bệnh ở y quán
nữa, định đến đó tìm cô nè.”

Câu này khiến bao tâm sức của Ân Lê Đình trôi cả theo dòng nước. Lộ Dao ngẩng đầu nhìn đôi mắt hoa đào
trước mặt, ráng kềm chế xúc động muốn đập hắn một trận, nghiến răng
nghiến lợi: “Tô Tiếu!”

Tô Tiếu hoàn toàn phớt lờ vẻ mặt thật sự
tồi tệ của Lộ Dao bây giờ, chạy lên túm ống tay áo Lộ Dao: “Ta vừa đến
Kim Lăng liền đến Thu Linh trang tìm cô, nhưng mà Phó huynh nói cô còn ở Hàng Châu chưa về. Ta ở đây chờ mấy ngày, cuối cùng cũng ngóng được cô
về.”

Lộ Dao hết chỗ nói. Lần này thì hay rồi, luôn cả chuyện
nàng ở Hàng Châu mấy ngày trước cũng nói ra luôn. Bây giờ mình lại đi
cùng Ân Lê Đình, chẳng mấy chốc nếu người phái Nga Mi nhanh trí chút,
tất nghĩ ra được người trong phòng ngày đó có lẽ là mình. Gạt cái tay
đang túm ống tay áo nàng lắc qua lắc lại: “Tô Tiếu ngươi không ở Hoài
Âm, chạy tới Kim Lăng làm gì?”

“Không phải vì tham gia Phổ Tế Y
Hội năm nay sao! Lộ Dao, năm ngoái cô ở bên ngoài không đến nên không
biết, có mấy ông già vì nạn dịch Vệ Huy cãi qua cãi lại, suýt thì đánh

nhau, nhìn đẹp mắt lắm. Năm nay ta tới sớm tham gia náo nhiệt đó!” Nói
rồi lại túm ống tay áo khác của Lộ Dao “Phổ Tế Y Hội năm nay cô có định
giảng ác hạch Tuyền Châu không? Thu Nhiên nói với ta để ta đi giảng
nhưng ta cảm thấy đi cùng cô tốt hơn, dù sao phương thuốc đó do cô và ta cùng nghĩ ra. Nếu…”

Tô Tiếu thao thao bất tuyệt. Lộ Dao vô cùng hối hận hôm nay trước khi ra cửa không xem hoàng lịch đàng hoàng, nếu
không sao mới nãy giờ, hết gặp Dương Tiêu tới phái Nga Mi, bây giờ lại
thêm cái tên Tô Tiếu nói chuyện không dùng đầu óc này nữa.

Lúc
này Ân Lê Đình cũng nhíu mày nhìn Tô Tiếu. Ở Tuyền Châu tuy Tô Tiếu cứ
luôn kiếm chuyện với chàng, nhưng nhờ bản tính hiền lành, lại thêm lúc
ấy toàn bộ tâm tư của chàng đặt cả nơi Lộ Dao, nên không so đo với hắn.
Nhưng hôm nay, sau mấy câu nói vô tâm của Tô Tiếu, chàng đã nhận thấy
ánh mắt thoáng nghi ngờ của Tĩnh Huyền nhìn Lộ Dao. Bây giờ thân phận kẻ mấy lần truy sát Lộ Dao còn chưa làm rõ, nếu lại vì chuyện cứu Phạm Dao hôm đó mà kết oán với phái Nga Mi thì đúng là càng thêm rắc rối. Suy
nghĩ thoáng qua, chàng nói với Tĩnh Huyền: “Vừa rồi quên không giới
thiệu, không giấu gì Tĩnh Huyền sư tỷ, chứng gãy chi của Du tam ca ta là do vị Lộ đại phu này chữa lành.”

Lộ Dao nghe xong, nhất thời
cúi đầu song tay thì lặng lẽ nắm chặt tay Ân Lê Đình, giấu dưới ống tay
áo. Ân Lê Đình nói thế, rõ ràng là dùng danh vọng phái Võ Đang che chở
cho nàng. Nga Mi có thù hằn mấy với nàng đi nữa sợ rằng cũng không muốn
có hiềm khích với Võ Đang. Ân Lê Đình nói thế, càng có khả năng khiến
Nga Mi, thậm chí là võ lâm chánh phái nghi ngờ Võ Đang có liên hệ với
Minh giáo, đó là một cái giá không hề rẻ. Trong nhất thời, Lộ Dao không
biết mình có tâm trạng gì nữa, vô thức níu tay Ân Lê Đình.

Ân Lê Đình cảm nhận hơi nóng trong lòng bàn tay, nghiêng đầu cười với Lộ Dao. Ánh mắt hai người chạm vào nhau, hơi dừng một chút đều tự tách ra, làm
như chưa có gì xảy ra cả. Nhưng sức nóng từ hai bàn tay nắm nhau truyền
đến khiến tâm tư Lộ Dao hơi loạn, khiến vành tai Ân Lê Đình hơi rủ.

Tô Tiếu lại có vẻ bất mãn Lộ Dao phớt lờ hắn, lớn tiếng: “Lộ Dao cô có
nghe ta nói chuyện Phổ Tế Y Hội không? Cô có cùng ta đi giảng sự kiện ác hạch Tuyền Châu không?”

Lộ Dao bị hắn cắt đứt mạch suy tư, bất
lực trợn trắng mắt: “Y Hội đến giữa tháng chín mới bắt đầu, ngươi lo
lắng sớm thế làm gì? Bệnh án ta giao cả cho Thu Nhiên in thành sách rồi, cũng không cần đi giảng.”

Tô Tiếu nghe xong cũng không giận: “Hả? Vì sao không nói ta hay? Chỗ ta còn không ít, in chung với cô được rồi!”

Lộ Dao đảo mắt, trong lòng mừng rơn, nghĩ thầm đây đúng là cơ hội thoát
thân tuyệt vời. Thế là gật đầu: “Cũng được. Vậy ngươi đi chung với ta
đi, tự nói với Thu Nhiên ấy.”

Đương nhiên Tô Tiếu đồng ý. Thời
gian trước y được ba người phái Nga Mi đi ngang Hoài Âm cứu khỏi tay đám sát thủ đuổi giết, hoảng sợ không nhẹ, hỏi ra biết được đối phương cũng định đến Kim Lăng liền đề nghị kết bạn đồng hành. Vốn Tĩnh Huyền cảm
thấy ba nữ tử bọn họ đi cùng một nam tử không ổn nhưng thấy bộ dạng
hoảng sợ của hắn lại không nhẫn tâm. Cuối cùng Bối Cẩm Nghi mềm lòng,
nói người giang hồ chúng ta che chở kẻ yếu là chuyện nên làm, khuyên
Tĩnh Huyền và Đinh Mẫn Quân đồng ý. Thế là cái “kẻ yếu” Tô Tiếu này dọc
đường đi trừ Đinh Mẫn Quân thi thoảng châm chích hắn hai câu ra, bốn
người ngược lại vô sự. Mỗi lần tìm nơi ngủ trọ, Tô Tiếu đều trọ kế bên
phòng họ, cũng không quá giới hạn. Có điều cái miệng hắn đúng là tía
lia, mỗi ngày hầu như trừ lúc ăn ngủ ra rất hiếm khi ngừng. Trên Nga Mi, Diệt Tuyệt sư thái chưởng quản môn phái nhiều năm, các đệ tử cho dù
tính tình có nhảy nhót bốc đồng của tuổi thiếu niên thanh xuân đi nữa
cũng đều ngoan ngoãn thu liễm, người nào người nấy đều kiệm lời ít nói.
Ba người chỉ cảm thấy mấy ngày đó Tô Tiếu nói chuyện còn nhiều hơn tổng
số câu ba người nói mấy năm nay gộp lại. Mỗi lần định nhờ hắn ít lời vài câu là lại bị hắn nói dăm ba câu chuyển đề tài, tiếp tục thao thao bất
tuyệt mở máy hát. Có hôm Đinh Mẫn Quân giận quá rút kiếm kề cổ Tô Tiếu
quát: “Câm miệng!” Khổ nỗi Tô Tiếu không buồn chớp đôi mắt hoa đào, mắt
tràn trề ý cười: “Đinh tỷ tỷ làm gì giận vậy? Ngàn vạn lần đừng tức giận đừng tức giận, tức giận không tốt cho da nữ tử, Đinh tỷ tỷ xinh đẹp như thế sao lại có làn da xấu được? Có điều nói lại, chỗ ta có trân châu
phấn, tuyết hoa cao rất được có thể bôi, bôi xong bảo đảm da tỷ trắng
hơn tuyết mượt mà đáng yêu, Đinh tỷ tỷ có hứng thú không? Ai cha đúng
rồi, ngoài cái đó ra, lần trước ta còn chế được nước thuốc có thể cạo
sạch tóc người ta, Tĩnh Huyền sư thái có muốn một ít không? Sau này cũng không cần cạo đầu nữa…”

Đinh Mẫn Quân cũng không thể giết hắn
thật, bị hắn chọc mấy lần muốn nổi điên, cuối cùng bất đắc dĩ mỗi lần
đều tránh hắn thật xa, tuyệt đối không chủ động mở miệng nói chuyện với
Tô Tiếu. Tĩnh Huyền là người xuất gia, trước giờ cũng không nói với Tô
Tiếu, chỉ là lúc Tô Tiếu mở máy thì bắt đầu im lặng tụng kinh. Còn như
Bối Cẩm Nghi, càng bắt chước bộ dạng hai sư tỷ, mím môi không nói. Ba
người muốn bỏ rơi hắn song cảm thấy người giang hồ một lời đáng giá ngàn vàng, đã đồng ý che chở đồng hành với hắn, bây giờ tự nhiên không tiện
nuốt lời.

Thế nên, bây giờ Tô Tiếu muốn đi Thu Linh trang với Lộ Dao, lúc cáo từ Tĩnh Huyền và Bối Cẩm Nghi, hai người đều thở hắt ra
một hơi thật dài, lập tức cảm thấy được giải thoát vô cùng tận, chỉ cầu
Tô Tiếu đi cho mau là tốt nhất. Lộ Dao đứng bên quan sát sắc mặt hai
người, nhớ Phó Thu Nhiên nói thời gian này Tô Tiếu đi cùng ba người phái Nga Mi, sớm lĩnh hội sâu sắc công lực của Tô Tiếu nàng đoán ngay được
xảy ra chuyện gì. Hai năm nay nàng đã luyện thành bản lĩnh nghe tai trái ra tai phải, vì thế lẳng lặng nhướng mày với Ân Lê Đình: mau cáo từ đi.

Ở Tuyền Châu Ân Lê Đình cũng chứng kiến sơ sơ tài năng của Tô Tiếu đương
nhiên hiểu ý, lập tức cáo từ hai người Tĩnh Huyền. Hàn huyên hai câu với phái Nga Mi, mọi người liền ra khỏi tửu lâu. Lộ Dao thở phào, nghĩ bụng tuy tên khỉ Tô Tiếu này chọc ra cái lỗ không lớn không nhỏ nhưng quấy
phá như thế, ngược lại khiến phái Nga Mi không rảnh đâu mà chú ý tới
Dương Tiêu.

Kỷ Hiểu Phù là đệ tử Nga Mi, sư phụ nàng Diệt Tuyệt
lại hận không thể lột da róc xương Dương Tiêu. Nhưng bây giờ Dương Bất
Hối đã sắp chào đời rồi, Nga Mi lại tìm Kỷ Hiểu Phù khắp nơi. Lộ Dao thở dài, cho dù nàng biết đám người Tĩnh Huyền không nhận ra được Dương
Tiêu, nhưng vẫn cứ cảm thấy ngày hôm nay quá mức hung hiểm. Chuyện đến
bây giờ, sự tình giữa ba người Dương Tiêu, Kỷ Hiểu Phù và Ân Lê Đình đã
lệch xa khỏi quỹ đạo ban đầu, nàng không biết Dương Tiêu tính làm gì với Kỷ Hiểu Phù, càng không biết cuối cùng kết cục sẽ ra sao, Lộ Dao không
nắm chắc. Có điều ngẩng đầu nhìn Ân Lê Đình đi một bên, trong lòng lập
tức được an ủi: bất luận ra sao chàng không bị kéo vào cuộc, nhất thời
cảm giác không nói rõ được kia dần dâng lên, không diễn tả được. Lúc này Dương Tiêu vẫn thong dong như cũ, cứ như chưa từng có chuyện gì xảy ra
vậy. Chắp tay với Ân Lê Đình và Lộ Dao: “Hôm nay ta còn có việc cần làm, đợi hôm khác sư muội và Ân thiếu hiệp nhớ đến biệt trang một chút, bây
giờ Hiểu Phù nhớ muội lắm đấy.”

Lộ Dao vẫn không thích ứng lắm với chữ sư muội này, ngược lại Ân Lê Đình ôm quyền nói: “Nhờ huynh vấn an Hà tiền bối.”

Dương Tiêu nghe xong, ánh mắt đảo trên người thiếu niên tuấn tú trước mắt. Cả hai đều đã nghe đến tiếng tăm của đối phương trên giang hồ song hôm nay mới là lần đầu tiên gặp mặt. Nửa ngày, Dương Tiêu gật đầu: “Được. Cũng
nhờ vấn an Trương chân nhân dùm ta.” Nói rồi ôm quyền, xoay người bỏ đi.

Lộ Dao rúc trong phòng nghĩ chuyện Thành Côn đau đầu mới đi ra hít thở,
kết quả bị quậy như vậy, cảm thấy bây giờ thành Kim Lăng thật sự quá
loạn, vẫn là Thu Linh trang thanh tịnh hơn. Ân Lê Đình thấy nàng như
trái cà tím nhúng nước, trong lòng buồn cười, chỉnh lại tuệ kiếm Vân
kiếm nàng sơ ý để mắc trên quần áo, dịu giọng: “Có muốn đi về không?”

Lộ Dao chỉ vào Tô Tiếu bên cạnh: “Tóm lại phải dẫn hắn về giao cho Thu
Nhiên, nói chuyện bệnh án Tuyền Châu một chút.” Nói rồi vịn trán, chỉ
cảm thấy mấy ngày nay hết chuyện này đến chuyện khác, thật tình khiến
người ta bận tíu tít.

Ân Lê Đình gật đầu. Tô Tiếu bây giờ càng
lên tinh thần, hào hứng đi túm tay áo Lộ Dao nữa, lại cảm thấy cổ tay
hơi lạnh, tay liền bị đè lại. Vừa nãy Ân Lê Đình thấy Lộ Dao gạt bàn tay Tô Tiếu túm tay áo nàng mấy lần, vì thế lập tức giúp nàng chặn Tô Tiếu
lại. Giờ thấy chân mày nàng hơi cau, biết nàng lại suy nghĩ chuyện gì,
không muốn Tô Tiếu làm phiền nàng bèn mở miệng hỏi: “Tô huynh, Phổ Tế Y
Hội là chuyện gì thế?”

Tô Tiếu và Lộ Dao giống nhau ở một điểm,
hễ nhắc tới y thuật là khá hào hứng. Có điều biểu hiện hào hứng của Lộ
Dao thể hiện ở đôi mắt sáng ngời lấp lánh, còn Tô Tiếu thì thao thao bất tuyệt nói liên hồi. Vì thế dọc đường đi, Ân Lê Đình nhanh chóng hiểu
biết về Phổ Tế Y Hội mà vốn chàng không hề biết gì này.

Phổ Tế Y Hội tổ chức mỗi năm một lần, vào đầu thu tháng chín, là y hội do Kim
Lăng Phổ Tế đường và các đại phu cùng y quán khá tiếng tăm trong dải
Giang Nam hợp tác tổ chức. Bất cứ đại phu, y đồ, thậm chí dược đồng
[72], chỉ cần muốn là có thể tham dự. Mà y hội mỗi năm đều sẽ thỉnh một
số đại phu có công tích tới giảng giải, phân tích luận điểm do mình sáng chế hoặc là bệnh án, phương thuốc cho mọi người nghe. Phàm là đại phu
được mời tới giảng tại y hội thì không luận lai lịch tuổi tác, chỉ cần y thuật cao, nghiệp thuật tinh thông là được ưu tiên. Thành thử chẳng
những có đại phu lớn tuổi đức cao vọng trọng như Đàm Dục mà còn có không ít đại phu trẻ tuổi, như là Tô Tiếu, Âu Dương Khiêm và Lộ Dao. Ngoài
ra, tất cả đại phu đến đây còn có dịp mài giũa thảo luận với nhau các
chứng bệnh, bệnh án không bình thường, được thêm bổ ích. Ba ngày cuối
cùng, những đại phu này sẽ ngồi khám bệnh ba ngày liền ở Phổ Tế đường
Kim Lăng, hội chẩn các chứng bệnh khó trị, có lúc thậm chí có bệnh nhân
từ Lĩnh Nam và Xuyên Trung nghe tiếng ngàn dặm tìm đến. Đặc biệt hai năm nay, thanh danh của Phổ Tế Y Hội càng lúc càng lớn, các đại phu đa số
đổ xô về, lấy làm vinh dự nếu được mời.

“Ta nghe nói lúc trước
Phổ Tế Y Hội không giống thế này, cũng không có tên như vậy, hình như
chỉ là một y hội không lớn lắm trong thành Kim Lăng, chẳng qua là vài
đại phu trong thành mà thôi. Nhưng bốn năm năm trước đột nhiên thay đổi, từ Phổ Tế đường tiếp nhận liền trở thành như bây giờ, tiếng tăm càng
vang dội. Thiệt không nhìn ra, ngày thường Mục lão đầu của Phổ Tế đường
luôn bày ra cái dạng không hỏi sự đời, cả y quán cũng không bước ra mà
có bản lĩnh khá thế.” Tô Tiếu đong đưa đầu.

Ân Lê Đình nghe

xong, lòng hơi rục rịch, nhớ Lộ Dao từng nói với chàng Phổ Tế đường và
Nhã An y quán thật ra thuộc sở hữu Thu Linh trang. Bên ngoài chỉ nói Thu Linh trang buôn bán dược liệu, song rất ít người biết kỳ thật ở Trung
Nguyên và một giải Giang Nam, rất nhiều thành trấn lớn đều có y quán lệ
thuộc. Như thế lúc Lộ Dao du lịch tứ xứ hành y cũng thuận lợi không ít.
Giờ nghe nhắc tới Phổ Tế Y Hội, Tô Tiếu không biết nhưng chàng đoán được có lẽ có liên quan tới Phó Thu Nhiên. Vì vậy đưa mắt hỏi dò Lộ Dao, Lộ
Dao nhìn chàng cười hì hì nháy nháy mắt trái, thừa nhận.

Tô Tiếu không biết điều này, vẫn thao thao: “Phổ Tế Y Hội này năm nào cũng thú
vị hết. Như chuyện năm trước đó, vì bệnh nhân nạn dịch Vệ Huy mà mấy ông già thiếu điều cấu xé nhau, người nào cũng lớn tuổi hết rồi mà ầm ỹ đỏ
mặt tía tai, nhìn vui dễ sợ. Năm kia, lúc hội chẩn có một bệnh nhân từ
Xuyên Trung tới, trên lưng mọc một bướu ác. Bốn đại phu mạnh ai nấy giữ ý kiến của mình, kiên trì cho rằng phương pháp của mình mới có hiệu quả
tốt nhất, cuối cùng phải yêu cầu bệnh nhân kia chia cục bướu trên lưng
mình ra làm bốn phần, mỗi người áp dụng một phương pháp xem cách nào
hiệu quả. Năm trước nữa, Âu Dương vừa được mời tới, mấy ông già xưa nay
thích tranh chấp với đại phu trẻ, lấy một bệnh án ra làm khó đủ điều, Âu Dương xưa nay dễ tính, ngược lại Tiết đại phu kế bên bị mấy đại phu già cố ý hoạnh họe làm phiền, ngoác miệng chửi lớn, làm sau đó Âu Dương
phải khuyên nhủ hết hai bên. Còn như…” Ngừng lại một chút, cười hề hề
liếc Lộ Dao một cái: “Năm năm trước ta không tham dự, nhưng nghe đồn lần ngoạn mục nhất chính là năm năm trước. Lần đó nổi tiếng nhất chính là
Lộ Dao đó.”

Ân Lê Đình nghe xong, tính tò mò trỗi lên: “Ồ? Tiểu
Dao?” Nói rồi nhìn nàng. Lộ Dao lè lưỡi, xòe hai tay ra: “Muội không dễ
tính như Âu Dương, hơn nữa lão già Duật Tề đó không nghe lọt lời ai, quả thật phiền toái. Muội, Tô Tiếu, Âu Dương, còn Lộc Trữ nữa, đều bị lão
ấy làm khó dễ.”

Ân Lê Đình không hiểu, nhìn Tô Tiếu, hắn nói:
“Nghe nói năm năm trước, lúc Lộ Dao còn chưa có tiếng tăm gì, Duật Tề
từng chế giễu trắng trợn thân phận nữ tử của Lộ Dao, thậm chí cự tuyệt
nàng vào Phổ Tế đường tham gia y hội. Để chứng minh tư cách, kinh nghiệm của mình, thế là Lộ Dao liền chỉ ra sai lầm khi khâu vết mổ trong hai
bệnh án ngoại khoa do Duật Tề điều trị, còn trình bày phân tích từng
điểm một, nói kinh nghiệm may vết thương của lão quá ít, làm lão già kia tức gần chết còn không chịu thừa nhận. Đến cuối cùng, Lộ Dao tức lên
quay ngoắt đi kiếm một cái đầu heo tới, đề nghị so kỹ năng khâu vết
thương ngay tại chỗ. Kết quả lão cứng đầu thua Lộ Dao, nghe nói mặt mày
xanh mét luôn. Khi ấy Lộ Dao mới mười lăm tuổi, có thể nói là bỗng nhiên nổi như cồn luôn.”

Ân Lê Đình nghe xong, nhìn Lộ Dao ánh mắt
cong vút, mặt tràn đầy ý cười song không nói chuyện. Chàng biết xưa nay
Lộ Dao ghét nhất người ta cười nàng tiểu cô nương không giống đại phu,
song không biết nàng từng gặp chuyện như thế.

Lộ Dao cười hì hì, kế đó phồng má “Tuổi trẻ khí thịnh mà! Huống hồ ông già ấy xem muội như nha hoàn hò hét quát tháo, nếu không bày ra chút bản lĩnh trấn áp ông
ta, sẽ bị ông ta coi thường, đến cơ hội nói chuyện cũng chẳng có. Muội
trấn áp ông ấy ngay tại chỗ như thế, chẳng phải nhờ đó mới có thể thản
nhiên ngồi trong Phổ Tế đường tham gia y hội sao? Bằng không bọn họ ai
muốn nghe ý kiến của một tiểu nha đầu chứ?”

Tô Tiếu lại nói:
“Bây giờ cô có cơ hội nói rồi này! Mấy năm nay tiếng tăm của cô rất lớn, nhất là ‘Tuyển tập bệnh án ngoại khoa’ ba năm trước, ta đọc mà bái phục quá chừng. Có điều Lộ Dao, năm nay rốt cuộc cô có định cùng giảng ác
hạch Tuyền Châu với ta không? Ta nói cho cô…”

Tô Tiếu lại bắt
đầu thao thao bất tuyệt, Ân Lê Đình và Lộ Dao nhìn nhau, người nào người nấy nháy mắt với đối phương, cười trộm không thôi.

[72] Y đồ: học trò ngành y

Dược đồng: phụ việc kiêm học việc ở tiệm thuốc