Ăn Thịt Chi Lữ (Cuộc Hành Trình Ăn Thịt)

Quyển 9 - Chương 23: Đẩy ngã quan đại thần- Phiên ngoại: Cây nho

Quang Minh nắm 3721, một năm nay có vẻ như là một năm không mấy bình yên. Giáo Hoàng của Wesson đại lục bất ngờ qua đời, bốn vị Hồng y đại giáo chủ, hai vị bị đưa lên giàn hỏa thiêu, một vị bệnh nặng bỏ mình, người còn lại là Queri sau khi tiếp nhận chức Giáo Hoàng chấp chưởng quyền lực mới được nửa năm cũng đột phát bệnh cấp tính mà chết.


Cái vị trí chí cao vô thượng lại lần nữa để trống, nội bộ Giáo hội cũng bắt đầu lục đục tranh đấu thêm lần nữa. Theodore ngồi trên hành lang đọc thư Garo viết cho mình. Cái lão cáo già này ở trong thư miêu tả rất cặn kẽ mấy người đại giáo chủ tranh đấu đến đầu rơi máu chảy như thế nào, cuối thư còn khuyên Theodore quay về Giáo hội, cướp đoạt vị trí Giáo Hoàng. Dù sao lúc trước Theodore tự xin rời đi, nhưng uy vọng của hắn trong dân chúng vẫn còn.


"Theo, anh muốn trở về không?" Margaret vừa đúng lúc đi ngang qua liền thuận miệng hỏi.


"Trở về làm gì?" Theodore đối với cái Giáo hội đã sớm thối nát đó một chút luyến tiếc cũng không có, sau khi đến đại lục Jutta hai người thuận lợi tìm được vị ma pháp sư đã hạ lời nguyền trên người Theodore, sau khi giải trừ nguyền rủa thì định cư ở đại lục Jutta luôn. Gương mặt của Theodore ở Wesson đại lục đã quá quen thuộc vì không muốn bị người khác quấy rầy cuộc sống của mình, đổi nơi sống cũng tốt.


Theodore đã sớm có ý định rời khỏi Giáo hội, qua nhiều năm tích cóp từng chút một bây giờ tài phú của hắn nhiều đến kinh người, hai người ở Wesson đại lục cũng không có thân thích bạn bè gì vì vậy rất ăn ý không ít mua điền trang sản nghiệp ở Jutta, không thèm để ý đến vẻ mặt oán giận của Garo trong gương "hai người đúng là không có lương tâm", mặc kệ ông ta khóc lóc kể lể, dứt khoát triệt để cắt đứt liên lạc. Thỉnh thoảng nhận được thư có nhắc tới tình hình Giáo hội tuy rằng không có cảm giác hoài niệm nhưng cũng khiến Theodore cảm thấy dường như đã trải qua mấy đời.


"Nếu em muốn chúng ta có thể trở về ít ngày." Suy nghĩ một lát, Theodore nói thêm. hắn tưởng rằng vợ mình đang nhớ quê cũ, tuy rằng ở nơi đó đa phần kí ức của hai người đều không mấy tốt đẹp, vui vẻ nhưng ít nhất đó là quê nhà.


Margaret lắc đầu: "Ở trên biển lênh đênh hơn một tháng em thà ở trong trang viên nhà mình hái nho."


Lúc này đang là cuối thu, nắng vàng rực rỡ, vườn nho trong trang viên cũng vừa chín. Trang viên rộng lớn này vốn thuộc về một quý tộc mê rượu, nhưng vì gia cảnh sa sút nên bị Theodore mua lại. Trước khi trời vào thu, hai vợ chồng mới cưới vẫn luôn ở trong một trang viên... khác gần biển, vài ngày trước mới chuyển đến đây.


Đúng vậy, Theodore và Margaret đã kết hôn rồi.


Hôn lễ rất đơn giản, Margaret không cha không mẹ, còn người thân duy nhất của Theodore cũng khôngbiết tung tích, ngoại trừ một nhóm con rối luyện kim, tới tham dự hôn lễ cũng chỉ có mình Garo. Miêu tả thì có vẻ thê lương như thế nhưng đương sự lại cảm thấy không sao cả.


Đối mặt với sự nhạo báng của Garo, tân nương biểu hiện rất thản nhiên: "Tân khách? Là cái gì thế, ta là cùng Theodore kết hôn, chỉ cần nghĩ tới chuyện này ta đã cảm thấy cao hứng muốn điên luôn rồi, những thứ khác hoàn toàn không cần thiết."


Có lẽ ɖâʍ ma tiểu thư ngoại trừ kỹ năng câu dẫn nam nhân đặc biệt có thiên phú thì khả năng biện hộ cũng đạt mãn cấp. Theo như Garo miêu tả cả đời này ông ta chưa từng thấy Theodore đỏ mặt như vậy bao giờ. Tất nhiên, tân lang sẽ không thừa nhận hắn bị tân nương dỗ ngon dỗ ngọt cảm động đến mức đó, hắn giả vờ như không có việc gì một tay kéo vợ vào trong ngực, thấp giọng nói nhanh một câu.


"Cái gì?" Margaret chớp mắt một cái, "Theo, anh vừa nói cái gì thế? Em không nghe rõ."
"anh cũ
#$%!"
"Hả?"
"anh nói anh cũng thật hạnh phúc... @#%%^**."
"thật hạnh phúc cái gì?"


Dưới sự kiên nhẫn truy vấn không tha của Margaret, cuối cùng Theodore cũng bại trận, "Em thật là..." hắn bất đắc dĩ nhìn thiếu nữ đang chớp mắt trong ngực mình, thật ra ngay từ đầu nàng đã nghe rõ mà hắn cũng biết rõ nàng đang trêu chọc mình nhưng Theodore cũng không thể không hùa theo nàng. hắnthật sự bị người con gái này ăn gắt gao, ngay cả chết cũng không cách nào khiến hắn thoát ra, "anh rất hạnh phúc..." hắn cúi đầu, hôn lên môi nàng, "Rất hạnh phúc khi được yêu em."


"Em cũng vậy..." Môi dán môi, Margaret nhỏ giọng nói, "Vậy nên.... Chúng ta bây giờ có thể ngay lập tức kết thúc hôn lễ, lên giường luôn có được không?"
Theodore: "...."


Nhớ lại đêm tân hôn điên cuồng đó, biểu cảm trên mặt Theodore có chút kỳ quái, hắn hắng giọng mộtcái, quay lại chủ đề ban đầu: "không đi Wesson đại lục thì đi du ngoạn một vài vương quốc khác trênJutta đại lục cũng tốt." Ngẫm lại thì giáp với tiểu quốc hai người đang sống có một vương quốc khác, Theodore đề nghị, "Vương quốc Yilla thế nào, Garo cùng nói qua với anh, phong cảnh nước này rất đẹp."


Vương quốc Yilla, Margaret giật mình một cái, đó chính là vương quốc Alex đang sống.


Bởi vì luôn nhớ kỹ lời dặn của Cố Dần Thành, sau khi định cư ở đại lục Wesson, Margaret vẫn luôn ru rú ở trong nhà, càng không có chuyện chủ động đi đến vương quốc mà Alex đang sống. Nếu không may vô tình gặp được người đàn ông này, có phải sẽ giống như Cố Dần Thành đã nói... Thế giới này sẽ sụp đổ? Margaret không muốn mạo hiểm, nàng không biết mục đích của Cố Dần Thành là gì, nhưng bây giờ cũng chỉ có cách tin tưởng lời của anh ta.


Vào ngày hôm đó, sau khi chính miệng thừa nhận mình là Cố Dần Thành thì Theodore đã ngất lịm đi. Sau khi tỉnh lại, hắn hoàn toàn không nhớ gì cả, đừng nói là Cố Dần Thành ngay cả cái người tên là Alex cũng chưa từng nghe qua. Margaret còn nhớ rõ trong video của Carto, hắn đã từng nói: "anh không biết khi em xem được đoạn video này em có còn là em không, còn anh đã không phải là anh nữa... anh phải ghi lại những lời này nếu không anh sẽ ngay lập tức quên mất."


Vậy nên, khi đó nói chuyện với nàng cũng là Cố Dần Thành sao? Có lẽ phải nói là Cố Dần Thành ý thức. Rốt cuộc là Cố Dần Thành giống như nàng, đem ý thức của mình bám vào trên người Carto cùng Theodore hay là họ vốn là cùng một người - Cố Dần Thành?


Margaret không nghĩ ra, mà nàng càng cố suy nghĩ thì lại càng thấy uể oải. Cái loại cảm giác bất lực này từ lúc nàng bắt đầu xuyên qua nhiều thế giới dường như đang cắn nuốt nàng. không phải là do xuyên không nhiều khiến cơ thể nàng yếu đi mà nàng mơ hồ cảm thấy, chính mình ngày càng không giống mình... Có khi nào ngay cảm bản thân mình cũng bị đánh mất không?


Em không phải là em, anh cũng không phải là anh... Lẽ nào là Cố Dần Thành muốn khiến hắn khôngquên mất bản thân cũng nói cho nàng biết không nên quên mất bản thân mình sao? Nghĩ tới đây Margaret liền cảm thấy tức giận, vốn là cái tên kia lừa gạt nàng xuyên vào đây nên giờ nàng mới phải đối mặt với nguy cơ này.


Cũng chỉ có khi ở bên Theodore, tâm tình nôn nóng bất an của nàng mới biến mất. Những người nam nhân này giống như độc dược, mà cũng vì tác dụng của "Cộng tình" những cảm xúc yêu đương này khiến nàng an tâm lại, nhưng nàng ý thức được, chính mình nếu cứ trầm mê vào những cảm xúc này sẽchỉ khiến nàng dần đánh mất đi bản thân. Thế giới tiếp theo không thể tiếp tục thiếu cảnh giác như vậy nữa, trực giác mách bảo rằng Cố Dần Thành sẽ còn tiếp tục xuất hiện, đến lúc đó, nàng nhất định phải hỏi cho ra lẽ!


"Lily" Theodore giơ tay ra vẫy vẫy trước mặt nàng, "đang suy nghĩ gì thế?"
"À..." Margaret thầm nghĩ nếu bây giờ nàng trả lời đang suy nghĩ về một người nam nhân khác, Theodore nhất định sẽ tức giận đến xù lông, "đi hái nho đi!" Nàng cười ranh mãnh, "Tối nay em muốn hái nho làm nhân bánh."


Theodore tất nhiên là mỉm cười đồng ý, hai người xách theo giỏ trúc nhỏ đi lửng thững tới vườn nho, trên giàn treo um tùm, từng chùm nho xum xuê, tươi mọng treo lủng lẳng, tím tím hồng hồng trông cực kỳ ngon miệng. Margaret vốn chỉ kiếm cớ để dời đi sự chú ý của Theodore, nhưng lúc này thật sự bị vườn nho chín mọng này hấp dẫn, chỉ là... nói ra ngoài chơi một lát thế nhưng một lúc sau lại biến thành....


#


"Ừ... Ừ a...." Thiếu nữ vịn hai tay trên cột chống giàn nho, quần áo bị cởi ra một nửa, nhắm hờ mắt nũng nịu rên rỉ. Mái tóc dài xõa xuống che đi hai bầu ngực cao ngất, bàn tay nam nhân xuyên qua làn tóc nắm lấy đầu v* sưng đỏ vừa nhéo vừa vặn, gậy th*t liên tục ra ra vào vào, tách ra hai phiến hoa môi xinh xắn, ở trong tiểu huyệt ẩm ướt chuyện động không ngừng.


Mức độ cắm rút của Theodore cũng không quá mãnh liệt, nhưng gậy th*t cắm vào cực kỳ sâu. Quy đầu chọc vào hoa tâm, cắm vào tử cung sau đó rút ra gần hết, chỉ chừa lại quy đầu vẫn còn cắm nơi cửa huyệt, rồi lại chọc vào một phát lút cán. gậy th*t to lớn nghiền nát mỗi một tấc mị thịt trên đường đi, khiến thiếu nữ trong ngực run rẩy co quắp: "anh không muốn ăn bánh nhân nho lắm." Nam nhân cắn lên vành tai người vợ thấp giọng nói, âm thanh khàn khàn gợi cảm, nhưng vẫn có mấy phần bình tĩnh lộ ra.


Đúng vậy, kể từ khi hắn lộ ra bộ mặt thật cực kỳ phúc hắc, cái người đã từng bị nàng cưỡi lên người bây giờ thẹn quá hóa giận số lần đảo khách thành chủ càng ngày càng nhiều. Margaret dám khẳng định hắnnhật định đã đọc rất nhiều sách đồi trụy, nếu không thì sao tư thế trên giường ngày càng đa dạng, chọn địa điểm làʍ ȶìиɦ cũng ngày càng phong phú.


Ví dụ như lúc này đây, chỉ có hai người bọn họ trong vườn nho, nho thì mới hái được nửa giỏ bị tùy tiện vứt xuống bên góc, ánh nắng ban chiều len lỏi chiếu qua từng kẽ lá khiến cơ thể trần truồng của nàng trở nên bóng loáng. Theodore dùng lưỡi ɭϊếʍƈ lên từng vệt sáng trên da nàng, rồi vừa ngậm lấy đầu v* mềm mại cắn ʍút̼, vừa đùa giỡn cô vợ nhỏ: "Chỗ này có hai trái nho... Khiến anh rất muốn ăn chúng nha!"


"Đáng ghét, Ưm Ừ a..." Cánh tay mềm nhũn của Margaret cố đẩy hắn ra nhưng lại bị Theodore kẹp lên một trái nho nhét vào trong miệng. Ngón tay thon dài ở trong miệng nàng quấy loạn xạ, động tác cực kỳ ɖâʍ mỹ.


"Ăn đi, bảo bối." Thấy nàng bắt đầu ngoan ngoãn nhai nuốt, nam nhân bóp cằm của nàng, đầu lưỡi tiến quân thần tốc, nuốt xuống từng ngụm từng ngụm nước nho ngọt ngào trong miệng nàng, "Có vẻ như ăn vậy... Cũng rất ngon!" Giày vò cái miệng nhỏ nhắn của nàng một phen Theodore mới hài lòng buông nàng ra.


Động tác dưới thân dưới vẫn như trước không nhanh không chậm, hoa tâm Margaret ngứa ngáy vô cùng, thân thể của ɖâʍ ma vừa mẫn cảm vừa phóng đãng, so với những động tác dịu dàng, âu yếm thật ra nàng lại thích bị Theodore hung hăng đùa bơn hơn. "Theo..." Cái mông vểnh đang bị nam nhân nắm trong tay uốn éo, vặn vẹo cọ lên hai túi tinh hoàn to tướng, "Trong tiểu huyệt thật là ngứa... Khó chịu quá đi!"


"Sao lại ngứa" Theodore biết rõ mà còn cố hỏi, "gậy th*t không phải đang làm em sao?"
"Mạnh lên một chút... Mạnh lên một chút nha..."
"Như thế này thì sao?" Theodore ung dung thưởng thức bầu ngực trắng noãn trong tay, giọng nói trầm thấp càng thêm quyến rũ.


"Thao nát tiểu tao huyệt của em đi..." Margaret không chút xấu hổ, vừa rên rỉ vừa yêu kiều trả lời, cố tình câu dẫn Theodore.


Cái người con gái ɖâʍ đãng này, quả đúng là phóng đãm không biết kiềm chế, nhưng điều khiến hắncảm thấy thất bại sâu sắc là trái tim hắn vô cùng yêu nàng. Hô hấp của nam nhân bắt đầu trở nên dồn dập: "Dùng cái gì để thao?"


"Dùng đại dương v*t của Theo" Thiếu nữ không đợi Theodore tiếp tục truy hỏi, nắm lấy bàn tay đangvuốt ve bầu ngực của nàng, "Đại dương v*t.... Thao tiểu tao huyệt, Theo... Giúp em hết ngứa đi, a.... Ừ a..."


Cái mông bị hắn vỗ mạnh một phát, Theodore quả nhiên không chịu nổi sự quyến rũ của vợ, tức giận phát mấy cái lên mông nàng lưu lại mấy dấu tay, rồi nắm chặt vòng eo mảnh khảnh của thiếu nữ nặng nề va chạm. Lần này Margaret cảm thấy cực kỳ thỏa mái, nàng nhịn không được mà lớn tiếng rên rỉ, tiếng nước phụt phụt cũng không cam lòng chịu yếu thế càng lúc càng vang dội. Mỗi khi nàng bật ra tiếng rên rỉ Theodore lại cố tình hung hăng đỉnh thẳng vào hoa tâm, nghiền nát miệng tử cung quy đầu to lớn pặc một tiếng lọt vào tử cung, sau đó không chút lưu tình tiếp tục cắm rút.


"A... A, sâu quá a... Bị anh làm chết mất, tiểu huyệt... Tiểu huyệt sắp chịu không nổi rồi..." Nàng hưng phấn rên rỉ, bị nam nhân đẩy cao cặp mông, cả cây gậy th*t cắm hết vào trong không thừa chút nào bên ngoài. Nam nhân quả nhiên đều là cầm thú, lại một lần hiểu được đạo lý này một cách sâu sắc, dưới sựtấn công như mưa rào gió giật của chồng, ý thức của Margaret dần tan rã - lần sau không làʍ ȶìиɦ ở bên ngoài nữa, nàng mơ màng nghĩ thầm, chân mỏi quá....


----------HẾT PHẦN 9------------​