Chân Linh Cửu Biến

Chương 202: Thú triều đến

Dịch giả: Titan

Vào lúc này, Lục Bình phảng phất phát hiện điều gì, sắc mặt lập tức trở nên trắng bệch, không để ý đến năm người dùng thuật xa luân chiến công kích mình nữa, sử dụng “Ẩm Thiên” bao bọc bởi Vạn “Thủy mạc Thiên hoa” dung hợp độc Vẫn nguyên sát, cắm đầu hướng hai vị tu sĩ Phi Vũ phái và Lăng Cổ phái đang canh giữ hướng tây nam mà bay đi.

Lục Bình đột nhiên gây khó khăn, năm người ứng phó có chút không kịp, nhưng năm người vẫn đồng thời xuất thủ chặn lại, năm món pháp khí cùng đánh vào trên người Lục Bình. “Âm Thiên” phảng phất một đóa mây bị thổi tan vậy, lộ ra cương khí màu vàng kim, rất may sau khi được cương khí của Lục Bình cường hóa, cuối cùng vẫn chặn được sự công kích của năm người.

Lục Bình sắc mặt trắng nhợt, khóe miệng mơ hồ có vết máu rỉ ra. Hắn vẫn không dám quay đầu lại, từ trong nhẫn trữ vật lấy ra một viên cực phẩm Phục Linh đan nuốt vào. Tường Vân đâu chợt lóe dưới chân, Lục Bình cấp tốc phi độn.

Năm người đương nhiên sẽ không để cho Lục Bình dễ dàng chạy trốn như vậy, nhưng hành động của Lục Bình vẫn làm cho bọn họ cảnh giác. Miêu Duy Đông cùng Hà Lệ Hân liếc mắt nhìn nhau, dường như đồng thời nghĩ tới điều gì.

Đang lúc này, một tiếng trống thấp trầm đột nhiên từ đáy biến truyền ra.

“Đông!"

Năm người nghe được tiếng trống, đồng thời cảm giác pháp lực trong cơ thể một trận phù động, thân hình phi độn không khỏi chậm một bước. Ở trước mặt, Lục Bình thân hình cũng chợt khựng lại, tuy vậy hắn tĩnh lại cũng nhanh hơn so với năm người còn lại, tránh thoát tiếng trống quấy nhiễu. Lục Bình tiếp tục hướng tây nam phi độn, đem khoảng cách giữa hai bên kéo ra một ít.

“Đông!"

Lại là một tiếng tiếng trống vang lên. Pháp lực trong cơ thể của sáu người lần nữa mất khống chế.

Hà Lệ Hân kiềm chế nỗi bất an xuống trong lòng, gấp giọng nói:

- Tiếng trống này có vẻ cổ quái. Trước tiên mọi người rời khỏi nơi này.

Bốn người còn lại cũng cảm thấy tâm thần hoảng loạn không hiểu căn nguyên. Tu sĩ đạt tới cảnh giới này, một số cảm giác, dự cảm cũng trở nên nhạy bén, không cần Hà Lệ Hân nói nhiều, tất cả mọi người đều gia tăng tốc độ.

“Đông!"

Tiếng trống cổ quái thứ ba vang lên. Miêu Duy Đông phảng phất nghĩ tới điều gì, cái tên đại hán mặt đỏ này rốt cục không còn chút máu, thất thanh nói:

- Chân Linh trống trận. Đúng là Chân linh trống trận! Chạy mau!

Hà Lệ Hân nghe Miêu Duy Đông sợ hãi kêu, làm sao không biết xảy ra chuyện gì, thét to:


- Thú triều, làm sao như vậy chứ? Bây giờ làm sao lại phát sinh thú triều?

Đang lúc này, tiếng gõ của Chân Linh trống trận đột nhiên trở nên liên tục và dồn dập hơn.

“Đông đông đông! Đông đông đông đông!"

Chu Duy Long lơ đãng quay đầu nhìn lại, bất giác mở to cặp mắt, không thể ngờ ở đằng sau nơi trên mặt biển hướng đông có một đạo hắc tuyến đột nhiên dâng lên. Hắc tuyến càng lên càng cao, nhất thời biến thành một mảnh đất lộ thiên. Chu Duy Long ngay tức khắc kêu lên cả kinh.

Bốn người khác nghe tiếng kêu đều xoay người liếc mắt nhìn. Thì ra hắc tuyến che khuất bầu trời kia chính là vô biên vô tận yêu thú đang phi hành. Từng tiếng to ồn ào vang lên chưa từng có, từ yếu trở nên mạnh mẽ dần.

Mọi người làm gì còn có lòng kêu la nữa, chỉ biết chạy trối chết.

Đang lúc này, trên mặt biển ở sau lưng mọi người, biển xanh to lớn đang yên tĩnh đột nhiên trở nên càng lúc càng đen, phảng phất dưới đáy biển có thứ gì muôn nổi lên. Trong chốc lát, mặt biển nổi lên bọt nước to lớn, phảng phất toàn bộ biển rộng đều bị nấu sôi vậy.

Một tiếng vang cực lớn truyền tới, bọt nước văng khắp nơi. Vô số yêu thú đột nhiên từ đáy nổi lên mặt biển. Kèm theo Chân Linh trống trận hướng quần đảo Bắc Hải đi tới, Các loại yêu thú hổ lên, tiếng kêu rú thiên kỳ bách quái, kinh thiên động địa. Nhìn thấy phía trước có năm nhân loại tu sĩ chạy trốn, một đám yêu thú hưng phấn kêu ngao ngao lập tức thoát khỏi bầy yêu thú khổng lồ đi về phía tây, hướng năm người đuổi theo.

Lúc này mọi người làm sao còn dám quay lại, trong đầu chỉ có một chữ: “Trốn!"

Lục Bình đã bỏ năm người lại phía sau, nhưng nghe tiếng gầm gừ đinh tai nhức óc của yêu thú sau lưng, hắn không dám nghĩ mình có chút may mắn nào, Tường Vân đầu bị Lục Bình toàn lực ngự sử chạy trốn, pháp lực tẩm nhiễm từ từ biến thành một đóa mây xanh.

Ngay vào lúc này, một tiếng “Di" truyền tới. Thanh âm mang theo một chút tò mò cùng kinh ngạc. Trong tiếng yêu thú thay nhau tiếng gầm gừ, thanh âm này không ngờ lộ ra rõ ràng như vậy.

- Nơi này không ngờ đụng phải mấy tên tiểu tử đã nhận thức rồi, chà, còn có một tên khiến bổn công tử hơi cảm thấy hứng thú ở bên trong đó nữa.

Người nói chuyện hư vô mờ mịt, không thèm để ý chút nào thú triều tiến tới gần.

- Cẩm công tử!

- Cẩm Lễ chân nhân!

Miêu Duy Đông cùng Hà Lệ Hân đều là tu sĩ tham dự qua hành động ở Thất Tinh thiên, đương nhiên biết người nói chuyện là ai, không khỏi sợ hãi kêu lên.


Lục Bình lúc này muốn cắn lưỡi chết cho rồi. Một vị công tử phong độ phiên nhiên, tay cầm một chiết phiến, từ phía bắc vượt biển tới, thân hình tựa như chậm nhưng thực chất cực nhanh, chỉ mấy bước chân liền đã bước xéo ngang trước mặt của Lục Bình, không phải Cẩm Lễ chân nhân từng làm hắn da đầu tê dại thì còn ai khác nữa?!

Cẩm Lỗ chân nhân từ phía bắc bay tới, lại chắn trước mặt của mình, Lục Bình không nói hai lời, trực tiếp tránh Cẩm Lễ chân nhân, tiếp tục hướng tây nam chạy trốn. Năm người đi theo phía sau lúc này chưa phán đoán được chuyện gì một cách rõ ràng, thấy Lục Bình chạy hướng tây nam, liền cũng đi theo Lục Bình.

Đám yêu thú phía sau cũng kéo theo sau lưng năm người xéo hướng tây nam mà đi. Dưới sự dẫn dắt của bầy yêu thú này, càng ngày càng nhiều yêu thú giống như điên vậy, bám theo cổ yêu thú này hướng năm người đuổi theo.

Cẩm Lễ chân nhân nhìn bầy yêu thú đã mất đi khống chế, nhíu mày một cái. Tuy vậy so với thú triều khổng lồ mà nói, thì bầy yêu thú này có số lượng tuy nhiều nhưng cũng không ảnh hưởng tới đại cục. Huống chi dưới sự kích thích của Chân Linh trống trận, những yêu thú dung huyết kỳ này cuồng bạo dị thường, ngay cả Cẩm Lễ chân nhân cũng khó mà ước thúc.

Cẩm Lễ chân nhân hừ lạnh một tiếng. Đám yêu thú này sở dĩ mất đi sự khống chế bởi vì sáu tên nhân tộc kiến hội này. Cẩm Lễ chân nhân đứng ở trên mặt biển, cũng không truy kích, tay phải nắm chặt, một thanh phi kiếm đột ngột xuất hiện. Thanh phi kiếm này dạng thức cùng với đỉnh cấp phi kiếm mà Cẩm Lễ chân nhân sử dụng ở trong Thất Tinh thiên giống nhau như đúc. Lúc này trên mặt phi kiếm quả thật quang hoa lưu chuyển, từng cổ huyền ảo phong duệ chi khí được Cẩm Lễ chân nhân chân nguyên kích phát, một trước một sâu thẳng tắp hướng sáu người chạy trốn mà phóng vụt đi.

Lục Bình toàn lực bay chạy, đột nhiên cảm giác sau lưng lạnh lên từng trận. Một cỗ kiếm ý xa xa chỉ vào mình, hắn không khỏi quay đầu nhìn, liền thấy Cẩm Lễ chân nhân tự tin vung tay, cùng lúc đó Lục Bình nhớ tới lần đầu tiên gặp phải Cẩm công tử ở trong Thất Tinh thiên. Hai tình cảnh giống nhau như đúc. Tuy vậy lúc này Cẩm Lễ chân nhân đã dùng đoán đan kỳ chân nguyên.

Một đạo kiếm khí dài cả mười mấy trượng từ Cẩm Lễ chân nhân tự tin vung tay lên từ trong phi kiếm bắn nhanh ra. Trên không trung đột nhiên nó phân giải thành hơn sáu trăm đạo kiếm quang. Sau đó kiếm quang lại tạo thành sáu con kiếm ngư lắc đầu vẫy đuôi, từ trong nước biển xẹt qua, hướng Lục Bình cùng Miêu Duy Đông, Hà Lệ Hân sáu người đuổi tới.

Thấy đoán đan chân nhân xuất thủ, năm người Miêu Duy Đông hiển nhiên biết lúc này là thời khắc sinh tử tồn vong, nơi nào còn có hy vọng vào nửa điểm may mắn. Năm người bọn họ vội vã sử xuất bản lĩnh áp đáy lương, toàn lực nhanh chóng hướng tới kiếm ngư phát khởi công kích.

Hai tên tu sĩ Phi Vũ phái cùng Lăng Cổ phái bị kiếm ngư làm cho trọng thương, nhất thời hét lên một tiếng thảm thiết, rơi xuống biển, sau đó bị thú triều bao phủ không một tiếng động.

Chu Duy Long há mồm phun ra một ngụm máu tươi, miễn lực đuổi theo hai người Miêu Duy Đông và Hà Lệ Hân. Hai người hắn sắc mặt đều tái nhợt, hiên nhiên vì chống đỡ kiếm ngư cho nên pháp lực đã hao phí rất nhiều.

Lục Bình xoay người nhìn kiếm ngư đuổi theo mình rõ ràng là lớn hơn hẳn so với kiếm ngư đuổi theo đám người Miêu Duy Đông, âm thầm mắng mẹ Cẩm Lễ chân nhân cứ hay để ý tới mình.

Lục Bình không còn dám bảo lưu thực lực nữa, Thanh Hàm kiếm trong tay toàn lực ngự sử. Hắn vốn là dung huyết tầng bảy tu vi, nhất thời tăng lên đến dung huyết tầng tám, pháp lực hùng hậu theo tâm tạng mạnh mẽ có lực nhảy lên, rót vào trong Thanh Hàm kiếm.

Thanh Hàm kiếm bay trên không trung chia ra hơn một trăm đạo kiếm quang, hợp thành một con thanh giao không hề kém kiếm ngư, chúi đầu chui xuống dưới biển, hướng kiếm ngư khí thế hung hăng đang đuổi tới đụng mạnh vào.

“Di!” Cẩm Lễ chân nhân lần nữa kinh ngạc lên tiếng, không nghĩ tới người này kiếm thuật đã đến “Kiếm quang thông linh” cảnh giới. Lần này nếu hắn có thể chạy thoát sống còn, ngày sau kết thành kim đan đích xác có thể cùng mình đánh một trận. Nghĩ tới đây, Cẩm Lỗ chân nhân đối với Lục Bình hứng thú lớn hơn.

Thanh giao cùng kiếm ngư ở trong nước biển va chạm vào nhau, tức thời kích thích cơn sóng thần, đem ba người Miêu Duy Đông hết sức phi độn ở phía sau ngăn cản lại.

Ba người đều không nghĩ tới Lục Bình lại có dung huyết tầng tám tu vi. Điều này sao có thể chứ? Sau khi hắn ở Thất Tinh thiên đột phá dung huyết hậu kỳ, khoảng cách tính đến bây giờ không tới ba tháng, lúc trước năm người đuổi giết Lục Bình suốt cả một ngày, đều không ngờ vẫn chưa bức ra ranh giới cuối cùng chân chính của Lục Bình.

Ba người kiềm chế sự kinh hãi trong lòng xuống, tránh thoát khỏi con sóng lớn, tiếp tục chạy trốn. Lúc này bầy yêu thú đuổi ở sau lưng đã càng ngày càng khổng lồ, dần dần đối với thú triều bắt đầu cũng sinh ra một chút ảnh hưởng.

Ba người làm sao biết được, không phải là Lục Bình thà để cho bị bọn họ đuổi giết cũng không lộ diện mình có dung huyết tầng tám tu vi, mà là Lục Bình có chỗ cố kỵ. Lục Bình trước đó ở dung huyết kỳ mỗi lần đột phá đều chuẩn bị rất đầy đủ, tạo dựng căn cơ rất chắc chắn. Sau khi đột phá, dung huyết châu mới hình thành mỗi lần đều có thể đạt tới một phần ba so với những dung huyết châu đã có ở trong tâm hạch không gian.

Tuy nhiên, sau lần dùng Dung Tâm đan để đột phá, bởi vì lúc trước Lục Bình mới vừa đột phá tới dung huyết hậu kỳ, căn bản không thể chuẩn bị kỹ giống như trước, đảm bảo mọi thứ đều hoàn hảo. Cho nên, sau khi Lục Bình may mắn đột phá đến dung huyết tầng tám, viên dung huyết châu thứ tám mới hình thành chỉ bằng một phần sáu bảy viên dung huyết châu trước. Ở tình trạng như vậy, làm sao Lục Bình có thể yên tâm hiển lộ dung huyết tầng tám tu vi của mình?

Dĩ nhiên, ngay cả Lục Bình cũng không biết, thật ra thì đại đa số dung huyết kỳ tu sĩ lúc tạo thành một viên dung huyết châu mới đều chỉ bằng một phần sáu những viên dung huyết châu có trước.

Hai con linh thú do kiếm quang biến thành đánh nhau lăn lộn ở trong biển rộng, trong chốc lát đã phân thắng bại. Thanh giao dùng đầu cũng móng xé thân quấn quít. Kiểm ngư há miệng cắn lưng đụng đuôi quật phách. Nhưng nếu cẩn thận quan sát mọi chuyện sẽ phát hiện trên người kiếm ngư mỗi một bộ vị phảng phất đều có linh tính, đang trong lúc chiến đấu có thể linh hoạt điều chỉnh, bổ sung. Toàn bộ biểu hiện của kiếm ngư hoạt linh hoạt hiện. Lục Bình xem xét lại thanh giao là chỉ có một đôi mắt linh động, và bốn móng sắc bén là có thể sánh ngang cùng kiếm ngư. Những bộ phận khác đều lộ ra vẻ khô cứng, không linh hoạt, rất nhanh liền rơi vào thế hạ phong, bị kiếm ngư phá diệt dần dần.

Cũng may trên đỉnh đầu thanh giao còn có Thanh Hàm kiếm, trước khi thanh giao bị phá hỏng, nó đã cứng rắn đem một phần ba thân của kiếm ngư chém mất đi. Bộ phận còn dư lại cũng bị thanh giao xé nát chỉ còn lại một bộ xương cá.