Chung Cực Truyền Thừa

Chương 102: Cửa không gian truyền tống

Lâm Dịch ngồi xếp bằng xuống, ý thức lập tức tiến vào trong ý thức hải của mình.

Lúc này trong ý thức hải của Lâm Dịch đã khôi phục bình tĩnh, năng lượng màu đỏ trước kia mênh mông như biển cả, lúc này đã hoàn toàn không thấy tung tích nữa, ở vị trí trung ương nhất trong ý thức hải, chất lỏng tinh thần lực tinh khiết trong kim sắc mang theo mấy phần màu đỏ như tơ máu vẫn chậm chạp vờn quanh tinh lam sắc lĩnh vực cũng đồng dạng có mấy tia huyết sắc.

Trong lĩnh vực, trong vàng ròng cũng mang theo tơ máu là Linh Hồn Kim Châu đang chậm chạp xoay tròn. Vô số sợi tơ nhỏ từ đó sinh ra, sau đó thông qua lĩnh vực, biến thành chất lỏng kim thanh sắc, tiến nhập trong tinh thần lực màu vàng lam trạng thái dịch.
Quá trình này cực kỳ chậm chạp, nhưng vẫn một mực tiến hành.

Thông qua linh hồn bị thương lần này, dị năng của Lâm Dịch chính thức đạt đến trình đột thất cấp dị năng thủ hộ, nhưng mà khiến Lâm Dịch có chút tiếc nuối chính là...Ngọn nguồn của năng lượng màu đỏ khổng lồ kia, hắn lại vẫn không tìm được...

Hiện giờ Lâm Dịch muốn làm chính là hướng về dị năng thủ vọng!

Theo Thủy Linh Lung đã từng nói qua, chỗ khác nhau lớn nhất của dị năng thủ vọng và dị năng thủ hộ chính là ở chỗ trong ý thức hải của Dị Năng Giả cấp bậc dị năng canh thủ vọng, đã xuất hiện tinh thần tinh thể đại biểu cho thực lực. Nghe nói có vật này rồi, Dị Năng Giả cũng không cần lại lo lắng bởi vì sử dụng dị năng quá độ mà tạo thành tinh thần lực hư không nữa.

Đương nhiên, loại thuyết pháp này chỉ tương đối đúng thôi. Dù sao dị năng thiên kì bách quái, có ít dị năng cường đại cần có tinh thần lực cực lớn vượt qua tưởng tượng của thường nhân! Chỉ có điều sau khi đã có được tinh thần tinh thể, tốc độ khôi phục của tinh thần lực cũng trở nên mau lẹ hơn.

Lập tức tâm Lâm Dịch trầm xuống, bắt đầu tiến thêm một bước tinh túy đối với tinh thần lực...

Thời gian trôi qua vô cùng nhanh, thời gian ba ngày cơ hồ thoáng cái đã qua đi, thời gian xuất phát đã đến.

Cùng ngày xuất phát, Lâm Dịch vẫn đi tìm Lâm Yến, nói cho nàng mình phải đi ra ngoài một thời gian ngắn, lập tức sẽ trở lại. Lâm Yến tuy rằng không nỡ, nhưng nàng tâm tư đơn thuần cũng thật không ngờ lần này Lâm Dịch là đi làm chuyện rất nguy hiểm. Sau khi lưu luyến không ngừng chia tay, Lâm Dịch liền chạy tới phòng làm việc của hiệu trưởng.

Khi đến phòng làm việc của hiệu trưởng, mới phát hiện trong văn phòng, lại nhiều hơn bốn người.

- Lâm Dịch, đến đây, ta giới thiệu cho ngươi một chút.

Trông thấy Lâm Dịch từ ngoài cửa đi đến, Lạp Cổ Kỳ cười hô. Lâm Dịch lập tức nhẹ gật đầu, đi tới, ánh mắt lại không khỏi đánh giá bốn người xa lạ kia.

Lạp Cổ Kỳ cười giới thiệu từ trái qua phải nói:

- Khải Hi, Nhĩ Ba Khắc, Bác Luân Lợi, Khố Tư Lạp. Bốn người này đều là lão sư của học phủ, ngươi cũng gọi bọn hắn lão sư đi, lần này bọn họ cùng ngươi đi hoàn thành chuyện kia đấy. Truyện Tiên Hiệp Truyện FULL

Tuổi Khải Hi thoạt nhìn không lớn hơn Lâm Dịch bao nhiêu, tướng mạo cực kỳ anh tuấn, nhưng nhìn lại có vẻ hơi thấp một chút, so với Lâm Dịch chừng 1m8 muốn thấp một cái đầu. Lúc này thấy Lâm Dịch gật đầu chào hỏi với mình, Khải Hi không khỏi cười nói:

- Ta ở thành La Nhĩ đã từng gặp ngươi đấy.

Lâm Dịch lập tức sững sờ, trong mắt vẫn không khỏi lộ ra biểu lộ nghi hoặc.

Khải Hi cười nói:

- Còn nhớ rõ Khắc Lí Tư không?

Nghe được cái tên Khắc Lí Tư, lông mày Lâm Dịch bỗng nhiên nhíu một cái, chợt lập tức nhớ tới năng lượng màu vàng từ mặt đất vọt thẳng lên trời lúc mình bị Tật Phong Chi Bích của Khắc Lí Tư vây quanh! Lúc ấy trong nội tâm Lâm Dịch Khắc toàn bộ đều là hận ý với Lí Tư, căn bản không lưu ý đến. Sau khi Tật Phong Chi Bích được bài trừ, Khắc Lí Tư rời đi, mà Lâm Dịch rõ ràng đã quên năng lượng màu vàng kia, lúc này được Khải Hi nhắc nhở, trong mắt lập tức lộ ra ánh mắt kinh hỉ, nói:

- Ra tay lúc ấy chính là ngươi sao?

Khải Hi thấy biểu lộ của Lâm Dịch, không khỏi gật đầu cười, nói:

- Kỳ thật lúc ấy ta là đi cùng với Khắc Lí Tư, vốn rất hiếu kỳ thuộc tính dị năng của ngươi...Bất quá về sau tên Khắc Lí Tư kia có chút nổi điên, sau khi ta kéo hắn đi, cũng không ra gặp mặt ngươi.

Lâm Dịch lập tức cảm kích nói:

- Cảm ơn ngài, lão sư, nếu như không phải ngài lúc ấy ra tay thì...


Khải Hi lại cười cười nói:

- Ha ha, không có gì. Dù sao, chúng ta đều là Ngũ Hành Dị Năng Giả không phải sao?

Lâm Dịch lập tức bật cười nhẹ gật đầu, cảm thấy rất có hảo cảm với Khải Hi.

Thủy Linh Lung ở một bên nghe có chút không hiểu thấu, không khỏi hỏi:

- Các ngươi đang nói gì thế?

Lâm Dịch và Khải Hi đều cười cười, rất ăn ý nói:

- Không có gì.

Thủy Linh Lung một hồi nghi hoặc, nhưng cũng không hỏi thêm nữa.

Lại gật đầu với ba người Nhĩ Ba Khắc, Bác Luân Lợi, Khố Tư Lạp xem như đã chào hỏi xong, sau đó ánh mắt đều tập trung vào trên người Lạp Cổ Kỳ, cùng đợi hắn nói chuyện.

Lạp Cổ Kỳ thấy mọi người đã làm quen với nhau xong, liền gật đầu nói:

- Hành động lần này liền giao cho mấy người các ngươi. Bất quá tất cả đều lấy tánh mạng làm trọng, nếu như thật sự không nắm chắc, cũng không cần phải làm ẩu, biết không?

Mấy người nhìn nhau vài lần, sau đó đều nhẹ gật đầu. Chỉ có Lâm Dịch nghe có chút không hiểu thấu. Trên thực tế cho tới bây giờ, hắn còn chưa biết mục tiêu cụ thể của chuyện này là gì, bất quá lúc này hắn cũng không đặt câu hỏi. Chợt nghe Lạp Cổ Kỳ lại dặn dò vài tiếng, sau đó chỉ thấy Lạp Cổ Kỳ quay người, sờ vài cái lên giá sách trên tường.

Thanh âm xoay rất nhỏ vang lên, thời gian dần trôi qua, giá sách kia từ từ mở ra, lộ ra cửa ngầm ở đằng sau, Lâm Dịch không khỏi mở to hai mắt, tò mò nhìn bên trong.

- Đi theo ta.

Lạp Cổ Kỳ gọi một tiếng, liền đi vào, mấy người nối đuôi nhau mà vào.

Đèn năng lượng màu trắng nhu hòa lại tản ra ánh sáng trắng nhàn nhạt trong phòng, một cánh cửa, đột ngột xuất hiện ở vị trí trung tâm phòng.

Lâm Dịch không khỏi có chút tò mò...Không biết Lạp Cổ Kỳ đột nhiên bảo bọn hắn đi vào phòng này làm gì, lập tức trên mặt lộ ra một tia nghi hoặc.

Thủy Linh Lung bên cạnh hắn nhìn ra nghi ngờ của hắn, lập tức nhẹ nghé vào tai hắn nói:

- Đây là cửa không gian truyền tống. Dùng nó, có thể trong chốc lát đến được hành tỉnh Khắc Lâm.

- Tới hành tỉnh Khắc Lâm?

Lâm Dịch lập tức mở to hai mắt nhìn! Cho tới bây giờ, hắn mới biết được địa điểm trận đấu, rõ ràng là ở quê hương của mình!

Lại nghĩ đến cánh cửa trước mặt này, rõ ràng có thể lập tức đi tới đi lui nơi xa như vậy? Không khỏi mang theo biểu lộ kinh hãi nhìn về phía cửa không gian truyền tống ở chính giữa.

Cửa cao chừng chừng hai mét, trên khung cửa có khắc đầy đường vân phức tạp khiến Lâm Dịch hoàn toàn xem không hiểu, nơi ở trên khung cửa, năm khỏa tinh thể màu xám được khảm nhập vào trong đó.

Mà ở chính diện cửa, một cây trụ cao chừng một thước dựng ở trước măt, trên cây cột cũng khắc đầy đường vân phức tạp, trên đỉnh có gắn một khỏa tinh thể lớn chừng đầu ngươi. Liên tưởng đến công dụng thần kỳ của cái cửa này, Lâm Dịch không khỏi cảm giác được cái cửa vốn không có gì này đột nhiên trong nháy mắt trở nên thần bí cổ xưa hơn. Lập tức con mắt không chớp nhìn vào trên người Lạp Cổ Kỳ ở trước cửa...Hắn thật rất hiếu kỳ, cái cửa này rõ ràng là xây ở đây, xuyên thấu qua một bên, có thể nhìn thấy rất rõ tràng cảnh bên kia, làm sao có thể vượt qua khoảng cách gần mấy chục triệu km đến Khắc Lâm hành tỉnh được chứ?

Tại trong ánh mắt nghiên cứu của Lâm Dịch, Lạp Cổ Kỳ hít sâu một hơi, sau đó tay phải chậm rãi đặt lên tinh thể ở trên đỉnh cây trụ.

Hào quang lập tức đại thịnh! Hào quang đột nhiên xuất hiện khiến Lâm Dịch lại càng hoảng sợ, bản năng có chút nhắm mắt lại một chút, mới lại mở ra.


Chỉ thấy một hồi hoàng sắc quang mang lập tức từ trên người Lạp Cổ Kỳ bắn ra! Chịu sự kích thích của hoàng sắc quang mang, tinh thể màu xám trên đỉnh cây trụ đã lập tức bắn ra ngân bạch sắc quang mang! Lập tức, giống như được nhuộm màu, bắt đầu từ đỉnh tinh thể, đường vân trên cây trụ cũng lan tràn ra ngân bạch sắc quang mang!

Khi đường vân trên cây trụ hoàn toàn biến thành ngân bạch hào quang, cánh cửa kia cũng xuất hiện biến hóa! Bắt đầu từ hai bên khung cửa, những đường vân kia cũng toát ra ngân bạch hào quang, cũng lan tràn về phía trên! Lập tức kịch liệt giao hội ở bộ vị tinh thể trên khung cửa!

Hào quang màu trắng bạc lập tức đại thịnh, chiếu rọi trọn gian phòng thành một mảnh hải dương màu trắng bạc! Hoàng sắc quang mang trên người Lạp Cổ Kỳ dĩ nhiên đã hoàn toàn bị áp chế xuông. Khác với lần trước Lạp Cổ Kỳ sử dụng cửa không gian truyền tống chính là, ngoại trừ hai khỏa tinh thể gần nhất ra, kể cả tinh thể lớn nhất ở chính giữa, lúc này cũng bộc phát ra ngân bạch hào quang mãnh liệt!

Không gian trong khung cửa đột nhiên vặn vẹo một hồi! Chợt bỗng nhiên triển khai, lập tức nhồi cả khung cửa vào bên trong, một hồi ngân bạch hào quang kịch liệt chớp động trong đó!

Ngay lúc Lâm Dịch xem hoàn toàn ngốc trệ, thanh âm của Lạp Cổ Kỳ vang lên:

- Nhanh, đi vào!

Lập tức bọn người Khải Hi, Bác Luân Lợi nhanh chóng xông vào cửa lóe ra hào quang ngân bạch trước người Lạp Cổ Kỳ! Thân ảnh của bọn hắn lập tức biến mất không thấy gì nữa, giống như thật sự vượt qua không gian vậy!

Lâm Dịch không khỏi có chút thất thần, chợt nghe Thủy Linh Lung nói bên tai:

- Nhanh đi vào!

Chỉ thấy Thủy Linh Lung vọt vào trước Lâm Dịch!

Lâm Dịch không dám lãnh đạm, lập tức phản ứng lại, ngay khi Thủy Linh Lung bước một chân vào, Lâm Dịch cũng lập tức vọt vào!

Một hồi cảm giác trời đất quay cuồng lập tức vây quanh Lâm Dịch, thân thể đột nhiên xuất hiện một cổ cảm giác khô nóng như muốn đốt cả nhà hắn thành tro bụi vậy!

Lâm Dịch cơ hồ vô ý thức muốn triển khai lĩnh vực của mình, nhưng trước mắt bỗng nhiên tối sầm, còn không biết rõ ràng chuyện gì, khô nóng bỗng nhiên biến mất, cảm giác trời đất quay cuồng cũng lập tức hoàn toàn biến mất. Khi Lâm Dịch mở mắt ra từ trạng thái vô ý thức, phát hiện hết thảy đã khôi phục bình thường.

- Đây là...

Không đợi Lâm Dịch kịp phản ứng lại từ cảm giác vừa rồi đã nghe thấy tiếng kêu của Thủy Linh Lung:

- Lâm Dịch, mau tới đây.

Lâm Dịch vô ý thức nhìn về phía nơi phát ra thanh âm, chỉ thấy bọn người Thủy Linh Lung, Khải Hi đã đứng ở trước cửa.

Lâm Dịch không khỏi có chút nghi hoặc...Không phải nói muốn tới hành tỉnh Khắc Lâm sao? Vì sao còn ở lại trong gian phòng này? Nhưng vẫn đi về phía bọn người Thủy Linh Lung.

Vừa tới phòng, Lâm Dịch đã hoàn toàn ngây ngẩn cả người...Đây tuyệt đối không phải là phòng làm việc vừa rồi của hiệu trưởng!

Xuất hiện ở trước mặt Lâm Dịch là một nơi giống như thư quán, chỗ đứng của bọn người Lâm Dịch lúc này chính là ở trước một giá sách treo dựa vào vách tưởng ở trong sâu nhất của thư quán này. Phía trước chỉnh tề bày hơn mười giá sách, trên giá sách tcó rất nhiều sách vở.

- Hoan nghênh hoan nghênh.

Tiếng cười của một trung niên nhân hào sảng khiến Lâm Dịch vẫn còn ngẩng cả người không khỏi quay đầu nhìn lại. Chỉ thấy một gã trung niên nhân tướng mạo thật là uy nghiêm mang theo vẻ mặt hào sảng đứng trước mặt bọn người Thủy Linh Lung, chỉ thấy tay của hắn sờ soạng vài cái lên giá sách sau lưng bọn người Thủy Linh Lung, thanh âm trát trát vang lên, thư các dần khôi phục nguyên trạng.

- Ha ha, đã lâu không gặp, Trát Ma Nhĩ.

Khải Hi vô cùng quen thuộc đối phương, cười chào hỏi.

Trung niên nhân được gọi là Trát Ma Nhĩ cười ha ha, sau đó nói:

- Đi thôi, tiếp phong yến đã chuẩn bị xong cho các ngươi, tư vị không gian truyền tống không dễ chịu a? Ha ha...

Khải Hi cười hắc hắc nói:

- Ta đã rất lâu không nếm qua mỹ thực của hành tỉnh Khắc Lâm rồi. Biết rõ hôm nay xuất phát, ta ngay cả bữa sáng cũng không ăn mà tới đây đấy, ha ha...

Trát Ma Nhĩ hào sảng cười nói:

- Đi thôi, tuyệt đối đủ ngươi ăn!

Lập tức, quay đầu cười cười với Lâm Dịch, sau đó nói với mọi người:

- Đi thôi.

Nói xong liền quay người vọt đi đầu.