Ăn Thịt Chi Lữ (Cuộc Hành Trình Ăn Thịt)

Quyển 8 - Chương 11: [Khoa học viễn tưởng] Đẩy ngã thủ lĩnh phản quân -11

Hạ Hoài Cẩn tắm rửa xong đi ra ngoài, thấy Diệp Huyên đang ngồi trên ghế, nghe tiếng mở cửa liền quay đầu lại nhìn hắn. Lúc này tay phải hắn đangcầm khăn mặt, tóc ướt nhẹp, bọt nước từ đường cong cơ bắp chảy xuống, có vài giọt đọng lại trên khu rừng tam giác, theo động tác di chuyển của Hạ Hoài Cẩn, tách một tiếng rơi xuống mặt đất.


"Khụ, " Hạ Hoài Cẩn bất động thanh sắc lấy khăn mặt vây ngang thắt lưng, "Sao em lại ở đây?"
"Là Phương tiên sinh đưa em tới đây." Diệp Huyên tiếc nuối thu lại tầm mắt, thật đáng tiếc, bị che…rồi.


Đại ca! Tên này đúng là sợ thiên hạ không loạn mà! Gân xanh trên trán Hạ Hoài Cẩn nhảy dựng, vừa tắm xong, hắn cũng không còn tức giận như trước, chỉ là giọng điệu vẫn nhàn nhạt, vừa mặc quần áo, vừa nói với Diệp Huyên: "Em đi ra ngoài trước, anh muốn mặc quần áo."


"Nhưng em mệt mỏi quá." Diệp Huyên vươn chân, hất chiếc giày xuống đất.


Hạ Hoài Cẩn lúc này mới để ý cô đang mang một đôi giày cao gót tinh xảo - - lúc ở sở nghiên cứu, Diệp Huyên chưa từng đi đôi giày nữ tính như vậy. một ngày chỉ có hai chuyến bay tới địa cầu, một chuyến là bốn giờ chiều, chuyến còn lại là gần rạng sáng, mà cô giữa trưa đẫ tới, có nghĩa là Diệp Huyên đã đi chuyến rạng sáng. Sau đó cô còn phải nghĩ biện pháp né tránh quân chính phủ, lại thuận lợi tiến vào căn cứ giải phóng có binh ính sâm nghiêm canh gác. cô lại là một nữ nhân thân phận không rõ ràng, cũng không biết là sao mà vào được. Lúc cô xuất hiện trước mặc Hạ Hoài Cẩn trênngười măng một chiếu váy dài màu lam nhạt, tóc đen xõa xuống, trong tay cầm một rương hành lý, tựa như cô đang đi nghỉ phép, chứ không phải tìm nơi nương tựa. Về phần phong cách ăn mặc này cũng là lần đầu tiên hắn thấy.


Diệp Huyên giống như nhìn thấu suy nghĩ của Hạ Hoài Cẩn, "Bởi vì em muốn mình phải thật xinh đẹp khi xuất hiện trước mặt anh," cô nhẹ giọng nói.


Hạ Hoài Cẩn chỉ cảm thấy trong ngực một trận buồn bực, tim đập nhanh hơn. hắn ngồi xổm xuống nhác mắt cá chân của Diệp Huyên lên, quả nhiên, trên gót chântrắng nõn đã xuaast hiện mấy cái bọt nước. Rũ mi mắt che lại cảm xúc phức tạp trong đáy mắt, hắn không nhắc lại việc muốn Diệp Huyên ra ngoài: "Ngoan ngoãn đợi ở đây, anh đi lấy thuốc mỡ."


"không cần!" Diệp Huyên cuống quít níulấy cánh tay nam nhân, Hạ Hoài Cẩn quay đầu, chỉ thấy coo tỏ vẻ đáng thương nhìn mình, uất ức như con sóc nhỏ không có nhà để về, "Em khiong muốn anh đi..."


"anh không đi," Tâm trong khoảnh khắc đó đã mềm xuống như muốn tan chảy, hắn biết mình không thể mềm lòng, nhưng vẫn không nhịn được nhẹgiọng nói, "anh sẽ về ngay."


"không được," Diệp Huyên mím môi lắc đầu, cô đứng lên từ phía sau ôm lấy thắt lưng Hạ Hoài Cẩn, khuôn mặt nhỏ nhắn dán chặc vào tấm lưng vững chãi của hắn, giọng nói buồn buồn, "Em mệt mỏi quá... anh ở cùng em được không?"


không ai có thể cứng rắn cự tuyệt lời nỉ non như vậy, Hạ Hoài Cẩn không lay chuyển được Diệp Huyên, đành phải để mặc cho cô ôm. Trong khoảng thời gian ngắn, trong phòng im lặng cực kỳ, nhưng dường như có một cỗ không khí ấm áp đang lan tỏa trong không khí, làm cho người ta nhịn khôngđược thả lòng bản thân, đắm chìm trong sự yên bình này.


Ngay sau đó, khoảnh khắc yên bình bị đánh vỡ.
Diệp Huyên đưa tay vào giữa hai chân nam nhân, cách khăn mặt cầm vật "Lều trại" đang phồng lên: "... anh cứng rồi."
"Buông ra!" Hạ Hoài Cẩn thẹn quá thành giận gầm nhẹ.


"Cứng lúc nào vậy?" Cái cô gái này vẫn giống như trước đây cực kỳ không biết nhìn sắc mặt người khác cứ cố gắng hỏi đến cùng.


Cứng lúc nào? Có lẽ là lúc cô nhìn cơ thể trần trụi của mình, hắn liền có phản ứng. hắn đã cố kìm nén, nhưng khi bộ ngực mềm mại của cô áp vào lưng hắn, côn th*t kìm lòng không đặng ngẩng cao đầu.


"Đừng thẹn thùng," Diệp Huyên nghiêm túc an ủi Hạ Hoài Cẩn, tựa như không chú ý tới sắc mặt Hạ Hoài Cẩn càng ngày càng đen. Bỗng nhiên cô đưa tay Hạ Hoài Cẩn vào trong váy mình, "anh sờ xem, em cũng ướt rồi."


Bất ngờ không đề phòng, bàn tay to bị nhét vào giữa hai chân nữ nhân, đầu ngón tay chạm vào một mảnh mềm mại. Nhận ra xúc cảm vừa ẩm ướt vừa dinh dính quen thuộc, côn th*t lại phồng lớn thêm một vòng, Hạ Hoài Cẩn đã nhận ra một sự thật khiến hắn nhịn không được đỏ mặt, đó chính là - - nữ nhân ɖâʍ đãng này lại mặc qυầи ɭót chữ T.


Cố tình Diệp Huyên lại không có vẻ gì là đang câu dẫn hắn, trên vẻ mặt vô tội của cô hiện rõ dòng chữ "anh xem em cũng có phản ứng, chúng ta kẻ tám lạng người nửa cân, anh cũng đừng xấu hổ ", Hạ Hoài Cẩn hận không thể lập tức quăng cô lên giường, kéo qυầи ɭót xuống hung hăng làm cô.


không được, không thể làm như vậy. Lần đó ở sở nghiên cứu có thể nói là mình bị ép buộc, nhưng nếu bây giờ hắn phát sinh quan hệ với Diệp Huyên, vậy hắn có khác gì cầm thú. "Diệp Huyên, đừng như vậy." Hạ Hoài Cẩn lành giọng nói, đẩy tay Diệp Huyên đang đặt trên côn th*t ra, "Em nghỉ ngơi đi, anh ở cùng em," hắn nghiêm túc nhìn Diệp Huyên, "Còn những chuyện khác, nghĩ cuungx đừng nghĩ.”


đã bị nhìn thấu, kỳ thật Diệp Huyên đúng là cố ý câu dẫn Hạ Hoài Cẩn. Quả nhiên vẫn là không được, Diệp Huyên để mặc Hạ Hoài Cẩn ôm cô lên giường, kéo chăn đắp kín. Ngay lúc Hạ Hoài Cẩn muốn xoay người, cô vẫn là nhịn không được: "Nhưng mà em rất muốn... Muốn anh hôn em, ôm em. Em biết mình hiện tại không thể ép anh khuất phục, anh cũng sẽ không đáp lại tình cảm của em, chỉ là làʍ ȶìиɦ thôi... không được sao? Em thật sự..." Giọng nói của cô run run, "Mỗi ngày mỗi đêm đều nhớ anh, em biết anh không yêu em, em chỉ muốn xin anh... xin anh..." Tuy Hạ Hoài Cẩn khôngthấy mặt cô, nhưng hắn biết cô đang khóc, "Hôn em… hôn em..."


Sau đó Diệp Huyên liền không nói gì nữa, thấp khóc nức nở, khiến cho Hạ Hoài Cẩn tâm phiền ý loạn. Đáng chết, đáng chết, đáng chết! hắn nặng nề đấm một quyền lên tường, đột nhiên xoay người, nâng cằm Diệp Huyên lên hôn xuống.


Diệp Huyên liền nhiệt tình đáp lại, môi lưỡi quấn quít kịch liệt, Diệp Huyên kéo khăn lông đang vây quanh hông Hạ Hoài Cẩn xuống, mà quần nhỏ của cô cũng bị Hạ Hoài Cẩn kéo ra, bàn tay to nắm chặt bắp đùi, tách hai chân ra vuốt ve mị thịt ướt dầm dề.


"Ướt lúc nào?" Nghĩ đến câu hỏi vừa rồi Diệp Huyên hỏi mình, Hạ Hoài Cẩn cảm thấy cần phải trả thù cô.


Chỉ là Diệp Huyên lại không có chút cảm giác xấu hổ nào, "Ừ, ân a..." cô bị nam nhân trêu chọc hổn hển, rên rỉ đứt quãng, "Lúc ở ngoài, a... Lúc nhìn thấy anh, nha, ngón tay cắm vào..." cô ôm lấy cổ Hạ Hoài Cẩn, ngực ưỡn lên, tạo điều kiện cho hắn hôn ʍút̼ dễ dàng hơn, "Vừa thấy anh là tiểu huyệt liền ướt..."


Diệp Huyên không nói dối, lúc đó hoa huy*t đã ướt lắm rồi. Hạ Hoài Cẩn đưa tay cắm vào trong khuấy đảo, khiến ɖâʍ dịch bắn tung tóe lên tay hắn. qυầи ɭót chữ T còn đang vắt trên eo nhỏ, dây thắt một bên đã bị Hạ Hoài Cẩn kéo đứt. Mị hoa không giống lúc trước được một tấm vải mỏng bao phủ, mà là có một sợi dây nhỏ đè lên hoa hạch. Hạ Hoài Cẩn kéo viên trân châu đang núp giữa hai cánh hoa béo mập ra ngoài. Tiểu hạch vừa di chuyển một chút thì cơ thể trần trụi trong ngực hắn liền không ngừng run rẩy.


"thật ɖâʍ đãng," thẳng đến khi toàn bộ hoa hạch đều bị kéo ra ngoài, hắn liền đỡ côn th*t vọt vào. Đại gia hỏa thô cứng tiến quân với khí thế điên cuồng tiến quân thẳng vào con đường chặt hẹp, vừa đi vào liền xông thẳng đến điểm cuối, cuồng dã tấn công.


"A! - - thật sâu, đi vào... Ách a..." Tiểu huyệt đã lâu chưa bị người tiến vào, hơn nữa gậy th*t của Hạ Hoài Cẩn lại lớn kinh người, hắn vừa tiến vào liền không ngừng luật động, Diệp Huyên thiếu chút nữa đã ngất xỉu. thấy gương mặt ủng đỏ của nữ nhân trong ngực, Hạ Hoài Cẩn biết mình quá mức thô bạo, nhưng hắn lại không thể kiềm chế được. Tựa hồ có một cổ dục vọng đang điều khiển hắn, nghĩ tới nữ nhân này lại dám mặc qυầи ɭót tình thú bôn ba cả ngày bên ngoài, lại bị một đám nam nhân vây quanh trong khi tiểu huyệt đang ẩm ướt, Hạ Hoài Cẩn liền nhịn không được chà xúc động muốn chà đạp cô.


May mà chỉ có một chút khó chịu lúc hắn mới tiến vào, mật nước cuồn cuộn không ngừng trào ra, tiếng rên rỉ trong miệng Diệp Huyên càng thêm yêukiều. thật tốt, cảm giác được Hoài Cẩn cắm vào thật vui vẻ... cô kẹp chặt thắt lưng hắn, cái mông nhỏ nhiệt liệt nghênh đón nam nhân trừu cắm, mỵ thịt xoán chặt, tựa như muốn nuốt lấy côn th*t đang không ngừng đâm đến chỗ sâu nhất."A, a... Tuyệt quá, Hoài Cẩn... Hoài Cẩn..." Diệp Huyên ý loạn tình mê gọi tên người yêu, trong đầu một mảnh hỗn độn. Bỗng nhiên cô nhớ đến một chuyện, "chờ một chút, Hoài Cẩn," bàn tay nhỏ bé xanh chống trước vòm ngực bền chắc của nam nhân, cô nâng nửa người dậy, hai luồng ngọc đàotheo động tác của cô mà lắc lư, "Em có thể phát ra tiếng sao? Lỡ phòng này hệu quả cách âm không tốt, có thể bị người khác nghe thấy..."


Lời còn chưa nói xong đã bị hắn nặng nề đâm tới, khiến Diệp Huyên cao giọng rên rỉ. cô vội vàng che miệng, tiếng ‘ùm…ừm…’ không ngừng tràn ra, ngược lại càng thêm kích thích hắn: "không, không được... Quá sâu, ân a..." Hạ Hoài Cẩn giống như cố ý muốn tra tấn Diệp Huyên, côn th*t đổi hướng, chỉ chọn những điểm nhạy cảm mà tấn công. Cả người cô yếu đuối như một vũng xuân thủy, chỉ có thể cắn ngón tay cầu xin tha thứ, "không cần, a... đâm chỗ đó... Hoài Cẩn, xin anh... không cần đâm vào nơi đó, a..."


"không phải em sợ bị người khác nghe thấy sao?" Hạ Hoài Cẩn khàn giọng hôn Diệp Huyên, đem những tiếng rên rỉ yêu kiều nuốt vào miệng, hạ thân lại càng thêm kịch liệt. hắn đã hoàn toàn không còn là chính mình, vừa rồi Diệp Huyên chỉ nói một câu vô tâm, khiến cho hắn có ý nghĩa điên cuồng muốn nữ nhân ɖâʍ đãng luôn câu dẫn hắn này phải chết dưới thân hắn. Sợ bị người khác nghe? Sợ bị ai nghe? Tiếng rên trên giường của cô chí có thể cho mình hắn nghe.


Tuy Diệp Huyên lo lắng sẽ gây ra động tĩnh quá lớn, nhưng bị nam nhân tấn công cái sau mạnh hơn cái trước, đã không còn sức để ý đến chuyện gì khác, chỉ có thể khóc la: "không chịu nổi, a, a... thật lớn... Quá lớn… Hoài Cẩn... Ân a..."


"Cái gì lớn?" Hạ Hoài Cẩn ở bên tai cô thở hổn hển.
"côn th*t của Hoài Cẩn... thật lớn..."
Bàn tay to vỗ mạnh một cái lên mông Diệp Huyên, hạ Hoài Cẩn đỏ mắt, cắn răng thấp giọng hỏi: "Em học được mấy lời ɖâʍ đãng này ở đâu? Hả?"


"Phim AV..." Diệp Huyên cảm giác mình sắp đến rồi, bên tong hoa huy*t có cái gì đó muốn trào ra ngoài. cô ôm lấy lưng Hạ Hoài Cẩn, bởi vì khoái cảm quá kịch liệt, móng tay cắm sâu vào lưng hắn "anh thích không?" cô hồn nhiên không biết lời của mình có bao nhiêu ɖâʍ đãng, "Em đặc biệt học vì anh, còn có... Còn có khẩu giao, ân... Nhũ giao... Tiểu ƈúƈ ɦσα, tiểu ƈúƈ ɦσα cũng có thể cho Hoài Cẩn làm... A! - -" Sauk hi tiếng rên rỉ cao vút qua đi, cô vẫn còn trong trạng thái lơ lửng trên mây. Hạ Hoài Cẩn sớm nhịn không được muốn bắn, trong nháy mắt khi d*m thủy phun trào, hắn gầm nhẹ, một dòng bạch dịch nóng hổi phun thẳng vào hoa huy*t.


Thời khắc nước sữa giao hòa khiến hai người bọn họ song song thõa mãn, mất một lúc mới có thể thoát ra từ trong dư vị cao trào. Chỗ hạ thể quấn quít kết hợp là một đống hỗn độn không chịu nổi, Hạ Hoài Cẩn rút gậy th*t trong cơ thể Diệp Huyên ra, vừa mới chuẩn bị xuống giường, đã bị Diệp Huyên kéo lại.


"không được đi." Sắc hồng trên gương mặt nhỏ nhắn của cô còn chưa rút đi, đôi mắt ngập nước mềm mại nhìn Hạ Hoài Cẩn, chọc người trìu mến.
Hạ Hoài Cẩn nhịn không được sờ sờ đầu cô: "anh đi lấy khăn... Để em lau người."


Lúc này Diệp Huyên mới buông hắn ra, nhìn Hạ Hoài Cẩn vào phòng tắm rửa mặt, sau đó đi ra, mắt cũng không chớp. Hạ Hoài Cẩn vừa thấy buồn cười vừa thấy thương cô, trong lòng hắn rối bời, chuyện đã đến tình cảnh này, mình và Diệp Huyên... Ngay lúc hắn còn đang thất thần, chuông cửa bỗng nhiên vang lên.


"Hoài Cẩn ca ca!" Giọng nói thanh thúy của nữ nhân từ ngoài cửa truyền vào, "Mau ra đây!"