Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa

Chương 65

đã là cuối tháng năm, ngày dài đêm ngắn, nhiệt độ tăng cao, tết Đoan Ngọ gần tới, lại chuẩn bị có hội thi thuyền rồng, các tuyển thủ tham gia mau chóng lau rửa sạch những chiếc thuyền màu đỏ, ngày ngày diễn tập trên sông.


Cuộc sống hiện tại của Chu Tự Hằng cũng giống như một chiếc thuyền gỗ, an tĩnh vững vàng trôi trênmặt nước, làm việc và nghỉ ngơi có quy luật, ngày qua ngày như một vòng tuần hoàn.
Từ sáng sớm cho đến tối muộn, cùng Minh Nguyệt đi đi về về.


Nhưng Chu Tự Hằng thật sự rất thỏa mãn với cuộc sống như vậy.


không còn tự do trốn học, không còn tùy ý đi gây gổ đánh nhau, không vào quán bar ồn ào, tất cả những gì bây giờ cậu có là đống tài liệu học tập chất cao như núi, là tập đề trải rộng như biển lớn, là những lời ngợi khen của các thầy cô giáo.


Đôi khi cậu cũng muốn từ bỏ, nghĩ rằng “Nếu đã cực khổ như vậy, hay là bỏ quách đi cho xong”, trong đầu không ngừng hiện lên những suy nghĩ tiêu cực, nhưng cuối cùng cậu vẫn quyết tâm không được trở thành một người thất bại.


Minh Nguyệt dạo này thường phải ngủ một giấc trong giờ tự học buổi tối, Chu Xung thì mua sữa tươi chất đầy trong tủ cho cậu.Chu Tự Hằng vô cùng mong đợi được nhìn thấy gương mặt tươi cười của Minh Nguyệt vào mỗi buổi sáng, cũng mong đợi đến tối về nhà sẽ nghe thấy Chu Xung vui vẻ nói “Con trai về rồi đấy à!”.


Những điều này kết hợp lại tạo thành một thứ ánh sáng rực rỡ và ấm áp, xóa tan đi lớp sương mù nặng nề bám trên người cậu, khiến cho cậu nhìn thấy được niềm hi vọng vào tương lai.
Chu Tự Hằng muốn trở thành một người tốt, nỗ lực phấn đấu hết mình vì tương lai sau này.


Trong cái tương lai ấy, có Minh Nguyệt, có Chu Xung, còn cụ thể thế nào thì Chu Tự Hằng không thể miêu tả được, thậm chí vẫn còn rất mơ hồ.
Nhưng cho dù vậy thì mỗi lần nghĩ tới, cậu vẫn không tự chủ được mà bật cười, tinh thần dâng cao, tiếp tục cầm bút ngồi làm đề.


Cậu còn không nghỉ trưa, ánh nắng vàng rực rỡ chiếu vào khung cửa sổ, từng tia sáng đứt gãy rơi xuống trên gương mặt và mái tóc cậu, từng đường nét trên khuôn mặt cậu đều tinh xảo đẹp đẽ như ngọc, dáng vẻ lại vô cùng điềm đạm và hiền lành.


Tựa như một người hoàn toàn khác.
Bạch Dương gục xuống bàn, nghĩ thầm trong lòng.


Cậu ta lại không cho rằng Chu Tự Hằng đang trải qua một cuộc sống ngày qua ngày giống nhau, chiếc thuyền gỗ được cậu chèo ngày một nặng hơn, bọt nước bắn lên cũng mạnh lên từng ngày, những mặt không tốt của cậu gần như đã được thu lại hết, tính tình nóng nảy bốc đồng cũng không còn nữa.


Chu Tự Hằng đang trưởng thành lên qua từng ngày.
Bạch Dương cúi thấp đầu, nghiêng mặt qua một bên nhìn bóng lưng của Mạnh Bồng Bồng, gần như trở thành trung tâm của lớp học vậy.


cô bạn mặc đồng phục học sinh, quạt trần quay ngay trên đầu, làm chiếc áo sơ mi mỏng khẽ lay động, mái tóc ngắn chỉ dài quá mang tai một chút, lộ ra cái cổ thon dài.


Mạnh Bồng Bồng rất gầy, Bạch Dương nhìn mà thầm nghĩ, không biết cơ thể nhỏ bé kia có thể chống đỡ được cái đầu với một bộ não siêu khủng hay không nữa.


Mỗi một cô cậu thiếu niên đều giống như những chú chim non, khi một góc của miếng vải đen che chắn cơ thể được nhấc lên, làm cho những tia nắng chói mắt chiếu vào, cũng là lúc thanh xuân được đánh thức.


Đối với Bạch Dương, tia nắng đó chính là vào một ngày mùa đông rét đậm, trong căn phòng học sáng rực và trống trải, có một cô gái tên là Mạnh Bồng Bồng, đã đẩy bài thi Toán của mình về phía cậu.


Bạch Dương nhớ hơi thở thơm tho lạnh lẽo của Mạnh Bồng Bồng, nhớ sự đụng chạm rất khẽ chỉ tầm 0,1 giây, nhớ gương mặt trắng trẻo và mịn màng như chiếc bánh bao nóng hổi, nhớ những lời mà cô bé đãnói với mình, từng chữ từng chữ đều như tiếng gió xẹt qua bên tai.


Bạch Dương ngồi nhớ lại từng chi tiết, cho đến khi giờ nghỉ trưa đã hết lúc nào không hay.
Cậu vẫn ngơ ngẩn nhìn bóng lưng Mạnh Bồng Bồng, cô bé dường như cũng cảm nhận được nên quay đầu lại nhìn thoáng qua, sau đó lại bình tĩnh quay đi.


Hai ánh mắt nhìn thì rất gần, nhưng cũng lại rất xa, tựa như hai người ở kiếp trước và kiếp sau vậy.
Mãi mãi không thể đến được với nhau.
Bạch Dương thở dài.


yêu thầm, cũng giống như việc vụng trộm xây một tòa thành vậy, không để cho bất kì ai nhìn thấy, nhưng vẫn mãi đứng vững trong lòng, dù cho bão táp mưa sa cũng không thể lay chuyển.
Bạch Dương đứng dậy nói với Chu Tự Hằng: “Đại ca, đưa bình nước cho em, em đi lấy nước cho.”


Bình nước của cậu vẫn còn đầy, bình của Chu Tự Hằng cũng vậy.
Chu Tự Hằng ngẩng lên, đặt bút xuống, vừa đúng lúc bắt gặp ánh mắt buồn bã và lúng túng chưa kịp che giấu của Bạch Dương.
Sao tự nhiên lại muốn đi lấy nước?


Vì khi ấy Bạch Dương sẽ đi qua lối đi bên cạnh Mạnh Bồng Bồng, tính ra sẽ đi qua đi lại được hai lần, cũng có thể được cọ nhẹ vào áo nhau hai lần…
Vừa trẻ con lại vừa đáng yêu, vừa ngốc nghếch mà cũng cố chấp vô cùng.


Chu Tự Hằng đã nhìn thấu tâm tư của Bạch Dương từ lâu rồi.


Cậu nhìn chằm chằm vào Bạch Dương, so với một năm trước thì cậu ta đã gầy đi một chút, nhưng cũng chỉ một chút thôi, so với người bình thường thì cậu ta vẫn béo, dưới hai mắt là quầng thâm rất rộng, nhìn cái mặt như con gấu trúc vậy, lúc này Bạch Dương đang cúi đầu, tay xoắn vào nhau, không dám nói câu nào.


Chu Tự Hằng không vạch trần suy nghĩ của Bạch Dương, cậu mở nắp bình nước ra, làm một hơi uống cạn chỗ nước trong bình.
Tay của cậu thon dài, lại trắng trẻo, lúc cầm bình nước, ánh nắng chiếu vào bàn tay cậu, khiến cho nó nhìn càng thêm đẹp mắt.


Bạch Dương theo bản năng nhìn tay mình, toàn thịt là thịt, năm ngón tay giơ ra không có khe hở.
Chu Tự Hằng không khát, lại uống cả bình nước nên bụng hơi chướng, nhưng cậu không tỏ ra khó chịu, rất tự nhiên đưa bình nước không cho Bạch Dương, đưa tay chùi nước trên khóe miệng.


Hình ảnh này làm cho Bạch Dương nhớ lại nhiều năm về trước.
Lúc ấy cậu bị bọn côn đồ chặn lại đòi tiền, Chu Tự Hằng thì đứng ở đầu ngõ, ánh nắng dường như chỉ tập trung chiếu vào một mình cậu.
Bạch Dương ngơ ngác, không nhận lấy cái bình nước.


“Dê béo.” Chu Tự Hằng gọi.
“Dạ?” Bạch Dương đáp.


“Trước đây anh đã nói với Trần Tu Tề một câu, bây giờ anh nói lại cho mày nghe.” Chu Tự Hằng đặt bình nước xuống, dựa lưng vào tường nói: “Ở bên nhau chính là lời tỏ tình tuyệt nhất, còn chờ đợi, là việc làm ngu ngốc nhất.”


Cậu mặc áo sơ mi đen, gương mặt với những đường nét rõ ràng, từ trán xuống đến quai hàm đều giống như một bức tượng điêu khắc, điểm khiến cho người ta chú ý nhất chính là đôi mắt đen và sâu thẳm.
Đôi mắt mà khi nhìn vào sẽ cảm thấy tin tưởng và an tâm.


Bạch Dương ngơ ngác nhìn Chu Tự Hằng.
Trước khi tiếng chuông vào học vang lên, cậu đáp: “Ừm.”
Chu Tự Hằng không biết cái chữ “Ừm” kia của Bạch Dương là có ý gì, chỉ biết là tối nay cái tên dê béo luôn đi theo sau mông cậu kia không biết đã biến đâu mất rồi.


Hoàng hôn đã buông xuống, sắc trời nhuộm màu hoa đào, những đám mây giống như vây cá tầng tầng lớp lớp trải rộng khắp bầu trời.
Minh Nguyệt cầm nước và áo khoác cho Chu Tự Hằng, đứng ở bên cạnh sân thể dục.


Cuối tháng năm là khai mạc giải thi đấu bóng rổ của trường, Chu Tự Hằng được mời gia nhập vào đội bóng của lớp, tất nhiên là cậu rất vui vẻ nhận lời.
Minh Nguyệt cảm thấy, đây cũng là một mặt thay đổi của Chu Tự Hằng.


Chu Tự Hằng vốn cao ngạo, trước nay chỉ thích một mình, trừ Bạch Dương ra thì cậu không chơi với bất kì cậu con trai nào trong lớp cả, vì thái độ tự cao nên cũng không có ai chủ động đến bắt chuyện làm thân với cậu, ngay cả khi chơi bóng rổ cậu cũng một mình một sân, bá đạo ngang ngược không chịu nhường cho ai.


Nhưng hôm nay, cậu đã thoải mái hòa nhập với mọi người, nhiệt huyết đổ mồ hôi ở sân bóng.
Thời gian tập luyện của đội là vào buổi chiều tối.


Chu Tự Hằng cao lớn nên ném bóng rất chuẩn xác, toàn đội chưa có được sự ăn ý, nhưng cậu vẫn rất bình tĩnh chỉ huy mọi người phối hợp với nhau, thái độ khiêm nhường và chân thành không còn gì để chê, vì khí chất đặc biệt và sự tự tin của cậu, các thành viên trong đội đã đồng lòng để cậu làm đội trưởng.


Ánh chiều tà kéo dài những cái bóng của các cậu con trai đang chơi trên sân.
Trong số đó, Chu Tự Hằng là người tỏa sáng nhất.
Sau khi cậu lại một lần nữa hoàn thành màn ba bước lên rổ đẹp mắt, Minh Nguyệt lập tức nghe thấy tiếng hoan hô và gào thét của một nhóm nữ sinh.


Minh Nguyệt không quen mấy cô bạn kia, nhưng cô bé biết, những tiếng reo hò đó là dành cho Chu Tự Hằng.
Trong lòng vừa tự hào lại vừa khó chịu, Minh Nguyệt cắn đôi môi đỏ mọng, khẽ dậm chân một cái, hô theo: “Cố lên.”


Tiếng của cô bé không lớn nên rất dễ dàng bị áp đảo, nhưng giọng nói dịu dàng dễ nghe đó, Chu Tự Hằng chỉ thoáng nghe cái là phân biệt được ngay.


Minh Nguyệt đứng bên ngoài sân, dáng vẻ duyên dáng yêu kiều, ôm áo khoác và bình nước của cậu, miệng nói cố lên, thậm chí còn hơi kích động nhún nhảy nữa, làm mái tóc đen dài cũng đung đưa theo.


Nhìn xuống một chút thì sẽ thấy bắp chân thon gầy trắng như tuyết của cô bé lộ ra bên ngoài.
Chu Tự Hằng nhíu mày, đưa tay ra dấu tạm dừng rồi chạy đến chỗ Minh Nguyệt đứng.


Thấy cậu đi tới, Minh Nguyệt ngơ ngác không hiểu gì, cô bé quay đầu nhìn xung quanh, lại chớp mắt hỏi: “Sao vậy?”


“anh quên mất không xịt nước hoa cho em.” trên mặt cậu chảy xuống những giọt mồ hôi trong suốt, làn da trắng trẻo đỏ lên vì vận động nhiều, đầu tóc cũng ướt đẫm mồ hôi, dán chặt vào hai bên thái dương, càng làm nổi bật lên đôi mắt đen sáng rực như lưu ly.


Cậu vừa dịu dàng nói vừa rất tự nhiên lấy lọ nước hoa nhỏ từ trong túi áo khoác mà Minh Nguyệt đangcầm, Nam Thành vào hè rất nhiều muỗi, da Minh Nguyệt mềm mại nhẵn nhụi nên thường xuyên bị muỗi đốt, ngứa mà không dám gãi, sợ để lại sẹo.


Minh Nguyệt còn chưa kịp nói gì thì Chu Tự Hằng đã ngồi xổm xuống, cẩn thận xịt nước hoa từ mắt cá chân lên đến đầu gối cô bé.
“Chu Chu…” Minh Nguyệt không kìm lòng được mà gọi, giọng nhỏ xíu như cái lông vũ lướt qua đám mây vậy.


“Gì em?” Chu Tự Hằng ngẩng đầu lên, động tác trên tay thì vẫn không dừng lại.
Minh Nguyệt nhìn thẳng vào đôi mắt cậu, lập tức bị cuốn vào sự dịu dàng ấy.


cô bé dường như đã quên mất hết từ ngữ rồi, lần nào cũng vậy, Chu Tự Hằng vừa ngồi thấp xuống, vừa giúp cô bé xịt nước hoa lên chân.
hiện giờ cậu đã cao 1m87, lúc này lại cúi người gập chân cho thấp xuống, nhìn có phần gượng gạo.


Ánh nắng chiều chiếu rọi xuống mặt đất, ngay tại sân thể dục rộng lớn, mọi người đang đánh bóng rổ, hết thảy đều giống như đang làm nền cho Chu Tự Hằng vậy.
Minh Nguyệt vì thế mà tim đập rất nhanh.


Chu Tự Hằng không phát hiện ra là cô bé đang đỏ mặt, bởi vì chính cậu cũng đang rất căng thẳng, đầu ngón tay xịt nước hoa cũng hơi run lên, trong lúc vô ý có chạm vào làn da mềm mại trắng nõn của côbé.Đây là lần đầu tiên cậu chạm tay vào chân Minh Nguyệt, vì thường xuyên tập múa nên đôi chân này cực kì thẳng, lại trắng như ngọc, phần mắt cá chân thì vô cùng mảnh mai.


Minh Nguyệt giật mình, chân khẽ run lên.
Chu Tự Hằng không dám chạm vào thêm, cũng không dám nhìn nữa, lập tức đứng dậy.
“Cảm ơn anh…” Minh Nguyệt lắp bắp nói.
“Nhớ chỉ được nhìn một mình anh chơi bóng thôi đấy!” Chu Tự Hằng cười nói, “Biết chưa Minh cônương.”


một câu nói của cậu, khiến cho Minh Nguyệt mãi mà chưa thể lấy lại tinh thần.
Sau khi luyện tập xong một trận, ánh mặt trời đã tắt, bỗng có người chạy vội tới chỗ Chu Tự Hằng đangđứng.
“Đại ca…Bạch Dương…Bạch Dương…cậu ấy…cậu ấy…nhảy xuống sông rồi…”