Con Thỏ Bắt Nạt Cỏ Gần Hang

Chương 4

Đối với nỗi nhục bị lời đồn đại không có thật làm nàng bị mất đi
"trong sạch", Tiêu Thỏ thật sự phẫn nộ, cân nhắc một ngày trời nên làm
thế nào để trả thù Lăng Siêu, chỉ tiếc học xong vẫn không nghĩ ra.

Tiêu Thỏ giận dữ, lại trên đường về không thèm để ý tới Lăng Siêu, nhằm hướng về nhà chạy ù một cái.

Chạy tới cổng chính, mới phát hiện buổi sáng đi học không mang chìa khóa, thế là nàng không vào nhà được.

Tiêu Thỏ đứng bần thần trong sân một lúc, cân nhắc xem có nên trèo
tường vào không, liền thấy Lăng Siêu đã chậm rãi từ từ về tới.

« Uy, cậu có mang chìa khóa đi không? » Nàng không khách khí liền hỏi.

Lăng Siêu sờ sờ túi quần, lắc lắc đầu.

Tiêu Thỏ vốn đang giận dữ, lại càng giận hơn, vén tay áo lên chuẩn bị nhảy lên trèo tường. Bỗng dưng nàng dừng lại, quay đầu đánh giá Lăng
Siêu đầy mưu mô.

Lăng Siêu lúc đó đứng dựa vào một gốc cây chuẩn bị chờ người lớn về
mở cửa, thấy ánh mắt lóe ra đầy âm mưu liền cảnh giác hỏi. « Cậu muốn

làm gì? »

Tiêu Thỏ chỉ vào tường. « Cậu trèo vào giúp tớ mở cửa. »

Lăng Siêu nhìn thấy bức tường cao quá cao so với hai người bọn họ liền quả quyết cự tuyệt. « Tớ không trèo. »

Tiêu Thỏ nói. « Tớ mà không vào được, tiểu Lục sẽ chết đói mất. » Tiểu Lục chính là con rùa xanh nàng nuôi.

« Nó là rùa mà, làm sao đói chết được. »

« Kệ! Tớ muốn đi cho nó ăn. » Tiêu Thỏ rõ ràng cứng đầu gây sự.

Lăng Siêu nhíu nhíu chân mày. « Sao cậu không tự trèo vào? »

« Bởi vì tớ là con gái... » Lúc Tiêu Thỏ nói ra những lời này, mặt hiện vẻ ôn nhu hiền thục, đúng vẻ một cô bé gái.

Lăng Siêu miệng khẽ nhếch, tựa hồ muốn nói cái gì lại không nói nên
lời, nghĩ một lúc liền buông cặp sách bước qua người Tiêu Thỏ.


« Cậu trèo đi, tớ ở dưới đỡ cậu. » Tiêu Thỏ vừa nói vừa cúi xuống.

Lăng Siêu do dự một chút rồi trèo lên vai nàng.

« Cậu đừng có lộn xộn nhé. » Hắn lần đầu tiên trèo tường, không khỏi có chút hồi hộp, tiếng nói cũng lộ ra sự run rẩy.

Tiêu Thỏ miệng đáp ứng, nhưng người không tránh khỏi loạng choạng.

« Đừng động đậy! » Lăng Siêu quát.

« Biết rồi, cậu mau lên đi. » Tiêu Thỏ giục.

Lăng Siêu hừ một cái, cắn răng chống tay lên bờ tường múôn dùng sức kéo thân mình lên.

Bỗng nhiên dưới chân hắn đột ngột hẫng hụt một cái.

« AAAA! »

Hắn hét một tiếng, thân mình không thể giữ nổi thăng bằng.

Một tiếng bịch vang lên, cả hai đứa bé đều ngã trên mặt đất. Điểm
khác biệt là Tiêu Thỏ ngồi dưới đất, trên mặt tràn đầy vẻ mãn nguyện
khoái chí báo được thù. Còn Lăng Sieu là nằm nghiêng trên đất, hai tay
ôm chặt cẳng chân, mặt hiện vẻ đau đớn không chịu nổi.

Đúng vậy, hắn bị gãy chân. (Đọc đoạn này ghét Tiêu Thỏ ghê >.