Beta Này Quá Cá Mặn

Chương 22: 22: Khám Bệnh

Thời gian vui vẻ luôn nhanh chóng trôi qua.
Giang Hân chơi sung sướng trong phòng game, tán tỉnh được một chị gái xinh đẹp, còn xin được Wechat của người ta.
Giang Tranh được vô số người khác quay video chụp ảnh, thỏa mãn lòng hư vinh của một thiếu niên Omega thích ăn diện và tỏa sáng.


Còn trên tay Cố Hâm nhiều thêm một chú vịt bông miệng rộng, bộ lông mềm như nhung.
Chỉ có mình Giang Thần hai tay vẫn trống trơn, nhưng cũng phù hợp với tính cách của cậu, người đến cả đút tay vào túi cũng ngại mệt người.


Giang Tranh hỏi Cố Hâm: "Anh Cố Hâm, anh đi gắp thú cả tối nay sao? Thật đáng yêu, có thể cho em không."


Cố Hâm nghĩ đến chiến tích của mình, cười từ chối: "Nếu em muốn thì anh mua cho em, đồ này chất lượng không tốt lắm." Chủ yếu là vì đây là thú bông Giang Thần gắp được, không có khả năng hắn sẽ đưa cho Giang Tranh.


Giang Tranh: "Được thôi, đúng là chất lượng của nó rất bình thường." So với con thú bông mà bạn học Alpha kia đưa cho cậu bé thì kém hơn nhiều.
Cố Hâm lại rất yêu thích món quà ngoài ý muốn này, trong lòng hắn bỗng dưng loáng thoáng sinh ra một vài ý nghĩ kỳ quặc.


Trở về khu chung cư, Cố Hâm về nhà mình, ba chị em Giang Thần cũng lên nhà.
Sau đó, bố mẹ đánh lẻ đi coi phim với nhau cũng về.
Hai người họ cùng đi xem phim tình cảm.


Đừng nhìn mẹ Giang luôn hung dữ với họ mà lầm, bà cũng là một người khá dễ xúc động, hoặc có lẽ do bộ phim này quá cảm động nên hai mắt bà vẫn còn hồng hồng, bố Giang bên cạnh đang thấp giọng an ủi.
Giang Thần chờ bố dỗ dành mẹ xong, mới đề cập đến chuyện bệnh tình của mình.


Mẹ Giang lập tức lo lắng, thu hồi cảm xúc lại, nói: "Gì? Pheromone của con xảy ra vấn đề?"
Mấy đứa bé trong nhà từ nhỏ đến lớn đều rất khỏe mạnh, ít khi mắc bệnh.
Giang Thần đột nhiên nói chuyện này, tâm tình họ thế nào cũng có thể đoán được.


Giang Thần kể lại lời của bác sĩ: "Chắc là không sao đâu ạ.
Bác sĩ chỉ khuyên con nên đi xét nghiệm máu và kiểm tra toàn diện, chủ yếu là xem xem pheromone có vấn đề gì không".
Mẹ Giang nói với bố Giang: "Ngày mai chúng ta định về thăm ông bà, hay là hoãn lại nhé anh?"


Giang Thần nói: "Không sao đâu ạ, chắc không có vấn đề gì nghiêm trọng đâu mẹ, ngày mai con với Cố Hâm đến bệnh viện kiểm tra, mọi người cứ về thăm ông bà đi ạ".
Giang Hân chỉ có ba ngày nghỉ, chắc chắn không muốn đến nhà ông bà.
Giang Tranh thích chơi đương nhiên cũng không muốn đi.


Nhà nội khác với nhà ngoại, mẹ Giang sinh ba đứa con không vừa ý bà nội nên bà không thích họ cho lắm, thế nên ba chị em họ đều không thích đến.
Bố Giang cũng quan tâm con mình hơn: "Vậy con kiểm tra xong nhất định phải báo cho bố mẹ biết, nhớ chưa?"


Trong lòng bọn họ, Cố Hâm là một đứa trẻ đáng tin cậy, có hắn đi cùng, chắc chắn sẽ không có vấn đề gì, còn có thể giúp đỡ Giang Thần không ít việc.
Giang Thần nói: "Vâng."
Bố Giang lập tức chuyển khoản cho Giang Thần.
Mẹ Giang vẫn lo lắng: "Thật không cần bố mẹ đi cùng sao?"


Giang Thần: "Mẹ, con có thể tự xử lý, nếu có gì không ổn thì con sẽ gọi điện cho hai người.
Ngày mai chỉ làm kiểm tra thôi, uống thuốc hay làm gì cũng phải chờ bác sĩ quyết định, bố mẹ đến cũng không có tác dụng mấy".


Mẹ Giang lập tức bị Giang Thần thuyết phục: "Vậy được, nhất định phải báo với mẹ nhé."
Giang Thần: "Vâng, sáng mai con phải xét nghiệm máu nên con đi ngủ trước."
Mẹ Giang khó có khi nào cẩn thận căn dặn: "Trước khi lấy máu thì đừng ăn điểm tâm, mang theo bánh mì đến bệnh viện, xong thì ăn."


Sáng ngày hôm sau, lúc Giang Thần rời giường thì bố mẹ đã đi đến nhà ông bà nội.
Cậu rửa mặt rồi xuống tầng dưới tìm Cố Hâm.
Trước khi lấy máu không được ăn sáng nên Cố Hâm đã sớm chuẩn bị bánh mì và sữa bò để chút nữa lấy máu xong thì cho cậu ăn.


Họ xếp số, ngồi đợi đến lượt mình.
Sau khi gặp bác sĩ, Giang Thần nói vấn đề của mình cho bác sĩ nghe, bác sĩ chỉ dẫn cho cậu một loạt các xét nghiệm liên quan đến pheromone.
Cố Hâm đi theo Giang Thần đến các phòng khác làm kiểm tra.


Khoa phụ sản ở cùng tầng lầu, hai người gặp được không ít Alpha dẫn Omega đến, có người còn tò mò nhìn theo hai vị thiếu niên trẻ trung đầy sức sống thanh xuân này.
Lúc đợi trong phòng, hai người ngồi dựa vào nhau.


Trong đầu Giang Thần bỗng xuất hiện một suy nghĩ, đụng đụng vai Cố Hâm: "Này, Hâm Bảo, về sau ông cũng sẽ cùng một Omega đến khoa sản nhỉ?".
Truyện Hot
Cố Hâm nghĩ tới nghĩ lui, cũng không tưởng tượng ra được hình ảnh mình dẫn theo một Omega mang bụng bầu đến khoa sản.


Vẻ mặt hắn bình thản, không suy nghĩ quá nhiều: "Chuyện tương lai sao biết được, sao thế, ông nghĩ đến à?"
Mọi người đều biết, dù là Alpha hay Beta đều có thể kết hôn với Omega, nhưng nếu Beta và Omega kết hôn có khả năng sẽ không thể sinh con.


Bởi vì trong cơ thể Beta cũng có pheromone, ảnh hưởng đến thân thể của họ, rất nhiều Beta sau khi xác định tính hướng của mình sẽ đến bệnh viện điều chỉnh.
Phần lớn Beta chọn tiêu trừ hết pheromone trong cơ thể, sau đó ở bên Omega mình yêu, rất ít khi gặp trường hợp ngược lại.


Beta nguyện lòng đảo ngược chiều vì bạn chắc chắn đó là chân ái, câu nói này chính là dùng để hình dung sự lãng mạn của Beta.
Giang Thần là một Beta, cậu cũng không thật sự nghĩ đến chuyện tương lai, dựa lên vai Cố Hâm nói: "Không biết".


Tuổi dậy thì của cậu rất tỉnh táo, mỗi lần nghe Vệ Mông càm ràm về Omega bên tay, cậu lại chẳng thấy thú vị, hoàn toàn chưa từng cảm nhận được nỗi xúc động như Vệ Mông đối với các Omega khác.


Ngày nghỉ Quốc Khánh đầu tiên nên bệnh viện rất đông người, hai người họ tới sớm, kiểm tra xong phải chờ kết quả, sau đó đi tìm bác sĩ.
Một số kết quả khác thì có thể chuyển cho bác sĩ trong mạng máy tính nội bộ.
Bác sĩ xem hết các kết quả kiểm tra của Giang Thần xong, đưa ra kết luận.


"Là triệu chứng hỗn loạn pheromone, số liệu của cháu khá cao.
Bình thường thì giá trị pheromone của Beta vào tầm 0-10, của cháu lại cao đến tận 20.
Giá trị pheromone của Omega là 30-100, nhưng thể chất của họ không giống cháu, có người còn cao hơn con số chuẩn.
Tuy nhiên với Beta thì số liệu của cháu quá cao".


Cố Hâm ngoan ngoãn học hỏi bác sĩ: "Vậy cậu ấy vẫn là Beta chứ ạ?"


Bác sĩ buồn cười nói: "Đương nhiên là beta, chỉ số liệu cơ thể khác lạ mà thôi." Ông nhìn về phía Cố Hâm, "Bạn học nhỏ, tiết sinh học trên lớp đã được dạy qua, chúng ta sinh ra đã xác định được giới tính ABO, không có chuyện B phân hóa thành O đâu, cháu phải tin tưởng khoa học, đừng xem phim truyền hình nhiều quá".


Giang Thần ngoài ý muốn nghe thấy học sinh giỏi Cố Hâm lại đi hỏi chuyện này, không khỏi buồn cười.
Cậu chưa từng thấy Cố Hâm xem phim truyền hình, nhưng đám bạn học Omega xung quanh luôn bàn luận về loại phim này, có lẽ là đã ảnh hưởng đến suy nghĩ của hắn.


Bác sĩ nói: "Pheromone không ổn định cũng không phải là bệnh hiếm gặp, chỉ là ít người bị.
Đầu tiên chúng ta sẽ dùng thuốc để trị liệu, tôi kê cho cháu thuốc dùng trong hai tuần, sau hai tuần thì cháu đến kiểm tra lại nhé".


Ông vừa nói vừa kê thuốc cho Giang Thần: "Đúng rồi, gần đây pheromone của cháu có khả năng sẽ tăng cao, mặc dù không ảnh hưởng đến Alpha nhưng để an toàn thì tôi vẫn sẽ kê thêm thuốc ức chế cho cháu".
Giang Thần: "Vâng, không cần phẫu thuật phải không ạ?"


Bác sĩ: "Trước mắt vẫn chưa tới tình trạng đó, pheromone quá cao ảnh hưởng đến tuyến thể thì mới cần phẫu thuật.
Cháu bình thường có hiện tượng hay buồn ngủ, sau khi uống thuốc xong thì để ý xem mình có buồn ngủ nữa hay không, tốt nhất là mua một chiếc vòng tay đeo vào, có thể tùy lúc theo dõi số liệu".


Cố Hâm lại hỏi: "Nếu như quên mang thuốc, pheromone tăng cao, vậy phải làm thế nào? Có thể đánh dấu tạm thời như Omega không?"
Hắn nén nỗi xấu hổ hỏi ra chuyện này.


Bác sĩ cười nói: "Bạn học nhỏ, tôi nhìn ra cháu lo lắng cho bạn mình, nhưng bây giờ không ai còn đề nghị Alpha đánh dấu tạm thời với Omega nữa, dù sao cũng cắn rách da người ta, không chú ý còn có thể bị nhiễm trùng, hoặc bị lây nhiễm bệnh khác".


Cố Hâm: "..." Vạn vạn không nghĩ tới bác sĩ lại có một câu trả lời khoa học như vậy.
Đám Alpha bên cạnh hắn suốt ngày chỉ nghĩ đến chuyện đánh dấu tạm thời với người mình thích, đương nhiên, hắn không thích Omega nên sẽ không làm chuyện đó, nhưng nếu Giang Thần cần, có lẽ hắn sẽ giúp.


"Cháu chỉ lo lắng cho cậu ấy thôi." Hắn không hi vọng Giang Thần xảy ra chuyện gì lúc mình không ở bên cạnh.
Bác sĩ: "Không cần quá lo lắng, bạn cháu là Beta, có thuốc khống chế, mà bệnh này chỉ ảnh hưởng đến tuyến thể của Beta, không ảnh hưởng đến người khác".


Cố Hâm vừa vui mừng vì bệnh của Giang Thần không phải bện nặng, vừa không cản nổi một chút thất vọng trong lòng, vậy mà không cần Alpha đánh dấu tạm thời, một chút thôi cũng không được sao.
Hai người đi tới hiệu thuốc lấy thuốc sau đó rời khỏi bệnh viện.


Giang Thần hiện giờ coi như là một bệnh nhân, đi đâu cũng không thích hợp, bác sĩ đã đem tất cả điều cần chú ý viết lên đơn thuốc rồi.
Bệnh viện cách khu nhà bọn họ không xa, gọi xe vài phút đã về đến.
Vừa xuống xe, Giang Thần nhận được tin nhắn của Vệ Mông.
Vệ Mông: Thần nhi, sao rồi?


Giang Thần: Tao mới từ bệnh viện về, không có chuyện gì lớn.
Vệ Mông: Vậy là tốt rồi, ăn gà không? (*chơi game PUBG)
Giang Thần nghĩ đến chuyện hai ngày này chắc là mình không thể ra ngoài chơi, đồng ý: Có thể, chờ tao về đã, đang ở dưới nhà.


Vệ Mông: Chờ mày khỏi bệnh, chúng ta hẹn ra ngoài chơi, sau khi khai giảng xong, lâu lắm chúng ta không cùng đi chơi với nhau rồi!
Vệ Mông: Đúng rồi, bên tao có hai người, mày có muốn gọi lớp trưởng đến cho đủ một đội bốn người không?
Giang Thần hỏi Cố Hâm: "Biết chơi PUBG không?"


Cố Hâm cầm thuốc, quét thẻ ra vào: "PUBG? Trước đó có chơi cùng Tưởng Nhất Bách, cũng tạm được."
Giang Thần: "Vệ Mông hẹn tôi, hỏi ông có muốn chơi cùng không."
Cố Hâm giơ thuốc lên: "Có thể, nhưng phải uống thuốc trước đã."


Giang Thần: "Được." Từ hôm nay trở đi con đường chăm chỉ uống thuốc của cậu đã bắt đầu.
Cố Hâm: "Về nhà tôi hay nhà ông? Nhà tôi có hai cái máy tính, ông có thể dùng máy bàn, tôi dùng laptop".
Giang Thần nghĩ đến chuyện máy tính nhà Cố Hâm toàn hàng xịn, không chút do dự theo hắn về nhà.


Uống thuốc xong, không biết có phải do tác dụng tâm lý hay không, Giang Thần dường như cảm thấy mình khỏe khoắn hơn rất nhiều.
Cậu chờ đăng nhập trò chơi, cảm thấy mình lập tức có thể đại sát tứ phương.
Tùy tùng Trầm Trầm của Tinh Tinh, Tùy tùng Tinh Tinh của Trầm Trầm gia nhập đội ngũ.


Trong đội ngũ còn có một người khác, ID là Junyi.
Giang Thần nghĩ thầm Vệ Mông lại bắt đầu tán tỉnh Omega rồi.
Nhìn thấy ID xa lạ này, Giang Thần không khỏi nghĩ đến câu hỏi của Cố Hâm với bác sĩ lúc nãy, đột nhiên nghiêng đầu nở nụ cười.
Cố Hâm: "Cười cái gì?"


Giang Thần nháy mắt: "Alpha trời sinh đã biết cách đánh dấu Omega rồi à?".