Bảy Ngày Ân Ái

Hồi 7 -Chương 7.2

Lôi Dận nhìn trò hay nửa ngày, hai tay ôm ngực rất ung dung, tiến lên nhìn Hoắc Thiên Kình nói: "Thực sự là không thú vị. Cậu chỉ bảo mình tìm giúp cậu hai người mà thôi. Mình chỉ nhất thời ngứa tay, cũng bắt luôn người đàn ông cắm sừng cậu đến đây."

Chân mày Hoắc Thiên Kình nhíu chặt, lạnh lùng cười nhạo: "Cắm sừng? Lôi Dận, mình biết cậu vẫn luôn không thích hài hước, có điều hôm nay mình mới phát hiện, không phải cậu không biết hài hước, mà là quá hài hước!"

Khóe miệng Lôi Dận như có như không rung động, lập tức chìa hai tay ra: "Có lẽ vậy. Có điều tình nghĩa mà mình nợ cậu mình đã trả xong. Cô ta là đàn bà của cậu, lẽ ra nên do cậu xử lý. Nhưng nếu cậu đã mở miệng... vậy được rồi, cậu nói mình nên xử lý như thế nào đây? Giết chết hay là trực tiếp chôn sống? Còn mấy đồng phạm khác nữa, cũng coi như rác rưởi mà xử lý hết sao?"

Mấy người kia nghe xong, sợ đến mức mặt mũi trắng bệch. Cổ tiên sinh vẫn bị bịt miệng, dĩ nhiên đã sợ đến nỗi tè ra quần...

Hoắc Thiên Kình vỗ vai Lôi Dận nói: "Cậu xem mà xử lý đi!"

Lôi Dận nhún vai, đưa mắt nhìn vệ sĩ của mình một cái, mấy gã vệ sĩ tiến lên...

"Hoắc Thiên Kình, anh không thể giết tôi, không thể!"

Ngu Ngọc hoàn toàn sợ đến mức cả người vô lực, khi cô ta thấy một gã vệ sĩ trong số đó cầm súng giơ lên thì thở dồn dập không thôi, nước mắt cùng mồ hôi đã thấm ướt vạt áo của cô.

Tên vệ sĩ sắp bóp cò súng...

Cả gian phòng sắp tràn ngập mùi máu tanh...

"Dừng tay!"

Một bóng người màu trắng đột nhiên xông vào, khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt thì vẻ mặt kinh hãi cùng khó có thể tin nổi.

Hoắc Thiên Kình đang cùng Lôi Dận nói chuyện, đột nhiên ngẩn ra, vẻ tươi cười đột nhiên đọng lại ở bên môi...

"Sao em lại tới đây?" Giọng của hắn trở nên không vui.

Úc Noãn Tâm không nói gì, lập tức tiến lên chắn trước mặt Ngu Ngọc, sắc mặt lạnh lùng mà đối diện vệ sĩ cầm súng nói: "Muốn nổ súng phải không? Được, giết tôi trước đi!"

May là nàng thông minh đuổi kịp, bằng không Ngu Ngọc chết như thế nào nàng cũng không biết.

Sao có thể như vậy?

Lẽ nào ở trong mắt Hoắc Thiên Kình, mạng người không đáng giá chút nào sao? Vệ sĩ không ngờ giữa đường lại chạy ra một cô gái, sắc mặt ngẩn ra, lập tức nhìn về Lôi Dận phía sau giống như xin chỉ thị.

Lôi Dận nhẹ nhàng khoát tay, vệ sĩ lập tức cất súng lui ra.

"Con thỏ trắng nhỏ này của cậu sao lại theo tới đây?"

Hoắc Thiên Kình nổi lên vẻ không vui, tiến lên kéo lấy Úc Noãn Tâm, thấp giọng quát: "Nửa đêm nửa hôm sao em lại chạy đến đây chứ?"

"Cô ta chỉ tung một ít lời đồn cùng ảnh chụp mà thôi, sự tình làm sáng tỏ là được rồi, anh còn muốn như thế nào nữa?" Úc Noãn Tâm trừng mắt nhìn hắn, đôi mắt đẹp lộ vẻ không thể tin nổi.

Ngu Ngọc vừa thấy cứu tinh tới, lập tức tiến lên ôm lấy cánh tay Úc Noãn Tâm nói: "Noãn Tâm, Noãn Tâm, xin cô hãy cứu tôi. Thiên Kình anh ta, anh ta muốn tìm người giết tôi!"

Úc Noãn Tâm nghe xong, hoàn toàn ngây ngẩn cả người. Nhìn Hoắc Thiên Kình như nhìn ma quỷ, lắc đầu: "Thì ra anh thực sự muốn giết cô ta... Anh điên rồi! Anh là một người điên!"

Hai tay Hoắc thiên Kình đột nhiên nắm chặt lại.

Chết tiệt!

Hắn không nói gì, nhanh chóng tiến lên kéo lấy Ngu Ngọc, ngay sau đó một bạt tai giáng xuống...

Ngu Ngọc bỗng nhiên ngã nhào trên mặt đất, khóe miệng chảy ra máu tươi...

"Hoắc Thiên Kình, anh làm gì vậy?" Úc Noãn Tâm thấy thế, cả kinh.

Lôi Dận lại ở một bên lắc đầu: "Hoắc Thiên Kình, đây là lần đầu tiên mình thấy cậu động thủ đánh đàn bà!"

"Đàn bà chết tiệt, đừng giở trò này ở trước mặt tôi!" Hoắc Thiên Kình hận không thể dùng một cú đá Ngu Ngọc văng ra cửa sổ.

Trên mặt Ngu Ngọc lộ vẻ kinh hãi...

"Được rồi, cô ta đã bị giáo huấn rồi, anh còn muốn thế nào nữa? Lẽ nào thực sự muốn lấy mạng mới hài lòng sao?" Úc Noãn Tâm tiến lên kéo lấy cánh tay Hoắc Thiên Kình, quát lớn.

Hoắc Thiên Kình quăng Ngu Ngọc qua một bên, nhìn về phía Úc Noãn Tâm. Không khó nhìn ra hắn đang áp chế cơn tức giận...

"Noãn, đừng quên chính cô ta đã hại em, lòng tốt của em sẽ chỉ làm hại mình mà thôi!"

"Nhưng cô ta cũng không đáng chết, cùng lắm thì tôi có thể tố cáo cô ta. Chuyện này giao cho cảnh sát xử lý đi. Anh không có quyền lợi phán quyết sự sống chết của người khác!" Úc Noãn Tâm cố nén nỗi kinh hãi trong lòng, khẩu khí thấp xuống một chút, hầu như là khẩn cầu.

Trong mắt Hoắc Thiên Kình ẩn giấu một ngọn lửa âm ỉ...

"Đây là em đang cầu xin cho cô ta sao? Phải biết rằng đám cảnh sát ngu ngốc kia không làm được chuyện gì!"

"Nhưng anh giết cô ta như thế thì sao? Cho dù cô ta không chết thì những ngày kế tiếp cũng không sống tốt được. Thôi đi, buông tha cô ta đi." Úc Noãn Tâm nhìn hắn nói, đáy mắt vì cầu xin mà trở nên long lanh hoảng hốt, toát ra một chút dịu dàng.

"Em thực sự muốn buông tha cô ta?" Hoắc Thiên Kình thở dài một hơi, đưa tay ôm nàng vào lòng, thấp giọng hỏi.

Hắn phát hiện, có đôi khi đối mặt với loại ánh mắt dịu dàng này của Úc Noãn Tâm thì có tức giận đến đâu đi nữa cũng nhanh chóng biến mất...

Úc Noãn Tâm liếc mắt nhìn Ngu Ngọc, gật đầu.

Hoắc Thiên Kình suy nghĩ một chút, sau một lúc lâu nói: "Được, tôi đáp ứng em. Nhưng... tội chết có thể miễn, tội sống khó thoát!"

Úc Noãn Tâm không hề chớp mắt mà nhìn Hoắc Thiên Kình, trong lòng nảy sinh vẻ khác thường. Nàng không biết nên vui vẻ hay lo lắng vì quyết định này của hắn.

Lúc này nàng mới tới kịp nhìn rõ toàn bộ tình cảnh trong phòng khách...

Ngu Ngọc khóe môi chảy máu, quỳ rạp trên mặt đất, còn đang không ngừng khóc lóc. Tiểu Ưu sớm đã sợ đến mức nhũn ra như bùn nhão. Trong bao tải dĩ nhiên là hai người bị trói chặt, một nam một nữ, người nữ nàng không nhận ra, nam là... Cổ tiên sinh?

Sao hắn lại xuất hiện ở chỗ này? Hơn nữa lại có bộ dạng thảm hại khó coi như vậy

Trong đầu Úc Noãn Tâm lại hiện ra sắc mặt mê đắm của hắn khi uy hiếp mình lúc trước.

Có lẽ Cổ tiên sinh nhìn thấy Úc Noãn Tâm đưa mắt nhìn hắn, gấp đến nỗi dùng sức kêu ư ư, thân thể mập mạp càng không ngừng giãy giụa, đầu đầy mồ hôi. Thấy tình cảnh như vậy, Úc Noãn Tâm chán ghét quay đầu về phía bên kia.

Đôi mắt đẹp sửng sốt một lát...

Đối diện với đôi mắt màu xanh biếc.

Người đàn ông này...

Não của nàng không ngừng xoay chuyển... Không sai, là người đàn ông trong thang máy! Sao lại là hắn? Lẽ nào hắn quen biết với Hoắc Thiên Kình sao?

Nghĩ tới đây, sắc mặt Úc Noãn Tâm đột nhiên trở nên không được tự nhiên. Thảo nào đêm đó khi hắn thấy mấy bức ảnh của nàng thì có ánh mắt là lạ.

Thấy Cổ tiên sinh trong bao tải không ngừng hướng về phía Úc Noãn Tâm truyền đạt ánh mắt cầu cứu. Mi tâm của hắn lập tức không vui. Hắn nhanh chóng tiến lên, giật bông vải trong miệng hắn ra. Sức mạnh thình lình làm Cổ tiên sinh đau đớn một chút.

"Hoắc tiên sinh, Hoắc tiên sinh, ngài thả tôi đi. Tôi chưa từng làm gì cả, là người vô tội. Noãn Tâm... Noãn Tâm, xin cô nói dùm tôi vài lời..." Hắn rốt cục có cơ hội mở miệng, lập tức đau khổ cầu xin, hèn mọn hoàn toàn khác hẳn với dáng vẻ ngang tàng hống hách thường ngày của hắn.

Úc Noãn Tâm có chút không đành lòng, vừa muốn mở miệng lại nghe Hoắc Thiên Kình hừ lạnh một tiếng, bên môi lộ vẻ châm chọc: "Ông cầu xin người đàn bà của tôi tới cứu ông? Thực sự là buồn cười!"

Cổ tiên sinh lập tức ý thức được mình nói sai rồi, liên tục lắc đầu nói: "Không , không không, Hoắc tiên sinh, tôi tuyệt đối không có ý gì khác. Xin ngài hãy buông tha cho tôi đi."

"Tha cho ông?" Vẻ tươi cười lạnh lẽo của Hoắc Thiên Kình lan tới bên môi, rất hứng thú như là mèo vờn chuột: "Tha cho ông cũng không phải là không thể được ..."

Hắn cố ý kéo dài âm thanh, giữ lại những lời cuối cùng, sau khi thấy trong mắt Cổ tiên sinh sáng lên hy vọng, đôi mắt hẹp dài liếc về phía Ngu Ngọc ở một bên...

Hơi thở của Ngu Ngọc trở nên khẩn trương... Cô ta không biết "tội sống khó tha" trong miệng Hoắc Thiên Kình là có ý gì. Có điều dựa vào việc cô ta ở bên cạnh Hoắc Thiên Kình lâu như vậy để lý giải thì hắn nhất định sẽ không dễ dàng tha cho cô.

Nhưng ít nhất có thể giữ được mạng.

Úc Noãn Tâm cũng cảm thấy trong không khí có một vẻ quỷ dị đang dần dần tỏa ra...

Cổ tiên sinh vừa nghe thấy, liên tục gật đầu, vẻ mặt khẩn cấp mà hèn mọn, tựa như một con chó chỉ muốn tạo niềm vui cho chủ nhân.

Bên môi Hoắc thiên Kình cong lên thoả mãn, quay người ngồi xuống sô pha. Từ trên cao nhìn xuống Cổ tiên sinh, lãnh đạm mà ra lệnh nói: "Ông, qua đây, giống như động vật mà giao phối với cô ta!"

"Cái gì?"

Ngoại trừ vẻ mặt của Lôi Dận cùng bọn vệ sĩ bên cạnh không có gì khác thường, những người khác có mặt đều bị những lời này của Hoắc Thiên Kình làm chấn kinh.

"Hoắc Thiên Kình, sao anh có thể đối với tôi như thế?"

Ngu Ngọc là người phản ứng trước nhất. Đôi mắt đẫm lệ của cô ta trừng đến thật to. Khuôn mặt vừa sưng vừa đỏ tràn ngập vẻ không thể tin. Nói xong câu đó, lập tức bay đến trước mặt hắn, ôm lấy đùi của hắn đau khổ cầu xin: "Thiên Kình, đừng mà, đừng mà..."

Nói còn chưa dứt lời, Hoắc Thiên Kình liền ra vẻ phiền chán mà đá văng cô ta ra. Khuôn mặt anh tuấn quay sang Cổ tiên sinh đang kinh hoàng sửng sốt không thôi: "Muốn mạng sống thì làm theo lời tôi nói, nếu không ông nhìn không thấy mặt trời của ngày mai!"

"Hoắc, Hoắc tiên sinh..."

Cổ tiên sinh lắp bắp, hắn không ngờ tới Hoắc Thiên Kình sẽ đưa ra yêu cầu này. Nếu như là trong tình huống một người, hắn ước gì đem Ngu Ngọc – người đàn bà này đặt ở dưới thân. Nghĩ đến gần đây bọn họ hàng đêm sênh ca, hắn tất nhiên tham luyến vẻ phóng đãng của người đàn bà này. Nhưng... ở chỗ này? Trước mắt bao người như vậy?

Hắn cũng là người có thân phận địa vị, mà Ngu Ngọc cũng là đương kim ảnh hậu. Cứ như vậy bại lộ trước người khác, thực sự không khác với động vật cho lắm.

"Thế nào? Các người cùng một chỗ phóng đãng điều không phải một lần hai lần, ngày hôm nay ở trước mặt tôi lại ra vẻ thanh thuần sao?" Hoắc Thiên Kình tiến lên, bàn tay to kéo lấy tóc Cổ tiên sinh, đau đến mức hắn phải nhếch miệng.

"Cổ tiên sinh không biết làm tình với đàn bà sao? Có muốn tôi tìm một vệ sĩ "tự mình" dạy ông hay không?" Môi hắn cong lên một cách tà ác, lời nói có vẻ thờ ơ nhưng lại làm Cổ tiên sinh cả người toát mồ hôi lạnh.

Hắn liên tục lắc đầu, hầu như sắp vẩy khuôn mặt đầy thịt rớt ra: "Không, không cần, tôi biết tôi biết, tôi đáp ứng!"

Vừa nghĩ đến chính mình có thể bị một người đàn ông làm, hắn liền cảm thấy ghê tởm. Chi bằng hắn nghe lời đi làm với người đàn bà kia. Hơn nữa cũng không phải lần đầu tiên cùng nàng phát sinh quan hệ, thêm một lần lại làm sao. Để giữ tính mạng, hắn đã không nghĩ gì lễ nghĩa liêm sĩ.

Hoắc Thiên Kình thấy thế, lúc này mới thoả mãn mà gật đầu, ra lệnh vệ sĩ mở trói cho Cổ tiên sinh.

Ngu Ngọc sớm đã cuộn người lại, trong mắt lộ vẻ tuyệt vọng cùng không thể tin. Nàng không ngừng mà lui người về phía sau, không ngừng mà nhìn về phía Hoắc Thiên Kình "Thiên Kình, anh không thể làm như vậy, không thể!"

"Đem cảnh này chụp lại!" Hoắc Thiên Kình ngoảnh mặt làm ngơ, hạ lệnh cho một vệ sĩ trong đó.

Ngu Ngọc lập tức rõ ràng tất cả, trong mắt là vẻ rã rời.

Hoắc Thiên Kình dời mắt nhìn vào trên mặt Cổ tiên sinh một lần nữa, mắt sáng như đuốc, như là lưỡi kiếm sắc bén xuyên thấu nội tâm của hắn. Hắn mở miệng, trong mỗi câu mỗi chữ đều toát ra hơi lạnh thấm vào lòng người...

"Muốn mạng sống phải không? Vậy thì làm theo lời tôi nói. Nếu như biểu hiện của ông làm tôi thoả mãn, ông có thể đi khỏi cái biệt thự này."

Úc Noãn Tâm thực sự không nhìn tiếp được nữa, từ khiếp lúc nãy rồi đến kinh ngạc vừa rồi, lại đến lúc hoàn toàn tỉnh táo. Nàng vừa muốn tiến lên khuyên bảo, lại bị Lôi Dận vẫn đứng ở một bên bảo trì trầm mặc ngăn trở...

"Úc tiểu thư, tôi nghĩ chuyện này cô không nên nhúng tay vào. Hoắc Thiên Kình – người này hận nhất là phản bội cùng giở trò. Hắn tha cho bọn họ không chết mà ra quyết định này, có thể thấy được đã vì cô mà ngoại lệ rồi. Đây là giới hạn cuối cùng của hắn, không cần khuyên nhủ!"

Thân thể Úc Noãn Tâm run lên, đôi mắt đẹp lộ vẻ kinh hãi... Rốt cuộc bọn họ là loại người nào, lẽ nào ngay cả một chút tình người cũng không có sao?

Không được, tuy rằng Ngu Ngọc tạo lời đồn cùng ảnh chụp là rất ghê tởm, nhưng dưới mắt bao người thế này bảo nàng cùng đàn ông quan hệ thì thật quá đáng. Nàng biết rõ Hoắc Thiên Kình luôn luôn "lấy cách của người trả lại cho người" (*gậy ông đập lưng ông), nhưng mà cách làm của hắn khiến nàng thực sự khó có thể tiếp thu.

Nàng cắn răng một cái, bước tới trước mặt Hoắc Thiên Kình, vừa muốn mở miệng lại nhận được ánh mắt cảnh cáo của Hoắc Thiên Kình. Nàng cắn môi, nhưng vẫn kiên trì nói tiếp...

"Cô ta là ảnh hậu, lẽ nào anh thật sự muốn hủy hoại tiền đồ của cô ta sao?"

Hoắc Thiên Kình cười lạnh mà liếc mắt nhìn Ngu Ngọc, vẻ mặt khinh thường. "Ảnh hậu? Cô ta làm sao để ngồi lên trên vị trí ảnh hậu hẳn là trong lòng nên biết. Thành tựu hôm nay của cô ta là tôi cho cô ta, cho dù tôi hủy nó thì cũng là chuyện thường tình thôi!"

Trong lòng Úc Noãn Tâm nghẹn ngào... Không biết là vì số phận của Ngu Ngọc, hay vì số phận của mình.

"Cứ cho là... vì tôi, có thể tha cho cô ta chứ?"

Môi của nàng sắp bị hàm răng đều đặn cắn nát, bàn tay nhỏ bé lập tức nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay rắn chắc của hắn, đôi mắt dịu dáng trong trẻo dần dần trở nên mềm mại, "Thiên Kình..."

Âm thanh dịu dàng như là nước xuân đột nhiên rót vào trong lòng Hoắc Thiên Kình, làm vẻ lạnh lẽo trong mắt hắn dần dần tiêu tan, thay vào đó chính là nhu tình mà ngay cả hắn cũng không phát hiện, ngay cả đôi môi mỏng cũng vô thức mà trở nên dịu dàng.

Đây là tha lần thứ hai nàng chủ động thân thiết mà gọi tên của hắn như vậy. Lần đầu tiên là vì Tả Lăng Thần, lần thứ hai là vì Ngu Ngọc. Giờ khắc này hắn rất muốn biết, lúc nào nàng mới vì hắn mà dịu dàng gọi hắn một tiếng như vậy.

"Noãn, loại đàn bà này sẽ không bởi vì em buông tha cô ta mà hối cải, ngược lại cô ta sẽ ngày càng tệ hơn." Hoắc Thiên Kình giơ tay vuốt nhẹ mái tóc nàng một chút. Ngữ khí tuy là mang theo trách cứ, nhưng cũng có một chút sủng nịch ở trong đó.

Úc Noãn Tâm nhìn hắn, trong đó có một tia thở dài cùng bất đắc dĩ: "Điều này sao có thể trách cô ta được. Người trong giới này vì tự vệ mà làm vậy cũng bình thường thôi. Nhất là ở địa vị cao như vậy càng không dễ dàng. Tôi nghĩ bài học lần này đối với cô ta mà nói là đủ rồi, đừng làm khó cho cô ta nữa. Như vậy chỉ làm lòng tôi càng thêm bất an."

"Em sẽ vì cô ta mà đau lòng sao?" Hoắc Thiên Kình nhíu mày.

Úc Noãn Tâm gật đầu, "Một ảnh hậu trở nên như vậy sao tôi có thể không đau lòng được?"

Hoắc Thiên Kình không nói nữa, vuốt nhẹ đầu của nàng một chút, trong mắt lại đang suy xét.

Bộ dáng thắm thiết của hai người làm Ngu Ngọc đỏ mắt, cô ta nhìn chằm chằm Úc Noãn Tâm. Ánh mắt Hoắc Thiên Kình nhìn nàng không ngờ rất dịu dàng. Cô ở bên hắn ba năm, chẳng bao giờ từng hưởng thụ qua loại ánh mắt này. Vì sao? Vì sao Úc Noãn Tâm có thể đạt được sự quan tâm của Hoắc Thiên Kình dễ như trở bàn tay?

Nhất định bây giờ cô ta rất đắc ý phải không? Cho dù là cầu xin dùm cô, cô ta cũng rất đắc ý, trong lòng không biết đang cười nhạo mình thế nào.

"Úc Noãn Tâm, tôi không cần cô giả mù sa mưa mà thay tôi cầu xin! Cô cho mình là ai? Bây giờ cô rất hài lòng phải không? Cô cầu xin cho tôi chẳng qua là muốn thấy sau này tôi xấu mặt thế nào trong giơi giải trí. Cô thật đúng là người đàn bà bụng dạ ác độc."

Úc Noãn Tâm cả kinh.

"Thật là chết không thay đổi!" Sắc mặt Hoắc Thiên Kình đột nhiên trở nên rất khó coi, đôi mắt thâm sâu đột nhiên nheo lại.

"Hoắc Thiên Kình, anh nghĩ là anh cho tôi rất nhiều sao? Ở trong mắt anh tôi chẳng qua chỉ là công cụ phát tiết mà thôi. Mỗi lần tôi đều như nha đầu giúp việc của anh cung ứng anh hưởng lạc, tựa như một bình hoa cùng anh tham dự các cuộc họp thương nghiệp. Kết quả lại ra sao, còn không phải bị anh ném đi như một cái giẻ lau? Tôi cho anh nhiều như vậy, anh đối với tôi ra sao chứ? Đám thương nhân hợp tác với anh có người nào cảm thấy cô đơn thì anh liền rộng rãi mà bảo tôi đi hầu bọn họ, để bọn họ hưởng lạc. Hoắc Thiên Kình, anh có thể đối với tôi như thế, lẽ nào tôi không thể tìm đường lui cho mình sao? Tuy rằng mọi thứ của Cổ tiên sinh không bằng anh, nhưng ít nhất ông ta còn coi tôi là người. Ông đem tôi nâng niu trong lòng bàn tay. Không giống như anh, chỉ coi tôi là một bộ quần áo!"

Ngu Ngọc không sá gì nữa, tất cả nên nói đều nói ra hết. Cho dù là bỏ mạng thì thế nào? Cô đã nhìn thấu rồi, cho dù cô có thể sống, cũng giống như đã chết.

Tiểu Ưu sợ đến sắc mặt đã tái nhợt. Cô tiến lên kéo Ngu Ngọc, ám chỉ cô ta không nên nói thêm gì nữa, cô cũng không muốn bị liên lụy mà mất mạng.

"Đừng lôi kéo tôi, tôi muốn nói!"

Ngu Ngọc lại đem ánh mắt nhìn về Úc Noãn Tâm, khản cả giọng mà cười lạnh: "Úc Noãn Tâm, cô nghĩ cô là người thắng sao? Tôi nói cho cô biết, ngày hôm nay của tôi sẽ là ngày mai của cô! Cô cho là Hoắc Thiên Kình sẽ yêu thương cô bao lâu? Một năm? Hai năm? Cho dù là ba năm thì thế nào? Sớm muộn anh ta cũng sẽ chán cô, hung hăng mà vứt bỏ cô đi! Cô nghĩ mình sẽ bay lên cây biến thành phượng hoàng sao? Không ngại nói cho cô, người mà Hoắc Thiên Kình yêu thật sự là Phương Nhan! Là tiểu thư của nhà họ Phương môn đăng hộ đối với Hoắc gia! Chỉ tiếc người Phương Nhan yêu chính là Tả Lăng Thần, à, đúng rồi, cũng là vị hôn phu của cô. Hừ, Hoắc Thiên Kình tự nhiên rất tức giận, anh ta đem cô giữ ở bên người chẳng qua cũng chỉ là muốn trả thù Tả Lăng Thần, trả thù Phương Nhan mà thôi! Ha ha..."

Lòng Úc Noãn Tâm mạnh mẽ se thắt lại. Không biết là bởi vì lời nói của Ngu Ngọc hay là vì kết cục sắp tới của Ngu Ngọc...

Có điều... nàng vô thức mà nhìn về phía Hoắc Thiên Kình...

Người hắn yêu thực sự là Phương Nhan sao? Nếu yêu, vì sao còn muốn hủy bỏ hôn ước? Có lẽ... chính là như nàng suy nghĩ, nàng cùng Phương Nhan giống nhau, đều là quân cờ để hắn đả kích Tả Lăng Thần?

Nghĩ tới đây, lòng của nàng đột nhiên nghẹn lại.

Quả nhiên, cuối cùng lời của Ngu Ngọc đã làm Hoắc Thiên Kình tức giận. Hắn lập tức đứng dậy, lửa giận trong nháy mắt bùng lên trong mắt hắn. Không nói lời nào, tiến lên đá vào trên người Cổ tiên sinh, lạnh giọng quát: "Không muốn sống nữa đúng hay không? Còn không đi tới?"

"Dạ dạ!" Cổ tiên sinh biết lúc này cho dù là thần tiên cũng cứu không được mình, chỉ có thể tự cứu.

"Còn các ngươi..."

Ánh mắt Hoắc Thiên Kình nhìn lướt qua tất cả các vệ sĩ, đương nhiên cũng bao quát thuộc hạ của Lôi Dận, chỉ vào Ngu Ngọc, lạnh lùng ra lệnh...

"Các người hầu hạ đương kim ảnh hậu thật tốt cho tôi, từng người một tiến lên cho tôi! Các người cũng thử xem ảnh hậu Ngu Ngọc có bao nhiêu lẳng lơ!"

"Không..." Lúc này Ngu Ngọc hoàn toàn phát điên rồi.

Úc Noãn Tâm trợn to mắt, không kịp phản ứng đã bị Hoắc Thiên Kình ôm vào trong lòng, đi về phía cửa.

Lôi Dận lắc đầu, đi ra ngoài.

"Sao anh có thể..."

Trong biệt thự, lời của Úc Noãn Tâm còn chưa nói xong, từ đại sảnh liền truyền đến một tiếng thét chói tai của Ngu Ngọc, còn có tiếng thở dốc cười gian ác của nhiều người đàn ông...

Tim cũng theo đó run lên. Hình ảnh ba năm trước đây lại trở về!

Chân của nàng mềm nhũn, trước mắt tối sầm, ngay sau đó liền ngã vào trong lòng Hoắc Thiên Kình, mất đi tri giác...

Sự kiện của Ngu Ngọc đã qua vài ngày, trong thời gian này vô luận là báo chí hay internet, khắp nơi đều là tin tức có liên quan đến Ngu Ngọc.

Có điều.... nội dung tin tức mà truyền thông đưa ra trái ngược với những điều mà Úc Noãn Tâm biết.

Trên mạng Internet tung ra hàng loạt ảnh nóng của đương kim ảnh hậu với người đầu tư nổi tiếng – Cổ tiên sinh. Thậm chí còn có ảnh chụp Ngu Ngọc cùng nhiều người đàn ông cùng lúc phát sinh quan hệ. Trong nhất thời ồn ào huyên náo, sinh hoạt cá nhân của ngu Ngọc hoàn toàn bị làm rõ. Kết hợp với ảnh chụp đem sinh hoạt cá nhân của nàng miêu tả càng thêm thối nát. Hơn nữa vài cái biệt thự mà nhiều vị kim chủ từng cho nàng đều bị vạch trần trước truyền thông. Trong nhất thời, nàng trở thành cái đích chỉ trích của ngàn người, là dâm phụ cho vạn người phỉ nhổ!

Hầu như chỉ trong một đêm, giá trị của Ngu Ngọc rớt xuống ngàn trượng. Hợp đồng đóng phim tan ra như bông tuyết. Hợp đồng vốn sắp xếp chật kín cũng không thấy bóng dáng. Tỷ suất người xem của "Thâm cung kế" cũng tổn thất nặng nề. Nhà đầu tư giận dữ yêu cầu đổi người. Cả đoàn làm phim trong nhất thời không tìm được người thích hợp, rốt cục đình chỉ. Một bộ phim có thể cùng "Vệ tử Phu" tranh chấp cao thấp trở nên không ai hỏi han đến.

Tinh thần Ngu Ngọc cũng bị đả kích rất lớn. Sau đó Úc Noãn Tâm lại nghe nói cô ta bị đưa vào bệnh viện tâm thần. Ngẫm lại thì cả người lạnh lẽo...

Chỉ là vài ngày ngắn ngủi, nỗ lực trăm phương ngàn kế nhiều năm của một ảnh hậu bị hủy trong một buổi sáng, tốc độ cực nhanh làm người không kịp nhìn. Không khỏi làm người ta cảm thán hiện thực tàn nhẫn trong làng giải trí. "Chị Noãn Tâm? Chị Noãn Tâm..."

Phòng cà phê trong công ty điện ảnh, Úc Noãn Tâm đang lẳng lặng ngồi một mình ở trên ghế bên cửa sổ sát đất, lâm vào trầm tư, mãi cho đến khi bị âm thanh của một cô gái làm tỉnh lại.

Theo tiếng nói nhìn lại, là một khuôn mặt nhỏ nhắn mà nàng rất có ấn tượng.

Da thịt trắng nõn tinh tế, tóc dài màu nâu uốn lọn, đôi mắt long lanh trong suốt tựa như thủy tinh ngâm trong nước...

"Em là... Mạch Khê?" Nàng nhớ Tiểu Vũ đã từng nói cho mình tên của cô gái này.

Trong tay cô gái bưng một ly Côca lớn. Có lẽ không ngờ tới Úc Noãn Tâm sẽ biết tên của cô, trong mắt hiện lên vui mừng, gật mạnh đầu.

"Chị Noãn Tâm, sao chị biết tên của em?"

Cô vui vẻ tựa như một con búp bê xinh đẹp, không đợi Úc Noãn Tâm mở miệng liền chủ động ngồi đối diện nàng, vội vã hỏi: "Sao chị biết tên em vậy?"

"Chúng ta đã gặp mặt, em quên rồi sao?"

Úc Noãn Tâm cảm thấy trong lòng mình rất thích cô bé Mạch Khê này, có lẽ là do đôi mắt to chân thành mà trong trẻo của nàng. Kiểu nghệ sĩ còn giữ được vẻ thuần khiết như vậy bây giờ rất hiếm thấy.

Mạch Khê nghe xong, hàng mi dài hơi rũ xuống, gật đầu, "Em biết lần kia, là ở trong thang máy... Chị Noãn Tâm... " Cô ngẩng đầu nhìn Úc Noãn Tâm, trong mắt hiện lên áy náy. "Lần trước hù dọa đến chị? Thật ngại quá."

Úc Noãn Tâm nhẹ nhàng lắc đầu, đôi mắt đẹp hàm chứa nhàn nhạt nghi hoặc.

Dường như cô gái này cũng không hề vui vẻ như bề ngoài.

"Mạch Khê, hôm đó... tại sao em lại xuất hiện ở đó?" Úc Noãn Tâm cẩn thận hỏi một câu. Nói thật, nàng tự nhận mình không phải loại đàn bà nhiều chuyện, nhưng lần đầu tiên khi gặp cô gái này, nàng không nén được đau lòng. Lần thứ hai gặp lại nhìn thấy cô không ngừng khiêu vũ, tựa như dùng vũ đạo để phát tiết những điều không vui trong lòng. Lần thứ ba gặp mặt, cũng là ngày hôm nay, tuy rằng nàng cười, nhưng Úc Noãn Tâm vẫn có thể nhìn ra vẻ không vui phía sau nụ cười của cô.

Mạch Khê cố sức hút một ngụm Côca, đột nhiên nở nụ cười, "Bởi vì em ở nơi đó ạ."

Ồ?

Úc Noãn Tâm sửng sốt.

Mạch Khê mỉm cười: "Em thích chị Noãn Tâm, cho nên thông qua công ty biết địa chỉ của chị, sau đó dọn tới ở sát vách nhà chị, sẽ không hù dọa chị chứ?"

Úc Noãn Tâm bừng tỉnh hiểu ra, thì ra là thế. Nghe nàng nói như thế, Úc Noãn Tâm cũng có chút ấn tượng. Thảo nào lúc trước sát vách hình như luôn luôn có âm thanh truyền đến, chắc là là âm thanh dọn nhà, chẳng qua là mình lười nhúc nhích, không có đi ra ngoài nhìn. Không ngờ tới là cô bé này dọn đến.

"Chị Noãn Tâm, chị biết không, em rất hâm mộ chị! Lần đầu tiên khi em thấy chị trên truyền hình, thì nghĩ trên thế giới này sao lại có một người đẹp như thế. Ở lễ trao giải em có thể nhìn thấy chị gần gũi như vậy, em thực sự rất vui vì có thể cùng được đề cử với chị Noãn Tâm. Có điều... sau đó có rất nhiều phóng viên vây lấy chị, em không có cách nào tiến lên." Mạch Khê liếm môi, vẻ mặt tiếc nuối.

Úc Noãn Tâm mỉm cười. "Mạch Khê, em cũng rất tuyệt đó, lần trước chị thấy em khiêu vũ, chị nghĩ không bao lâu nữa, giải thưởng người mới sẽ rơi vào tay em."