Ăn Thịt Chi Lữ (Cuộc Hành Trình Ăn Thịt)

Quyển 8 - Chương 12: [Khoa học viễn tưởng] Đẩy ngã thủ lĩnh phản quân -12

Hoài Cẩn ca ca? Thần kinh Diệp Huyên vừa mới thả lỏng ngay lập tức lại trở nên khẩn trương.


Hạ Hoài Cẩn theo bản năng liếc Diệp Huyên một cái, thấy trên mặt cô không có vẻ gì là tức giận, nhưng đôi mắt lại nhìn trừng trừng Hạ Hoài Cẩn, tỏ vẻ tức giận thật đúng là ngây thơ không khác gì thiếu nữ. Hạ Hoài Cẩn bật cười, anh cảm thấy mình không nhìn nhầm - kể từ khi rời khỏi sở nghiên cứu, Diệp Huyên dường như trở nên hoạt bát hơn.


"Con bé tên là Phương Tầm, là em gái của đại ca." Hạ Hoài Cẩn thuận tay cầm lấy quần mặc vào, không nhanh không chậm, giải thích, "anh coi con bé giống em gái ruột thôi."


"Hừ" Tuy trong lòng vui sướng nhảy nhót, nhưng Diệp Huyên vẫn giả vờ không thèm quan tâm, nói: "cô ta với anh có quan hệ gì cũng không liên quan đến em." nói được một nửa, cô thấy Hạ Hoài Cẩn cứ định ở trần như vậy mà mở cửa đi ra, liền vội vàng ngồi dậy, "Khoan đã, anh nhanh mặc áo vào đi!"


"Hả?" Hạ Hoài Cẩn thấy vậy liền nổi hứng trêu chọc cô, "Vì sao? anh cùng Tiểu Tầm lớn lên cùng nhau từ nhỏ, không có loại kiêng dè này."


"Bây giờ có" Diệp Huyên hùng hồn nói, cô cầm lên cái áo bị hai người vứt trên mặt đất lúc ân ái, muốn đi xuống giường đưa cho Hạ Hoài Cẩn, nhưng vừa đứng lên hai chân liền nhũn ra.


Hạ Hoài Cẩn thấy dáng vẻ chật vật suýt chút nữa ngã sấp xuống của cô vội vàng chạy lại đỡ lấy, "Được rồi, được rồi, để anh mặc vào." Nhấc tay ôm lấy Diệp Huyên đem cô nhét lại vào trong chăn, "Em ngoan ngoãn nằm đây, có lẽ đại ca tìm anh có việc cần nói," biết Diệp Huyên lo sợ, anh cố ý nóithêm một câu "anh sẽ trở lại ngay."


Phương Tầm khoảng mười lăm mười sáu tuổi, dáng người cao gầy mảnh khảnh, ngũ quan không tính là quá đẹp nhưng hơn cô mấy phần thanh xuân tươi trẻ. Giọng nói cô ta lại trong trẻo, sáng sủa líu ríu to nhỏ với Hạ Hoài Cẩn: " Hoài Cẩn ca ca, sao anh nhanh thế đã quay về, ở Tuyên Ninh Tam ca tìm không được anh, còn tức giận một hồi không nhỏ."


Hạ Hoài Cẩn lúc đó biết được tin Diệp Huyên đến căn cứ, gấp đến độ không kịp nghĩ ngợi gì, vội vàng trèo lên phi thuyền trở về lấy đâu ra thời gian rảnh mà chạy đi nói với Tam ca. Rồi sau đó, anh nghe Diệp Huyên nói mình muốn gia nhập Mặt trận giải phóng nam giới, liền tức đến mức nổi trận lôi đình, đúng là cái người không để cho người khác bớt lo tí nào; đến lúc gặp mặt hai người liền quấn lấy nhau, mây mưa một phen; anh sớm đã đem Tam ca ở Tuyên Ninh quên sạch không còn một mống, lúc này nghe Phương Tầm nói, mới kêu thầm một tiếng "Thôi xong!" - chờ Tam ca quay về căn cứ, mình chắc chắn bị mắng thối đầu một trận.


"không có việc gì đâu!" Phương Tầm cười hì hì kề sát vào tai nói với anh, "Em đã giúp anh che giấu, nói là Đại ca gọi anh về, còn bên chỗ anh của em cũng xong rồi."


"Đúng là may quá, cám ơn em!" Hạ Hoài Cẩn thờ phào nhẹ nhõm, "anh đúng là không chống đỡ được bên Tam ca." anh từ nhỏ liền không sợ trời không sợ đất chỉ sợ duy nhất một người là Tam ca Cận An, còn bây giờ thì lại có thêm một người, chính là cái người phụ nữ đang trốn trong chăn nhìn lén anh với Phương Tầm trong phòng đó.


"anh mới từ Tuyên Ninh chạy về, một đường vất vả nên nghỉ ngơi cho lại sức." nói thêm vài câu với Phương Tầm, Hạ Hoài Cẩn mới đóng cửa lại. Diệp Huyên ngay lập tức chui từ trong chăn ra, nửa ngồi nửa quỳ trên giường nhìn anh.


"Sau này anh có thể gọi em là Tiểu Huyên được không?" Có lẽ do vừa mới trải qua một hồi mây mưa, giọng của cô vẫn mang theo chút dư vị sắc tình, ngọt ngào, quyến rũ không giống giọng cô lúc bình thường cứ lạnh như băng, nghe vào trong tai chỉ cảm thấy vừa dễ chịu vừa ngứa ngáy.


Hạ Hoài Cẩn nghi ngờ Diệp Huyên cố tình mềm giọng như vậy, cứ nhìn dáng vẻ của cô bây giờ cũng đủ biết, hai bầu ngực lõa lồ dưới ánh nắng càng thêm trắng nõn, trơn bóng; mái tóc dài xõa tung trước ngực, cũng chỉ đủ để che đi một phần bầu ngực, còn hai núm vú đang vểnh lên lại cố tình nghịch ngợm ló ra từ dưới lọn tóc, dường như đang chào hỏi Hạ Hoài Cẩn. Bởi vì tư thế nửa quỳ nửa ngồi, hai đùi của cô kẹp chặt, che lại cảnh xuân vô hạn giữa hai chân, nhưng trên bụng cô vẫn còn dấu vết trắng đục, ẩm ướt người sáng suốt chỉ nhìn qua cũng biết cô vừa mới bị đàn ông yêuthương qua.


"Tiểu Huyên?" Hạ Hoài Cẩn nhướng mày, bước lên trước một bước dài, đột ngột bắt lấy mắt cá chân của Diệp Huyên, đem hai chân cô tách rộng ra, Diệp Huyên hoảng sợ, hô lên một tiếng ngã thẳng ra giường. Đầu anh để giữa hai chân cô, đôi mắt đen nhanh nhìn không chớp mắt vào đóa hoa kiều diễm. Ngón tay thon dài tách ra hai phiến hoa môi, gảy một cái lên âm đế đang sưng đỏ. Diệp Huyên nhịn không được mà "ưm" một tiếng, lỗ nhỏ chưa kịp khép kín run rẩy phun ra một bãi d*m thủy.


"Đừng mà...." Chưa từng bị Hạ Hoài Cẩn xem qua nơi đó, nhưng giờ anh lại dựa vào gần như vậy, Diệp Huyên thậm chí có thể cảm nhận được hơi thở nóng rực của anh đang phun lên hoa môi, khiến cô ảo tưởng anh sắp hôn lên nơi đó của mình. Mặc dù anh không làm gì chỉ đơn thuần nhìn như vậy cũng đủ để khiến Diệp Huyên ướt đẫm, "Nơi đó... Còn rất đau...." cô cắn ngón tay, nũng nịu xin tha.


"Vậy em câu dẫn anh để làm gì, hửm?" một tiếng "hửm" khàn khàn, phát ra từ cổ họng vô cùng gợi cảm, khiến Diệp Huyên cảm thấy giống như có mộtcái móc câu gãi vào lòng cô, cả người cô đều ngứa ngáy khó nhịn; nếu như hai chân không bị Hạ Hoài Cẩn tách ra gác lên cánh tay anh, thì cô nhất định sẽ kẹp chặt hai chân vặn vẹo, cọ xát.


"Em, em không câu dẫn anh...." cô cảm giác d*m thủy chảy ra từ hoa huy*t càng ngày càng nhiều, cố nâng cánh tay lên yếu ớt đẩy Hạ Hoài Cẩn, "anhđổ oan cho em..."


Tiểu ɖâʍ phụ này, Hạ Hoài Cẩn nghiến răng nghiến lợi mắng thầm trong lòng. Quần áo không có một mảnh, cả người trần truồng cố ý mềm giọng năn nỉ mình, vừa sờ vào một cái liền chảy nước đầm đìa, bây giờ còn dám nói mình oan uổng cô? Trước kia, khi còn ở sở nghiên cứu Hạ Hoài Cẩn đãbiết cô gái này vừa lẳng lơ vừa phóng đãng, bên ngoài thì mặc toàn những bộ quần áo nghiêm túc, già dặn nhưng bên trong lại mặc nội y tình thú; trước mặt người khác thì làm ra vẻ bảo thủ, lạnh lùng nhưng vừa bước chân vào phòng Hạ Hoài Cẩn liền cởi áo, lộ ra hai bầu ngực trắng noãn. Mà Hạ Hoài Cẩn lại bị cái dáng vẻ ɖâʍ đãng của cô câu mất hồn mất vía, cô chỉ cần hơi trêu chọc một tí, gậy th*t của anh liền cứng rắn.


Nếu như không gặp được Diệp Huyên, Hạ Hoài Cẩn cũng không tính bản thân lại tinh lực tràn đầy như thế. Nhưng có lẽ vì anh gặp được Diệp Huyên nên mới xúc động khó nhịn như vậy.


"Nếu đã vậy thì...." Trong lòng thì hận không thể ngay lập tức đem cô xử ngay tại chỗ, nhưng Hạ Hoài Cẩn vẫn giả bộ bình tĩnh, chậm rãi buông hai côxuống, "Lần này không làm nữa."


Nhìn Hạ Hoài Cẩn chuẩn bị đi thật, "Khoan đã!" Diệp Huyên vội vàng duỗi chân kẹp lấy thắt lưng anh, "Làm đi mà..."
"Nhưng chỗ đó của em đều sưng đỏ lên cả rồi..." Hạ Hoài Cẩn ra vẻ tiếc nuối nói.


"Vậy anh nhẹ một chút!" Diệp Huyên đỏ bừng mặt, hai chân nhẹ nhàng cọ xát trên lưng anh, "nhẹ một chút thì sẽ không đau..."
"Thế nên, lúc nãy em đang câu dẫn anh?" Hạ Hoài Cẩn cong khóe môi nở nụ cười.


anh ít khi lộ ra vẻ mặt giảo hoạt như thế, nhưng nhìn anh đắc ý cười xấu xa, Diệp Huyên hừ một tiếng, "Em câu dẫn anh đấy, thì sao nào?" cô ở trước mặt Hạ Hoài Cẩn cũng không biết cái thứ rụt rè là gì, dứt khoát giang hai chân ra, cặp mông ngọ ngậy cọ lên phần háng của anh, "Em muốn ăn gậy th*t bự, nhanh lên cho em đi, ưm...."


Giơ tay tát một cái không nặng không nhẹ lên bờ mông căng vểnh của cô, Diệp Huyên lột xuống quần dài của Hạ Hoài Cẩn, cầm lấy gậy th*t thô to đãsớm cương cứng từ lâu cắm vào hoa huy*t. Hai người họ một người thẳng lưng đẩy lên phía trước, một người uốn lưng hạ mông lùi xuống, khi gậy th*t một lần nữa lấp kín hoa huy*t, cả hai đều thoải mái hừ nhẹ ra tiếng. Hạ Hoài Cẩn kéo hai chân cô giang rộng ra, làm cho cô ngồi lên đùi mình, đẩy mông từ dưới lên trên gậy th*t đâm đến tận hoa tâm, Diệp Huyên bị nhồi đầy vừa thoải mãn vừa khó chịu, ôm lấy cổ Hạ Hoài Cẩn rên rỉ.


Động tác cắm rút của người đàn ông ôn nhu cẩn thận, rõ ràng là cố tình săn sóc đặc biệt đến hoa huy*t sưng đỏ không chịu nổi chàn đạp của Diệp Huyên. Loại làʍ ȶìиɦ dịu dàng này tất nhiên là không thể thỏa mãn Hạ Hoài Cẩn, nhưng nhìn Diệp Huyên thoải mái đến nheo cả mắt, giống như con mèo nhỏ, tựa vào trước ngực mình làm nũng, trong lòng Hạ Hoài Cẩn tràn ngập cảm giác thành tựu, lại càng thêm dịu dàng.


"Ưm, ưm... thật thoải mái... Ưm, a... Hoài Cẩn.... gậy th*t của Hoài Cẩn thật là lớn..." Diệp Huyên đắm chìm trong khoái cảm không biết nam bắc là gì, đột nhiên nghĩ đến cách xưng hô của Phương Tầm với Hạ Hoài Cẩn, " Hoài Cẩn ca ca", nghe thật thân thiết. cô tất nhiên nhìn ra được Hạ Hoài Cẩn đối với Phương Tầm hoàn toàn không có ý tứ gì khác, nhưng lòng dạ phụ nữ vốn hẹp hòi, một khi ghen tuông thì giọng cũng chua như giấm, "Hoài Cẩn, em.. Em không muốn gọi anh như thế..."


"Hả, vì sao?" Hạ Hoài Cẩn nắm lấy bầu ngực Diệp Huyên tỉ mỉ thưởng thức, anh rất thích nghe Diệp Huyên gọi mình như vậy, cảm giác khi cô gọi tên mình, hai từ đó thốt ra từ miệng cô khiến anh có cảm giác hoàn toàn khác biệt với những người khác.


"Em không muốn xưng hô với anh giống với người khác."
"Trong căn cứ mọi người gọi anh là lão Cửu." Hạ Hoài Cẩn kiên nhẫn giải thích, "Chỉ có em" anh ho khan một tiếng, "Mới gọi anh là Hoài Cẩn."


Trong lòng Diệp Huyên vui vẻ, thật ra cô không muốn thể hiện ra sự ghen tị của mình, vì dù sao giữa Phương Tầm với Hạ Hoài Cẩn cũng không có gì, quá mức để ý sẽ khiến Hạ Hoài Cẩn khó chịu, nhưng miệng vẫn nhịn không được mà nói: "thì Phương Tầm đó... cô bé đó cũng gọi anh là Hoài Cẩn ca ca mà...."


Hạ Hoài Cẩn phì cười, thì ra cô gái này quay co lòng vòng nửa ngày cuối cùng là vì việc nhỏ này. anh cũng không cảm thấy phiền chán, ngược lại cảm thấy dáng vẻ ngốc nghếch này của Diệp Huyên rất đáng yêu, anh nhíu mày, cắn lên vành tai cô, "không thì... Em cũng gọi anh là Hoài Cẩn ca ca?"


"Đáng ghét!" Diệp Huyên nũng nịu lấy tay giải thoát đầu v* từ trong tay Hạ Hoài Cẩn, hầm hừ trừng mắt nhìn anh. Cái đồ xấu xa này, rõ ràng biết mình lớn tuổi hơn anh ấy, sao có thể dùng cách gọi thâm mật như thế được. Mà câu đùa giỡn này cũng chọc trúng tâm sự trong lòng Diệp Huyên, tuy cô còn trẻ, nhưng dù sao cũng không phải là thiếu nữ giống Phương Tầm, nếu sau này Hạ Hoài Cẩn cảm thấy cô già....


Mà Hạ Hoài Cẩn lại cố tình muốn trêu chọc cô, anh bắt lấy hai tay Diệp Huyên giữ cố định trên đỉnh đầu cô, khiến Diệp Huyên không thể không ưỡn ngực để anh tùy ý chà đạp. anh vừa ngậm lấy một bên đầu v*, vừa nói giỡn với cô: "Vậy anh gọi em là chị Diệp Huyên, được không?"


"không được! không được!" Diệp Huyên dùng chân đạp vào người anh, lại bị anh bắt được mắt cá chân, tách hai chân ra gập thành hình chữ M ép xuống trước ngực cô, tư thế cực kì xấu hổ khiến hoa huy*t của cô hoàn toàn bại lộ trước mắt anh. Tốc độ cắm rút của Hạ Hoài Cẩn càng ngày càng lớn, gậy th*t cắm vào hoa huy*t vừa sâu vừa nặng, hai túi tinh hoàn đánh lên đùi trong của Diệp Huyên phát ra một chuỗi âm thanh "bạch bạch bạch" vang dội.


anh thở hổn hển làm Diệp Huyên, vừa cúi người ngậm lấy môi cô: "Chị Diệp Huyên, không thích em gọi như vậy sao? Vậy có thích em hôn chị như vậy không, hửm?... Làm tiểu ɖâʍ huyệt của chị, có thích hay không?"


"không thích! không thích!" Diệp Huyên giãy giụa trong ngực anh, nhưng bị cánh tay rắn chắc của anh kẹp chặt lại. Biết rõ mình đang gây sự vô cớ, hoa huy*t cũng bị anh chọc đến nỗi vừa sướng vừa ngứa, d*m thủy chảy đầm đìa, nhưng Diệp Huyên vẫn không chịu sửa miệng. Dáng vẻ của côtrước mặt Hạ Hoài Cẩn so với khi đứng trước mặt người khác hoàn toàn là hai người khác nhau, cái tính ngây thơ như trẻ con, trong lòng ủy khuất vô cùng. Đáng ghét! Đáng ghét! Đồ xấu xa! đã nói là mình không thích, vậy mà anh còn cố tình gọi như vậy!


cô bỗng nhiên khóc nức nở, bụm mặt quay đầu đi không nhìn anh. Hạ Hoài Cẩn nắm lấy cổ tay cô, vừa tách ra cô lại che lại ngay. Ầm ĩ như thế mộthồi, Diệp Huyên cũng nín khóc mà bật cười, "Đừng khóc, bảo bối của anh!" Người đàn ông cúi đầu hôn lên mắt cô, "Tức giận?"


Thấy Diệp Huyên ủy khuất gật đầu, Hạ Hoài Cẩn cười nhéo lên mũi cô: "anh chưa kể cho em nghe phải không? Mẹ của anh lớn hơn bố anh năm tuổi. Đại ca, ừm chính là Phương tiên sinh, vợ của anh ấy cũng lớn tuổi hơn anh ấy, anh nghĩ có lẽ nhìn bị hai người họ ảnh hưởng." Hạ Hoài Cẩn dịu dàng nhìn cô, "Thích phụ nữ lớn tuổi hơn mình."


Diệp Huyên ngây người, "Thích,.... thích?" cô đột nhiên không biết phải nói gì, lúc cô ngày đêm hy vọng, cũng đã từng nghĩ rằng mình có lẽ mãi mãi không nghe được những lời này từ anh vang lên bên tai.