Ăn Thịt Chi Lữ (Cuộc Hành Trình Ăn Thịt)

Quyển 8 - Chương 8: [Khoa học viễn tưởng] Đẩy ngã thủ lĩnh phản quân 8

Editor: Thanh Thanh Mạn


"Ưm... a... Nhanh lên... Hung hăng làm em đi, Hoài Cẩn... Hoài Cẩn..." Người phụ nữ trên giường thét lên một tiếng cao vút, cơ thể căng thẳng đột nhiên dãn ra, ngã thẳng xuống lớp chăn mềm mại. Cho đến khi hô hấp bình thường trở lại, Diệp Huyên mới chậm rì rì rời giường, đi vào phòng tắm rửa sạch ɖâʍ dịch giữa hai chân.


cô lại tự an ủi, tưởng tượng ra Hạ Hoài Cẩn đang làʍ ȶìиɦ với mình, miệng gọi tên người đàn ông đó, liên tục nhớ đến những hình ảnh ngày đó, cao trào đi qua cô mới có thể miễn cưỡng đi vào giấc ngủ. Làm sao bây giờ... Diệp Huyên cảm thấy chính mình giống như một bông hoa đang dần héo úa, nếu như lúc đó không làʍ ȶìиɦ cùng Hạ Hoài Cẩn, cô có thể dựa vào tay tự an ủi mình, nhưng từ sau khi hưởng qua tư vị bị đại dương v*t thao, có đôi khi giày vò hơn nửa giờ mà cơ thể vẫn không thỏa mãn.


Nhưng cố tình Hạ Hoài Cẩn đối với cô lại càng ngày càng lạnh nhạt.


Khi chưa phát sinh sự kiện kia, không khí giữa hai người đã có phần ôn hòa hơn trước. Tuy rằng Hạ Hoài Cẩn vẫn không chủ động nói chuyện với cô, nhưng lúc Diệp Huyên tự lảm nhảm thì anh vẫn lắng nghe. sự phòng bị của anh đối với Diệp Huyên cũng dần dần biến mất, cũng không tiếp tục kháng cự Diệp Huyên đụng chạm nữa. một ngày trước khi hai người họ làʍ ȶìиɦ với nhau, Diệp Huyên còn than thở những phiền não trong công việc với Hạ Hoài Cẩn, anh thậm chí còn đưa ra mấy lời khuyên.


Khi đó Diệp Huyên còn vui vẻ đến phát rồ, nhưng ở trước mặt Hạ Hoài Cẩn cô vẫn trưng ra cái bộ mặt nghiêm túc, nhưng khi trở lại văn phòng, cô đá bay giày cao gót, để chân trần chạy vòng vòng trong phòng, giống như một cô bé ngốc nghếch đang vô cùng vô cùng vui vẻ. anh ấy còn khuyên mình, có phải quan hệ giữa hai người đang dần rút ngắn lại? cô suốt ngày lo được lo mất, chỉ vì một động tác nhỏ của Hạ Hoài Cẩn, một câu nói vô tâm của anh mà lo lắng không yên. Loại cảm giác này, là yêu sao?


Trong khi Diệp Huyên còn ngây thơ nghĩ rằng mục tiêu đang cách mình không xa, thì cuộc hoan ái ngoài kế hoạc ấy, đã khiến tất cả trở về vạch xuất phát.


Đẩy cửa ra, Hạ Hoài Cẩn đang ngồi bên bàn xem tin tức, trong sở nghiên cứu cho phép những người cung cấp tài nguyên giống như biết tin tức của bên ngoài, nhưng lại không được liên lạc với bên ngoài, trên màn hình một thân ảnh hết sức quen thuộc đang nói, đó là mẹ của Diệp Huyên - bà Diệp Như, chủ tịch quốc hội của đế quốc Nebula. Tuy bây giờ bà đã gần năm mươi tuổi, nhưng nhờ được chăm sóc cẩn thận, mỗi cái giơ tay nhấc chân của bà vẫn tự tin, thanh nhã như cũ. không biết là cố ý hay vô tình Hạ Hoài Cẩn liếc nhìn Diệp Huyên một cái, đột nhiên cười nhạo một tiếng: "cô với mẹ cô, tuy nhìn qua không giống nhau lắm, nhưng thật ra không khác nhau nhiều lắm."


"hả?" Diệp Huyên ngẩn người, tuy không hiểu lắm ý tứ trong câu vừa rồi của Hạ Hoài Cẩn, nhưng côvẫn nhịn không được mà vui vẻ, trong khoảng thời gian từ ngày đó tới nay, đây là lần đầu tiên Hạ Hoài Cẩn chủ động nói chuyện với cô. Nhưng sau đó anh liềm im lặng. Quy trình vẫn giống như cũ, lúc kiểm tra thân thể, anh cởi hết đồ đứng trước mặt Diệp Huyên, hai người đã sớm thăm dò đến chỗ bí mật nhất trên cơ thể của nhau, nhưng Diệp Huyên lại sợ sệt khác thường, ngay cả những động tác nhỏthường làm lúc trước cũng không dám làm.


Đúng là như vậy... Hạ Hoài Cẩn hạ xuống tầm mắt, không nhìn bàn tay nhỏ bé đang di chuyển trênngười mình nữa. Đến cùng thì cuộc hoan ái ngày hôm đó là cái gì? Đối với Hạ Hoài Cẩn, anh ép buộc mình coi đó là ý loạn tình mê là một sai lầm, thì đối với cô, cô coi đó là gì?


Lúc đầu, cô là người chủ động, thậm chí còn nói thích làʍ ȶìиɦ cùng mình, nhưng sau đó đối mặt với thái độ lãnh đạm của mình, thái độ của cô lại là cẩn thận lấy lòng. Hạ Hoài Cẩn là một người cực kì thông minh, mọi việc đã rõ ràng như thế, anh còn không nhìn ra tâm tư của Diệp Huyên đối với mình mới là lạ.


Khi đó anh đã đoán sai, người con gái này, không chỉ là đơn thuần muốn chiếm giữ mình.


Có lẽ câu nói vừa rồi của anh đã cổ vũ Diệp Huyên, tuy thái độ của Hạ Hoài Cẩn vẫn hờ hững, nhưng Diệp Huyên lại bắt đầu nhiệt tình như trước. Nhìn cô vội trước bận sau, vắt hết óc tìm đề tài, Hạ Hoài Cẩn đột nhiên nghĩ tới một con vật, ưm, rất giống một con sóc ngốc nghếch.


cô xoay quanh Hạ Hoài Cẩn cố gắng lấy lòng anh, nhưng từ đầu đến cuối cũng không được anh đáp lại, cuối cùng sự hy vọng vừa nhen nhón lên cũng bị dập tắt. không chỉ có ngày hôm nay, từ sau ngày hai người làʍ ȶìиɦ với nhau, mong đợi, lo lắng, hối hận, mất mát đủ loại cảm xúc tiêu cực cứ quấn quanh Diệp Huyên, khiến ý chí của cô dần dần sụp đổ. cô thật sự không hiểu, cuối cùng thì chỗ nào có vấn đề, rõ ràng, rõ ràng khi đó Hạ Hoài Cẩn cũng thực thích làʍ ȶìиɦ với mình....


"anh" cô nhìn Hạ Hoài Cẩn, hai tay bị ống tay áo che khuất đã nắm lại thành quyền, "anh ghét em lắm ư?"
"Tôi ghét cô thì sao, thích cô thì sao?" Hạ Hoài Cẩn nâng mắt nhìn cô.


Những lời này hàm ý thật rõ ràng, cho dù anh ghét hay là thích thì anh cũng không có cách nào phản kháng. Tim Diệp Huyên như bị sít chặt một cái, là như vậy sao? Có lẽ là vì như thế? Cảm thấy mình đang dùng địa vị để ép buộc anh ấy làʍ ȶìиɦ... Trong đầu cô rối như tơ vò, rất muốn nói chuyện ngày hôm đó cũng không phải là cố ý ép buộc, nhưng sự thật là cô đã hành xử như thế. Nếu như Hạ Hoài Cẩn không thể trốn thoát khỏi đây, anh sẽ mãi mãi không để ý đến cô ư?


"Em muốn làʍ ȶìиɦ với anh" Diệp Huyên lạnh lùng nói, lời đã nói ra thì không có cách nào thu lại được, cô đành đâm lao thì phải phóng theo lao, "Ngay bây giờ."
"Tôi cự tuyệt." Hạ Hoài Cẩn từ chối không chút do dự.


Thái độ kiên quyết của anh khiến Diệp Huyên đau đớn, "Nếu như anh không đồng ý", chính cô cũng không hiểu mình đang muốn cái gì, dù biết rõ nói như vậy sẽ khiến Hạ Hoài Cẩn tức giận, nhưng cô vẫn nói: "Em sẽ đem chuyện anh là điều chỉnh giả báo lên cấp trên."


Hạ Hoài Cẩn ngây người, anh muốn hỏi "Làm sao cô biết được?" nhưng chợt nhớ lại chuyện mình đãtừng cứu Diệp Huyên, thân thủ của anh lúc đó, một người bình thường tuyệt đối không thể làm được.


Sau khi sự kiện "Tháng ba đen tối" qua đi, số lượng điều chỉnh giả bị sụt giảm nghiêm trọng trên diện rộng, mà sau đó mấy năm chính phủ cũng đã đóng lại hạng mục cải tạo gien. Nhưng thông qua quá trình sinh sản, số lượng điều chỉnh giả được sinh ra trong tổng dân cư vẫn không ít, nhưng trong đó nam giới chỉ chiếm 0.4%. Nam giới vốn đã quý, mà điều chỉnh giả là nam lại càng hiếm. Vốn dĩ hai người đều là điều chỉnh giả thì tỉ lệ sinh ra đời sau là điều chỉnh giả là 100%, nhưng nếu là bé trai thì có đến 80% xác xuất là người bình thường.


Diệp Huyên là người nghiên cứu khoa học, biết rõ thân phận điều chỉnh giả của Hạ Hoài Cẩn sẽ khiến không ít người nhốn nháo, bởi anh là đối tượng thực nghiệm tuyệt vời. một khi bí mật này bị bại lộ, thìchắc chắn cả đời này của Hạ Hoài Cẩn cũng không thể lấy lại được tự do, anh sẽ bị nuôi nhốt như động vật quý hiếm, ngay cả quyền được chết cũng không có. Đối với Hạ Hoài Cẩn mà nói, đây là sự uy hϊế͙p͙ lớn nhất.


"Cho nên" Hạ Hoài Cẩn nhìn Diệp Huyên, "cô đang uy hϊế͙p͙ tôi?"


không phải, không phải, sao mình có thể nói ra những lời thế này? Nhưng tính cách của Diệp Huyên từ nhỏ đã vậy, khi cô căng thẳng, khẩn trương thì lời nói cứ tuôn ra khỏi miệng mà không kịp suy nghĩ, cônghe thấy mình đang lạnh lùng nói từng chữ từng chữ, "Đúng vậy, em đang uy hϊế͙p͙ anh."


thật lâu sau Hạ Hoài Cẩn cũng không nói gì, anh chỉ nhìn chằm chằm vào Diệp Huyên, ánh mắt sắc bén, khiến Diệp Huyên chột dạ đến mức suýt chút nữa là ngã nhào trên mặt đất. Ngay khi Diệp Huyên cảm thấy mình sắp thở không nổi nữa, anh cuối cùng cũng dời đi tầm mắt, "Vậy thì, cô cứ tự nhiên." anhngồi xuống, rất hiển nhiên là không muốn nói thêm một lời nào nữa.


Tình cảnh của anh lúc này cực kì chật vật, vì mới làm xong kiểm tra thân thể, trên người trần trụi, ngay cả qυầи ɭót cũng chưa kịp mặc vào, nhưng Diệp Huyên thấy được sự nghiêm nghị tuyệt đối không dao động trên người anh. Lần đầu tiên cô ý thức được, bản thân đã làm sai rồi, một sai lầm cực kì khủng khϊế͙p͙.


Dùng thủ đoạn đưa Hạ Hoài Cẩn vào sở nghiên cứu, rồi còn tìm đủ loại lý do để lừa anh, vì không muốn để lộ tình cảm của mình, thậm chí vì che dấu chuyện này, cô còn nói ra những lời uy hϊế͙p͙ anh ấy. Hết lần này đến lần khác, Diệp Huyên đều không hề tôn trọng Hạ Hoài Cẩn. Cho dù cô không muốn thừa nhận thì sự thật vẫn là như vậy.


thật ra cô đã sớm lập ra một kế hoạch hoàn hảo, đầu tiên khiến Hạ Hoài Cẩn có được tư cách trở thành người cung cấp tài nguyên cấp 3, đợi đến lúc thời cơ chín muồi, sẽ đem thân phận của anh hợp pháp hóa, rồi thông qua cơ cấu phân phối của chính phủ, đem Hạ Hoài Cẩn phân phối cho mình, như vậy côcó thể quang minh chính đại có được người đàn ông này.


Đúng thế, Diệp Huyên hi vọng là dựa vào cơ cấu phân phối mà có được, chứ không phải là theo đuổi, rồi yêu nhau. cô không hề cảm thấy bản thân mình lừa gạt Hạ Hoài Cẩn như vậy là không đúng, cũng không cảm thấy mình chiếm đoạt anh giống như một món hàng như vậy là không đúng. Đến tận bây giờ, cô vẫn nghĩ như vậy, bởi vì nền giáo dục mà cô nhận được suốt 24 năm qua, đã dạy cô như vậy.


Nhưng đối với Hạ Hoài Cẩn, tất cả mọi chuyện đều không thể chấp nhận được.


"cô với mẹ cô, tuy nhìn qua không giống nhau lắm, nhưng thật ra không khác nhau nhiều lắm." Đúng thế, Diệp Huyên với mẹ cô tuy là hai người hoàn toàn khác nhau, một người đứng trên đỉnh quyền lực suốt nhiều năm, giỏi giang sắc bén, còn một người cũ kĩ nghiêm túc, lãnh đạm mà ngốc nghếch nhưng xét đến cùng, hai người và hàng tỉ người phụ nữ trên đế quốc này đều giống nhau.


cô cẩn thận lấy lòng Hạ Hoài Cẩn nhưng sự lấy lòng này lại được thành lập trên nền tảng hai bên bất bình đẳng, cô giống như đang lấy lòng một con thú cưng nuôi trong nhà, cô yêu thích anh không khác gì yêu thích con vật đó, mà không phải là coi anh giống như một người ngang hàng với mình.


Hạ Hoài Cẩn rất thông minh, anh đã sớm nhìn ra, Diệp Huyên không phải là một cô gái tự ti, hướng nội. một người phụ nữ tìm cách câu dẫn anh, một người phụ nữ chủ động cởi quần áo của mình muốn làʍ ȶìиɦ với anh, cô không hề giống loại con gái yếu đuối, không có dũng khí biểu đạt tình cảm của mình. rõràng là không phải, cô cố gắng hạ mình, không cố ỳ lừa gạt, tất cả đều chỉ là vì cô cảm thấy mình khôngcần phải...


không cần phải...Thẳng thắn, không cần phải... dùng thái độ ngang hàng, chân thành để đối mặt với đối phương, mà loại người này Hạ Hoài Cẩn tuyệt đối sẽ không dễ dàng tha thứ.


thật ra anh vẫn luôn chờ Diệp Huyên, kể từ ngày đó, ý đồ của cô gái ngốc này đến người mù cũng nhìn ra, Hạ Hoài Cẩn chờ cô thẳng thắn với mình, nhưng đến cuối cùng cô vẫn không làm vậy.


"Bác sĩ Diệp" thấy Diệp Huyên ngây ngốc đứng tại chỗ, Hạ Hoài Cẩn nhịn không được mà thở dải, "Tôi cũng không phải là đồ ngốc, cũng không muốn người khác coi mình là đồ ngốc. Tôi đại khái có thể đoán được kế hoạch của cô, bằng năng lực của cô, khiến tôi có được thân phận hợp pháp, sau đó đem tôi phân phối để kết hôn với cô, đây là chuyện rất dễ dàng, tôi cũng không có cách nào phản kháng." anhnhìn Diệp Huyên, giọng anh âm trầm, bình tĩnh "Nhưng tôi hi vọng cô có thể hiểu, cho dù mọi chuyện có diễn ra theo kế hoạch của cô thì trong lòng tôi cũng vĩnh viễn không bao giờ khuất phục."