Ăn Thịt Chi Lữ (Cuộc Hành Trình Ăn Thịt)

Quyển 9 - Chương 22: Đẩy ngã quan đại thần 22

Quang Minh thần giáo đã có hơn 200 năm chưa mở phiên tòa phán quyết. Buổi xét xử mang tính chất trọng đại như thế này chỉ được tiến hành khi có thần chức cấp cao phạm phải tội danh nghiêm trọng. Mà bây giờ cả vương quốc Nordo, không cả đại lục Wesson đều quan tâm đến phiên tòa phán quyết này. Đến tột cùng vị quan đại thần được vạn người kính ngưỡng còn được tôn xưng là "con của thần" liệu có thật là một tên lừa đảo hay không, tất cả mọi chuyện đều được công bố trong ngày hôm nay.


Từ khi lời đồn đãi lan rộng, Theodore chưa từng liên hệ với Martin. Giáo đình đã cắt đứt mọi con đường truyền tin ra bên ngoài của hắn, nói cho hay là chờ điều tra nhưng thực ra là giam lỏng. Nhưng Theodore cũng không phải là hoàn toàn bó tay chịu trói, đúng như Margaret đoán trong nội bộ Giáo đình Theodore đã sớm có phe phái riêng, bởi vậy Giáo Hoàng và Martin mới kiêng kị hắn như vậy.


thật ra Theodore không nên đồng ý tham gia phiên tòa này, khi biết tin hắn đồng ý Garo tức đến nỗi phải gào lên, "Mặc kệ Martin giở trò quỷ gì, mặc kễ cái lũ ngu ngốc trong Giáo đình giở trò quỷ gì, bọn họ cũng không có cách nào ngang nhiên đem ngươi kéo xuống ngựa..." ông ta hầm hừ trừng mắt nhìn Theodore, "Nhưng một khi ngươi ngồi trên ghế của phiên tòa này, nếu bị xử có tội thì cho dù ngươi có khả năng đến thế nào đi chăng nữa cũng không có cách nào xoay người, ngươi rốt cuộc có hiểu không?!"


"Ta biết." Theodore lạnh lùng nói, biểu cảm trên mặt hắn lạnh lùng khác thường, "Có người nói trong Giáo đình đã tìm được một người đồng ý đứng ra vạch tội ta, ông đoán xem là ai?"


Garo ngay lập tức hiểu ra ý hắn, "Ngươi... Ngươi chỉ vì điều này..." Ông ngưng lại một chút, không biết nên nói gì mới phải, chỉ đành chần chừ nói, "Theo, quên nàng ta đi, dù là ngươi muốn đi đối chất với nàng hay còn vì cái gì khác,... Bây giờ ngươi đi, ngươi còn có thể toàn thân rời đi sao?"


Rời đi... Sao? Đứng trước cổng đá đồ sộ của Thần điện, Theodore ngẩng đầu nhìn bức bích họa tinh mỹ trên tràn nhà, hắn bây giờ lẻ loi một mình, rời đi, có thể đi đâu được?


"Đại nhân! Vise Fernandez đại nhân!" Bị nhóm hộ vệ ngăn bên ngoài, đám đông tín đồ nhốn nháo ồn ào, "Ta tin tưởng ngài! Ta tin tưởng ngài không phải kẻ lừa gạt!"
"Đồ dối trá! Ngươi là tên dối trá! Vise Fernandez, ngươi sẽ không được chết tử tế!"


Tiếng hò hét ngày càng lớn, trong đôi mắt của Theodore không hề có một tia cảm xúc dư thừa, hắn cất bước đi vào phòng đặt bức tượng thần Quang Minh, phiên toàn phán quyết được tiến hành ở đây. Tất cả đều đúng như hắn dự liệu, vị Giáo Hoàng nghe đồn bệnh tình nguy kịch giờ đang ngồi trên ghế cao nhất, dáng vẻ suy yếu run rẩy, ba vị Hồng y đại giáo chủ đứng xung quanh lão ta, còn Martin thì khôngbiết ra sao rồi, có lẽ đã chạy thoát rồi cũng nên.


"Vậy thì...", Giáo Hoàng khó nhọc ho khan, "Bắt đầu phiên tòa đi."


Quà trình cụ thể không có gì hay để miêu tả, Theodore ngồi vô cùng buồn chán trên ghế ngồi, thậm chí hắn còn rảnh đến mức đến số hoa văn trang trí khắc trên vách tường. Thái độ không buồn để ý của hắncàng thêm chọc giận dân chúng đang đứng vây xem, tuy rằng bị trận pháp ngăn cản, nhưng sự phẫn nộ của họ đã đạt tới đỉnh điểm.


"Xem ra Theodore nhất định sẽ phải thân bại danh liệt." một vị Hồng y đại giáo chủ cười lạnh nói.
"sự tình không thể đơn giản như thế này, hắn không phải là loại người chỉ biết bó tay chịu trói." Ngồi bên cạnh ông ta là Giáo chủ Danny trầm giọng nói, "Ông cảm thấy thế nào, Queri?"


Queri không nói gì, đưa mắt nhìn về phía người thanh niên tóc vàng ngồi ở ghế bị xét xử. Đúng lúc này, cánh cửa bên trái được mở ra, thiếu nữ bị hai con rối luyện kim kèm chặt hai bên dẫn đi ra giữa chính phòng, ngồi xuống ghế nhân chứng. Ánh mắt của Theodore cuối cùng cũng thay đổi, hắn nhìn người con gái đó, bàn tay đặt trên đầu gối không tự chủ được mà nắm chặt thành quyền.


"Tại sao lại là một con nhóc nửa người nửa ma?" Tiếng nghị luận của đám người càng lúc càng lớn.
"Người vừa mới đến, họ tên gì, có quan hệ gì với người bị phán quyết?" Người phụ trách chủ trì hỏi theo lệ thường.


Thiếu nữ mỉm cười, "Tôi là Margaret, quan hệ giữa tôi và người bị phán quyết..." Nàng ngưng một chút, không biết là cố tình hay vô ý, quét mắt nhìn quanh bốn phía rồi mới chậm rãi nói, "Tôi là người yêu của anh ấy."
"Cái gì?!"
"Nàng ta nói cái gì?!"


Trong nháy mắt tiếng huyên náo gần như phá tan nóc nhà, Giáo Hoàng nhận ra điều không ổn, vừa mới chuẩn bị đứng lên lại nghe Margaret tiếp tục nói ra những câu kinh người: "Bởi vì hai người chúng ta có quan hệ yêu đương nên Giáo Hoàng đã uy hϊế͙p͙ tôi làm chứng giả để vạch tội Theodore, vậy nên tôi phải đứng ở chỗ này. Còn về lời đồn đãi được lan truyền trong thành, cũng là do Giáo Hoàng sai người tung ra..." Nàng còn rất nhiều lời muốn nói nhưng hai tên hầu đứng bên cạnh đã nhào tới. Theodore hừ lạnh một tiếng, từ trong tay áo bay ra một luồng ánh sáng, trong nháy mắt hai tên con rối luyện kim bị chém thành hai nửa.


Lần kinh biến này không những khiến dân chúng vây xem phía ngoài chấn kinh mà những người đangđứng trong đại sảnh cũng hoang mang không kém, nên chẳng ai rảnh mà quan tâm bọn họ. Từ lúc Theodore bắt đầu phát động công kích, những người trong đại sảnh đã chia thành hai phe, bắt đầu công kích nhau kịch liệt.


"Sao lại thế này?" Margaret có chút hồ đồ, vốn đã chuẩn bị trổ hết bản lĩnh trong buổi phán quyết này, không ngờ phần diễn của nàng lại bị đoạt như nhanh như thế.


"Còn không mau tránh ra!" Theodore vung tay giúp nàng cản một cú tấn công, nắm lấy cổ tay nàng đem nàng ôm vào trong ngực, giọng nói của hắn mang theo sự tức giận: "Em bị dọa ngu người rồi à? Thấy người ta tấn công mà cũng không biết tránh!"


"Theo..." Thiếu nữ sững sờ túm lấy tay áo hắn, "anh, anh không nghi ngờ em sao?"


Theodore vừa ứng phó với cầu lửa bay từ bốn phương tám hướng tới, vừa che chở Margaret chạy ra ngoài: "Nghi ngờ em cái gì? Nghi ngờ em phản bội anh?" hắn đột nhiên bật cười, nụ cười rõ ràng khôngcó chút ý tốt, "anh đương nhiên sẽ không nghi ngờ em, vì em không phải là người thông minh như vậy."


"..." Cái tên khốn kiếp này, thế mà lúc trước uổng công nàng phải giả bộ phản bội hắn!
#
Phiên tòa phán quyết sau 200 năm mới mở lại của Wesson đại lục cứ như vậy mà kết thúc, kết quả này đúng là không có ai có thể ngờ tới.


Còn Giáo Hoàng thì bất hạnh bỏ mạng trong cuộc hỗn chiến, hai người Hồng y đại giáo chủ là Danny và Lane thừa nhận bản thân chịu sự giao phó của Giáo Hoàng đã sai khiến môn hạ bôi nhọ Theodore, sau đó bị thiêu chết. Lời đồn đãi bị lan truyền lúc trước cũng hoàn toàn tan thành mây khói, Theodore mộtlần nữa nhận được sự kính ngưỡng của dân chúng nhưng hắn lại không tiếp tục đảm nhận chức vị quan đại thần nữa.


"Bởi vì là người thờ phụng thần linh thì không được có tình cảm trần tục..." Đứng trên boong thuyền, Theodore chậm rãi nói, "anh đã vi phạm giáo quy, tự nguyện cách chức, từ nay về sau thoát khỏi Giáo đình."


nói cách khác.... đầu óc của Margaret có chút hồ đồ, theo như cách nói của Theodore thì ngay sau khi nàng mất tích hắn đã nghi ngờ có người trong Giáo đình giở trò. Vì Martin đã từng bảo Theodore giết Margaret nếu Margaret là gian tế do ông ta phái tới thì ông ta không thể nói với hắn như vậy. Lúc ấy Theodore thật sự không đoán được độc thủ phía sau là Giáo Hoàng nhưng hắn vẫn bí mật liên lạc với Hồng y đại giáo chủ Queri.


"anh đã sớm muốn thoát khỏi sự kiểm soát của Martin." hắn mỉm cười nói, "Cùng Queri âm thầm lui tới chính là vì một ngày nào đó muốn đối phó với Martin."


So với hai tên đại giáo chủ Lanne và Danny có quan hệ mật thiết với Giáo Hoàng, Queri cũng bị Giáo Hoàng đề phòng, bởi vậy nên hai người họ với ăn nhịp với nhau như vậy. Lúc Theodore nhận được thư yêu cầu từ Giáo đình muốn hắn tham gia phiên tòa phán quyết, hắn cơ bản đã có thể chắc chắn người thuộc phái Giáo Hoàng muốn lật đổ hắn.


"Vậy nên anh đã tương kế tựu kế?"
"không sai." Theodore gật đầu, "Giáo Hoàng bình thường đều ở trong Thánh đường có thủ vệ sâm nghiêm, muốn dẫn lão ta ra ngoài không phải là chuyện dễ dàng."


Nhưng vì tham gia phiên tòa phán quyết, Giáo Hoàng buộc phải rời khỏi Thánh đường, tự mình chạy đến địa bàn của hắn. Bởi vậy việc Giáo Hoàng tính toán ám hại Theodore thật ra là ngược lại, mọi chuyện đã sớm bị hắn nắm trong tay. Lúc này Margaret quả thật có chút đồng tình với lão ta, lại nhìn lại cái tên Theodore đang cười híp mắt bên cạnh, nàng không khỏi rùng mình một cái, thật không ngờ cái tên nam nhân ngạo kiều hay ngại ngùng này thật ra là một tên phúc hắc, bản thân nàng trước đây lớn lối như vậy có khi nào bị hắn ghi lại để sau này tính sổ một lượt không?


Về phần Martin, thì từ lúc lời đồn đãi bị loan truyền đã lặng lẽ bỏ trốn, cùng ông ta chạy trốn còn có mẹ của Theodore. Lúc biết được tin này trong lòng Theodore chỉ còn duy nhất một suy nghĩ "Quả nhiên là thế!". Lúc còn trẻ Martin cả gan làm bậy nhưng từ ngày địa vị càng lúc càng cao, lá gan của ông ta lại càng nhỏ lại. Có lẽ là do có được càng nhiều thì càng lo được lo mất. Đây cũng là lý do ông ta muốn Theodore giết Margaret lúc trước, ông ta sợ Theodore không còn bị ông ta khống chế nữa. Còn về người mẹ của hắn... Người phụ nữ ấy thông đồng với Martin nhiều chuyện như vậy, Theodore đối với bà ta cũng không có bao nhiêu tình cảm.


"Nếu đã chọn con đường chạy trốn, Martin sẽ không còn cơ hội quay về Giáo đình nữa." Theodore nhìn mặt biển nơi phương xa, sau khi Queri trở thành Tân Giáo Hoàng đã tuyên bố giáo chủ Martin lâm trọng bệnh, chắc chắn qua một thời gian nữa sẽ có tin nói ông ta đã chết. Theodore vốn dĩ không có tâm tranh giành quyền thế, sau khi liên thủ với Queri giành được thắng lợi, hắn đã lựa chọn rời khỏi Giáo đình, còn Queri đối với hành động tức thời của hắn cũng rất hài lòng, thậm chí còn tặng cho Theodore một khối tài sản kếch xù, nhưng Theodore cũng không quá để ý.


"Kế tiếp, sẽ đi đến đại lục Jutta."


Nhắc tới cái tên này, trong lòng Margaret đột nhiên cảm thấy bị siết chặt một cái. Nhưng lời nguyền trênngười Theodore thật ra không chỉ đơn giản như vậy, có lẽ cuối cùng có chút lương tri đột nhiên trỗi dậy nên trước khi chạy trốn Martin đã để lại cho Theodore một lá thư nói cho hắn biết thật ra lời nguyền này có một hậu quả rất đáng sợ.


Sau khi bị Giáo Hoàng ly gián, Martin từng có dự định giết Theodore. Bởi vậy nên ông ta đã tìm một tên ma pháp sư có pháp lực cao cường trên đại lục để nguyền rủa Theodore, ông ta đã hạ trên người Theodore hai loại lời nguyền cùng một lúc, một cái biểu hiện ra bên ngoài khiến Theodore biến thành trẻ con, nhưng sau khi lời nguyền này bị giải trừ, lời nguyền thứ hai vẫn tồn tại trên người hắn chậm rãi đẩy hắn vào chỗ chết. Theodore cảm giác hắn luôn uể oải, đây là do lời nguyền đang ăn mòn cơ thể hắn. Trong thư của Martin, tên ma pháp sư bị Garo tìm được là do ông ta ngụy tạo, còn người thật sựđã hạ lời nguyền trên người Theodore đã sớm sang đại lục Jutta, mà loại lời nguyền này chỉ có thể do đích thân người hạ chú giải trừ - đây chính là nguyên nhân mà hai người đang ở trên con thuyền vượt đại dương này.


"Em cứ nghĩ rằng... Cả đời này em sẽ không có cơ hội đặt chân lên Jutta đại lục." Margaret thở dài.


Lúc nghe Theodore nói phải đi đại lục Jutta, Margaret cứ nghĩ rằng mình với hắn phải tạm xa nhau, vì trước đây nàng đã từng thử nhiều lần nhưng lần nào cũng thất bại. không ngờ rằng khi nàng đi cùng với Theodore lại có thể thuận lợi lên thuyền, mà dọc đường đi cũng sóng yên biển lặng. Lẽ nào... là do có Theodore ở đây? Dù sao người này cũng là nam chủ của thế giới này, cho nên lực lượng thần bí vẫn luôn ngăn cản nàng cũng không có cách nào ngăn hắn sao?


Lặng lẽ buông xuống mối lo lắng trong lòng nhưng rất nhanh Margaret nhận ra rằng nàng đã quá ngây thơ rồi.
Khi con thuyền cách đại lục Jutta càng ngày càng gần, Theodore thỉnh thoảng lại rơi vào hôn mê. Margaret cứ tưởng nguyên nhân là do lời nguyền đó, nhưng Garo đi cùng hai người lại nói ngược lại.


"Việc này không phải là do lời nguyền." Garo cau mày, "Sau khi biết sự thật ta đã tìm hiểu lời nguyền này, thời kì ủ bệnh của nó rất dài, mà trong thời gian ấy dấu hiện bên ngoài cũng chỉ cảm thấy cơ thể mệt mỏi, hay cảm thấy choáng váng cũng là một biểu hiện thường thấy."


Nếu như không phải là do lời nguyền... lòng Margaret nháy mắt chìm xuống đáy cốc, có lẽ nào là do cái lực lượng thần bí đó?


sự thật chứng minh suy đoán của nàng đã đúng, một đêm nọ sau khi Theodore chìm vào hôn mê nàng luôn canh giữ bên giường, thỉnh thoảng lấy khăn lau mồ hôi cho hắn. hắn nhắm chặt hai mắt lại, hai đầu lông mày nhíu chặt, còn lẩm bẩm trong miệng: "Đừng... Đừng đi... Đừng..."


"Cái gì?" Margaret cúi đầu, muốn nghe rõ xem Theodore đang nói cái gì, "Theo, Theodore?"


Đúng lúc này, Theodore mở mắt. "Đừng đi." hắn nói rất rõ ràng, "Đừng đi gặp Alex." Thiếu nữ thoáng cái sợ ngây người, trước mặt nàng vẫn là gương mặt quen thuộc ấy, nhưng nàng cảm giác cả người như rơi vào hầm băng.


Trong miệng Theo sao có thể thốt ra cái tên này, hắn làm sao có thể biết sự tồn tại của Alex!
Margaret gần như phát điên nhào tới bên người hắn, nắm chặt lấy vai hắn: "Ngươi đang nói cái gì vậy? Ngươi rốt cuộc là ai?"


"Đừng đi gặp hắn, nếu không thế giới này sẽ sụp đổ mất." Nam nhân không trả lời nàng, chỉ biết cứng ngắc lặp lại câu đó. hắn đột nhiên nở nụ cười, trong mắt lóe lên sự dịu dàng. Margaret đã từng thấy Theodore cười, nhưng không giống như bây giờ, nàng có thể dễ dàng nhận ra, đây không phải là Theodore.


Mà nụ cười này nàng cũng từng nhìn thấy, trong đoạn video trong con chip đó, ở trên khuôn mặt của Carto."


"Ngươi" Nàng mờ mịt buông lỏng tay, muốn đứng dậy nhưng lại không có chút sức lực, "Ngươi là..." Nàng ngừng lại quả thật là không có dũng khí nói ra cái tên này, "Ngươi là Cố Dần Thành."


"Đúng." một lần nữa, không phải thông qua video trả lời nàng, mà Theodore đang ở ngay trước mắt nàng nhìn nàng gật đầu, mỉm cười nói, "anh là Cố Dần Thành."