Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương (Vợ Mới Bất Lương Có Chút Ngọt)

Chương 182: Cường đại đến mức có thể địch nổi hắn

Convertor: Vo Vo

Editor: Hyna Nguyễn

—————–

” Ừ, tớ đã tròn mười tám rồi, có thể uống rượu… ” Giang Yên Nhiên yếu ớt mà nói một câu, tựa hồ là sợ cô trách cứ.

“Cậu bây giờ ở đâu? ” Diệp Oản Oản không yên tâm hỏi.

“Bờ hồ…”

“Bên hồ nhỏ ở trường học hả?”

” Ừ…”

Diệp Oản Oản nhức đầu không thôi nói “Cậu đừng uống say quá nếu không cẩn thận ngã vào trong hồ đó! Mau trở lại nhà trọ đi!”

Cái hài tử thành thật này, cô chỉ thuận miệng nói một câu để cho cô ấy buông lỏng một chút, cô ấy thật đúng là biết nghe lời a!

“Nhưng là tớ… Tớ lạc đường rồi…”

Diệp Oản Oản: “…”

Đại tiểu thư của tôi ơi, cô đang ở trường học của nhà mình mà cũng có thể lạc đường sao?

“Được rồi, cậu tìm một chỗ đợi tớ đừng di chuyển, tớ sẽ gọi điện thoại để cho người đi qua đón cậu.”

Diệp Oản Oản dặn dò Giang Yên Nhiên nhiều lần, sau đó lại gọi điện thoại cho Sở Phong, để cho hắn đi bên hồ nhỏ tìm Giang Yên Nhiên, lúc này mới cúp điện thoại.

Nói chuyện điện thoại xong xong, Diệp Oản Oản nhìn về phía Tư Dạ Hàn mở miệng nói, “Điện thoại của Yên Nhiên, chính là ngươi bạn cùng phòng mới mà em lần trước có đề cập với anh đó, cô ấy một mình ở trường học uống say không tìm được đường trở về nhà trọ, em phải gọi điện thoại cho một nam sinh bên cạnh trường học để cho hắn đi tìm người, người nam sinh kia thích Yên Nhiên còn tốt bụng vô cùng nữa…”

Kiếp trước Tư Dạ Hàn đối với cô mức độ khống chế cơ hồ đã đến độ biến thái, bên người cô xuất hiện bất kì kẻ nào đều cũng sẽ điều tra rõ ràng.

Coi như cũng có là vì bảo vệ sự an toàn của cô mà xem xét nhưng vẫn làm cho cô cực kỳ chán ghét cùng bài xích.

Kiếp trước cô nghĩ trăm phương ngàn kế đối kháng để có thể thoát đi, mà đời này, cô vẫn đang suy nghĩ, nếu như một ngày kia cô cường đại đến mức đủ để bảo vệ chính mình, thậm chí có thể cùng Tư Dạ Hàn đối địch, cô có thể đạt được tự do mà mình muốn hay không?

Mặc dù đối với tình huống trước mắt mà nói thì đối với cô vẫn là nói mơ giữa ban ngày.

Diệp Oản Oản tiếp tục mở miệng nói, “Cái đó, bất tri bất giác đều đã trễ thế này, em phải trở về, mặc dù ngày mai là cuối tuần, nhưng sáng sớm ngày mai có buổi diễn tập của lớp chúng em, em còn phải chạy trở về, Yên Nhiên một mình tại nhà trọ em cũng không yên tâm, anh nhanh chóng cùng Nhược Hi tiểu thư nói chuyện chính sự đi!”

Mặc dù biểu tình của Tư Dạ Hàn vẫn là trước sau như một mặt không biểu tình cũng không nói gì, nhưng cũng đủ để Diệp Oản Oản cảm giác được giờ phút này anh rất mất hứng.

Hiện tại cô đã sâu sắc cảm nhận được tâm tư của Tư Dạ Hàn quả thật so với nữ nhân còn khó đoán hơn.

Trước kia cô gây chuyện nghịch ngợm lại nhiều lần cố ý chọc tức Lưu Ảnh anh không có sinh khí, bây giờ lúc cô hiền huệ hiểu chuyện lại quan tâm, anh ngược lại mất hứng?

Đây là đạo lý gì a?

Cũng may cuối cùng Tư Dạ Hàn vẫn đồng ý để cho Hứa Dịch đưa cô trở về.

Bởi vì đã rất khuya, lão thái thái đã đi ngủ rồi nên Diệp Oản Oản liền không đi quấy rầy, chỉ cùng lão quản gia nói một tiếng.

Trong phòng khách, Tần Nhược Hi một mực vẫn còn chờ đợi chưa có đi ngủ, thấy Diệp Oản Oản đi xuống lầu cùng chính mình cáo biệt, có chút ngoài ý muốn nói “Diệp tiểu thư phải đi rồi sao? Đã trễ thế này, làm sao không trực tiếp ở bên này nghỉ ngơi mà lại rời đi chứ?”

Lưu Ảnh đang đứng ở một bên cười lạnh một tiếng, “Cô ta làm sao có tư cách lại lai tại nhà cũ chứ…”

Lời nói của Lưu Ảnh mói nói đến một nửa, liền bị một đạo tầm mắt trong trẻo lạnh lùng bức lui, trong nháy mắt cấm khẩu. Anh nhìn Lưu Ảnh nhàn nhạt một cái, cái nhìn đó phảng phất mang theo uy lực áp bức ngập đầu to lớn, giống như một tòa núi lớn Ooyama nặng nề chợt đè xuống.

Lưu Ảnh vùi đầu thật thấp, phía sau trong nháy mắt xuất ra một lớp mồ hôi lạnh, nhưng sợ hãi đi qua bực tức lại lớn hơn.

Sau khi Diệp Oản Oản cùng Hứa Dịch rời đi, Tư Dạ Hàn hướng Lưu Ảnh nhìn qua nói: “Lưu Ảnh, ngươi theo ta tới đây.”

Lưu Ảnh siết quả đấm, “Vâng!”

Tần Nhược Hi nhất thời lo âu hướng chủ tớ hai người nhìn qua nói “A Cửu, anh cũng đừng trách Lưu Ảnh, hắn không phải là cố ý, anh cũng biết tính tình chính trực của hắn rồi a…”

“Nhược Hi tiểu thư, cô không cần thay tôi nói chuyện đâu!” Lưu Ảnh nói xong liền đi theo Tư Dạ Hàn tiến vào thư phòng.