Bướng Bỉnh Tiểu Thiếu Gia

Chương 23: Cơ hội tới

Ta lại chờ mấy ngày, rốt cục thấy con thuyền mà mình đang trông đợi, trong lòng vui vẻ, biết cơ hội tới.

Trên thuyền đều là nữ tử, người nào cũng mang khăn che mặt, cầm đầu là một vị mặc quần áo hồng nhạt, đối thuộc hạ phân phó cái gì đó, sau họ đều tự tản ra làm việc. Ta tránh ở một bên âm thầm quan sát, trong lòng nghĩ, nhất định phải thừa dịp trà trộn vào trên thuyền.

Trở lại nhà Thanh nhi, sắc trời đã tối. Tiểu Đào hôm nay quả thực đi phụ Thanh nhi bán trà, mệt mỏi một ngày, cơm chiều xong liền vô ngủ sớm. Lòng ta đã quyết định chủ ý, lần này vô luận như thế nào cũng sẽ không mang tiểu tử kia đi, bảo hắn ngoan ngoãn ở tại chỗ này chờ ta trở lại thì hắn tất nhiên sẽ không chịu, cho nên trước không nói cho hắn. Thừa lúc hắn ngủ say, ta lưu lại tờ giấy, thu thập đồ đạt, đầu cũng không quay lại mà rời khỏi Trần gia thôn. Tiểu Đào, ngươi chờ bổn thiếu gia đem cô gia ngươi, ặc, không đúng, là thiếu nãi nãi mang về.

Trở lại chỗ neo thuyền, trên thuyền cư nhiên một mảnh tối đen, ta quan sát một hồi, không thấy động tĩnh gì, chẳng lẽ vốn không có người nào canh giữ thuyền, hay là đều ngủ say? Không thể nào? Nhưng cũng có lẽ mấy tỷ tỷ, muội muội khó được đi ra một chuyến, đều rời thuyền tiêu dao rồi. Phi, Tiếu Ngọc, ngươi cho bọn họ là loại người nào? Kỳ thật ta cũng không hiểu biết mấy về Hoa Hậu, chỉ biết là nàng khuôn mặt xấu xí, giỏi về trồng hoa, nhớ rõ trước khi mất trí nhớ Hiên cũng rất ít nhắc tới chính mình mẫu thân, ngẫu nhiên nhắc tới thì đều là vẻ mặt áy náy cùng thống khổ. Nhìn hắn như vậy, ta cũng không dám hỏi nhiều. Trên giang hồ đồn đãi độc thuật của Hoa Hậu là thiên hạ đệ nhất, không người có thể giải, cho nên người trong võ lâm đối nàng cũng thập phần sợ hãi.

Ai, nghĩ nhiều như vậy làm gì, vẫn là tìm cách đi vào quan trọng nhất. Ta vụng trộm tới gần khoang thuyền, vừa nhảy đi lên, thuyền lay động vài cái, lòng ta cả kinh, vội vàng nép sát vào 1 góc, nhưng là một lát sau vẫn không có động tĩnh gì, thoáng an tâm, xem ra những người đó không phải đi ra ngoài, chính là ngủ như chết. Vì thế ta đánh bạo đi vào.


Quả nhiên bị ta đoán trúng, người thủ thuyền thật sự là ngủ say như heo ấy [ tiểu Ngọc nhi, người ta tốt xấu cũng là cái cô nương, sao có thể hình dung như vậy a ], ta lặng lẽ trốn vào một cái khoang thuyền đầy ấp hàng hóa, phỏng chừng tạm thời sẽ không có người tới đây. Hơn nữa trong này tối thui nên chắc không đến mức bị phát hiện. Đêm từ từ buông xuống, vốn đang lo lắng sẽ phát sinh chuyện gì, luôn nhắc nhở chính mình phải đề cao cảnh giác, nhưng là mới ngồi xuống, mệt mỏi liền đánh úp lại, ta thế nhưng lại vù vù ngủ thiếp đi mất.[ tiểu Ngọc nhi, ngươi không có ngáy ngủ đó chứ! Vù vù nhập miên*, còn chưa bị người ta phát hiện sao?].

Thật khó chịu, cảm giác khó chịu quá, muốn nôn, mắt nửa nhắm nửa mở, không cần hoảng a, ngô…… ghê tởm.

Sau đó ta ngẩn hết cả người ra, thuyền chạy! Ta cư nhiên đang ngủ! Thuyền đã nhổ neo! Ta nghĩ ít nhất nó vẫn sẽ dừng ở bến tàu mấy ngày chứ, nhưng tình huống hiện tại rõ ràng là…… Bất quá hoàn hảo tựa hồ cũng không có người phát hiện. Ta thật may mắn chính mình đêm qua liền lên thuyền, nếu bỏ qua, cũng không dám tiếp tục tưởng tượng. Những người này sao làm việc mau lẹ thế không biết?

“Ngô……” Đáng chết, ta đột nhiên nghĩ đến mình hình như bị say tàu, hơn nữa trong bụng…… thật sự là ngốc a, như thế nào trước đó không chuẩn bị chút dược.[ Phong Lan 葻: Phụ nữ có thai, à không phải, dựng phu có thể tùy tiện uống thuốc sao? Tiểu Ngọc nhi: Phong Sơn** ngươi hôm nay như thế nào nhiều lời vô nghĩa như vậy! Không biết người ta muốn nhanh lên nhìn thấy Hiên sao? Phong Lan 葻: Không chuẩn gọi ta Phong Sơn!!! Ta, ta nhiều năm trước liền đem “Phong Lâm” đổi thành “Phong Lan”**!].

Cái thuyền cứ dập dềnh dập dềnh, làm ta nôn không ngừng, cảm thấy chính mình cả người không có chút lực khí nào, còn phải mọi thời khắc lo lắng cửa có thể hay không bị mở ra, có thể hay không đột nhiên có người xông tới. Ô ô, Hiên, ngươi ở nơi nào, ta hảo khổ nha.


Thật vất vả thuyền mới vững vàng chút, ta thoáng thả lỏng. Nhắm mắt lại, muốn nghỉ ngơi một hồi, đột nhiên cửa mở, ta sợ tới mức chạy nhanh tránh phía sau một cái thùng hàng.

“Ai? Ai ở nơi nào?” Nha, giống như bị phát hiện. Này thanh âm nghe quen quen. Ta quyết định nếu nàng tiếp qua đến một bước, liền đem nàng đánh ngất.

Nàng cầm ngọn nến, lại đến gần chút, ta giơ tay lên, đang chuẩn bị một chưởng huy đi qua, lại phát hiện dưới ánh nến hé ra gương mặt quen thuộc.

“Bích Quyên!” Đúng vậy, chính là ái nhân của tiểu Đào nhà ta.

“Tiếu…… Tiếu thiếu gia, ngươi, ngươi như thế nào ở đây?” Nàng dùng ánh mắt kinh dị mở to nhìn ta.


“Ta…… Ngươi là người của Hoa Hậu?” Ta kỳ quái một cái Thanh Mộng viên nữ tử, như thế nào…… Nga, đúng rồi, hình như trước kia Thanh Mộng viên chính là của Hoa Hậu.

“Ân, ta là do chủ nhân thu dưỡng, trước kia vẫn ở tại Bách Hoa đảo, sau mới đi Thanh Mộng viên. Nhưng là ngươi vì cái gì……” Trường kỳ ở tại Thanh Mộng viên. Tất nhiên là Hoa Hậu giao cho nàng nhiệm vụ gì đó, bất quá đây không phải chuyện ta nên hỏi.

“Ta…… ngạch, ngươi có biết Hoa Hậu là mẫu thân Tề Lạc Hiên…… Đúng rồi, Hiên là theo Hoa Hậu trở về Bách Hoa Đảo sao?” Nàng là người của bà ấy, hẳn là biết chút gì đó chứ?

“Thiếu chủ? Ta không rõ ràng lắm. Chuyện của chủ nhân cùng thiếu chủ chúng ta chưa bao giờ nhúng tay. Ngươi……”.

“Bích Quyên, phát sinh chuyện gì sao?” Bên ngoài truyền đến một thanh âm, ta hoảng sợ, chạy nhanh ý bảo Bích Quyên coi như không thấy ta.


“Nga, Hoa Yên tỷ tỷ không có gì, ta đụng phải thùng, một hồi liền đi ra.” Bích Quyên đáp.

“Tiếu công tử, ngươi…… ta đi ra ngoài trước, một hồi sẽ trở lại.”

Bích Quyên rời đi, lòng ta thoáng an tâm, chưa từng nghĩ tới Bích Quyên là người của Hoa Hậu, tuy rằng nàng cùng ta không có giao tình gì, nhưng hẳn là do xem trọng tiểu Đào nên mới che chở ta đi, hắc hắc. Có người có thể hỗ trợ vẫn tốt hơn nhiều.

—————–

* nhập miên là ngủ ( chỗ này đang nguy hiểm mà Ngọc ca cũng lăn quay ra ngủ dc thế mà còn bảo người khác ngủ say như heo cơ chứ)

** Phong sơn (山风风) các bạn có thể hiểu là gió núi; còn hai từ này 风岚  và 风葻  là 2 từ đồng âm đều đọc phong lan nhưng có nghĩa khác nhau.