Beta Này Quá Cá Mặn

Chương 21: 21: Gắp Thú

Giang Thần không nhớ gì về chuyện mình bị té xỉu, chờ khi cậu tỉnh lại đã thấy mình nằm trong phòng y tế.
Cậu mở mắt ra, nghe thấy tiếng Cố Hâm nhỏ giọng nói chuyện với bác sĩ, nhưng âm thanh cũng không quá nhỏ nên cậu vẫn có thể nghe thấy.


Cố Hâm: "Tại sao cậu ấy lại ngất? Bình thường cậu ấy rất khỏe mạnh, ngủ sớm dậy sớm, không có sở thích không lành mạnh nào".
Bác sĩ nói: "Có lẽ bạn học này phải đến bệnh viện xét nghiệm máu, kiểm tra toàn diện một lần.


Nguyên nhân bị ngất có rất nhiều loại, chỗ này chỉ có thể giải quyết những vấn đề nhỏ, không thể kiểm tra toàn diện được".
Giang Thần ngồi dậy từ trên giường bệnh, đầu óc cậu bây giờ đã khá tỉnh táo, thân thể cũng khỏe mạnh hơn nhiều: "Tôi bị sao thế?"


Cố Hâm không lấy được tin tức có ích nào từ miệng bác sĩ, nhìn thấy cậu tỉnh lại mới thở phào nhẹ nhõm.
Bác sĩ nói với Giang Thần: "Trang thiết bị của trường có hạn.
Bạn học, tôi khuyên em nên dành thời gian đến bệnh viện kiểm tra xem.


Em là Beta, có lẽ chuyện lần này là do ảnh hưởng của pheromone, em nên đi xét nghiệm máu xem thế nào".
Giang Thần nghi ngờ: "Pheromone? Không phải Beta chúng em có rất ít pheromone sao? Sao em lại bị ảnh hưởng?"


Bác sĩ nghiêm túc nói: "Giờ sinh học không chịu nghe giảng đúng không? Beta tuổi dậy thì cũng sẽ có hiện tượng hỗn loạn pheromone, rất giống với tình trạng của em, nhanh đi bệnh viện kiểm tra đi, không được chủ quan, nghe chưa?"
"Vâng." Giang Thần chỉ có thể ngoan ngoãn đồng ý.
Bác sĩ: "Tôi không kê thuốc cho em nữa.


Chiều nay chắc không kịp tới bệnh viện rồi, sáng mai em hẵng đi".
Giang Thần: "Vâng."
Bác sĩ không cho thuốc, tình trạng này khá đặc biệt, không thể uống thuốc linh tinh được.
Khi bác sĩ căn dặn Giang Thần, toàn bộ quá trình Cố Hâm không nói một lời nào.


Hắn đã từng nghe qua về thời kỳ hỗn loạn pheromone của Beta, nhưng bạn học bên cạnh chưa ai từng trải qua triệu chứng thế này, nên hắn rất lo lắng cho Giang Thần.
Trong khoảng thời gian Giang Thần mê man, ngày lễ kỷ niệm thành lập trường đã kết thúc.


Lúc cậu và Cố Hâm rời khỏi phòng y tế, phần lớn học sinh đã rời khỏi trường học, ngày mai kỳ nghỉ Quốc Khánh bảy ngày của họ chính thức bắt đầu.
Đối với Giang Thần mà nói, thật đúng là nửa vui mừng nửa lo lắng.


Được nghỉ đương nhiên có thể ngủ nướng, nhưng cơn buồn ngủ của cậu bây giờ lại có khi là một căn bệnh, thật khiến người ta không thoải mái nổi.
Cố Hâm còn lên mạng tìm đọc về thời kỳ hỗn loạn pheromone của Beta, càng đọc càng sợ, có người còn có dấu hiệu chuyển sang bệnh ung thư.


Nếu còn xem tiếp, chắc là hắn sẽ nghĩ đến tình cảnh Giang Thần chuẩn bị vào phòng cấp cứu tới nơi mất thôi.
Thế là hắn quả quyết tắt trang web tìm kiếm đi, không muốn nghĩ nhiều nữa.
Hắn đi song song bên cạnh Giang Thần: "Có thấy không thoải mái ở đâu không?"
Giang Thần vươn vai, lắc đầu: "Không."


Hai người vừa đi ra, Vệ Mông ở đối diện liền lao đến, phía sau còn có cả nhóm Tưởng Nhất Bách và Dương Tú.
Vệ Mông cuống cuồng quan sát Giang Thần: "Thần nhi, sao mày nói ngất là ngất ngay được thế? Có bị thương ở đâu không? Có phải di chứng do mấy tên kia để lại không?"


Giang Thần đẩy Vệ Mông ra, không muốn tỏ vẻ yếu đuối trước mặt anh em: "Không sao, chỉ tụt huyết áp thôi, sao mọi người chưa về?"
Tưởng Nhất Bách nói: "Cô chủ nhiệm giữ chúng tôi lại nhắc nhở môt lát mới thả cho về.
Ông không sao thật chứ?" Cậu ta nhìn về phía Cố Hâm.


Cố Hâm không nói gì về chuyện pheromone của Giang Thần, dù sao đây cũng là chuyện riêng tư.
Hắn nhìn các bạn học đang đến gần, chủ động đứng sát về phía Giang Thần.
Cố Hâm nói: "Bác sĩ nói có thể về nhà, tạm thời không có vấn đề gì lớn".


Dương Tú vẫn là người cẩn thận nhất: "Không sao là tốt rồi.
Lớp trưởng, trên đường về cậu chú ý Giang Thần một chút, đường đông nhiều người, giữa đường té xỉu thì không hay".
Cố Hâm gật đầu, không cần Dương Tú nhắc nhở hắn cũng sẽ chú ý đến Giang Thần.


Họ hẹn nhau hai ngày nữa gặp mặt xong thì chia tay.
Sau khi Giang Thần hôn mê tỉnh lại, tinh thần cũng không tốt như lúc nãy, cả đường đều không nói gì.
Lúc đến khu nhà của họ, Cố Hâm mới hỏi cậu: "Ngày mai tôi cùng ông đến bệnh viện nhé?"


Giang Thần gật đầu: "Cũng được, lễ Quốc khánh ông không đi chơi với bố mẹ sao?"
Cố Hâm lắc đầu: "Ba ngày sau mới đi, ba ngày đầu kỷ nghỉ đông người lắm, mẹ tôi ngại chen lấn."
Giang Thần chậm rãi đi vào thang máy: "Ừ, tôi nay tôi sẽ kể chuyện này với mẹ."


Cố Hâm nhìn cậu thêm một lần nữa mới đi ra khỏi thang máy: "Tối nay nghỉ ngơi cho tốt."
Giang Thần tùy ý vẫy vẫy tay.
Sau khi cậu về đến nhà, phát hiện trong nhà không có ai, nhìn qua đồng hồ, hóa ra do họ tan học sớm, chị gái và em trai cậu còn đang học, cha mẹ cũng chưa tan làm.


Giang Thần ném cặp, ngã uỵch xuống giường, không đến năm giây đã ngủ mất.
Lúc tỉnh lại, cả gian phòng tối đen, đèn đường hắt ánh sáng vào bên cửa sổ.
Đói bụng.


Giang Thần nghe thấy âm thanh cãi nhau quen thuộc của chị gái và em trai cậu ở trong phòng khách, hai người họ lại vì đồ ăn mà tranh cãi không thôi.
Giang Thần kéo cửa phòng ra, lười biếng dựa vào bên khung cửa hỏi: "Lại cãi nhau gì thế? Bố mẹ đâu?"
Giang Tranh vui vẻ nói: "Hai người họ đêm nay không về, chúng ta đi xem phim đi."


Giang Hân cũng vui vẻ nói với Giang Thần: "Hôm nay em muốn ăn gì? Mẹ cho chúng ta tiền để ăn cơm tối, nhanh lên nhận tiền đi, chúng ta gọi thức ăn ngoài".
Giang Tranh: "Anh, chúng ta ăn KFC nhé?"
Giang Hân lập tức phản đối: "Đồ ăn nhanh có gì ngon, chị muốn ăn đồ nướng với bia!"


Giang Thần lúc này mới mở điện thoại ra, nhận được tiền mẹ chuyển cho, kèm theo lời nhắn bảo cậu quản lý đừng cho chị gái và em trai mua đồ ăn rác, cũng không được cho chị cậu uống rượu.
Hôm trước bà ngoại tới, chị gái cậu say đến mức hôm sau không thể đi học nổi, suýt làm mẹ Giang tức chết.


"Có ý kiến gì khác không?" Giang Thần mở phần mềm gọi thức ăn bên ngoài, thuận tay nhìn qua Wechat, thấy tin nhắn Cố Hâm gửi cho cậu cách đây một tiếng.
Giang Tranh: "KFC."
Giang Hân: "Đồ nướng và bia!"
Tin nhắn của Cố Hâm: Bố mẹ tôi hôm nay không ở nhà, muốn ra ngoài ăn không?


Giang Thần: Muốn ăn gì? Bố mẹ tôi cũng không ở nhà, cho chúng tôi tiền đi ăn tối, nhưng mà phải dẫn theo chị và em trai.
Cố Hâm nhắn lại: Họ muốn ăn gì?
Giang Thần: Một bên muốn ăn KFC, một bên muốn ăn đồ nướng.
Cố Hâm: Còn ông?
Giang Thần: Không có khẩu vị.


Cố Hâm: Ở bên kia đường không phải có cửa hàng cháo hải sản sao? Bên cạnh có KFC, nhà đó cũng bán đồ nướng với ốc xào, chúng ta đến đó nhé?
Giang Thần: Đi.


Giang Thần ngẩng đầu nói với Giang Hân và Giang Tranh: "Chúng ta đi ăn với Cố Hâm, bố mẹ cậu ấy cũng không có nhà, để cậu ấy dẫn đường".
Giang Tranh lập tức quên luôn cả KFC: "Được, được ạ, anh Cố Hâm cũng tới!"


"Vậy đi cùng đi, cho đông vui." Giang Hân không quan tâm lắm, khi còn bé cô luôn là người ra mặt cho ba đứa em trai, thế nên trong mắt cô, Cố Hâm cũng là em trai mình.
Bốn đứa trẻ bị bố mẹ bỏ rơi cứ thế cùng nhau đi ra ngoài.
Giang Tranh mất mười phút đồng hồ để trang điểm, thay đồ.


Giang Hân thì đeo một sợi dây chuyền vàng vào cổ, cô cảm thấy mình đeo nó lên rất có khí chất giang hồ.
Còn Giang Thần thì nhìn họ đổi đi đổi lại, hoa cả mắt, không thèm thay đồ, ban ngày mặc gì thì giờ mặc cái đó, chỉ cầm theo điện thoại, khoác áo khoác đồng phục Tam Trung.


Lúc thang máy dừng tầng mười, Cố Hâm đi đến, Giang Thần nhanh hơn Giang Tranh một bước đi đến gần hắn: "Ông cũng thay quần áo rồi sao?"
Cố Hâm nói: "Tôi trở về liền tắm giặt thay quần áo."
Giang Tranh lập tức ca ngợi: "Anh Cố Hâm mặc bộ này đẹp trai quá."
Giang Hân chậc chậc hai tiếng: "Biết cách ăn mặc ghê nha.


Nếu em học ở trường bọn chị, không chừng ngày thứ hai đã bị một đám Omega vây lấy xin Wechat, hoặc là tỏ tình luôn rồi".
Giang Thần trừng mắt nhìn chị mình: "Chị, nói chuyện cẩn thận một chút."


Cố Hâm bây giờ đang đội trên đầu một chiếc mũ lưỡi trai màu đen, khoác áo khoác mỏng màu đen, mặc quần thể thao cũng đen nốt, nhìn rất ngầu.
Có điều, đồ của hắn rất đắt, có lần Giang Thần nhìn thấy mác áo chưa cắt của hắn, giá toàn là bảy tám nghìn trở lên.


Bố mẹ Cố Hâm chưa từng để con mình thiệt thòi, rất sẵn lòng chi tiền cho con.
Cố Hâm cười cười, đội mũ lưỡi trai lên đầu Giang Thần: "Em học ở Tam Trung, không gặp được nhóm Omega của trường chị."
Giang Hân: "Em học ở trường chị thì chị mất địa vị rồi."


Giang Thần: "Chị cố gắng học cho giỏi đi, ba ngày thay bạn gái một lần, cần gì địa vị chứ".
Giang Hân: "Em trai, em không hiểu.
Chị chỉ để ý những thứ đang có, không quan tâm lâu dài, miễn hiện tại vui vẻ là được".
Giang Thần biết cái lý luận này, suốt ngày bà ngoại cậu niệm đi niệm lại.


Sau khi ông ngoại qua đời, dường như bà mở ra được một cánh cửa mới, suốt ngày gia nhập đủ các nhóm, mỗi ngày có biết bao ông cụ theo đuổi bà.
Cố Hâm nghe ba chị em nhà cậu nói chuyện, nụ cười giữ mãi trên môi.


Bốn người vừa đi vừa nói, rất nhanh đã đến cửa hàng cháo hải sản mà Cố Hâm chỉ.
Không chỉ có thịt nướng, cháo, còn có cá nướng.
Bốn người đều cảm thấy cá nướng ăn ngon, gọi một phần, Giang Hân và Giang Tranh cuối cùng cũng đồng nhất quan điểm.


Cố Hâm hỏi Giang Thần: "Gọi cho ông một phần cháo nhé?"
Giang Thần: "Tôi cũng muốn ăn cá."
Cố Hâm: "Cá nướng hơi cay, ông ăn được không?"
Giang Thần dưới bàn lặng lẽ vỗ đùi hắn nhắc nhở đừng nói đến chuyện mình bị bệnh, Cố Hâm không nói gì nữa.


Giang Hân và Giang Tranh lại cãi nhau về chuyện gọi khoai tây hay măng.
Cố Hâm mở miệng giải quyết cuộc tranh luận: "Gọi cả đi, chúng ta ăn hết mà."
Giang Thần cảm thấy chị gái và em trai thật ồn ào, ăn cùng với Cố Hâm vẫn yên tĩnh hơn.


Bốn người ăn uống no đủ, Cố Hâm trả tiền cơm, Giang Hân đề nghị đi chơi gảm, Giang Tranh muốn gắp thú.
Giang Thần và Cố Hâm không có ý kiến gì, số tiền tiết kiệm được có thể dùng đi chơi.
Bên trong phòng game khá ầm ĩ, Giang Hân đi vào như cá gặp nước, cầm xèng đi chơi bắn súng.


Giang Tranh cũng chạy mất, nào còn nhớ đến gắp thú gì nữa, chạy thẳng đến chỗ game nhảy, Giang Tranh thích nhất được người khác quan sát, thế nên đây mới chính là mục đích của cậu bé.
Giang Thần nhìn qua bọn họ, hỏi Cố Hâm: "Ông muốn chơi gì?"
Cố Hâm: "Không phải đến gắp thú à?"


Giang Thần hỏi lại: "Muốn gắp thú thật à?"
Cố Hâm nhún vai: "Không muốn." Bình thường hắn rất ít đến những nơi ầm ĩ thế này.
Giang Thần hay cùng Vệ Mông đi dạo, cũng không thích chơi một trò cố định nào.
Cậu nói: "Vậy gắp thú đi."
Cố Hâm hỏi cậu: "Ông muốn gắp con nào?"


Giang Thần chỉ một con vịt miệng rộng toàn thân trắng muốt: "Muốn con này."
Cố Hâm bỏ xèng vào: "Tôi thử xem."
Giang Thần tựa vào bên cạnh nhìn hắn.
Lần thứ nhất, không gắp được.
Lần thứ hai, không gắp được.
Lần thứ ba, vẫn không gắp được...


Cho đến tận khi toàn bộ xèng của Cố Hâm đã hết, con vịt miệng rộng kia vẫn nằm im trong tủ kính, dùng đôi mắt to bằng hạt đậu chế giễu Cố Hâm.
Giang Thần an ủi vỗ vỗ vai Cố Hâm, cười nói: "Hâm Bảo, hóa ra cũng có thứ ông không giỏi, ha ha ha ha!"


Một đống bạn nhỏ vây xung quanh xem náo nhiệt, ai cũng dùng ánh mắt anh thật yếu ớt nhìn Cố Hâm.
Cố Hâm cắn răng nhìn con vịt miệng rộng kia: "Chờ, hôm nay nhất định tôi phải gắp được nó!"
Hắn quay người đi đổi xèng.


Giang Thần nhàn rỗi cầm một đồng xèng đùa nghịch, thừa dịp Cố Hâm đi đổi xèng, ngồi xuống chỗ Cố Hâm vừa ngồi, thả xèng xuống.
Dịch chuyển kẹp gắp thú, thả tay, một lần là thành công!
Các bạn nhỏ oa oa ngưỡng mộ!
Khi Cố Hâm đổi xèng quay về, Giang Thần ném con vịt vào lòng hắn.


"Có con vịt đồ chơi cũng không gắp được, ầy, cho ông, tôi gắp đó".
Cố Hâm yên lặng nhìn con vịt vừa nhận được, lại nhìn sang Giang Thần đang cười vui vẻ.
Nếu Giang Thần yêu đương, cậu ấy cũng sẽ gắp thú cho người yêu nhỉ..