Cầm Đế

Chương 93: Uy chấn Ải Nhân Vương

An Nhã vội phi thân ra, nàng vốn muốn đi cứu Diệp Âm Trúc trước, nhưng nhìn thấy song chưởng của Diệp Âm Trúc chói sáng quang mang hai màu vàng và bạc thì lập tức hiểu ra, tránh né chính là lựa chọn chính xác nhất. Thân thể mềm mại nhẹ nhàng uốn lượn trong không trung, chớp mắt đã bay ra xa hơn ngàn thước.

Lưng dài vai rộng, thân thể cao lớn, đối với Sơn Lĩnh cự nhân mà nói đương nhiên không cần phải né tránh, nhưng lúc này cơn lốc ngay giữa trung tâm phát sinh sức công phá mạnh mẽ, ngay cả Minh cũng không nén nổi kinh hãi than thầm.

Chiến sĩ Ải Nhân tộc lúc này đang bận rộn túi bụi, bởi vì lo sợ Thú nhân tộc tái công kích, bọn họ cũng không dám triệt hồi xe bắn tên, mà chỉ kéo lên đỉnh đồi, nạp tên chuẩn bị chu đáo. Còn các chiến binh bị thương đều quay trở về huyệt động để tiếp nhận trị liệu.

Ngay khi các chiến binh Ải Nhân tộc còn đang bận rộn làm việc đột nhiên cảm giác mặt đất chấn động làm bọn họ tất cả đều ngừng lại, ánh mắt nhìn về cùng một hướng.

Động đất hay sao? Không một ai trong số bọn họ biết là đang xảy ra chuyện gì nhưng ánh mắt bọn họ toàn bộ đều tập trung nhìn về một địa điểm.

Trong khoảnh khắc, một dải quang mang chói mắt phóng thẳng lên trời, phát ra ánh sáng mạnh mẽ cùng âm thanh vô cùng chói tai, lập tức làm cho toàn bộ đám chiến binh Ải Nhân tộc mất đi thính giác cùng thị giác. Trong trí nhớ của bọn họ, tựa hồ chỉ chứng kiến dải ánh sáng lóe lên ba màu sắc, chính là vàng, bạc cùng màu tím.

Không biết là bao nhiêu lâu, sau khi chiến binh Ải Nhân tộc đã khôi phục lại thị giác cùng thính giác, bọn họ giật mình phát hiện ra chỗ mình đang đứng không giống như trước kia nữa, mà là bị một lực lượng vô hình nào thổi bay xuống giải đất dưới chân đồi. Đây là lực lượng gì a! Cấm chú, hai chữ này ghi khắc mạnh mẽ trong lòng mỗi chiến sĩ Ải Nhân tộc.

Minh chậm rãi đứng dậy khỏi mặt đất, áo giáp trên người hắn vốn đã bị bụi đất bao phủ, gần như biến thành một bộ áo giáp bằng đất màu vàng đục. Kiểm tra lại thân thể, Minh cũng không khỏi nén được cảm giác sợ hãi, không hổ là người ký kết khế ước đồng đẳng với Tử Tinh Bỉ Mông, thậm chí chưa cần dùng đến lực lượng của Tử Tinh Bỉ Mông đã có thể bộc phát thực lực cường đại như thế. Nhất là một kích cuối cùng phát ra, kim ngân quang mang hai màu như thế chẳng lẽ lại là …

Trong khi Minh đang lấy lại bình tĩnh chuẩn bị tiến về phía trung tâm của chiến trường xem xét tình hình mới xảy ra, tiếng đàn ấm áp du dương lại vang lên trong tai hắn, tiếng đàn nhu hòa vẫn rung động lòng người, âm luật phảng phất rung trong không khí dường như không hề bị sát khí của cuộc chiến lúc nãy ảnh hưởng. Hết thảy đều thể hiện sự tuyệt diệu của tiếng đàn, có vẻ như âm thanh phát ra từ cây cổ cầm này từ đầu đến giờ chưa có lúc nào ngưng lại.

Ánh mắt của Minh ngưng lại một chút, ngay trước mặt hắn là một cái hố sâu gần trăm thước, đường kính hơn ba trăm thước xuất hiện. Ngay bên cạnh hố, Sơn khâu Ải Nhân vương Lỗ Đặc Tư nằm sóng xoài trên mặt đất, sống chết chưa rõ thế nào. Song chùy của hắn lúc nãy chém ra giờ cũng hoàn toàn mất tích không thấy dấu vết. Còn phía bên kia của hố, Diệp Âm Trúc vẫn nhàn nhã như trước, khoanh chân xếp bằng tròn, hai tay thong thả gảy đàn, hai mắt khẽ nhắm lại, tựa hồ như đang suy tư điều gì. Toàn thân từ trên xuống dưới, trường bào màu trắng tựa hồ như không nhiễm chút bụi trần nào. Nhìn dáng điệu của Diệp Âm Trúc làm người ta nghĩ vừa rồi cấm chú phát ra tựa hồ chẳng có chút liên quan nào đến chuyện hắn cùng Lỗ Đặc Tư quyết đấu.

-Lỗ Đặc Tư.

Minh kêu lớn một tiếng, nhanh chóng đi về hướng đồng bọn của mình.

Tiếng đàn từ từ nhỏ dần rồi dừng hẳn, Diệp Âm Trúc cũng cảm nhận thấy An Nhã đang đí tới bên cạnh mình, nhìn về phía Minh thản nhiên nói:

-Ngươi yên tâm đi. Tộc trưởng Lỗ Đặc Tư không sao cả, hắn bất quá chỉ là đang ngủ say mà thôi.

"Vong Ky "- Một trong chín đại danh khúc của Cầm Tông, hiệu quả chính là ru ngủ.

Quang mang lóe lên, Diệp Âm Trúc trong mắt ánh lên vẻ nhu hòa, Phi Bộc Liên Châu Cầm biến mất không một dấu vết, hắn từ chỗ ngồi của mình từ từ đứng lên. Nhìn trận đấu xét đoán ai cũng nghĩ Diệp Âm Trúc thắng rất nhàn nhã nhưng chỉ có bản thân Âm Trúc mới hiểu rõ trận đấu lúc nãy mình lâm vào tình thế nguy hiểm thế nào.

Lực lượng cuối cùng Lỗ Đặc Tư bộc phát ra đã hoàn toàn mạnh vượt qua cấp bậc của cấm chú, thậm chí ngay cả bản thân mình dựa vào cấm chú do Thiểm Lôi phát ra cũng không thể nào có khả năng ngăn cản chiêu Phong Bạo chi chùy cường hãn này. Nếu không phải kịp thời phát động Sinh Mệnh Thủ Hộ triệt tiêu lực công kích của Phong Bạo chi chuy, sợ rằng lúc này mình cũng không thể yên lành nhàn nhã đánh đàn tại đây được. Cho dù may mắn không chết cũng chắc chắn thụ trọng thương. Đương nhiên cũng bởi vì có Sinh Mạng Thủ Hộ mới có thể bảo trì thanh tĩnh cho hắn lúc song chùy của Lỗ Đặc Tư bị hủy bình tĩnh ngồi đánh đàn. Tiếng đàn của Diệp Âm Trúc không chỉ là để cho Lỗ Đặc Tư nghe mà cũng là còn để cho Sơn Lĩnh Cự Nhân Minh nghe nữa.

Minh thông qua linh hồn liên lạc cùng Lỗ Đặc Tư cũng biết Diệp Âm Trúc nói hoàn toàn chính xác, mặc dù thân thể của Lỗ Đặc Tư chịu chấn động không phải là nhẹ nhưng thân thể y phòng ngư mạnh mẽ cũng không có bị thương tổn gì quá mức, quả thật chỉ là đang ngủ mê mệt mà thôi, nhưng trong tâm trí Minh không rõ một điểm, nếu như vừa rồi một tràng đánh nhau sinh tử quyết liệt, Diệp Âm Trúc chiếm thế thượng phong nhưng tại sao lực phản chấn lại quá ít, Lỗ Đặc Tư cơ hồ không hề bị thương tổn chút gì, điều này có vẻ vi phạm quy luật năng lượng a! Hắn đương nhiên không thể biết, Sinh Mạng Thủ Hộ trên người Diệp Âm Trúc mới là nhân tố quyết định thắng bại của cuộc chiến lần này.

-Lỗ Đặc Tư thua.

Minh nhìn Diệp Âm Trúc gật đầu, trong mắt lộ rõ vẻ tán thưởng.

-Ngươi có thể nói cho ta biết, vừa rồi một đòn công kích cuối cùng ngươi phát ra chính là …

Diệp Âm Trúc vuốt cằm nói:

-Ngươi đoán không sai, có lẽ trước đây Tử có nói qua cho ngươi, chúng nó thật sự đang tồn tại. Bất quá bây giờ vẫn còn rất nhỏ mà thôi."

Minh hít sâu một hơi, sau khi chính tai nghe Diệp Âm Trúc thừa nhận, hắn không còn cách nào khác phải đánh giá lại người đang đứng trước mặt. Tử Tinh Bỉ Mông, đứng đầu Tứ đại thần thú, lúc này hắn còn có cả sự hỗ trợ của Kim Giáp Cấm Trùng, mặc dù là tương đối yếu nhưng lại có đến một cặp. Trước mắt thực lực của người này có vẻ chưa đủ nhưng hắn trẻ tuổi như vậy, tiềm lực đáng sợ như vậy đây là lần đầu tiên Minh được gặp. Hắn phát hiện ra trong lòng mình bắt đầu xuất hiện một loại cảm giác sợ hãi mơ hồ với người đang nói chuyện trước mắt.

Không thể kết thù oán với người này, bản thân mình không thể, Ải Nhân tộc cũng không thể, nếu không sẽ gặp rắc rối. Không nói đâu xa, chỉ nội việc hắn có khế ước đồng đẳng sinh mạng cùng với Tử Tinh Bỉ Mông thì chính mình cũng không nên đụng chạm tới hắn.

Minh cũng không biết, lúc này bất luận là Diệp Âm Trúc hay Tử, về mặt lực lượng mà nói vẫn còn chưa đủ để uy hiếp hắn.

Diệp Âm Trúc bay lên, đôi cánh sau lưng do Hồng Linh biến hóa thành mang theo thân hình hắn băng qua miệng vực, đến bờ bên kia, đi tới bên người Minh nhìn Lỗ Đặc Tư đang nằm dài trên mặt đất áy náy nói:

-Xin lỗi ta vô ý, đã phá hủy vũ khí của tộc trưởng Lỗ Đặc Tư. Tại vì thực lực của tộc trưởng mạnh hơn ta dự đoán nhiều lần, xin các vị tha thứ.

Minh lắc đầu nói:

-Ngươi không gây thương tổn cho hắn thì Ải Nhân tộc đã phải cám ơn ngươi không hết rồi. Lỗ Đặc Tư thường ngày không nóng nảy như vậy, có lẽ bời vì hôm nay chịu sự khiêu khích của Thú nhân tộc nên tâm tình của hắn có điểm bất thường. Trước khi hắn tỉnh lại, ta thay mặt hắn tạ lỗi với ngươi. Tính tình của Lỗ Đặc Tư mười phần thẳng thắn, ngươi bằng lực lượng chân chính chiến thắng hắn, hắn về sau này nhất định khâm phục ngươi hoàn toàn.

An Nhã thủy chung vẫn đứng ở bờ vực bên kia, ánh mắt nàng từ đầu đến cuối vẫn nhìn về phía Diệp Âm Trúc, trong lòng lại phát sinh nhiều cảm giác không giống nhau. Trong ấn tượng của nàng, Diệp Âm Trúc chỉ là một gã đệ tử của Mễ Lan ma vũ học viện mà thôi. Lúc đầu sở dĩ nàng coi trọng hắn bởi vì cầm khúc tuyệt vời của hắn cùng với thiên phú kinh người, hơn nữa bản thân Diệp Âm Trúc cũng làm cho người ta cảm thấy thân thiết dễ hòa hợp. Sau này, An Nhã với Diệp Âm Trúc trọng thị thêm vài phần cũng bởi vì Tử là nguyên nhân.

Mặc dù nàng cũng từng nghe qua Diệp Âm Trúc tại Cầm Thành đánh lui đại quân Thú nhân, nhưng trong tiềm thức nàng vẫn nghĩ là do may mắn mà thành. Dù sao nàng vẫn nghĩ là mình biết khá tường tận thực lực của Diệp Âm Trúc nhưng sau một trận chiến trước mặt kịch liệt như vậy, đánh giá của An Nhã về thực lực của Diệp Âm Trúc không khỏi xảy ra biến hóa, thay đổi ngất trời.

Thời gian trôi qua chỉ mới có một năm ngắn ngủi a! Thanh niên trước mắt mình thực lực đã tăng vọt lên mức kinh khủng như thế, cho dù lúc cấm chú đối chiến, hắn cũng có thể giành thắng lợi cuối cùng, thậm chí là ngay trong quá trình chiến đấu bằng vào âm nhận kì bí làm cho Ải Nhân vương Lỗ Đặc Tư thực lực Tử cấp tứ giai cũng không có khả năng hoàn thủ. Thực lực như vậy cường đại cỡ nào? Mặc dù bây giờ có lẽ hắn không có cách nào so sánh với bản thân mình nhưng chỉ mới một năm hắn đã từ một thiếu niên bình thường có thể đối phó với Tử cấp cường giả. Vậy nếu sau một năm nữa thì sao? Hắn sẽ phát triển đến mức độ thế nào? Mười năm, hai mươi năm nữa thì sao? Trên thế giới này còn có thể có bao nhiêu người trở thành đối thủ của hắn không?

Một Diệp Âm Trúc khí chất ưu nhã trong nhận thức của An Nhã vô hình trở nên khổng lồ, nàng đột nhiên phát hiện thanh niên trẻ hơn mình bốn trăm tuổi này tựa hồ về tương lai không xa, thật sự có năng lực bảo vệ mình. Chính là bản thân mình lựa chọn lúc đầu may mắn, đồng thời nhận thức trong sâu thẳm tâm hồn nàng về Diệp Âm Trúc cũng xảy ra thay đổi mạnh mẽ.

Minh nâng Lỗ Đặc Tư đang nằm dài dưới đất lên, bàn tay to bè vỗ vỗ trên lưng hắn mấy cái, cho tới bây giờ, trên người Lỗ Đặc Tư vẫn còn bụi đất bám đầy lúc đó mới rớt ra.

-Khục, khục …

Kèm theo mấy tiếng ho kịch liệt, Lỗ Đặc Tư từ cảm giác mơ ngủ từ từ tỉnh lại, ánh mắt vẫn còn mờ mịt mông lung, có chút ngơ ngác nhìn Minh:

-Ta, ta vừa rồi xảy ra chuyện gì vậy? Như thế nào ta lại nằm đây ngủ?

Minh tức giận nhìn trừng trừng vào hắn:

-Ngươi á! Hiếu thắng quá mạnh, Phong Bạo Chi Chuy cũng dám đem tùy tiện sử dụng hay sao? Cho dù như vậy, ngươi cũng thua mà.

Lỗ Đặc Tư lúc này mới từ từ tỉnh táo lại, Minh giữ hắn đứng thẳng trên mặt đất, xoay người lại nhìn hướng Diệp Âm Trúc cùng An Nhã, sắc mặt nhất thời đỏ bừng lên, may là có râu ria rậm che bớt nên mới không lâm vào tình thế quẫn bách.

-Là ngươi làm cho ta ngủ mê mệt đi à?

Lỗ Đặc Tư nhìn Diệp Âm Trúc.

Diệp Âm Trúc gật gật đầu:

-Ta là Thần âm sư, thuộc tinh thần hệ ma pháp sư, là cầm khúc của ta làm cho ngươi ngủ say.

Lỗ Đặc Tư ánh mắt buồn bã, từ lúc ra đời, hắn vẫn là thiên tài của Ải Nhân tộc, lực lượng cường đại làm cho hắn tính cách kiêu ngạo, bại dưới tay Diệp Âm Trúc tuổi so với mình còn trẻ hơn nhiều, đối với hắn chính là một đả kích không nhẹ. Nhưng cũng làm cho hắn cảm nhận được sức mạnh của thế giới bên ngoài, đối với thiên tài hiếm có của Ải Nhân tộc này, thất bại một lần hôm nay cũng không phải là không có chỗ tốt.

Diệp Âm Trúc mỉm cười nói:

-Không có gì, ta có thể hiểu tâm tình bây giờ của tộc trưởng. Dù sao quyết định của ngài cũng liên quan đến tương lai của toàn bộ Ải Nhân tộc.

Lỗ Đặc Tư gật đầu nói:

-Đi thôi, chúng ta quay về rồi nói chuyện sau. Ta thua cá cược nhất định sẽ sòng phẳng.

Bốn người vừa định quay lại thì chứng kiến hơn năm trăm tên chiến sĩ Ải Nhân tộc dưới sự chỉ huy của ba Sơn khâu Ải Nhân đang ra sức chạy đến. Thấy tộc trưởng, bọn họ đều nhanh chóng sửng sốt chạy ào đến xem.

Lỗ Đặc Tư nhanh chóng phất tay, không để cho ba gã sơn khâu Ải nhân đặt câu hỏi:

-Từ bây giờ, vị huynh đệ Diệp Âm Trúc này là bằng hữu của Ải Nhân tộc chúng ta, mọi người ai nấy trở về thu thập chiến trường cả đi.

Một lần nữa quay trở lại Ải Nhân tộc, hào khí đã trở nên không giống lúc trước, Diệp Âm Trúc bằng vào thực lực bản thân chính thức được tộc trưởng Lỗ Đặc Tư thừa nhận.

-Diệp huynh đệ, lúc trước ngươi nói tạm thời cho Ải Nhân tộc chúng ta tạm thời rời khỏi nơi này. Kỳ thật ta cũng biết lời ngươi nói là hoàn toàn hợp lý. Nhưng Ải Nhân tộc ở chỗ này sinh sống đã ngàn năm có dư, ta thật sự không cam lòng rời khỏi cơ nghiệp mà chúng ta xây dựng hơn ngàn năm này. Còn một điểm khác trọng yếu hơn chính là ở dưới mạch đất ngầm này ẩn chứa một bí mật.

Lỗ Đặc Tư trầm giọng nói.


-Bí mật gì?

Diệp Âm Trúc hỏi lại:

Lỗ Đặc Tư gật đầu, nói tiếp:

-Mọi người đều rõ, Ải Nhân tộc chúng ta thích nhất hai điều, một là rượu, hai là chế tạo. Rượu có thể mua bằng tiền được nhưng chế tạo thì phải có điều kiện nhất định mới có thể duy trì, điều kiện đầu tiên chính là kim chúc quáng thạch. Tại cực bắc hoang nguyên này, mặc dù không có phồn hoa như thế giới loài người nhưng nơi này quáng thạch sung túc, đủ nguyên liệu để cho chúng ta chế tạo. Còn ngay dưới mạch đất này lại có một điều kiện vô cùng độc đáo. Đó chính là một lò lửa tự nhiên, chính là một dòng dung nham nóng chảy ngay dưới chân chúng ta, ta cũng không thể biết dung nham này thế nào lại hình thành được. Nhưng chính nhờ có dòng chảy dung nham này, dẫn xuất lửa vào lò rèn chế tạo kim khí đối với Ải Nhân tộc chúng ta mà nói thật sự là quá trọng yếu. Đây cũng là nguyên nhân chính khiến chúng ta không muốn rời khỏi nơi này.

Diệp Âm Trúc cau mày nói:

-Lửa thì nhất định cũng sẽ tìm được thứ thay thế, nhưng nếu tộc nhân của ngươi bị Thú nhân thương tổn, hay tệ hơn là có nguy cơ diệt tộc, cho dù giữ lại mạch lửa ngầm dưới đất kia có tác dụng gì đâu?

Lỗ Đặc Tư thở dài, nói:

-Chính vì vậy mà ta do dự. Lúc trước khích ngươi đánh một trận, mặc dù mặt ngoài là chúng ta đánh cược, kỳ thật chủ yếu là giúp ta lấy dũng khí hạ quyết tâm. Nếu ta thắng, nhất định sẽ cố thủ tại đây chờ đợi đại quân Thú nhân tiến công. Ta cũng phải tử thủ cơ nghiệp mà tổ tiên Ải Nhân để lại. Nhưng nếu ta thua, thì ngươi đã giúp ta có quyết định khác. Bây giờ chỉ có cách bỏ mặc mạch lửa ngầm này rồi đi thật xa khỏi nơi đây.

Diệp Âm Trúc trong mắt lộ vẻ gì đó, ánh mắt hơi có vẻ khác lạ nhưng cũng trầm tư không nói gì thêm.

Ánh mắt Lỗ Đặc Tư trở nên mờ mịt:

-Từ hồi nhỏ đến giờ, cuộc sống của ta chỉ quanh quẩn trong lòng đất này, ta cũng không sợ huynh đệ ngươi cười chê gì, thậm chí cũng chưa từng đi khỏi nơi đây. Ngoại trừ việc tu luyện thì chỉ có uống rượu giải khuây, ngay cả việc chế tạo cũng không làm cho ta thấy hứng thú chút nào. Không biết các ngươi có đề nghị nào hay ho hơn không. Tại cực bắc hoang nguyên này còn địa phương nào an toàn có thể cho Ải Nhân tộc chúng ta trú chân hay không?

Diệp Âm Trúc trên môi nở nụ cười, ngay lúc này An Nhã đứng bên cạnh cũng hiểu được nguyên nhân vì sao hắn cố ý cùng Lỗ Đặc Tư quyết chiến một trận.

Diệp Âm Trúc nói:

-Ta bây giờ tại Mễ Lan đế quốc, do từng lập quân công, được phong một mảnh lãnh địa. Lãnh địa này của ta, tiếp xúc ngay với vùng núi non của cực bắc hoang nguyên. Nếu Lỗ Đặc Tư tộc trưởng không chê, có thể tạm thời dẫn bộ tộc Ải Nhân đến đó cư ngụ.

Lỗ Đặc Tư ngây ra một lát:

-Đến lãnh địa của ngươi trú chân?

Hắn do dự cũng đúng, bản thân không phải là kẻ ngốc nhất định cũng lờ mờ hiểu được ý định của Diệp Âm Trúc.

Diệp Âm Trúc nói thẳng ra không hề cố kị:

-Nghệ thuật rèn đúc của Ải Nhân tộc ta vốn rất hâm mộ. Thẳng thắn mà nói, ta đương nhiên hy vọng có thể nhận được sự trợ giúp từ phía Ải Nhân tộc, nhưng xin tộc trưởng hiểu rõ, ta không hề lợi dụng Ải Nhân mà là hy vọng có thể cùng Ải Nhân giao dịch công bình. Ta có thể dùng sản phẩm gì đó các ngươi cần để đổi lấy vũ khí và áo giáp do các ngươi chế tạo. Không biết ý của tộc trưởng Lỗ Đặc Tư thế nào?

Lỗ Đặc Tư nhìn chằm chằm Diệp Âm Trúc:

-Ngươi có biết chúng ta cần thứ gì nhất hay không?

Diệp Âm Trúc gật đầu, nói:

-Rượu cùng kim chúc, vừa rồi ngươi đã đề cập qua. Lãnh địa của ta là vùng núi Bố Luân Nạp kế cận cực bắc hoang nguyên, tại nơi đó nhất định kim chúc quáng thạch không hề thiếu. Ta mười phần tự tin có thể đáp ứng yêu cầu của Ải Nhân tộc. Còn về phần rượu ngon mà các ngươi thích, ta chỉ nói một điều này, các vị sẽ thấy là ta hoàn toàn có thành ý. Tại lãnh địa của ta, ngoại trừ Tinh linh tộc của An Nhã tỷ tỷ sinh sống, còn có một Địa tinh bộ lạc. Ta nghĩ nếu Ải Nhân tộc cũng gia nhập lãnh địa của ta, như vậy có thể trở thành một thể thống nhất hoàn chỉnh, chỉ cần trải qua thời gian phát triển, cho dù là ngoại địch mạnh mẽ cỡ nào cũng rõ ràng không thể cấu thành uy hiếp tới chúng ta được nữa.

-Địa tinh bộ lạc …

Lỗ Đặc Tư đứng bật dậy, trong mắt nhất thời quang mang lóe ra mạnh mẽ, Diệp Âm Trúc mơ hồ thấy dường như khóe mép hắn chảy nước dãi ra. Trong lòng chỉ cười thầm, xem ra mỹ tửu mà Địa tinh làm ra đối với Ải Nhân chính là lực hấp dẫn vô cùng lớn lao.

Xiết chặt nắm tay, Lỗ Đặc Tư giọng nói có phần khẩn trương:

-Thẳng thắn mà nói, huynh đệ, chỉ cần có Địa tinh bộ lạc ở chỗ ngươi là đã đủ để ta đồng ý di cư. Không sợ xấu hổ, ta thú thật mỹ tửu đối với ta hấp dẫn không cách nào cưỡng lại được. Nhưng ta không thể đi ngược lại lợi ích của toàn bộ Ải Nhân tộc được. Ta muốn hỏi, nếu Ải Nhân tộc chúng ta gia nhập lãnh địa của ngươi, chúng ta có lợi ích gì. Thêm nữa, chúng ta có quyền tự do thế nào? Có bị hạn chế gì hay không?

Diệp Âm Trúc nghiêm túc nói:

-Điểm này An Nhã tỷ tỷ có thể chứng minh. Nếu Ải Nhân tộc gia nhập sơn mạch Bố Luân Nạp, thân là lãnh chúa Cầm Thành, ta có thể đảm bảo với ngươi, điều kiện đãi ngộ của Ải Nhân tộc tuyệt không thua kém Tinh linh tộc cùng Địa tinh tộc. Ngươi là tộc trưởng, địa vị của ngươi tại sơn mạch Bố Luân Nạp tương đương với ta. Ta cũng không ra lệnh bất cứ điều gì cho Ải Nhân tộc. Chúng ta chỉ là quan hệ hợp tác bình đẳng. Ta cung cấp kim chúc cùng mỹ tửu cho các ngươi, các ngươi giúp ta chế tạo vũ khí. Nếu các ngươi muốn rời bỏ Cầm Thành, ta tuyệt đối không ngăn cản. Yêu cầu duy nhất của ta là khi có địch nhân xâm lược, hy vọng Ải Nhân tộc có thể trở thành một phần tử của sơn mạch Bố Luân Nạp, trợ giúp cộng đồng cư dân Cầm Thành cự địch. Đồng thời, ta cũng cho các ngươi lựa chọn bất kì một toà núi nào trong dãy núi hơn trăm ngọn làm lãnh địa riêng của Ải Nhân, gọi là Ải Nhân sơn. Nơi đó dám chắc sẽ là nơi thích hợp cho cuộc sống định cư lâu dài của các ngươi.

Lỗ Đặc Tư thận trọng nghe Diệp Âm Trúc nói, từng lời từng lời một:

-Được, ta tin vào thành ý của ngươi, cũng tin tưởng dì An Nhã, nhưng chuyện này quan hệ đến cả tương lai Ải Nhân tộc, ta phải thương lượng với các trưởng lão trong tộc. Mặc dù ta là tộc trưởng nhưng những chuyện đại sự trong tộc, các trưởng lão trong tộc mới đích thực là người đưa ra quyết định cuối cùng.

Diệp Âm Trúc mỉm cười, nói:

-Chuyện này là đương nhiên, đại sự như vậy nhất định phải thương nghị cẩn thận.

Lỗ Đặc Tư cúi người vái Diệp Âm Trúc, An Nhã một cái rồi quay lưng đi vào môt địa đạo khác, Ải Nhân làm việc luôn luôn trực tiếp, cũng giống hệt như tính cách bộc trực thẳng thắn của bọn họ.

Sau khi Lỗ Đặc Tư rời khỏi, trong căn phòng rộng rãi chỉ còn Diệp Âm Trúc, An Nhã và Minh.

-Ngươi muốn lợi dụng kĩ thuật chế tạo vũ khí của Ải Nhân tộc à?

Minh đột nhiên mở miệng hỏi. Từ người hắn trong nháy mắt phát ra một khí thế áp bức mạnh mẽ khiếp người, nhằm thẳng vào Diệp Âm Trúc.

Diệp Âm Trúc hoàn toàn bất động, đồng thời bàn tay hắn cũng được An Nhã nắm lấy, giúp hắn chống đỡ áp lực:

-Minh, ta nghĩ vừa rồi ta đã nói rất rõ ràng, đây không phải là lợi dụng mà là hợp tác đôi bên cùng có lợi. Ta cung cấp cho Ải Nhân tộc lãnh địa, kim chúc, mỹ tửu cùng một số điều kiện ưu đãi khác. Ải Nhân tộc dùng vũ khí mà bọn họ chế tạo đổi lấy nhu yếu phẩm từ ta. Tại Cầm Thành, Ải Nhân không bị hạn chế gì hết.

Vẻ ôn hòa trong ánh mắt Minh đột nhiên trở nên sắc bén mạnh mẽ:

-Ngươi là một người mà ta không nhìn thấu được. Trên người ngươi có quá nhiều bí mật. Thẳng thắn mà nói, Lỗ Đặc Tư nếu đem cả tương lai Ải Nhân tộc đặt vào tay ngươi, ta cảm thấy lo lắng.

Diệp Âm Trúc cũng nhìn Minh bình thản, trong người có Tử Tinh huyết mạch, hắn cũng không bị khí thế của Minh áp chế:

-Vậy Ải Nhân tộc ở đây ngươi có yên tâm hơn không? Chẳng lẽ ngươi nghĩ có thể dựa vào lực lượng của chính bản thân mình đối kháng với bộ lạc Sở La Môn hay sao?

Minh trầm mặc một chút, suy tư một lúc lâu rồi nói tiếp:

-Diệp Âm Trúc, ta hỏi ngươi một chuyện. Nếu có một ngày, Ải Nhân tộc tìm được một địa phương thích hợp cho bọn họ sinh sống, ngươi có đồng ý cho bọn họ rời khỏi lãnh địa của ngươi hay không?

Diệp Âm Trúc cười nhạt:

-Ta nói rồi, tại Cầm Thành, Ải Nhân hoàn toàn tự do, nếu thật sự có một ngày như vậy, Ải Nhân tộc có thể rời đi. Nhưng ta cũng tuyệt đối tin tưởng, không có chỗ nào thích hợp với cuộc sống của Ải Nhân tộc hơn Cầm Thành.

Không biết có phải do Tử Tinh huyết mạch ảnh hưởng hay không, bây giờ Diệp Âm Trúc so với trước kia khí thế đã bá đạo hơn rất nhiều bất quá hắn ít khi bộc lộ khí thế này ra ngoài. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL

Minh gật đầu:

-Được, ta tin ngươi. Là bạn của Lỗ Đặc Tư, ta cũng sẽ đi cùng hắn đến Cầm Thành. Nhưng ngươi đừng mong ta sẽ trợ giúp ngươi chuyện gì. Đồng thời ta cũng là người thủ hộ vĩnh viễn của Ải Nhân tộc, nếu có một ngày ngươi vi phạm lời hứa hôm nay, vậy ngươi nhất định sẽ thừa nhận trừng phạt của Sơn Lĩnh Cự Nhân.

Diệp Âm Trúc cười nhạt:

-Minh, có việc này ngươi thử nghĩ xem, trong số Tứ đại thần thú các ngươi, Tử Tinh Bỉ Mông mạnh nhất tại sao lại lựa chọn ta?

Minh sửng sốt, hắn hoàn toàn không nghĩ tới Diệp Âm Trúc lại hỏi vấn đề như vậy.

Diệp Âm Trúc nói tiếp:

-Bởi vì Tử là huynh đệ của ta, hắn tin tưởng ta vĩnh viễn sẽ không làm gì thương tổn đến hắn. Trước khi ta ký kết khế ước với Tử hắn từng chơi với ta trên mười năm trời. Ta nghĩ cho dù có là cha mẹ ta cũng chưa chắc hiểu ta sâu sắc bằng Tử. Ta không dám tự phong mình là cái gì thánh nhân, cái gì người tốt, nhưng ta có thể dùng chính linh hồn mình để thề, ta là một người biết giữ chữ tín.


Minh trầm mặc nhìn Diệp Âm Trúc hồi lâu, ánh mắt trong suốt mà kiên nghị của Âm Trúc làm cho những nghi ngại trong lòng hắn dần dần biến mất:

-Diệp Âm Trúc, như Tử nói lúc trước, chẳng những ta cùng hắn tồn tại, Kim Giáp Cấm Trùng cùng với Chiến Tranh Cự Thú cũng đồng thời tồn tại. Kim Giáp Cấm Trùng ở ngay trên người ngươi, mặc dù vẫn đang còn nhỏ nhưng chúng nó đích thực là thần thú không sai. Ngươi đừng nói với ta rằng, Chiến Tranh Cự Thú cũng đang thuộc về Cầm Thành lãnh địa của ngươi đó.

Diệp Âm Trúc lắc đầu, khóe miệng nhếch lên nở nụ cười, có vẻ bất đắc dĩ:

-Tên đó à! Ta quả thật không nuôi nổi hắn. Hắn ăn nhiều quá mức, nếu đem hắn đến Cầm Thành thì e rằng toàn bộ sinh linh của Cầm Thành đều gặp xui xẻo.

Minh cũng cười:

-Đúng vậy, căn cứ kí ức mà tổ tiên ta lưu lại, Chiến Tranh Cự Thú được gọi là Vua ăn, khả năng ăn uống của hắn thực sự là quá kinh khủng. Về điểm này thì Sơn Lĩnh Cự Nhân chúng ta hay hơn nhiều, chúng ta chỉ ăn đá là chính thôi.

Diệp Âm Trúc kinh ngạc nhìn Minh:

-Đá cũng có thể thành thức ăn hay sao?

Minh nói:

-Đối với Sơn Lĩnh Cự Nhân chúng ta mà nói, đương nhiên có thể. Xem ra ngươi nhất định từng gặp qua Chiến Tranh Cự Thú, ta thật rất tò mò hắn ở chỗ nào vậy? Cũng tại cực bắc hoang nguyên luôn hay sao?

Diệp Âm Trúc gật đầu, nói:

-Đúng vậy, hắn ở ngay trung tâm vùng sâu nhất của cực bắc hoang nguyên, băng sâm nằm trong băng quyển. Chỉ có thức ăn từ biển mới có thể thỏa mãn bao tử của hắn. Ta, Tử cùng các bằng hữu tìm tới hắn, có điều hắn không hề nói chuyện tử tế như ngươi đâu. Ngay cả Tử cũng không cách nào uy hiếp được hắn.

Minh ha ha cười lớn, nói:

-Chiến Tranh Cự Thú luôn là một chủng tộc hết sức tự đại, cái này ta cũng biết từ kí ức tổ tiên lưu lại rồi. Ta muốn biết kết quả cuối cùng thế nào?

Diệp Âm Trúc mỉm cười nói:

-Chiến Tranh Cự Thú Cách Lạp Tây Tư cuối cùng làm lễ hiến tế linh hồn cho Tử. Trở thành thần thú hiến tế của Tử.

-A!

Minh không khỏi nhịn được hô một tiếng, hắn đương nhiên hiểu rõ, trong số Tứ đại thần thú ngoại trừ Kim Giáp Cấm Trùng bởi vì lực phòng ngự quá kém nên bị xếp hạng yếu nhất, còn 3 đại thần thú còn lại thực lực tương đối đồng đều, có sai biệt cũng không phải nhiều lắm. Nhất là Chiến Tranh Cự Thú lực phòng ngự cường đại vô cùng, Tử Tinh Bỉ Mông cũng khó phá được. Cho dù đánh không thắng, nhưng rõ ràng có thể chạy trốn. Nhưng linh hồn hiến tế thì chỉ có lúc sinh tử treo lơ lửng trên đầu nhẫn nhục cầu sinh thì mới có thể thực hiện chuyện như vậy. Chẳng lẽ Tử đã trở nên cường đại như thế rồi hay sao?

Diệp Âm Trúc mỉm cười nói:

-Chuyện xảy ra lúc ấy ta không thể kể tường tận cho ngươi nghe được. Nhưng ta có thể cam đoan mỗi câu ta nói ra đều hoàn toàn là sự thật.

Minh thở dài một tiếng, nói:

-Xem ra ta đối với lực lượng của ngươi và Tử đánh giá vẫn còn chưa chính xác. Bây giờ ngay cả ta đối với Cầm Thành cũng có chút xiêu lòng rồi. Diệp Âm Trúc, ngươi biết Cầm Thành của ngươi chỗ nào là hấp dẫn ta nhất hay không?

Nói đến đây, hắn nở nụ cười ôn hòa ấm áp, mang theo vài phần tinh nghịch.

Diệp Âm Trúc suy nghĩ một chút bỗng nhiên mắt sáng lên:

-Chẳng lẽ là vì đá hay sao?

Minh gật đầu, nói:

-Ngươi quả thực rất thông minh, là Sơn Lĩnh Cự Nhân, món ta ăn phải là nham thạch cứng rắn nhất. Một dãy núi hơn trăm tòa thuộc vùng núi Bố Luân Nạp kia, đối với ta mà nói thật sự rất là hấp dẫn.

Diệp Âm Trúc cười khổ:

-Chỉ hy vọng ngươi đừng ăn sạch sẽ cả tòa núi là tốt rồi.

Minh cười lớn:

-Yên tâm đi, ta cũng không ăn nhiều được như Chiến Tranh Cự Thú đâu.

Đang lúc hai người nói chuyện với nhau càng lúc càng thấy hợp thì Lỗ Đặc Tư quay lại, đi cùng với hắn là bốn người lùn nữa.

So sánh với Lỗ Đặc Tư, bốn người này thân thể đều nhỏ bé hơn một chút, râu mép màu bạc chứng tỏ tuổi tác của bọn họ. Ăn mặc cũng đều rất đơn giản sơ sài, không có điểm nào giống thân phận của Ải Nhân trưởng lão. Nhưng có thể được Lỗ Đặc Tư đích thân đưa tới đây, ngoại trừ trưởng lão ra thì còn có thể là ai khác?

Lỗ Đặc Tư dẫn bốn vị trưởng lão tới trước mặt Diệp Âm Trúc:

-Các vị trưởng lão, vị này chính là Diệp Âm Trúc huynh đệ mà ta nhắc tới. Âm Trúc, bốn vị trưởng lão mới là người quyết định cao nhất của Ải Nhân tộc, đồng thời bọn họ cũng là các đại sư chế tạo lừng danh nhất của Ải Nhân tộc.

Trong số bốn trưởng lão, có một người ria mép rất giống Lỗ Đặc Tư, mặc dù đều đã bạc trắng nhưng vẫn còn không ít sợi màu hung đỏ. Hắn bước ra, hỏi:

-Người kia, ngươi chính là đồng đẳng khế ước với Tử Tinh Bỉ Mông, bằng hữu của Tinh linh tộc đúng không?

Diệp Âm Trúc đứng thẳng lên cung kính nói:

-Chào ngài, Ải Nhân trưởng lão tôn kính.

Trưởng lão râu đỏ gật đầu, nói:

-Ta là đệ nhất trưởng lão Ải Nhân tộc, đồng thời cũng là đại bá của Lỗ Đặc Tư, tên là Lỗ Tây Nặc. Lời ngươi nói cùng Lỗ Đặc Tư lúc nãy hắn đã nói với chúng ta toàn bộ. Quả thật, rượu ngon do Địa tinh bộ lạc làm ra đối với chúng ta lực hấp dẫn cực lớn. Hơn nữa Ải Nhân tộc chúng ta luôn luôn hợp tác tốt nhất với Địa tinh bộ lạc. Đáng tiếc đã rất lâu rồi không có tin tức gì của Địa tinh. Có thể tái hợp cùng với Địa tinh bộ lạc đương nhiên là hy vọng lớn nhất của chúng ta. Đồng thời, ngươi lại có quan hệ hữu hảo với Tinh linh tộc, An Nhã tiểu thư là một Tinh linh vương tộc thiện lương, có nàng bảo đảm, ta hoàn toàn có thể tin vào thành ý của ngươi. Nhưng có điều vì tương lai của Ải Nhân tộc, chuyến di cư này của chúng ta nhất định phải thật cẩn thận. Nếu như ngươi có thể như lúc nói chuyện với Lỗ Đặc Tư, đáp ứng giải quyết cho chúng ta ba vấn đề, chúng ta lập tức đáp ứng đi cư đến lãnh địa Cầm Thành của ngươi ngay.

Ải Nhân tộc trưởng lão cẩn thận, Diệp Âm Trúc đã nghĩ tới từ trước, gật đầu nói:

-Được, xin ngài nói ra điều kiện. Chỉ cần ta có khả năng thực hiện, nhất định sẽ đáp ứng.

Lỗ Tây Nặc gật đầu nói:

-Đầu tiên, chúng ta hiện đang ở cực bắc hoang nguyên mà theo lời ngươi nói Bố Luân Nạp sơn mạch ở trong biên giới của Mễ Lan đế quốc giáp cực bắc hoang nguyên. Từ nơi này đến đó, Ải Nhân tộc muốn tiến hành di dân đại quy mô, tất nhiên sẽ kinh động đến pháo đài Sở La Môn. Chẳng lẽ ngươi nghĩ chúng ta có thể an toàn vượt qua pháo đài Sở La Môn đàng hoàng mà đi hay sao? Đây là vấn đề đầu tiên ngươi phải giải quyết được.

Diệp Âm Trúc gật đầu, hỏi lại:

-Lỗ Tây Nặc trưởng lão, không biết bây giờ số lượng tộc nhân của Ải Nhân tộc là bao nhiêu người?

Lỗ Tây Nặc suy nghĩ một chút rồi nói:

-Đại khái khoảng chừng hơn một vạn.

Diệp Âm Trúc gật đầu nói:

-Vậy thì đơn giản, ta dám chắc không xảy ra chuyện gì bất lợi, trong vòng nửa tháng sẽ giúp toàn bộ Ải Nhân tộc di cư an toàn.

Lỗ Tây Nặc thản nhiên nói:

-Tiểu tử, muốn cam đoan điều gì cũng phải dựa vào thực lực để nói chuyện. Nói miệng không có chứng cứ chẳng ai tin.

Diệp Âm Trúc nói:

-Đương nhiên. Trưởng lão mời ngài xem.

Vừa nói, hắn vừa giơ hai tay lên, không gian giới chỉ trên ngón tay lóe sáng, trên tay đã xuất hiện hai món đồ vật nữa.

Thấy hai đồ vật này, ánh mắt Lỗ Tây Nặc nhất thời dừng lại một chút, kinh ngạc hỏi:

-Tồn trữ sinh mạng bảo thạch? Còn thủy tinh cầu này có tác dụng gì không?

Hai thứ xuất hiện trên tay Diệp Âm Trúc chính là truyền tống tử thủy tinh cùng bảo thạch lưu giữ sinh mạng.

-Lỗ Tây Nặc trưởng lão, ngài nói vậy chắc cũng biết rõ tác dụng của bảo thạch lưu giữ sinh mạng này. Khối bảo thạch này của ta là cực phẩm bảo thạch, có thể chứa hơn trăm người trong đó. Còn khối thủy tinh này là truyền tống thủy tinh, dựa vào nó ta có thế bố trí ở đây một truyền tống trận, chẳng những có thể sau này đưa các vị đến đây sử dụng mạch lửa ngầm, cũng có thể đem các vị đến lãnh địa của ta. Với tinh thần lực của ta hiện giờ một lần có thể truyền tống mang theo thêm 20 người, hơn nữa có bảo thạch lưu giữ sinh mạng, một lần có thể mang theo tổng cộng 120 người. Sau khi tinh thần lực khôi phục, một ngày ta có thể truyền tống ba, bốn lần quay đi quay lại không thành vấn đề. Như vậy mà nói, nhanh nhất là nửa tháng ta có thể mang theo toàn bộ tộc nhân của Ải Nhân tộc đến Cầm Thành, đương nhiên các tài nguyên phong phú ở đây không thể lãng phí, ta cùng với An Nhã tỷ tỷ đều có không gian giới chỉ có thể hỗ trợ vận chuyển theo, hơn nữa ta tin tưởng là các vị hẳn cũng có không ít không gian giới chỉ hay đại loại như vậy.

Lỗ Tây Nặc thở dài nhìn hai món đồ vật trên tay Diệp Âm Trúc, vuốt râu nói:

-Ta bây giờ có thể hiểu tại sao ngươi có thể thành công thuyết phục Lỗ Đặc Tư được.

Diệp Âm Trúc nhìn Lỗ Đặc Tư đang đứng một bên, sắc mặt Lỗ Đặc Tư thoáng đỏ lên một chút, chuyện chiến đấu bị thất bại dưới tay Diệp Âm Trúc, hắn tự nhiên là đã giấu biệt không hề nói ra.

Lỗ Tây Nặc nói tiếp:

-Vấn đề đầu tiên ngươi đã giải quyết triệt để, Sở La Môn bộ lạc cho dù muốn tập kích lần nữa, tập kết đại quân công kích chúng ta nhanh nhất cũng phải hơn một tháng sau mới có thể đến đây được. Điều kiện thứ hai, ngươi phải chứng minh cho chúng ta thấy ngươi đủ khả năng cung cấp nguyên liệu chế tạo cho chúng ta. Chế tạo cùng mỹ tửu là hai thứ chúng ta quý như sinh mạng. Ta tin tưởng An Nhã tiểu thư sẽ không gạt chúng ta, có Địa tinh bộ lạc, rượu đương nhiên sẽ không thể thiếu thốn. Nhưng nguyên liệu chế tạo lại càng quan trọng hơn nhiều lần. Đầu tiên ngươi nên biết là nguyên liệu mà Ải Nhân tộc chúng ta dùng để chế tạo vũ khí hay áo giáp đều không phải là sắt thép bình thường mà các ngươi hay sử dụng.

Diệp Âm Trúc gật đầu, đối với yêu cầu này, hắn rõ ràng đã chuẩn bị chu đáo, mỉm cười nói:

-Ta sẽ cho trưởng lão xem một thứ, xem xong ngài bảo đảm sẽ tin ta có khả năng đáp ứng yêu cầu của ngài. Xin mời nhìn.

Vừa nói, tử thủy tinh cùng bảo thạch lưu giữ sinh mạng biến mất không dấu vết, trên hai tay xuất hiện hai loại kim chúc.

Trong tay trái là một loại kim chúc kì dị màu vàng, nhìn qua chỉ là một khối rất nhỏ nhưng nhìn tư thế Diệp Âm Trúc nâng nó mà nói, sức nặng tuyệt đối không phải bình thường. Kim chúc bên tay phải hiện ra hoa văn màu tím thần kì, nó vừa hiện ra, lập tức có một dòng ma pháp nguyên tố lưu động thong thả phiêu đãng như suối chảy vòng quanh thân của nó.

Lỗ Tây Nặc là Ải Nhân đệ nhất trưởng lão, không ai hiểu rõ kim chúc hơn hắn được, chỉ liếc mắt nhìn qua hai khối kim chúc trên tay Diệp Âm Trúc, ánh mắt cơ hồ ngừng hẳn lại, hai tay nhanh chóng chộp lấy hai khối kim chúc trong tay Diệp Âm Trúc đặt sát mắt mình.

-Cái này… cái này là kim cương tinh. A! Cái này dĩ nhiên là ma ngân, đã bao lâu rồi bao lâu rồi không có nhìn thấy ma ngân xuất hiện.

Không chỉ có hắn, ba vị trưởng lão khác cũng đều xông tới, nhìn khối kim chúc trong tay Lỗ Tây Nặc, trầm trồ xuýt xoa không ngớt.

Diệp Âm Trúc đứng bên cạnh mỉm cười không nói, lúc trước, hắn đặc cách mang theo Xích tinh Hồng Linh đi, đã phát hiện một địa phương có ma ngân. Hắn biết rõ, muốn thuyết phục Ải Nhân tộc tính cách quật cường tuyệt đối không phải chuyện đơn giản, hắn tự nhiên muốn chuẩn bị thật chu toàn mọi sự.