Chấp Niệm - Thiệu Ly

Chương 29

Posted by Tiểu Ma Bạc Hà

Đông cực kì không thích đến nơi này, nhưng không thể không đến. Đúng ra cậu chỉ cần chịu đựng, mỗi tháng đến một lần nhưng bây giờ vì vết thương trên lưng mà hai tuần phải đến một lần.

Cậu lẳng lặng nằm trên giường, trên hai cổ tay bị cắm ống truyền nước biển, khuôn mặt tái nhợt ẩm ướt mồ hôi lộ ra vẻ đau đớn.

“Ngươi vẫn không nhịn được mà ra tay rồi sao?” Một giọng nói trầm thấp truyền ra từ góc tối trong phòng.

“Nếu không đẩy em ấy một cái thì tôi phải đợi cho đến khi nào?” Giọng Đông run run, khàn hơn bình thường: “Người ông chọn để thừa kế không giống ông một chút nào.”

Người kia đi ra từ chỗ tối, là một người trung niên khoảng năm mươi tuổi có khuôn mặt của con lai. Vóc người ông ta khá cao nhưng lại tiều tụy như que củi. Ông ta ngồi bên giường Đông.

“Ta có thể cho ngươi một lựa chọn khác, sau khi chuyện này thành công, ngươi có thể ở lại làm thuộc hạ của Kính Ngôn.”

“Không được.” Đông thản nhiên nói.

“Chỉ có ở lại nhà Bạch Xuyên mới có thể giải được chất độc trên người ngươi.” Ông ta lại nói.

Đông cười khẽ một tiếng: “Chịu thêm một lần đau khổ để giải độc lại không biết có thành công hay không. Hơn nữa, tôi còn phải hoài nghi người cha thân yêu của tôi có thể lại đưa một loại thuốc khác cho tôi thử hay không đây?”


“Ngươi… Hận ta sao?” Người đàn ông trung niên đang nói chuyện kia chính là người chưa bao giờ thừa nhận mình là cha Đông, Bạch Xuyên Chính Nhân.

“Không có lý do để không hận!” Miệng cậu nói hận nhưng giọng nói vẫn bình thản như cũ.

“Ngươi rất giống mẹ ngươi…” Bạch Xuyên Chính Nhân thở dài, nói: “Ngươi vẫn nên ở lại đi! Ngoại trừ giúp Kính Ngôn, coi như còn giúp bản thân mình.”

“Trừ hận ông, tôi còn hận nơi này, hận toàn bộ nhà họ Bạch Xuyên, việc tôi ở lại đây là không có khả năng.”

“Cho dù khi ngươi rời đi thì tính mạng của ngươi chỉ có thể kéo dài không tới ba năm?”

“Cho dù chỉ có ba năm, cũng hoàn toàn thuộc về tôi.” Đông lạnh lùng nói: “Đừng quên ước định của chúng ta, tôi giúp Kính Ngôn loại bỏ tất cả những chướng ngại, chờ đến khi em ấy ngồi lên vị trí chủ tịch chính là lúc tôi được tự do.”

Bạch Xuyên Chính Nhân lại thở dài: “Ta thật sự có chút luyến tiếc ngươi.

“Không nỡ bỏ cơ thể ngàn tuyển vạn tuyển mới có để thử thuốc sao? Cho dù vậy cũng không thể thay ông thử ra thuốc cứu được ông, thật có lỗi!” Đông cười châm biếm: “Có lẽ do ông làm quá nhiều chuyện xấu xa, ngay cả ông trời cũng nhìn không vừa mắt.”

Bạch Xuyên Chính Nhân im lặng một lát mới mở miệng: “Dù sao vẫn còn thời gian, ngươi từ từ suy nghĩ đề nghị của ta đi.” Nói xong liền đứng dậy giúp Đông chỉnh chăn, chỉnh lại một ít tóc bị mồ hôi làm ướt của cậu rồi mới rời đi.


Chờ cho hai túi nước biển truyền xong thì mới có người bước vào, là một bác sĩ, tuổi xấp xỉ chủ tịch Bạch Xuyên (chủ tịch ở đây là Bạch Xuyên Chính Nhân chứ không phải Đông), tính tình lạnh nhạt, gương mặt không hề có chút biểu cảm nào càng tạo cho người khác cảm giác lạnh lùng.

Lấy ra cây kim truyền dịch trên cổ tay Đông, ông ta kiểm tra Đông lại một lần nữa, giọng nói cứng nhắc: “Chú ý cơ thể của mình, cậu không thể bị bệnh hay bị thương thêm nữa.”

“Ông còn quan tâm đến thân thể này sao?” Đông ngồi dậy, không quan tâm lắm nói: “Nó đã rách nát đến mức tư cách làm vật thí nghiệm cũng không còn.”

Ánh mắt phía sau cặp kính hiện lên một tia sáng, bác sĩ bình thản nói: “Với tôi mà nói là tổn thất, với cậu mà nói cũng là một chuyện tốt.”

“Vậy cũng đúng.” Đông mặc quần áo tử tế, đứng trước gương chỉnh lại bộ dạng của mình: “Không biết ai là người xui xẻo trở thành vật thí nghiệm tiếp theo.”

“Chủ tịch, ông ấy đã từ bỏ.” Bác sĩ nói: “Ông ấy đã định buông tha việc trị liệu bệnh của mình.”

Đông nhún nhún vai, không thèm quan tâm: “Cũng tốt, bớt tạo thêm tội lỗi, miễn cho báo ứng trên người con trai ông ta.”

Bác sĩ nhìn Đông trong gương, dường như đang nghĩ tới việc gì, một lát sau mới nói: “Cậu thật sự không muốn ở lại thử xem? Cũng không phải là hoàn toàn không có cơ hội.”

“Ông đang giúp ông ta đến khuyên tôi hay vẫn muốn gạt tôi?” Đông cười nhẹ: “Các người vẫn cho tôi là đứa nhỏ ngây thơ chỉ cần nói mấy câu là có thể dụ dỗ? Hay là nghĩ tôi vẫn bị khuôn mặt người cha hiền từ giả dối kia lừa hết lần này đến lần khác?”

Mặt vị bác sĩ kia vẫn không thay đổi, đáy mắt lại hiện lên cái gì đó không rõ lắm, đợi Đông sửa sang quần áo xong mới lấy từ trong túi ra một lọ thuốc.

“Thuốc của tháng này, một ngày hai viên.”

Đông nhận lấy, nhíu mày: “Hai viên? Hình như tôi uống theo lời ông nói thì tác dụng không đủ.”

~Hết chương 29~