Bảy Ngày Ân Ái

Hồi 7 -Chương 7.1

Nỗi sợ hãi trong bóng đêm

Trong biệt thự của một phụ nữ.

Tòa biệt thự màu trắng này được bao phủ bởi ánh trăng, lờ mờ hư ảo. Biệt thự không lớn nhưng vô cùng tinh tế, hơn nữa vị trí cũng cực kỳ bí ẩn.

"Loảng xoảng... "

Tiếng bình hoa vỡ tan đột nhiên phá nát bầu không khí yên lặng trong biệt thự. Tiểu Ưu đứng ở đó, vẻ mặt xấu hổ mà nhìn người đàn bà đang nổi giận, hơn nữa ngày mới thở dài một hơi, tiến lên nói:

"Chị Ngu Ngọc, chị đừng vội cáu kỉnh như vậy, có thể sự tình không đến mức nghiêm trọng như chị nghĩ đâu."

Ngu Ngọc thở hổn hển mà quay người ngồi lên sôpha, châm một điếu thuốc nhỏ dài dành cho phụ nữ. Không khó nhìn ra được sự phiền toái bất an trong đáy mắt cô ta.

"Không nghiêm trọng như vậy? Cô nói nghe nhẹ nhàng quá. Lẽ nào cô không nghe thấy những lời của Hoắc Thiên Kình trong hội nghị chiêu đãi phóng viên sao? Sớm muộn gì anh ta cũng sẽ tra ra tôi!"

Tiểu Ưu nghe xong, nhíu mày lại, nhẹ giọng an ủi: "Chị Ngu Ngọc, chị đừng vội kích động như vậy. Hơn nữa chuyện này làm rất bí mật, chưa chắc muốn là có thể tra được."

Ngu Ngọc hít mạnh một hơi thuốc, hung hăng nói: "Đều do con nhỏ Cách Nạp chết tiệt kia, tay chân làm việc không gọn gàng. Bây giờ lại liên lạc không được, cũng không biết nó chạy đến chỗ nào rồi! Tiểu Ưu, chuyện này cô phải giúp tôi xử lý. Nếu cần thiết thì cho người làm ảnh giả kia một ít tiền, kêu hắn xuất ngoại để tránh né. Còn nữa, mau chóng tìm ra con nhỏ Cách Nạp chết tiệt kia cho tôi!"

"Chị Ngu Ngọc, hai chuyện mà chị nói em đã thay chị xử lý tốt, cho nên chị không cần lo lắng Hoắc Thiên Kình sẽ tìm được chứng cứ. Hơn nữa, chuyện tranh giành tình cảm giữa đàn bà với nhau, việc nhỏ này chưa chắc Hoắc tiên sinh đã nhúng tay vào. Bây giờ chị không nên tự mình làm rối loạn. Có rất nhiều hợp đồng đang cần chị thực hiện. Bây giờ công việc của chị là quan trọng nhất."

"Làm việc, làm việc, làm việc!"

Ngu Ngọc nghe xong, tức giận đến mức dập tắt điếu thuốc trong tay, đứng dậy, ánh mắt không vui, nói: "Cô đã biết nói như vậy, nếu bây giờ tôi không nhanh chóng xử lý tốt chuyện này thì cũng không cần làm việc nữa! Bây giờ cô cũng thấy rồi đó, chất lượng hợp đồng không ngừng kém đi. Đài phát thanh, đài truyền hình có tiếng cùng phỏng vấn đều tìm Úc Noãn Tâm. Mà những hợp đồng của tôi là thứ gì? Cái gì mà khách quý sắc màu, cái gì mà giám khảo tuyển tú (*sắc màu, tuyển tú: chắc là những cuộc thi sắc đẹp hoa khôi), thực sự là tức cười. Úc Noãn Tâm có bản lĩnh gì mà có thể lập tức nổi tiếng chỉ trong một đêm? Tôi thực sự không hiểu rốt cục Hoắc Thiên Kình đang nghĩ cái gì, tự nhiên vì nâng đỡ cô ta mà không tiếc đầu tư vào điện ảnh và truyền hình? Lúc trước tôi dốc hết tâm tư, thậm chí giống như một kỹ nữ không để ý liêm sỉ mà tới lấy lòng anh ta, anh ta cũng chỉ nói giúp với các nhà đầu tư khác mà thôi!"

"Chị Ngu Ngọc, em cũng thực sự không hiểu, chị hoàn toàn có thể không cần để ý tới Úc Noãn Tâm kia. Lúc trước, khi chị ra lệnh cho Cách Nạp tung tin đó ra tại sao không nói trước cho em biết một tiếng? Vì sao lại đi làm chuyện vô vị như vậy chứ? Quả thực bây giờ Úc Noãn Tâm rất nổi tiếng, nhưng ít nhất chị cũng là ảnh hậu. Ngộ nhỡ bị người ta điều tra ra chuyện này là chị làm, chị nghĩ công chúng sẽ nghĩ về chị như thế nào? Còn nữa, quả thực bây giờ Hoắc tiên sinh rất quan tâm Úc Noãn Tâm, nhưng chị chớ quên chị cũng là nhờ vào Hoắc tiên sinh nâng đỡ mới có thể nổi tiếng. Hơn nữa chị ở bên cạnh anh ta hơn ba năm trời, sao Úc Noãn Tâm có thể so sánh với chị được. Hoắc tiên sinh đối với cô ta cũng chỉ là nhất thời tham mới mẻ mà thôi, không bao lâu sẽ chơi chán thôi. Tình huống thế này trước đây cũng không phải chưa từng xảy ra. Trước đây chị có thể vững vàng bình tĩnh, sao bây giờ lại kích động như thế?"

Gần đây rõ ràng Tiểu Ưu phải chịu hết tính khí cáu kỉnh của Ngu Ngọc, vì thế bèn nói ra tất cả những lời trong lòng mình.

Ngu Ngọc nghe xong, đáy mắt rõ ràng nổi cơn thịnh nộ. Cô ta nhìn về phía Tiểu Ưu, tức giận mà nói: "Bây giờ cô chạy đến chất vấn tôi sao? Sao tôi có thể không nóng nảy được chứ? Cô là người đại diện của tôi, không sai, nhưng cô nhìn lại xem mình đã làm gì cho tôi? Cô nhìn Tiểu Vũ – người đại diện của Úc Noãn Tâm mà xem, tuy rằng trên tay là người mới, nhưng vẫn một lòng dốc sức vào người Úc Noãn Tâm. Gần đây cô ta vì để Úc Noãn Tâm có thể loạt vào danh sách đề cử ảnh hậu mà bôn ba khắp nơi. Nhìn lại cô mà xem, cô đặt bao nhiêu tâm tư vào người tôi? Bảo cô tung người mới trong tay ra, cô không nghe. Tốt thôi, lẽ nào tôi còn phải chỉ dẫn cô toàn bộ sao? Hiện tại là thời điểm then chốt, nếu tôi không sai bảo Cách Nạp làm như vậy, nói không chừng Úc Noãn Tâm sẽ trèo lên đầu tôi mà trở thành ảnh hậu mới. Lẽ nào đến lúc đó mới cho tôi phản kích hay sao?"

Tiểu Ưu bị nàng nói đến mức trên mặt vừa đỏ vừa trắng. Cô ta vừa muốn phản bác nhưng nghĩ một chút lại nuốt xuống. Cô là người đại diện, không sai, nhưng cũng khởi đầu từ việc làm trợ lý. Cô biết rõ lúc này nói càng nhiều thì thì sai lại càng nhiều. Suy nghĩ nửa ngày trời, cô ta mới mở miệng nói:

"Chị Ngu Ngọc, thôi đi. Tóm lại vấn đề nên giải quyết em đều đã giúp chị làm xong. Chắc là Hoắc tiên sinh cũng không tra ra cái gì, cho dù biết ảnh chụp là giả thì sao. Chị đừng lo lắng nhiều lắm, cố gắng làm việc cho tốt. Cho dù bị Hoắc Thiên Kình biết thì sao chứ, không phải chị còn có Cổ tiên sinh sao? Tỷ suất người xem của "Thâm cung kế" và "Vệ Tử Phu" bây giờ đang tranh nhau rất quyết liệt. Em đã thay chị nhận tiếp một vài hợp đồng mới, mượn cơ hội tuyên truyền thêm một bước."

Ngu Ngọc phiền muộn mà vung tay lên: "Tôi mặc kệ cô thay tôi nhận hợp đồng gì, điều kiện đầu tiên là phải tìm được Cách Nạp cho tôi!"

Tiểu Ưu thở dài, vừa muốn trả lời, cửa phòng khách liền bị một sức mạnh mở ra...

"Cô không cần tìm nữa!"

Một giọng nam lạnh lẽo vang lên, ngay sau đó hai cái bao tải bị ném đến trước mặt Ngu Ngọc và Tiểu Ưu, hai người sợ đến mức lập tức nhảy dựng lên.

"Ngươi... các người... các người là ai?" Mắt Ngu Ngọc trợn lên thật to, vẻ phẫn nộ vừa rồi sớm đã biến mất, thay vào đó là sự kinh hoàng dữ dội.

Bốn gã đàn ông trong trang phục vệ sĩ. Tây trang màu đen, giày da màu đen, thậm chí áo sơ mi và cà- vạt bên trong đều là màu đen. Trong đêm khuya vắng này toát ra vẻ khiến người khác cực kỳ sợ hãi. Ngay cả ánh trăng cũng đột nhiên mất đi ánh sáng, trốn ở trong tầng mây không dám hiện ra...

Dẫn đầu là một người đàn ông cả người cũng mặc tây trang đen, có điều liếc mắt là có thể nhìn ra hắn không giống người thường. Vóc người hắn cao lớn, cả người anh tuấn lạ thường. Mạc dù đôi mắt hắn bị kính đen che mất nhưng không khó nhìn ra khí chất mạnh mẽ từ đôi mày hắn. Chiếc mũi như được khắc bằng đá cẩm thạch cùng đôi môi hơi nhếch lên. Toàn thân đều tỏa ra hơi thở lạnh lẽo. Hắn không nói không cười tựa như ma vương đến từ địa ngục.

Trong nháy mắt không khí trong phòng khách ngưng tụ lại...

Ngu Ngọc hoàn toàn ngẩn ra, mà Tiểu Ưu cũng đã sớm sợ đến nói không ra lời. Tuổi cô còn nhỏ hơn Ngu Ngọc rất nhiều, chưa từng gặp loại tình huống này.

"Rốt cuộc các người là ai? Ai cho các người vào, đây là nhà của tôi, các người đi ra ngoài!"

Hơn nữa ngày Ngu Ngọc mới lên tiếng, lấy hết can đảm quát: "Nếu các người không đi tôi sẽ báo..."

"Là Ngu tiểu thư phải không?"

Người đàn ông mặc quần áo đen cầm đầu mở miệng. Âm thanh vừa rét vừa lạnh. Giọng nói giống như toát ra từ hầm băng làm Ngu Ngọc cực kỳ sợ hãi.

Ánh mắt Ngu ngọc cảnh giác mà nhìn hắn.

Hắn ta chậm rãi tháo kính râm xuống...

"Tôi họ Lôi, tên một chữ Dận. Hôm nay tìm đến nhà của Ngu tiểu thư, hoàn toàn là vì muốn tặng cho Ngu tiểu thư hai người."

Hắn làm như rất lễ độ, nhưng không khó nghe ra vẻ mệnh lệnh cùng duy ngã độc tôn trong giọng nói của hắn.

Trong nháy mắt khi hắn vừa tháo kính râm xuống, tim Ngu Ngọc đều muốn ngừng đập!

Thứ nhất là... cho tới bây giờ cô ta chưa từng thấy qua người đàn ông nào mà ngay cả đôi mắt đều chứa đựng vẻ băng lãnh như vậy. Mắt của hắn giống như là được ngâm trong đầm băng, lạnh lẽo mà không mang theo một chút tình người nào.

Tuy rằng có đôi khi Hoắc Thiên Kình cũng sẽ khiến cho người ta cảm thấy lạnh lùng như vậy, nhưng so với hắn mà nói, Hoắc Thiên Kình là lạnh lùng, ít nhất... lạnh lùng còn được coi là tình cảm con người. Mà người đàn ông trước mắt... thuần túy là lạnh lẽo, giống như là dùng một khối băng điêu khắc mà thành.

Hắn là người sao? Hay là người máy?

Nhưng người máy có thể anh tuấn như thế sao? Đó cũng là nguyên nhân thứ hai làm tim Ngu Ngọc sắp ngừng đập! (Mon: Chết đến nơi mà còn mê trai!)

Người đàn ông họ Lôi này cũng cao to như Hoắc Thiên Kình, ít nhất cũng trên 1m86. Y phục đen trên người cũng không che được tư thế oai hùng hơn người của hắn. Ngũ quan như điêu khắc nên, da màu đồng, như tượng thần Hy Lạp, đôi mắt lạnh lẽo thăm thẳm u ám. Trời sinh đã có khí thế vương giả của đế vương, bất giác làm cho người ta có cảm giác áp bức.

Hoắc Thiên Kình đẹp trai vẫn giống con người, nhưng người đàn ông trước mắt này hoàn toàn không giống người!

Dường như nhận thấy người phụ nữ đối diện nhìn mình đến choáng váng, hắn chỉ vào hai cái bao tải cách đó không xa: "Ngu tiểu thư là muốn tìm một người trong số hai người bọn họ sao."

Lúc này Ngu Ngọc mới có phản ứng, vội vã bảo Tiểu Ưu mở bao tải ra.

Một cái bao tải trong đó được mở ra, dĩ nhiên là Cách Nạp!

Chỉ thấy cô bị trói gô lại, ngay cả mồm cũng bị nhét đầy vải bông, đầu tóc cực kỳ rối tung rối mù. Khi cô nhìn thấy Ngu Ngọc, ánh mắt trở nên vô cùng kích động. Nhưng sau khi phát giác sự tồn tại của người đàn ông mặc đồ đen, đột nhiên lại trở nên vô cùng kinh hoảng.

Tiểu Ưu hét lên một tiếng. Ngu Ngọc thì sợ đến nỗi ngón tay run rẩy.

"Ngu tiểu thư không tới nhìn người trong bao tải thứ hai là ai sao?" Người đàn ông mở miệng, vừa băng vừa lãnh.

Thân thể Ngu Ngọc run lên. Tuy rằng cô ta rất không muốn tiến lên mở bao tải, nhưng dưới ánh mắt lạnh lẽo của người đàn ông, không thể không cẩn thận tiến lên, cố nén sợ hãi mà mở bao tải thứ hai ra...

Sắc mặt đột nhiên biến đổi!

Thân thể Ngu Ngọc run lên. Tuy rằng cô ta rất không muốn tiến lên mở bao tải, nhưng dưới ánh mắt lạnh lẽo của người đàn ông, không thể không cẩn thận tiến lên, cố nén sợ hãi mà mở bao tải thứ hai ra...

Sắc mặt đột nhiên biến đổi!

"Rốt cuộc anh có ý gì?" Khi thấy rõ người trong bao tải, Ngu Ngọc đổi vẻ sợ hãi, tâm tình trở nên vô cùng kích động.

Ánh mắt người đàn ông lạnh lùng mà liếc nàng một cái, trầm giọng nói: "Tôi chỉ muốn cho người tình cũ các người tụ họp mà thôi!"

"Anh..." Sắc mặt Ngu Ngọc trở nên rất khó coi.

Trong bao tải không phải ai khác, chính là Cổ tiên sinh mà cô ta vừa mới câu được – người đầu tư vào điện ảnh có tiếng.

"Ngu tiểu thư đã làm gì trong lòng mình không biết sao?" Người đàn ông tiến lên một bước. Cổ tiên sinh trong bao tải cũng bị trói gô như vậy, sợ đến nỗi toát cả mồ hôi.

"Rốt cuộc anh muốn thế nào? Với hành vi hiện giờ của anh, tôi hoàn toàn có thể tố cáo anh cố ý đả thương người cùng với tự ý xông vào nhà dân!" Ngu Ngọc cố nén sợ hãi nói.

Vừa dứt lời, cô liền bị Tiểu Ưu ngăn lại: "Chị Ngu Ngọc, loại cảnh cáo này đối với hắn vô dụng, hắn là Lôi Dận..."

Lôi, Lôi Dận!

Lúc này Ngu Ngọc mới nhớ tới hắn vừa tự giới thiệu, lập tức sợ đến nỗi chân mềm nhũn ngã ngồi dưới đất.

Lôi Dận, ông trùm nắm trong tay 48% đất xây dựng cao cấp của thế giới, đây chỉ là chuyện thứ hai, bởi vì hắn luôn rất ít lộ diện trong giới thương nhân. Nguyên nhân thật sự khiến kẻ khác không dám động đến quyền uy của hắn chính là thân thế mafia của hắn. Tổ chức mafia "Ảnh" khiến người ta vừa nghe tin đã sợ mất mật, ngoại trừ thuốc phiện, buôn bán một lượng lớn súng ống đạn dược cũng là biểu tượng uy quyền của bọn hắn. Mà Lôi Dận chính là ông trùm của tổ chức "Ảnh"!

Về điểm này, người ngoài có lẽ không biết nhiều như vậy, nhưng trong làng giải trí rồng rắn hỗn tạp này, có mấy người không biết.

Bọn họ luôn luôn giết người không chớp mắt. Năm ngoái có một vị viên chức chính phủ vì vụ án thuốc độc mà bắt được và xử tử một vài thành viên của tổ chức "Ảnh". Kết quả chỉ trong một đêm, chỗ ở xa hoa của viên chức cao cấp này đã bị san thành bình địa, một nhà trên dưới hai mươi mấy người, ngay cả người hầu đều khó có thể may mắn tránh khỏi tai nạn. Toàn bộ thi thể xếp thành hình chữ nhất trên đống đổ nát đó. Có thể thấy được Lôi Dận xử sự rất "nhanh – chuẩn – ác!

Dường như Ngu Ngọc ngửi được mùi máu tươi trong không khí. Có điều... cô thực sự không hiểu mình đắc tội với Lôi Dận ở chỗ nào!

Lôi Dận thấy thế, đáy mắt vẫn lạnh lẽo như cũ: "Ngu tiểu thư, lần này Lôi mỗ tới chỉ vì trả nợ nhân tình cho một người. Về chuyện giữa các người, tôi không có hứng thú biết đến!"

Ngu Ngọc vừa nghe xong, cùng Tiểu Ưu đối mặt nhìn nhau.

"Lôi tiên sinh, anh, anh có ý gì?"

Lôi Dận gần như mặc kệ cô ta, chỉ lạnh lùng mà nhìn cô ta một cái. Lúc này, giọng nói của một người đàn ông khác vang lên...

Có điều... giọng nói đó Ngu Ngọc thấy rất quen thuộc.

Bóng đêm, theo bóng lưng cao lớn của hắn đồng thời tiến đến, thậm chí mang theo vẻ u ám, có nhàn nhạt mùi máu tươi...

Sắc mặt Ngu Ngọc sớm đã tái nhợt. Cô ta ngửa đầu, nhìn bóng dáng quen thuộc của người đàn ông cách đó không xa đang từng bước đến gần mình, đồng tử bởi vì căng thẳng cùng sợ hãi mà co rút nhanh hơn.

Tiểu Ưu cũng sợ không ít, chân mềm nhũn mà ngã tại bên cạnh sôpha.

Xong rồi!

Tất cả đều xong rồi...

Đây không chỉ là ý nghĩ của Tiểu Ưu, cũng là suy nghĩ cuối cùng của Ngu Ngọc...

Hoắc Thiên Kình xuất hiện rồi, ngay cả vẻ mặt của mấy tên vệ sĩ phía sau hắn cũng là hờ hững.

Ngu Ngọc biết thời khắc mình bị phán quyết đã tới rồi.

Hoắc Thiên Kình đi tới trước mặt cô ta, không nói một câu, chỉ hờ hững nhìn, nhìn đến nỗi trong lòng cô ta phát hoảng... cho đến toàn thân đều run rẩy...

"Thiên Kình..." Ngu Ngọc muốn tìm cách bày ra khuôn mặt tươi cười, nhưng dưới tình huống này nàng biết mình có nói gì đi nữa cũng đều vô ích.

Hoắc Thiên Kình cúi người...

"Ảnh chụp là do cô tìm người làm sao?" Tuy là hỏi, nhưng rõ ràng là khẳng định.

Ngu Ngọc vô thức lắc đầu, trong ánh mắt lộ vẻ kinh hoảng.

Khóe môi Hoắc Thiên Kình cong lên tỏ vẻ tiếc nuối. Hắn đưa tay vỗ nhè nhẹ đỉnh đầu của cô ta một chút, quát khẽ một tiếng: "Dẫn hắn tới cho tôi!"

"Dạ, Hoắc tiên sinh!" Một trong những gã vệ sĩ phía sau lập tức đi ra ngoài, không bao lâu liền đem một người đàn ông tiến vào.

Sắc mặt Tiểu Ưu cùng Cách Nạp đều tái nhợt, bởi vì bọn họ đều nhận ra người đàn ông này, chính hắn làm giả ảnh chụp của Úc Noãn Tâm.

Ngu Ngọc nhạy cảm mà phát giác vẻ mặt hai người bọn họ, trong lòng cũng hiểu rõ bảy tám phần, hoàn toàn suy sụp...

"Nói, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?" Hoắc Thiên Kình thậm chí không quay đầu lại, chỉ lạnh lùng hạ lệnh.

"Dạ dạ dạ! Tôi nói."

Người đàn ông mồ hôi đầy mặt lập tức mở miệng, trực tiếp chỉ vào Cách Nạp bên cạnh: "Chính là cô ta tìm tôi, đưa tôi vài bức ảnh, bảo tôi ghép lại, còn trả cho tôi không ít tiền, nhưng yêu cầu nhất định phải làm giống y như thật. Tôi là người kiếm tiền mà, tất nhiên không có lý do gì để cự tuyệt..."

Sắc mặt Cách Nạp hầu như không còn một chút máu.

"Tiếp tục nói!" Gã vệ sĩ áp giải hắn thấy hắn dừng lại, bèn nhấc chân đạp hắn một cái, lạnh lùng quát.

Người đàn sợ đến nỗi môi cũng run rẩy, tiếp tục nói: "Tôi làm xong những bức ảnh này thì đưa cho cô ta, không ngờ tới sau này mọi việc lại ồn ào huyên náo đến vậy. Cô gái này, chính là cô ta..." Hắn lại chỉ Tiểu Ưu: "Cô ta lại cho tôi một số tiền lớn, muốn tôi ra nước ngoài tránh đầu sóng ngọn gió. Tôi cũng biết sự tình khẳng định là đã bại lộ, cũng liền đồng ý. Mấy vị tiên sinh, tôi thật sự là người vô tội, tôi chỉ kiếm tiền mà thôi, sao có thể nghĩ nhiều như vậy chứ. Cầu xin các ngài buông tha cho tôi... đừng..."

Hắn còn chưa nói hết, liền bị vệ sĩ bịt miệng lại.

Toàn bộ quá trình Hoắc Thiên Kình đều nhìn Ngu Ngọc, ánh mắt tựa như lưỡi dao từng chút từng chút cắt nát tất cả kiên cường của cô...

Ngu Ngọc luống cuống, tiến lên ôm lấy đùi hắn, nước mắt cũng chảy ra: "Thiên Kình, em thực sự không biết chuyện này. Hắn cũng nói rồi, hắn là do Cách Nạp sai khiến. Em căn bản không biết giữa Cách Nạp và Úc Noãn Tâm có khúc mắc, em vô tội..."

Hoắc Thiên Kình cũng không hề động đậy, chỉ nhìn về phía vệ sĩ ở một bên. Vệ sĩ ngầm hiểu, tiến lên giật bông vải nhét trong miệng Cách Nạp ra.

"Hoắc tiên sinh, Hoắc tiên sinh, tôi vô tội, là cô ta... chính là Ngu Ngọc sai khiến tôi làm như vậy. Tôi không muốn nhưng Ngu Ngọc sợ vị trí ảnh hậu năm nay bị Úc Noãn Tâm giành mất, cho nên muốn tôi trong lúc này thả tin đồn xấu này ra. Lúc đó tôi cũng muốn cự tuyệt, nhưng Ngu Ngọc nói lúc trước cũng dùng phương thức này đánh gục Phỉ Tỳ Mạn, lần này cũng không có vấn đề gì. Tôi, tôi thực sự không muốn..."

Cách Nạp chỉ vào Ngu Ngọc, khóc lóc ỉ ôi mà nói.

"Cô... Cách Nạp, con nhỏ chết tiệt kia, sao lại bán đứng tôi?" Ngu Ngọc hận không thể tiến lên xé cô ta thành trăm mảnh!

Lúc này Cách Nạp cũng không nghĩ được nhiều như vậy, cô ta khản cả giọng mà hét lên: "Lẽ nào tôi nói sai rồi sao? Khi đó cô muốn tôi làm như vậy, còn có ba trợ lý khác ở đó. Tôi căn bản không có nói dối. Bởi vì cô đố kị Úc Noãn Tâm thuận lợi nổi tiếng sẽ che mất danh tiếng của cô. Cũng bởi vì hiện nay Hoắc tiên sinh sủng ái Úc Noãn Tâm nên cô đố kị, mới làm như vậy. Tôi và Úc Noãn Tâm không thù không oán, tôi căn bản là không có lý do hại cô ấy! Hoắc tiên sinh..."

Cách Nạp lại đưa mắt nhìn về phía Hoắc Thiên Kình. "Tôi thật sự oan uổng. Nếu không phải bị Ngu Ngọc sai khiến, Tiểu Ưu cũng không thể cầm một đống tiền tới bảo nhân viên kỹ thuật này chạy trốn"

"Nha đầu thối, cô câm miệng cho tôi!" Ngu Ngọc hoàn toàn muốn phát điên rồi.

Còn Tiểu Ưu thì lại có dáng vẻ hết hy vọng.

Rốt cục Hoắc Thiên Kình nở nụ cười...

Lạnh lùng, một chút cũng không để ý tới, tựa như... vẻ mặt mà một sát thủ nên có trước khi giết người.

"Ngu Ngọc, là chính cô hại cô, không liên quan đến người khác..."

Hắn như là thở dài, hoặc như là tiếc nuối mà lắc đầu, bàn tay to giống như dịu dàng mà vỗ lên đỉnh đầu của nàng, nhưng đúng lúc đó thì đột nhiên dùng sức...

"Á... " Ngu Ngọc đau đớn, nàng cảm thấy da đầu của mình sắp bị hắn giật rớt ra.

"Cô nói tôi nên xử lý cô như thế nào mới tốt đây?" Bàn tay của Hoắc Thiên Kình hung hăng nắm lấy tóc cô ta, kéo khuôn mặt nhỏ nhắn của cô tới gần gương mặt của mình, giọng nói vẫn rất bình tĩnh, nhưng làm kẻ khác vô cùng khiếp sợ

"Thiên Kình, Thiên Kình anh hãy nghe em nói. Em, em thực sự chỉ muốn cho Úc Noãn Tâm một bài học mà thôi. Em, em không ngờ tới..."

"Không ngờ tới tôi sẽ nhúng tay vào điều tra, đúng không?"

Hoắc Thiên Kình thay nàng nói ra điều nàng muốn nói, lạnh lùng cười: "Lẽ nào cô đã quên những lời tôi từng nói rồi sao?"

Nước mắt đau đớn của Ngu Ngọc từng giọt từng giọt rơi xuống...

"Tôi đã từng đã cảnh cáo cô, bảo cô an phận thủ thường, đừng đụng tới Úc Noãn Tâm! Lời của tôi cô xem như gió thoảng bên tai sao?" Giọng của Hoắc Thiên Kình khắc nghiệt như chui ra từ địa ngục.

"Thiên Kình, xin anh cho em một cơ hội nữa. Em nhớ kỹ rồi, em sẽ đi xin lỗi Úc Noãn Tâm. Em, em sẽ giải thích chuyện này với công chúng, trả lại sự trong sạch cho Úc Noãn Tâm... Xin anh cho em một cơ hội nữa..." Ngu Ngọc liều lĩnh mà cầu xin tha thứ, cô biết rất rõ kết cục sau khi bị Hoắc Thiên Kình tra được thì sẽ thế nào.

Cho dù là không chết cũng giống như mất nửa cái mạng!

Lúc này nàng có ngu ngốc đi nữa cũng biết tính nghiêm trọng của sự tình. Hoắc Thiên Kình sẽ không đem cô giao cho cảnh sát. Nếu như hắn thật sự muốn làm như vậy, sẽ không để Lôi Dận ra mặt.

Hoắc Thiên Kình cười lạnh, tay đột nhiên tăng thêm lực. Lời nói lọt vào bên tai cô cũng không chút tình cảm...

"Giải thích với công chúng? Cô nghĩ mình còn có thể có cơ hội này sao?"

"Không..."

Ngu Ngọc trợn to mắt, tràn ngập khủng hoảng cùng tuyệt vọng. "Thiên Kình, đừng mà, xin anh, nể tình em hầu hạ anh ba năm, nể tình em đã từng khiến cho anh vui sướng, xin anh..."

"Vui sướng?"

Hoắc Thiên Kình cười nhạt "Ở trong mắt tôi, cô chẳng qua chỉ là một đống thịt biết động đậy trên giường mà thôi, có tư cách gì mà nói vui sướng với tôi? Tôi nghĩ sự vui sướng của cô... là cái giá hắn trả cho cô chứ?"

Hắn nhìn thoáng qua Cổ tiên sinh – vẻ mặt sớm đã ngốc như heo – mắt hắn sáng như đuốc.

"Tôi..."

Nước mắt Ngu Ngọc chảy xuống càng nhiều. Lúc này cô ta mới biết được không phải nàng giấu giếm giỏi, mà là Hoắc Thiên Kình vẫn không có truy cứu.

Dường như Hoắc Thiên Kình lười nhìn khuôn mặt khóc lóc của cô ta, bèn hung hăng vứt cô ta qua một bên, nhìn về phía Lôi Dận đang đứng một bên xem náo nhiệt nói: "Lôi Dận, cậu đã nợ mình ân tình, vậy thì trả hết đi. Người đàn bà này giao cho cậu xử lý!"

"Không..."

Ngu Ngọc hét lên một tiếng, liều mạng quỳ trên mặt đất, ôm lấy đùi hắn: "Thiên Kình, sao anh có thể quyết định như thế? Anh không thể giao em cho người khác, không thể."

Có lẽ Hoắc Thiên Kình giết một người thì sẽ có phiền phức, có điều... để Lôi Dận tới giết người, vậy quả thực là chuyện nhỏ.

Chân mày Hoắc Thiên Kình phiền chán mà nhíu lại. Bọn vệ sĩ rầm rộ tiến lên kéo Ngu Ngọc ra.