Có Biết Chăng Tương Tư Nhập Cốt

Chương 35

Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Giang Miễn đảo mắt, vừa nhìn thấy Hà Ứng Hoan cả người đầy máu nằm trên mặt đất thì liền thất kinh. Tuy hắn biết Hà Ứng Hoan gặp nguy hiểm nhưng lại không ngờ y bị thương nặng đến thế, lòng dạ lập tức đau buốt, bước chân lảo đảo.

Tống Ngọc Thanh giỏi nhìn mặt đoán ý, thấy điệu bộ hắn như thế liền nhân cơ hội tấn công ngay. Tay trái vừa vung lên, hai cây châm độc đã bắn về phía Giang Miễn, một cái khác lại bay về phía Hà Ứng Hoan.

Giang Miễn cả kinh vội hồi phục tinh thần tránh được châm độc trong đường tơ kẽ tóc, giương kiếm đánh trả.

Bởi vì không còn sức lực, Hà Ứng Hoan dù nghiêng mình né tránh nhưng vẫn bị châm bắn vào lưng. Lúc này, y đã sớm đau đến chết lặng, cho nên chỉ nhíu mày một cái, không phát ra bất kì tiếng rên rỉ nào.

Giang Miễn bị Tống Ngọc Thanh chặn mất đường nhìn, không thấy rõ tình hình của Hà Ứng Hoan, hắn đành phải một mặt vung kiếm, một mặt phân tâm hỏi, “Ứng Hoan, vết thương của ngươi sao rồi?”

“Chỉ bị thương ngoài da thôi, đừng lo.” Hà Ứng Hoan cử động thân thể, cẩn thận giấu đi vết thương trên lưng, “Giang thúc thúc phải chú ý đối phó đấy.”

Giang Miễn nghe thế mới thở phào nhẽ nhõm, tập trung đấu kiếm với Tống Ngọc Thanh. Võ công hắn vốn cao hơn Tống Ngọc Thanh rất nhiều, lúc này còn do Hà Ứng Hoan nên hắn ra tay không chút nể tình, chiêu nào chiêu nấy nhắm thẳng vào vùng nguy hiểm của đối phương.


Kiếm quang ẩn hiện, đâu đâu cũng là bóng dáng Giang Miễn, Tống Ngọc Thanh làm sao chống đỡ được? Chỉ mới đấu có ba mươi mấy chiêu, y đã lộ vẻ thua cuộc.

Tống Ngọc Thanh tuy cao ngạo nhưng vẫn biết coi trọng tính mạng mình, vừa thấy tình thế không ổn, y liền tính kế thoát thân. Thế nhưng Giang Miễn múa kiếm kín kẽ đến mức một giọt nước cũng không chui lọt, y nhất thời không có cách nào. Cuối cùng, y đành cắn răng chịu một vết thương nhẹ để thoát ra khỏi vòng vây của kiếm.

Giang Miễn dù chỉ muốn đâm cho Tống Ngọc Thanh vài nhát nhưng lại không dám trì hoãn. Hắn đâm một kiếm vào vai kẻ kia rồi nhanh chóng thu tay, xoay người đến kiểm tra vết thương trên người Hà Ứng Hoan.

Lúc này, Hà Ứng Hoan đã hấp hối, chỉ vì muốn nói thêm với Giang Miễn vài câu nên mới tận lực chống đỡ, y thậm chí còn nở một nụ cười, “Giang thúc thúc quả nhiên không bỏ rơi ta.”

Giang Miễn cười khổ, có chút mất tự nhiên tránh đi ánh mắt y. Băng bó qua quýt vết thương trên tay chân y, hắn nói, “Vết thương không nhẹ đâu, phải nhanh về tìm đại phu chữa trị.”

Hắn đỡ lấy cánh tay Hà Ứng Hoan, định ôm y lên khỏi mặt đất.

Ai ngờ, Hà Ứng Hoan lắc đầu, la lên, “Chờ đã, ta còn vài câu muốn nói với ngươi.”


“Có gì về nhà hãy nói không được sao? Trị thương quan trọng hơn.”

“Không được! Chỉ sợ vừa bước chân ra khỏi cửa miếu, ngươi sẽ không chịu nói chuyện với ta.”

Giang Miễn xưa nay cưng chiều Hà Ứng Hoan, thấy y chỉ bị thương ngoài da, hắn đành thở dài một hơi, gật đầu đáp, “Được rồi, ngươi nói đi.”

Hà Ứng Hoan lúc này mới cười cười, nhắm hai mắt lại lại cố gắng mở ra, yếu ớt nói, “Dù họ Tống kia có dằn vặt ta thế nào, ta cũng không đau đớn, thế nhưng vừa nghĩ sau này không thể gặp mặt ngươi nữa, ta lại cảm thấy sợ hãi khôn cùng. Cần Chi, ta biết ngươi không chịu tha thứ cho ta, nhưng mà ngươi cũng không thể… để ta được ở cạnh ngươi sao?”

“Đứa bé ngốc nghếch này, ta đã bao giờ giận ngươi đâu.” Giang Miễn vươn tay sờ trán y, giọng nói dịu dàng, “Nhưng chúng ta không phải người cùng một đường. Ngươi phải đi đường của ngươi, ta cũng có đường của ta để đi, sau này không thể gặp nhau nữa.”

“Có thật là ngươi không cần ta nữa? Ngươi không nhớ tình cảm trước đây sao?”


“Ứng Hoan, thời gian ở cùng ngươi, ta thật sự cảm thấy rất hạnh phúc, hình như cả đời này chưa bao giờ vui vẻ đến như vậy.” Giang Miễn lo lắng thở dài, hai mắt nhìn về phía trước, vẻ mặt dường như lơ đãng, “Tiếc là sau đó ta lại phát hiện, ta thích ngươi… vốn chỉ là nói dối. Ứng Hoan, cho dù bây giờ chúng ta bắt đầu lại, cũng chẳng thể quay về thuở ban sơ.”

Thương thế trầm trọng, Hà Ứng Hoan vốn đã đến lúc hồi quang phản chiếu, nghe lời Giang Miễn nói xong, y càng cảm thấy đau như dao cắt, nhức nhối trên người cũng bắt đầu trỗi dậy. Sắc mặt tái nhợt, thần thái trong ánh mắt dần dần u tối, y nói từng chữ từng chữ, “Được rồi, Cần Chi… Không, Giang thúc thúc, vậy ngài hãy quên ta đi…”

Đến tận lúc này Giang Miễn mới phát hiện ra bàn tay Hà Ứng Hoan lạnh lẽo, mạch đập yếu ớt. Hắn không khỏi sợ hãi vội vàng ôm chặt y vào lòng, run run giọng hỏi, “Ứng Hoan, ngươi làm sao thế?”

Hà Ứng Hoan hé miệng nhưng không thể đáp lời, chỉ đành dùng tất cả sức lực còn lại nhìn người kia rồi chậm rãi khép mắt lại.

Giang Miễn cảm thấy người trong lòng càng ngày càng trượt xuống thì không khỏi hoảng loạn lay lay bờ vai Hà Ứng Hoan, bàn tay cũng vì thế mà dính máu.

“Ứng Hoan? Ứng Hoan!!” Kêu liên tiếp hai tiếng mà không thấy Hà Ứng Hoan phản ứng, hắn vươn tay dò xét hơi thở của y.

… Không còn gì cả.


Toàn thân chấn động, mồ hôi lạnh chảy đầy trên trán, hắn lập tức cúi đầu tìm kiếm nhịp tim người kia đập.

… Vẫn không có gì.

Hà Ứng Hoan— đã chết?

Giang Miễn vẫn cho là Hà Ứng Hoan chỉ bị thương, lúc này thấy y đột nhiên ngừng thở thì kinh ngạc vạn phần. Sau kinh ngạc là đầu óc trống rỗng. Hắn không thấy bi thương cũng không thấy thống khổ, khắp trời đất này, hình như chỉ còn lại một mình hắn.

Không sai, người hắn yêu thương đã chết, giờ này khắc này, xác thực hắn chỉ còn có một mình.

Giang Miễn mê mê mang mang, ánh mắt lại trở nên hết sức dịu dàng, tay vươn ra cẩn thận lau đi vết máu trên mặt Hà Ứng Hoan. Ngay sau đó, hắn cúi người sẽ sàng hôn lên bờ môi của người kia, khàn khàn giọng nói, “Ứng Hoan, làm sao ta có thể quên ngươi? Ngươi đoán đúng rồi, ta chỉ giận dỗi ngươi mà thôi. Những lời ta vừa nói, đều là lừa ngươi cả đấy.”

Lúc hắn nói chuyện, giọng điệu mềm mỏng, nụ cười mơ hồ hiện trên gương mặt, thần sắc vẫn chẳng khác thường. Vừa nói xong, hắn liền nắm lấy tay Hà Ứng Hoan, chậm rãi truyền một luồng chân khí cho y.

Giang Miễn hiểu rõ Hà Ứng Hoan đã chết, cũng biết rõ thân thể ấm áp trong lòng đang dần dần chuyển lạnh, nhưng hắn vẫn không thể khống chế được mình nắm chặt lấy bàn tay của người kia, không rời không bỏ.