[Ám Dạ Chi Tộc] – Quyển 1 – Every Death Is A Birth

Chương 12: Event

Tôi và Augustine khoảng năm giờ chiều cùng xuất phát tới công viên chủ đề hải dương. Tuy rằng vừa mới khai trương, xem ra ban ngày rất náo nhiệt, nhưng buổi tối thì có rất ít du khách. Tôi đưa thẻ cào cho cô soát vé, đổi thành hai cái huy hiệu miễn phí vui chơi. Huy hiệu của công viên có dấu hiệu màu bạc, ở dưới ngôi sao năm cánh có hai cái sừng bó lại, hơn nữa còn rất dài, thoạt nhìn như một người đang đứng thẳng.

Chúng tôi chơi roller coaster, xem phim 3D, sau đó đi ăn cơm, tất cả đều chỉ cần đem huy hiệu giơ ra với máy móc là được. Cơm nước xong, chúng tôi định ngồi vòng xoay để ngắm cảnh, đang đứng xếp hàng, Augustine lại gặp một người hắn vô cùng không muốn gặp.

“Hello, búp bê Trung Quốc, Augustine cũng ở đây hả.” Theodore cắt hàng bước ra, vẫy tay về chúng tôi, ý bảo chúng tôi tới xếp chỗ hắn đi.

“Đúng là âm hồn không tan!” Augustine mắng, tầm mắt nhìn về phía cô gái ở bên cạnh Theodore, môi cong thành nụ cười, “Người yêu mới? Không tệ. Lăng, Theodore đi chung với bạn gái, chúng ta đừng làm phiền hắn.”

Tôi gật đầu phụ họa, “Đương nhiên, tôi cũng không muốn quấy rầy người khác.”

Theodore giống như bị bắt gian, cũng không quan tâm tới cô gái tóc vàng xinh đẹp bên cạnh, chạy tới phía chúng tôi, giả bộ đáng thương, “Lăng, lòng tôi là của cậu, cậu phải tin tôi!” Tư thế còn như muốn quỳ một gối.

Nhưng tôi cũng không có nghĩa vụ đáp lại hắn, kéo Augustine, “Augustine, ngồi vòng xoay không vui, chúng ta đi chơi cái khác đi.”

“Được, không thành vấn đề.” Augustine nắm tay tôi hôn một cái, xoay người muốn đi. Theodore vẫn chưa từ bỏ ý định chạy lên chặn đường.

“Đúng vậy, búp bê Trung Quốc, ở đây không vui, chúng ta đi nhà ma ha?”

Tôi nghe thấy hai từ nhà ma liền phấn chấn, Theodore nhìn biểu tình của tôi, có chút đắc ý, mở bản đồ, tìm vị trí của nhà ma. Bạn gái của hắn thấy lâu quá không về, không hài lòng rời khỏi hàng.

“Theo, bọn họ là ai?” Cô gái cầm cánh tay hắn, nũng nịu hỏi.


“Katherine, xin lỗi, em chơi một mình đi.” Lúc này Theodore phát huy được cá tính lãnh huyết của huyết tộc, không thèm để ý tới cô. Tôi đánh giá cô gái xinh đẹp kia, trong lòng có chút sợ hãi, thì ra mị lực của mình nhiều đến vậy.

“Theo, em đương nhiên phải đi theo anh rồi.” Cô gái kia vẫn không chịu bỏ cuộc.

“Chúng tôi muốn đi nhà ma, bảo bối.” Theodore vỗ lên má cô, cô vừa nghe thấy nhà ma, lập tức biểu hiện thái độ hoàn toàn ngược lại.

“… Vậy à… Em không đi đâu, coi chừng bị dọa, Theo.”

Cô nói xong lui ra sau mấy bước, lúc xoay người bỏ đi còn trừng mắt nhìn tôi, giống như nhận định tôi là tên đầu sỏ. Tôi thở dài, tay tôi lúc nào cũng nắm tay Augustine mà?

Theodore chỉ đường, tôi xuất phát từ suy nghĩ con nít mà đi theo hắn, còn Augustine vì nuông chiều tôi nên mới chịu đi chung với tên quỷ hút máu làm cho hắn nhức đầu này.

“Chúng ta tới rồi, búp bê Trung Quốc.”

Theodore chỉ tòa nhà trước mặt, tấm bảng phía trên làm tôi không khỏi bật cười. Hả? Mê cung quỷ hút máu? Ba chúng tôi là quỷ hút máu thật, không biết vào trong sẽ có cảm giác gì.

Xếp hàng được một lúc thì cũng tới chúng tôi. Bên trong tối đen như mực, trên tường gắn đuốc, còn có sơn huỳnh quang màu đỏ, không biết do ai sắp đặt, xung quanh phát ra tiếng gió hú, còn có tiếng dơi đập cánh và tiếng gỗ kẽo kẹt.

“Augustine, tòa thành ở châu Âu có phải cũng giống thế này không?” Tôi không biết tại sao mình lại hưng phấn như vậy, không có có chút sợ hãi nào.

Ánh lửa chiếu lên mặt Augustine, mặt hắn nhăn lại, “Đương nhiên là không, so với ở đây tất nhiên là hơn rồi.”


“Phải không?”

Đang nói, bên trong bức tường đột nhiên nhảy ra bộ mặt “quỷ hút máu” dữ tợn, tôi không khỏi hoảng hốt lùi ra sau, sau đó cẩn thận bước tới quan sát tỉ mỉ. Nhân viên đóng vai “quỷ hút máu” không nghĩ lại có du khách giống như tôi, ngược lại còn bị tôi làm hoảng sợ.

“Bảo bối?” Quỷ hút máu lùi vào trong, Augustine gọi tôi một tiếng.

“Sao?” Tôi mỉm cười, nói nhỏ vào tai hắn, “Nói cho anh nghe, tôi có thể cảm nhận được hơi thở của con người rồi, đương nhiên cũng cảm nhận được hơi thở của anh.”

Augustine hơi kinh ngạc, hôn tôi một cái, nhìn tôi nói, “Bảo bối, vậy em còn chơi nhà ma làm gì?”

Tôi lè lưỡi, “Tới dọa bọn họ.”

Augustine cười ha hả, nhưng sau đó nụ cười liền khựng lại.

“Sao vậy?” Tôi bất an hỏi.

“Lăng, có thấy không thoải mái không?” Augustine thấp giọng hỏi.

Tôi nhắm mắt cẩn thận cảm nhận, nhưng không thấy gì hết. Tôi lắc đầu, sắc mặt Augustine càng thêm cảnh giác.

“Chẳng lẽ là người bên giáo hội…” Tôi kéo hắn, nói nhỏ vào tai.


Hắn gật đầu khẳng định, vỗ vỗ Theodore bên cạnh. Theodore có vẻ cũng cảm nhận được, gật đầu.

“Kì lạ, bình thường trẻ con có lực chống cự rất thấp, sao lại không có cảm giác được?” Augustine nói thầm, nắm chặt tay tôi, “Phải vô cùng cẩn thận.”

Tôi gật đầu, tiếp tục đi về phía trước, vòng mấy vòng, tuy rằng thỉnh thoảng sẽ có vài người giả quỷ xuất hiện, nhưng tôi cuối cùng cũng thấy có gì đó không đúng, hình như… rất im lặng. Nghĩ như vậy, tôi mới đột nhiên phát hiện, trong mê cung này hơi thở người rất ít, giống như thiết lập để bẫy chúng tôi. Một sự sợ hãi hiện lên trong đầu, tôi không tự chủ nhích về phía Augustine.

“Đừng sợ, bảo bối.” Augustine nói, Theodore cũng an ủi tôi, “Nghe nói mê cùng này chỉ mất khoảng 10 phút là ra khỏi, bây giờ chúng ta đi được một nửa rồi, sắp ra rồi.”

Tôi cố gắng trấn định lại, không có gì phải sợ, mình đã từng đối mặt với vô số lần đến gần cái chết, đói khát, ốm đau, còn có lần đầu tiên gặp Augustine, mỗi lần đều bình tâm lại để đón nhận mà? Nhưng bây giờ, tôi không hiểu sao lại thấy sợ. Chân vừa bước thì giẫm phải gì đó, tôi vội vàng rụt chân lại, nhưng chậm rồi, ánh sáng hoa mắt đập thẳng tới, trong chốc lát không nhìn thấy gì cả.

Phía trước có tiếng chân dồn dập, hình như có không ít người chạy về phía chúng tôi, đằng sau cũng có. Chúng tôi đi tới con đường chữ thập, Augustine quyết định chia ra làm hai đường bỏ chạy. Tôi cuống quýt xác định đi theo chân Augustine, tiếng bước chân phía sau đã rất gần, sau đó tay tôi bị kéo sang con đường bên phải. Tôi nghĩ là Augustine nhưng không phải.

“Đáng chết!” Giọng nói của Augustine vang lên từ bên kia, “Tôi dẫn bọn họ đi, Theodore, bảo vệ Lăng!”

Theodore kéo tôi chạy như điên.

“Augustine không sao đâu.”

“Ừ.” Tôi chỉ lên tiếng, đuổi kịp hắn. Không biết chạy bao lâu, chúng tôi vẫn không tìm ra lối ra, xem ra đã bị vây trong mê cung.

Tim tôi đập rất mạnh, tôi thở phì phò, tốc độ của Theodore rất nhanh. Người đuổi bắt chúng tôi đang ở rất gần, Theodore thấy tôi không chạy nổi liền dừng lại nghỉ ngơi. Tôi chống tay lên tường thở, nhắm mắt lại, cẩn thận tìm kiếm hơi thở của Augustine. Đột nhiên, cách đó không xa vang lên tiếng kêu thất thanh, tuy rằng rất mỏng, nhưng tôi có thể phân biệt rõ ràng, đó là giọng của Augustine!

“Augustine!” Tôi gọi một tiếng, liều mình chạy đi nhưng lại bị Theodore kéo lại.


“Cậu đi thì giúp được gì!”

“Nhưng mà, nhưng mà…” Lại một tiếng hét thảm, xuyên thẳng vào tim. Augustine bị bắt rồi? Bị người của giáo hội tra tấn? Tôi không muốn! “Tôi muốn đi, buông ra!”

Tôi rốt cuộc cũng hiểu ra tại sao mình lại sợ, không phải sợ chết, mà là sợ tách khỏi Augustine, rời khỏi người luôn chăm sóc tôi.

“Không được đi!” Theodore ép tôi vào tường, trong lúc tôi không kịp trở tay liền hôn tôi, “Đừng đi, bảo bối, tôi cũng có thể yêu thương cậu…”

“Dừng tay, Theodore, bây giờ không phải lúc!” Tôi ra sức giãy dụa, nhưng tay hắn đã luồn vào trong quần áo tôi. Hắn chạm vào ngực tôi, sau đó chạm vào hạ thân. Tôi dùng sức phản kháng, chỗ đó chỉ có Augustine được chạm, không thể bị người ngoài đụng vào!

“Dừng tay… dừng tay!” Tôi rống to một tiếng, mở to mắt, tôi biết nó đang đổi thành màu vàng, trong bóng đêm lóe ra ánh huỳnh quang mị hoặc. Theodore dừng động tác, kinh ngạc nhìn tôi chằm chằm.

“Cậu…”

Tôi không biết hắn kinh ngạc cái gì, nhưng động tác chần chờ làm tôi thoát ra, chạy về phía Augustine.

“Quay lại! Cậu quay lại đây cho tôi…!”

Thanh âm của Theodore đột nhiên yếu đi, tôi không khỏi xoay đầu lại, phát hiện thân thể hắn như bị đau đớn tột cùng, chống tay lên tường từ từ ngã xuống. Tôi không rảnh quan tâm hắn, tiếp tục chạy. Nhưng tôi không biết, Theodore lại rút trong túi ra một cây súng, tôi chỉ nghe thấy tiếng súng vang lên, sau đó ở ngực có gì đó chảy ra. Tôi theo bản năng sờ sờ, trên tay dính chất lỏng mà tôi nghĩ là đồ ăn, đây là của tôi…

Không thể nghĩ nhiều nữa, cơ thể tôi ngã xuống, sức lực nhanh chóng bị xói mòn. Theodore như bước tới trước mặt tôi, đá đá tôi, tôi đã không còn sức để nhúc nhích.

“Đừng trách tôi… búp bê Trung Quốc… Huyết tộc… đều rất ích… kỷ…”

Sau đó hắn nói gì đó tôi không nghe thấy, ý thức đã hoàn toàn rơi vào bóng tối đen kịt.