Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương (Vợ Mới Bất Lương Có Chút Ngọt)

Chương 183: Tuyệt thế vô song

Convertor: Vo Vo

Editor: Hyna Nguyễn

—————–

Bên trong thư phòng một mảnh tĩnh mịch.

Nam nhân ngồi ở trên ghế hoàng hoa rộng lớn, lẳng lặng nhìn lấy Lưu Ảnh đang đứng thẳng tắp ở trong phòng khách.

Trên mặt người thanh niên đó tràn đầy quật cường cùng vẻ không cam lòng, giống như dã tính khó thuần của lũ sói con, muốn thuần phục được người như vậy, chỉ có một phương pháp, đó chính là phải mạnh hơn hắn.

Nếu không hắn coi như là dù có chết cũng sẽ không bao giờ nhượng bộ.

Không biết qua bao lâu, nam nhân ngồi trên ghế rốt cuộc cũng mở miệng: “Ngươi đối với ánh mắt chọn nữ nhân của ta có ý kiến sao?”

Lưu Ảnh nghe nói như vậy nhất thời trợn to hai mắt, hắn đương nhiên là có!!!

“Không dám. ” thanh niên buồn bực mở miệng nói.

“Không dám? ” nam nhân thanh âm trầm thấp mang theo chèn ép.

Thanh niên cắn răng, nhịn nửa ngày cuối cùng cũng không có thể chịu nữa nói ra, “Thuộc hạ quả thật có ý kiến! Ông chủ, thuộc hạ không hiểu, tại sao người lại chọn Diệp Oản Oản làm nữ nhân của mình kia chứ?”

“Vậy ngươi cho là, ta nên chọn như thế nào? ” Tư Dạ Hàn hỏi ngược lại.

Lưu Ảnh không chút do dự trả lời, “Dĩ nhiên là nội ngoại kiêm tu, văn võ song toàn, đủ để xứng đôi cùng ngài! Tại sao ngài lại có thể chọn một người thời khắc nào cũng yêu cầu ngài bảo vệ, là phế vật lúc nào cũng có thể liên lụy ngài! Thuộc hạ tuyệt đối không tin ngài cùng những nam nhân thế tục kia cùng một dạng, chỉ là bởi vì coi trọng bề ngoài của nữ nhân kia!”

Đi theo bên cạnh ông chủ lâu như vậy, hắn biết rõ ánh mắt của ông chủ có bao nhiêu hà khắc, người bên cạnh cho là anh là không gần nữ sắc, chẳng qua chỉ là bởi vì nữ nhân bình thường căn bản là không lọt nổi mắt xanh của anh, anh cùng nữ nhân đó không phải là người của một thế giới, huống chi là làm bạn lữ cả đời.

“Nội ngoại kiêm tu, văn võ song toàn… ” Tư Dạ Hàn hơi dừng một chút, nhìn về phía thanh niên nói, “Ý của ngươi là ta hẳn là nên cưới ngươi cùng Hứa Dịch?”

Lưu Ảnh: “…”

Tư Dạ Hàn tiếng nói rơi xuống trong nháy mắt, đại não Lưu Ảnh như đóng băng, cả người đều ngây ngốc đứng ở nơi đó, sau đó lỗ tai đỏ lan đến cả cổ, kích động cãi lại nói, “Sao… Làm sao có thể chứ! Ý của thuộc hạ rõ ràng là… Là…”

Mặc dù hắn và Hứa Dịch một người chủ ngoại một người chủ nội, một người võ một người văn, ở chung một chỗ thật là phù hợp điều kiện mà ông chủ của hắn nói ra, nhưng ông chủ à, tại sao ngài có thể có loại ý tứ này chứ!

Ông chủ hắn rõ ràng là đang trộm đổi khái niệm!

“Ai nói cho ngươi biết, bạn lữ của ta chỉ cần tám chữ là đủ chứ? ” Tư Dạ Hàn sâu kín mở miệng, ánh mắt trong trẻo lạnh lùng thêm chút miệt thị chúng sinh.

Lưu Ảnh nhất thời nghiêm túc thỉnh giáo, “Vậy chủ nhân người cho rằng là phải làm thế nào?”

Hắn chưa từng nghe ông chủ nhà mình chính miệng nhắc qua tiêu chuẩn chọn bạn trăm năm của mình, dĩ nhiên là rất muốn biết.

Lưu Ảnh nín thở đưa mắt nhìn chờ đợi người đối diện mình trả lời.

Sau một lúc lâu, trong không khí tĩnh lặng, vang lên thanh âm khàn khàn của nam nhân: “Tuyệt thế vô song.”

Lưu Ảnh: “…”

Hắn biết ông chủ mình luôn đặt ra yêu cầu rất cao, nhưng vạn vạn không nghĩ tới lại cao như vậy.

“Tuyệt thế vô song ” là khái niệm gì?

Chỉ là văn võ song toàn thôi làm sao có thể đủ, cái kia phải gị lầ siêu phàm toàn năng đi?

Sau khi khiếp sợ hắn sâu không còn lời nào để nói nữa.

Ông chủ ngài là nghiêm túc sao?

Cô gái đó ngay cả con gà cũng không dám giết, việc học ở trường cấp 3 đều không hoàn thành được, ông chủ còn cho là tuyệt thế vô song?

Cho dù là Nhược Hi tiểu thư, cũng không kham nổi bốn chữ này.

Hứa Dịch đưa người về trường xong lúc trở lại liền nhìn thấy Lưu Ảnh đỉnh đầu như có mây đen đứng ở dưới chân tường, bất đắc dĩ thở dài đi tới, “Bị mắng rồi chứ gì?”

“Hứa Dịch, ngươi biết tiêu chuẩn chọn bạn lữ của ông chủ là cái gì không? ” đột nhiên ánh mắt của Lưu Ảnh sâu kín dòm Hứa Dịch hỏi một câu.

Hứa Dịch ngẩn người, “Không biết, khẳng định là rất biến thái đi!”

Lưu Ảnh: “Mới vừa rồi ông chủ nói cho ta biết, hắn nói bốn chữ.”

“Bốn chữ gì vậy? ” Hứa Dịch nhất thời cũng hứng thú.

“Tuyệt, thế, vô, song! ” Lưu Ảnh mở miệng nói từng chữ từng chữ một.

Hứa Dịch: “Ây…”

“Cái nữ nhân đó vừa ngu xuẩn vừa yếu có chỗ nào gánh nổi bốn chữ này chứ! ” Lưu Ảnh vừa tức giận vừa nói.

Hứa Dịch lúng túng lau mồ hôi, “Chuyện này… Đại khái là bởi vì… Trong mắt mình người tình biến thành Tây Thi đi!”