Đặc Công Tà Phi

Chương 151: Dược Liệu Quý Hiếm

Cành trúc bị gió đêm thổi khe khẽ đong đưa, hương trúc thoang thoảng khắp nơi, tiếng lá cây nghe xào xạc.

Ba thị nữ của Tuyết Ảnh Các đi vào lương đình, trên tay mỗi người bưng

hai đĩa thuộc hàng gốm sứ Thanh Hoa đựng bánh hoa đào mùi hương thơm

ngát, tinh xảo đẹp mắt.

Đặt những đĩa bánh lên bàn, ba người hơi phúc thân, làm lễ cáo lui với Vô Ngân công tử xong, liền cúi đầu yên lặng rời đi.

Bánh ngọt trong đĩa trông rất ngon miệng, nhưng mà lúc này chẳng có ai chú ý đến nó.

Dưới ánh trăng màu bạc, có thể thấy rõ làn tóc của Hiên Viên Diễm và

Thượng Quan Ngưng Nguyệt bị gió thổi bay phấp phới, d∞đ∞%l∞q∞đ tròng mắt chăm chú nhìn chữ trên toa thuốc. Mà Vô Ngân công tử ở một bên khoanh

tay, nhìn thẳng hai người.

Trầm mặc hồi lâu, Vô Ngân công tử thở dài, chậm rãi đi vào trong đình

ngồi xuống, ngón tay day day huyệt thái dương nói: "Hiên Viên Diễm, thấy bảy dược liệu quý hiếm ghi trên đó, ngươi hẳn là rõ ràng ta ngăn cản

ngươi thật sự là không có ác ý chứ? Muốn gom đủ bảy loại dược liệu này,

tuyệt đối không đơn giản."

Hiên Viên Diễm nắm tay Thượng Quan Ngưng Nguyệt, ngồi đối diện Vô Ngân

công tử, ánh mắt anh tuấn bức người nhìn hắn, nhếch môi cười nhạt nói:

"Việc thành bại do người! Trên đời này, không có việc gì không làm được, chỉ là có làm hay không thôi."

Thấy những dược liệu quý hiếm ghi trên toa thuốc, Hiên Viên Diễm biết Vô Ngân công tử ngăn cản họ không chỉ không có ác ý, mà còn suy nghĩ cho

sự an toàn của bọn họ.

Đúng là, muốn gom đủ những vị thuốc này thật sự không dễ dàng chút nào.

Nhưng mà nó là biện pháp duy nhất cứu mẫu phi, d∞đ$∞l∞q∞đ dù khó khăn

hơn nữa, hắn cũng gắng sức gom đủ.

Vô Ngân công tử hạ tay xuống, khẽ dựa lưng vào ghế, hai tay bắt chéo sau gáy, cúi đầu nhìn chằm chằm mặt bàn màu xanh lá cây nói: "Ai nha, đầu

của ta. . . Hình như càng ngày càng đau."

Hiên Viên Diễm hơi giật giật khóe miệng, cầm một khối điểm tâm trong đĩa lên, đưa tới trước mặt Vô Ngân công tử nói: "Chắc ngươi cũng đói rồi,

ăn chút điểm tâm giảm đau đi."

"Đây đúng là hoàng đế không gấp, thái giám gấp a!" Vô Ngân công tử mở

miệng nói, tay trái vẫn để sau gáy, tay phải tiếp nhận khối điểm tâm

Hiên Viên Diễm đưa tới.

"Ngươi thiến rồi sao?" Thượng Quan Ngưng Nguyệt liếc mắt, cũng đưa tay lấy một miếng bánh trong đĩa.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt vừa nhấm nháp vừa cất tiếng hài hước: "Sau này

nếu Tuyết Ảnh Các suy sụp, không có cơm ăn, nhớ nói với ta hay Diễm một

tiếng, bọn ta sẽ bảo Ly tìm một chỗ làm tốt cho ngươi trong hoàng cung.

Đúng rồi, thái giám tổng quản thì sao?"

"Phụt --" Vô Ngân công tử mới cắn một miếng điểm tâm, còn chưa kịp nuốt

xuống, nghe thấy lời nói của Thượng Quan Ngưng Nguyệt, lập tức phun hết

bánh trong miệng ra ngoài.

Nha đầu này. . . Nói ra lời không làm người ta kinh ngạc cũng bị chết đứng!

Mặt không đỏ tim không đập nói về việc thiến với đàn ông thì thôi đi,

đằng này còn có lòng tốt suy tính tương lai hắn nghèo đến không có cơm

ăn sẽ an bài cho hắn làm thái giám tổng quản?

"Khụ. . ." Hiên Viên Diễm ho nhẹ một tiếng, ánh mắt chứa nét cười quét qua Vô Ngân công tử, sau đó tập trung vào đĩa điểm tâm.

"Ta nói hai ngươi cũng thật quá đáng, ta vì hai người đau đầu nhức óc,

còn hai ngươi lại giễu cợt ta?" Vô Ngân công tử tức giận nói, đồng thời

phủi những mảnh vụn bánh đi.

Hiên Viên Diễm nuốt điểm tâm xuống, ngẩng đầu lên, vẻ mặt vô tội nhìn

chằm chằm Vô Ngân công tử. Ta giễu cợt ngươi lúc nào, ta không nói gì

hết?

Vô Ngân công tử nghiêng đầu, nhướng đôi lông mày anh tuấn nhìn Hiên Viên Diễm, giống như không tiếng động hỏi: ngươi không giễu cợt ta, vậy

ngươi vừa ho khan là có ý gì?

Hiên Viên Diễm nhún vai một cái, biểu tình trên mặt càng thêm vô tội,

tựa hồ không tiếng động đáp: đừng oan uổng ta, ta ho khan không phải vì

giễu cợt, mà là đồng tình an ủi ngươi.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt ăn hết một đĩa điểm tâm, cười cười nhìn Hiên

Viên Diễm và Vô Ngân công tử ngầm đối mắt, khẽ nhếch đôi môi đỏ mọng

nói: "Được rồi! Hai người cũng đừng liếc mắt đưa tình nữa, nói một chút

xem muốn góp đủ những vị thuốc này, sẽ gặp những khó khăn gì?"

Vô Ngân công tử và Hiên Viên Diễm đồng thời quay sang nhìn Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

Đỉnh đầu Hiên Viên Diễm như có một đám quạ đen bay qua, thầm nói trong

lòng: Nguyệt nhi, ta muốn liếc mắt đưa tình cũng chỉ có nàng, sao nàng

có thể nghi ngờ tình yêu của ta đối với nàng chứ?

Cơ mặt Vô Ngân công tử co quắp, tự nhủ: liếc mắt đưa tình? Thượng Quan

Ngưng Nguyệt, nếu Hiên Viên Diễm liếc mắt đưa tình với một đại nam nhân

như ta, ngươi sẽ làm gì? Làm ơn đi, ta không có hứng thú làm người thứ

ba, càng không thích nam nhân.

"Được rồi, không đùa nữa." Thượng Quan Ngưng Nguyệt thản nhiên cười, đón lấy phương thuốc từ tay Hiên Viên Diễm, trải tờ giấy lên mặt bàn, nhìn

phía Vô Ngân công tử nói: "Nói về dược liệu đi, bảy vị thuốc này, rốt

cuộc ẩn giấu những nguy cơ gì, mà khiến ngươi lo lắng như thế?"

Nghe được câu này, mặt Vô Ngân công tử càng co quắp, vẻ mặt nghiêm túc

nói: "Bảy vị thuốc này không những hiếm có trên đời, mà mỗi vị còn là

độc nhất vô nhị. Dĩ nhiên, cái này không quan trọng, quan trọng là chủ

nhân của những vị thuốc này rất khó đối phó. Muốn lấy dược liệu trên tay bọn họ còn khó hơn lên trời."

Thượng Quan Ngưng Nguyệt chỉ vào dòng chữ giọt lệ thảo trên đơn thuốc,

vị thuốc duy nhất mà nàng từng nghe, ngạo nghễ nhướng lông mày nói:

"Dừng! Chủ nhân của giọt lệ thảo không phải Độc Tiên Mộng La Yên sao,

chỉ bằng nàng ta, có gì khó khăn?"

Vô Ngân công tử kinh ngạc nhìn Thượng Quan Ngưng Nguyệt, chậm rãi nói

tiếp: "Được rồi, ta vừa nói sai! Trừ Mộng La Yên, chủ nhân của giọt lệ

thảo ra."

Không chỉ Vô Ngân công tử kinh ngạc, mà Hiên Viên Diễm cũng khó hiểu

hỏi: "Nguyệt nhi, làm sao ngươi biết giọt lệ thảo ở trên tay Độc Tiên

Mộng La Yên?"

Thượng Quan Ngưng Nguyệt quệt miệng, lại chỉ sáu vị thuốc còn lại nói:

"Chuyện này rất dài dòng, đợi lát nữa nói với các ngươi..., bây giờ các

ngươi nên nói về chủ nhân của sáu vị thuốc còn lại cho ta trước đi chứ?"

Nàng làm sao biết, không phải từ cái tên Nam Cung Tuyết Y sao? Tên kia

không chỉ nói cho nàng biết giọt lệ thảo, mà còn nói sẽ đưa tới Tuyết

Ảnh Các, trao tận tay cho Diễm đấy.

Vô Ngân công tử nhìn Thượng Quan Ngưng Nguyệt, chỉ một vị thuốc nói:

"Hoa biến sắc, hình giống như con bướm. Một ngày có mười hai canh giờ,

mỗi một canh giờ nó sẽ biến thành một màu, chủ nhân của nó là Môn chủ

của Quỷ Chú Môn."

Thượng Quan Ngưng Nguyệt bốc một miếng bánh bỏ vào miệng, nghi ngờ hỏi:

"Môn chủ của Quỷ Chú Môn? Nghe cái tên này, chắc không phải thuộc chính

phái."

Vô Ngân công tử gật đầu một cái, chậm rãi giải thích: "Đúng! Quỷ Chú Môn là một môn phái âm độc thần bí của Tây Thần Quốc, không ai biết vị trí

của môn phái này, cũng không ai gặp mặt thực của người trong môn phái.

Chỉ biết người của Quỷ Chú Môn am hiểu việc lấy máu nguyền rủa người

khác, nếu uống phải máu bị họ niệm chú, toàn thân sẽ bốc khói đen mà

chết."

Hiên Viên Diễm lười biếng vuốt ve bàn tay, khẽ mở đôi môi mỏng bổ sung:

"Nghe nói Môn chủ Quỷ Chú Môn bản lĩnh kinh người. Ai uống phải máu hắn

niệm chú, toàn thân bốc khói đen mà chết, nếu không cẩn thận chạm phải

máu hắn niệm chú, máu sẽ xâm nhập vào đại não, sau đó điều khiển người

đó."

Thượng Quan Ngưng Nguyệt lại bốc một khối điểm tâm, bỏ vào trong miệng, chớp chớp mi nói: "Tiếp tục!"

Dời tay đến một chỗ khác, Vô Ngân công tử chỉ một vị thuốc nói: "Khấp

Huyết Hoa, hoa này ban ngày màu vàng, nhưng một khi trời tối, hoa này sẽ chảy ra một loại chất lỏng màu đỏ hệt như máu, cho đến trời sáng mới

dừng. Mà chủ nhân của nó, là Môn chủ Sinh Tử Môn."

Thượng Quan Ngưng Nguyệt phủi vụn bánh, nghịch mấy sợi tóc mai nói: "Môn chủ Sinh Tử Môn? Hình như. . . Cũng không thuộc chính phái."

Đảm đương chức bình luận viên thân phận, Vô Ngân công tử lại gật đầu một cái, chậm rãi nói: "Đúng! Sinh Tử Môn là một môn phái âm độc thần bí ở

Thương Nguyệt Quốc, không ai biết chính xác nó ở đâu, cũng không ai từng thấy mặt thực của người trong môn phái. Chỉ biết người của Sinh Tử Môn

không chỉ am hiểu dụng độc, mà còn biết làm chén. Trêu chọc người của

Sinh Tử Môn, chỉ có một kết quả, muốn sống cũng không được muốn chết

cũng không xong."

Vô Ngân công tử vừa giải thích xong, Hiên Viên Diễm quét mắt qua phương

thuốc nói: "Về phần Ma Âm Hoa, hình dáng chẳng khác gì hoa cúc. Nhưng

khi lấy tay sờ, nó sẽ phát ra âm thanh rất dễ nghe. Cho dù hái cánh hoa

xuống, nó cũng sẽ vĩnh viễn không tàn úa, hơn nữa chỉ cần chạm tay vào

cánh hoa, nó sẽ phát ra tiếng. Chủ nhân của nó, là Môn chủ Âm Dương

Môn."

Hoa Biến Sắc là của môn chủ Quỷ Chú Môn ở Tây Thần Quốc. Khấp Huyết Hoa

là của Môn chủ Sinh Tử Môn ở Thương Nguyệt Quốc. Thượng Quan Ngưng

Nguyệt nghiêng đầu nhìn Hiên Viên Diễm, khóe môi co giật hỏi: "Như vậy

vị Môn chủ Âm Dương Môn này, là của Bắc Dực Quốc? Hay là của Long Diệu

Hoàng Triều chúng ta vậy?"

Còn không đợi Hiên Viên Diễm đáp lời, Vô Ngân công tử đã ho nhẹ một

tiếng, tựa như có thói quen của một bình luận viên thân phận, lập tức mở miệng trả lời Thượng Quan Ngưng Nguyệt: "Là Bắc Dực Quốc."

Nghịch ngợm quấn mấy sợi tóc mai lên đầu ngón tay, Thượng Quan Ngưng

Nguyệt chuyển mắt nhìn Vô Ngân công tử nói: "Ngươi đừng nói với ta,

ngươi chuẩn bị nói không ai biết vị trí chính xác của họ, cũng không ai

nhìn thấy khuôn mặt thật của người Âm Dương Môn đó chứ?"

Nghe đến đây, Vô Ngân công tử không nhịn được khẽ cười, nhún vai nói:

"Không có cách nào khác, sự thật chính là như thế! Quả thật không ai

biết vị trí của họ, cũng không ai từng thấy mặt thật của họ. Chỉ biết

rằng người của môn phái này tinh thông trận pháp. Đặc biệt là vị Môn chủ kia, cho dù là một cái cây, một chiếc lá, cũng có thể tạo thành trận

pháp, bao vây người ta đến chết đói."

"Được rồi! chủ nhân của những loại này đều là người trong bóng tối."

Khóe miệng Thượng Quan Ngưng Nguyệt co giật lợi hại, trên trán xuất hiện vô số vạch đen, nói: "Như vậy chủ nhân của Phiên Vũ Hoa, chắc là ở Long Diệu Hoàng Triều chúng ta. . . không ai biết vị trí chứ? Nói đi, người

này có bản lĩnh kinh người gì?"