Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa

Chương 66

Bạch Dương nằm trên giường bệnh của bệnh viện, nhìn chai thuốc đang từng giọt từng giọt chảy xuống truyền vào tay mình, tựa như những giọt nước mắt đang rơi trong lòng cậu vậy.
Liệu mình sẽ thích một người như thế nào nhỉ?


đã một thời gian dài Bạch Dương tự hỏi mình như vậy, nhưng cậu còn chưa kịp nghĩ ra từ gì để hình dung thì Mạnh Bồng Bồng đã xuất hiện rồi xâm chiếm toàn bộ đầu óc cậu.
Cậu thích Mạnh Bồng Bồng.


Thích cô bạn ấy như thích bánh bao thịt, mì Dương Xuân, thịt kho tàu, mà không, có lẽ so với những thứ đó thì cậu thích Mạnh Bồng Bồng hơn một chút.


Là sự ngưỡng mộ, sùng bái, rồi khao khát mà không thể có được, tựa như dải ngân hà xa xôi.Cậu khôngphải Ngưu Lang, Mạnh Bồng Bồng cũng chẳng hề thích cậu, hết thảy, đều chỉ là một mình cậu đơn phương tình nguyện.


Bạch Dương chỉnh ống để tốc độ truyền dịch được nhanh hơn một chút, nước thuốc chảy dọc theo cái ống nhựa, qua kim tiêm chảy vào trong máu cậu, cảm giác vừa lạnh vừa đau nhức, phải như vậy thì mới khiến cho cậu không thể suy nghĩ lung tung được nữa, yên lặng nằm ngửa trên giường bệnh, mắt nhìn vào không trung.


một lúc sau, cửa phòng bệnh mở ra, Bạch Dương theo bản năng co rúm người lại, vung chăn lên phủ kín toàn thân, nhưng vì quá mập nên chăn chỉ che được đầu mà không che được chân, cuối cùng cậu đành co rúc người lại như trái bóng.


Bốn bề xung quanh đều là màu trắng, chăn cũng trắng, chỉ có bầu trời đêm bên ngoài là màu đen.
Chu Tự Hằng trực tiếp đi về phía giường bệnh, nhìn chai truyền dịch đang chảy rất nhanh.


“Nhảy sông xong giờ đầu óc cũng bị úng nước luôn rồi à!” Chu Tự Hằng vội vã từ trường học chạy tới đây, trong lòng vốn đã tức giận rồi, giờ lại thấy Bạch Dương chỉnh ống để truyền dịch nhanh, cậu thậtsự không thể chịu nổi phải mắng một câu.


Miệng thì mắng vậy, nhưng cậu vẫn đưa tay chỉnh lại cho chai dịch chảy với tốc độ bình thường.
Bạch Dương không lên tiếng, người co rúm lại không nhúc nhích, Chu Tự Hằng phải tận dụng lợi thế sức mạnh của mình để lôi cậu ta từ trong chăn ra.


Lúc này Chu Tự Hằng mới nhìn rõ được bộ dạng của Bạch Dương.


Bạch Dương tuy mập nhưng lại có làn da trắng nõn như đậu hũ, tính tình xấu hổ lại nhát gan, cái mặt béo nhìn cũng không đến nỗi nào, cái miệng nhai thức ăn nhìn như con gấu trúc.Nhưng lúc này, cậu ta đang tựa vào giường bệnh, chăn đắp trên người bị xô lệch, sắc mặt tái nhợt, môi cũng thâm tái cả lại.


Bạch Dương vẫn hơi sợ, hai tay giữ chặt lấy cái chăn không chịu buông ra, hai chân co lại.
Cảnh tượng này rất giống với nhiều năm về trước.


Chu Tự Hằng nhớ lại lần đầu gặp Bạch Dương, cậu ta bị bọn côn đồ đuổi theo đòi tiền phí bảo kê, trênmặt bị thương đầy những vết xanh tím, cũng co rúm người lại như vậy, trốn trong con ngõ nhỏ.


Thoáng cái đã năm năm trôi qua, vậy mà Bạch Dương giờ đây vẫn là một cậu con trai béo ú nhát gan, luôn thu mình lại trong cái vỏ ốc.
Chẳng lớn lên được chút nào.
Lửa giận trong lòng Chu Tự Hằng giống như bị một chậu nước lạnh dập tắt.


Cậu kéo cái ghế lại rồi ngồi xuống, thở dài nói: “anh đóng tiền thuốc thang cho mày rồi, đêm nay ở lại viện để bác sĩ theo dõi, rồi mới quyết định được là ngày mai có được xuất viện không.”


“Vậy…Chờ lúc nào bố mẹ em từ Bắc Kinh về, em sẽ trả tiền cho anh…” Bạch Dương thều thào nói khôngra hơi.
Câu nói này cũng lập tức gợi lên sự quen thuộc.

[Đại ca, em…em đưa hết cho anh, anh…anh cầm đi ạ!]


[anh đây không thèm chút tiền nhỏ đó, anh không thiếu tiền.]

Dường như chỉ trong nháy mắt, cậu và Bạch Dương, từ hai đường thẳng song song, trở thành anh em tốt của nhau.
Chu Tự Hằng nhếch môi nói: “không cần trả, anh mày không thiếu tiền.”
Bạch Dương sợ run người.


“không định nói cho anh mày nghe lý do mày nhảy xuống sông à?” Chu Tự Hằng nghiêng người về phía trước, sống lưng cong lại.
Bạch Dương được các đội viên trong đội đua thuyền rồng kéo lên từ dưới sông.


Cuối tháng năm, tết Đoan Ngọ sắp đến, vì để cho các đội đua thuyền được luyện tập thuận lợi, người ta đã xả nước từ trên thượng nguồn xuống, cho nên nước sông sẽ sâu hơn bình thường một chút, vậy mà Bạch Dương còn chọn lúc chiều tối, khi các đội đua thuyền đã vãn gần hết để nhảy xuống sông.


Chu Tự Hằng biết Bạch Dương sợ nước, đặc biệt là nước ở sông Tần Hoài.
Năm ngoái cũng vào đợt này, Bạch Dương đã bị trượt chân ngã xuống sông một lần, bị sặc đến nỗi thở không ra hơi, từ đó về sau mỗi lần đi qua đó, Bạch Dương đều luôn rất cẩn thận.


một người sợ nước như vậy, sao tự nhiên lại nhảy xuống sông?
không muốn sống nữa hay sao.
Chỗ Bạch Dương nhảy xuống lại đúng là chỗ sâu nhất, nếu không có một đội thuyền rồng tranh thủ tập thêm một lần nữa thì e là Bạch Dương sẽ hoàn toàn chìm sâu dưới lòng sông rồi.


Chu Tự Hằng thật sự không hiểu nổi, rốt cuộc là Bạch Dương đã bị yêu ma quỷ quái phương nào nhập vào mà lại làm ra chuyện như vậy.


Bạch Dương vẫn đờ đẫn một lúc, hồi lâu sau mới ngẩng lên, hai mắt ngập nước nói: “Đại ca, có phải anh cảm thấy em rất vô dụng hay không?”
Cậu thật sự quá vô dụng mà, tính tình nhát gan sợ đủ thứ, yếu ớt không thể tả.


“không phải mày vẫn còn có một người đại ca là anh đây sao?” Chu Tự Hằng nói.


Cậu hơi nghiêng người về phía trước, sắc mặt trầm trọng, dù mới chỉ là một cậu con trai mười bảy mười tám tuổi, nhưng cậu đã có thể xử lý ổn thỏa rất nhiều chuyện, có thể tự mình đảm đương mọi việc, là hình mẫu mà Bạch Dương muốn trở thành.


Thời kì phản nghịch, Chu Tự Hằng kiêu căng ngạo mạn, cư xử tùy ý, còn bây giờ khi đã hiểu chuyện, cậu lại giữ được sự bình tĩnh và điềm đạm.


đi theo cậu, Bạch Dương nhát gan không hề phải lo lắng hay sợ hãi bất cứ chuyện gì, thậm chí ở bên cạnh lâu năm, Bạch Dương còn học được vài chiêu từ người đại ca này.
Chỉ là hơi có chút…
“Em…” Bạch Dương ho khan hai tiếng, “Em tỏ tình với Mạnh Bồng Bồng rồi.”


Đại ca của cậu đã nói với cậu - Ở bên nhau là lời tỏ tình lâu dài nhất, chờ đợi là việc làm ngu ngốc nhất.
Nhưng Mạnh Bồng Bồng lại chẳng thèm để tâm đến thành ý của cậu.


cô bạn ấy rất lý trí và chân thành trả lời: “Mình không thích cậu, càng không bao giờ có chuyện sẽ ở bên cậu.”
“Tại sao?” Bạch Dương cũng giống như những cậu thiếu niên khác, bướng bỉnh muốn nhận về một đáp án rõ ràng.


Mạnh Bồng Bồng không trả lời câu hỏi của cậu mà hỏi lại: “Có những việc cậu biết chắc chắn rằng nó không tốt, sẽ tạo thành hậu quả xấu cho tương lai sau này, liệu cậu có còn tiếp tục làm nữa hay không? Nhất định là không, đúng chứ?”


Bạch Dương rất đồng ý với câu nói của Mạnh Bồng Bồng, nhưng cậu quyết không gật đầu.


Mạnh Bồng Bồng lại nói tiếp: “Giống như việc cậu sợ nước vậy, cho nên cậu sẽ không bao giờ ngu ngốc mà nhảy xuống sông.Mình sẽ không yêu sớm, cho nên mình không thể chấp nhận lời tỏ tình của cậu được.”


Ngay khi Bạch Dương đang kể lại đầu đuôi sự việc cho Chu Tự Hằng thì Mạnh Bồng Bồng cũng đã ngồi ở cái ghế dài trong vườn hoa của bệnh viện, kể lại sự việc cho Minh Nguyệt nghe.


Bạch Dương nhảy xuống sông Tần Hoài là vì một câu nói kia của Mạnh Bồng Bồng, trong lòng cô bé ngoài sự áy náy ra thì còn xen lẫn cả sự kinh ngạc.
“Mình cứ nghĩ là…Cậu ấy…Rất nhát gan…” Mạnh Bồng Bồng ấp úng nói, cầm chặt tay Minh Nguyệt.


Minh Nguyệt thấy tay Mạnh Bồng Bồng rất lạnh, còn hơi rịn mồ hôi, lộ ra sự yếu đuối, trong ấn tượng của mọi người, Mạnh Bồng Bồng là một cô bạn rất lý trí và quyết đoán, chứ không hoang mang và bối rối như lúc này.


“Đúng! Bạch Dương rất nhát gan!” Bỗng có tiếng nói vang lên, Chu Tự Hằng từ trong phòng bệnh đixuống đây, bước nhanh về phía Mạnh Bồng Bồng.
Mạnh Bồng Bồng lập tức đứng dậy.


Chu Tự Hằng tiếp tục nói: “Bạch Dương cũng rất mập! Thành tích học không tốt! Lại còn tham ăn! Cực kì nhát gan! Trông thấy con chuột thôi cũng giật mình được! Ngay cả khi bị thầy cô ném phấn vào cũng không dám tránh! Nhưng Mạnh Bồng Bồng, cậu phải nhớ một điều rằng, Bạch Dương tuy nhát gan là thế, nhưng vì thích cậu, nó đã không chút do dự mà nhảy xuống sông đấy!”


“Ngay đến cả tính mạng của mình nó cũng không cần nữa rồi!!!”


Đây là lần đầu tiên Mạnh Bồng Bồng thấy Chu Tự Hằng kích động đến vậy, từng câu từng chữ của cậu như hóa thành mưa đá đánh mạnh vào lòng Mạnh Bồng Bồng, khiến cô bé không khỏi sợ hãi lảo đảo lui về sau một bước.
May có Minh Nguyệt đã kịp thời đỡ lại.


“Bạch Dương chắc đói bụng lắm rồi, ở đây có cháo này.” Minh Nguyệt nói với Chu Tự Hằng, lại vỗ vai Mạnh Bồng Bồng, “Cậu vào thăm cậu ấy đi.”
Cháo không phải là của Mạnh Bồng Bồng mua, mà là Minh Nguyệt mua, nhằm tạo cơ hội cho Mạnh Bồng Bồng vào gặp Bạch Dương.


Chu Tự Hằng không nói nữa, cậu đứng bên cạnh Minh Nguyệt, tay đút túi quần, bộ đồ và mái tóc đen dường như tan vào trong đêm tối.
Mạnh Bồng Bồng mím môi, run rẩy cầm lấy cháo rồi đi vào viện.


“Bạn ấy không cố ý mà.” Minh Nguyệt kéo Chu Tự Hằng ngồi xuống ghế, tuy lời giải thích có hơi qua loa, nhưng cô bé vẫn muốn nói giúp Mạnh Bồng Bồng một câu.
“anh biết, là tại Bạch Dương nó ngu quá.” Chu Tự Hằng ôm vai cô bé nói.


Ngu đến mức nào? Phải nói là cực kì cực kì ngu!
Nhưng câu đó Chu Tự Hằng không nói ra ngoài.


Cậu thật sự rất lo cho Bạch Dương, Bạch Dương muốn nhát gan à? không hề, hồi nhỏ cậu ta cũng là một đứa trẻ rất hiếu động, Bạch Dương muốn béo sao? Cũng không đâu, chỉ là cậu ta không kìm chế được cái mồm của mình thôi.


Chu Tự Hằng dựa đầu vào vai Minh Nguyệt, nói: “Bạch Dương đã gọi anh là đại ca suốt năm năm nay rồi.”
Câu này Chu Tự Hằng nói rất nhỏ, sau đó còn khẽ thở dài một tiếng.
Có rất nhiều con ếch muốn được hôn, nhưng chỉ có một con biến thành hoàng tử.


Con đường yêu thầm này, Bạch Dương thật sự phải đi rất vất vả.
Chu Tự Hằng nhìn thấy được hình bóng của mình từ cậu ấy.


Nếu bây giờ tráo đổi thân phận, Bạch Dương đổi thành cậu, Mạnh Bồng Bồng đổi thành Minh Nguyệt, côbé ấy cũng từ chối cậu như vậy, cũng nói ra câu đó, vậy liệu cậu có giống như Bạch Dương mà nhảy xuống sông Tần Hoài hay không?
Chu Tự Hằng thầm nghĩ, chắc là có.


Nhưng thật may, người mà cậu thích là Minh Nguyệt.
Lúc cậu nóng vội muốn nhận được câu trả lời từ Minh Nguyệt, cô bé đã nhỏ nhẹ nói: “Em đang gật đầu.” Vừa đáng yêu lại vừa dũng cảm.
Sao mà cậu lại may mắn đến thế.
“Tiểu Nguyệt Lượng.”


“Dạ?” Minh Nguyệt quay đầu nhìn cậu, hai mắt sáng như sao.
“Cho anh hôn một cái.” Cậu nhẹ nhàng ôm lấy mặt cô bé.
*
Mạnh Bồng Bồng gõ cửa đi vào phòng bệnh.


Y tá trưởng tuổi trung niên đổi một chai truyền nữa cho Bạch Dương, nhìn thấy Mạnh Bồng Bồng đến thìnói: “Thực quản của bệnh nhân bị tổn thương do nhiễm lạnh, dẫn đến việc nói hơi khó khăn, mấy ngày tới chỉ được ăn thức ăn lỏng thôi nhé.”


nói xong vị y tá trưởng liền đẩy xe rời đi, Mạnh Bồng Bồng đứng tại chỗ một lúc rồi mới đi đến cạnh giường.


Bạch Dương có chút ngoài ý muốn, hoặc có vẻ vẫn hơi sợ, theo bản năng muốn kéo chăn che kín mặt, nhưng tứ chi lại cứng nhắc, dưới ánh mắt của Mạnh Bồng Bồng, cậu không thể nhúc nhích được cơ thể, chỉ đành rũ mắt xuống.


Nhìn cậu giống như con thú nhỏ bị thương nặng, đang nằm thở dốc yếu đuối dưới bãi bùn.

[Bạch Dương rất mập! Thành tích học không tốt! Lại còn tham ăn! Cực kì nhát gan! Trông thấy con chuột thôi cũng giật mình được! Ngay cả khi bị thầy cô ném phấn vào cũng không dám tránh!]


[Nhưng Mạnh Bồng Bồng, cậu phải nhớ một điều rằng, Bạch Dương tuy nhát gan là thế, nhưng vì thích cậu, nó đã không chút do dự mà nhảy xuống sông đấy!]

Từng câu nói ấy lại một lần nữa xoay vòng trong đầu Mạnh Bồng Bồng.


cô bé hít sâu một hơi, mở hộp đựng thức ăn ra, trong đó là một bát cháo cá nóng hổi.
“Cậu có muốn ăn một chút không?” cô bé hỏi.


Mạnh Bồng Bồng không quen với việc chăm sóc quan tâm người khác, nói được một câu kia tuy hơi lạnh nhạt nhưng đã là có tiến bộ rồi.


Bạch Dương không ngước mắt lên, như người mất hồn nhìn vào mu bàn tay, chỗ đó đã đổi một mũi kim khác, vì để cho thuốc chảy quá nhanh nên hơi bị sưng.
[Ngay đến cả tính mạng nó cũng không cần nữa rồi.]


Mạnh Bồng Bồng nhớ lại những lời này, cô bé bưng bát cháo lên, xúc một thìa rồi đưa đến trước miệng Bạch Dương.
Bạch Dương há miệng ăn, phải mất rất nhiều thời gian mới nuốt xuống được.
“Cậu không thích ăn cháo à?” Mạnh Bồng Bồng lại hỏi, “Thế cậu muốn ăn gì?”


Mặt của cô bé có ánh đèn chiếu vào nên càng thêm trắng, cái cằm tròn tròn rất đáng yêu.
“Mình muốn ăn bánh bao.” Bạch Dương chỉ cử động miệng chứ không phát ra tiếng được, “Bánh bao thịt.”


“Nhưng bây giờ cậu chỉ được ăn thức ăn lỏng thôi.” Mạnh Bồng Bồng kiên nhẫn nói.
Lúc cô bé làm mặt lạnh nhìn giống như một pho tượng điêu khắc không cảm xúc, khiến cho người ta sợ hãi.


Chu Tự Hằng đã từng trêu Bạch Dương là – [Dê béo, mày sợ Mạnh Bồng Bồng như vậy, ví dụ mà sau này người ta có trở thành vợ mày thì chắc là ngày nào mày cũng phải quỳ ván giặt đồ nhỉ?]
Bạch Dương nghĩ lại, lúc ấy mình trả lời như thế nào nhỉ?


Lúc ấy, cậu đã lắc đầu nói: “không được không được.”
Nhưng hiện giờ, Bạch Dương lại nghĩ, nếu Mạnh Bồng Bồng đồng ý làm vợ mình thật, thì cậu sẵn sàng quỳ ván giặt đồ mỗi ngày luôn.
Nhưng mà Mạnh Bồng Bồng lại không muốn.


Cuối cùng cậu cũng ngước mắt lên, yên lặng nhìn Mạnh Bồng Bồng, từ mái tóc ngắn xuống đến cái cổ mảnh mai, từ đôi mắt sáng cho đến đôi môi nhỏ xinh, rồi dừng lại ở gương mặt cô bé, trắng trẻo giống như vỏ bánh bao vậy.


“Mình muốn hôn má cậu một cái.” Cậu tha thiết nói với Mạnh Bồng Bồng.
Mạnh Bồng Bồng không đáp, mãi về sau mới từ từ nghiêng một bên mặt sang.
Hành động này nghĩa là ngầm đồng ý.


Bạch Dương chậm chạp ghé mặt vào, tựa như một thước phim quay chậm, cuối cùng cực kì nhẹ nhàng chạm môi vào má Mạnh Bồng Bồng.
“Cảm ơn cậu.”
Và cũng tạm biệt cậu, Bạch Dương thầm nói trong lòng như vậy.


Có thể sau này, cậu sẽ không dũng cảm được như hôm nay nữa, nhưng cậu vẫn muốn cảm ơn Mạnh Bồng Bồng, cảm ơn vì đã cho cậu biết thế nào là yêu thầm, thế nào là thanh xuân, cảm ơn vì đã cho cậu biết, cảm giác khi hôn là như thế nào.


một Bạch Dương dũng cảm của ngày hôm nay, sẽ chỉ xuất hiện duy nhất một lần trong đời, cho nên cậu cũng cực kì nhanh thầm nói câu tạm biệt với chính bản thân mình.
Mạnh Bồng Bồng nhìn Bạch Dương.


Dường như có một sự thay đổi không tiếng động nào đó đang phát sinh trên người cậu, khiến cho cô bé hơi sửng sốt.


“Bạch Dương.” cô bé nhìn bát cháo trong tay, “Đợi khi nào thi xong đại học, nếu chúng mình có thể học cùng một thành phố, nếu lúc đó cậu vẫn còn thích mình…thì…chúng mình thử yêu một lần nhé.”
Bạch Dương ngạc nhiên ngẩng đầu lên.


Phòng bệnh lúc này trở nên sáng rực rỡ, như được rải đầy ánh trăng.
Đây là lần đầu tiên, Mạnh Bồng Bồng đi ngược lại lý trí của mình.
cô bé cảm thấy, không phải là mình thương hại Bạch Dương, mà là cô bé đang học cách dũng cảm, giống như cậu ấy vậy.